Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tỷ, cho em đường sống - Chương 9

Chương 9: Thiên tướng giao nhiệm vụ lớn vào tay Tả Húc.

Lương Ưu Tuyền thấy vẻ mặt mừng thầm của ông bà nội rồi bố mẹ, lại nhìn bộ dạng đáng thương của Tả Húc, hiếm khi mọi người trong nhà lại thoải mái thế này. Vậy thì… tạm thời phải khiến anh chịu ấm ức vậy, Tả Húc. “Tôi nấu cho anh bát mỳ nhé?” “Nếu cô thật sự có thành ý, thì xin cô hãy mở còng tay ra trước đã.” Tả Húc không biết tại sao mình lại xui xẻo như thế, bị cả nhà “thẩm vấn” thì bỏ qua đi, Lương Ưu Tuyền lại còn dùng còng số tám còng anh vào lan can sắt ngoài ban công? Còn chuẩn bị cho anh một bộ chăn gối, có ý gì chứ, tối nay định để anh ngủ ngoài ban công chắc?

Lương Ưu Tuyền chậm rãi bước tới: “Chúng ta hãy làm một cuộc trao đổi nhỏ, anh mạo nhận là bạn trai của tôi, cùng tôi diễn kịch trước mặt người nhà, để tránh họ cứ ép tôi đi xem mặt”. “Nói xong chưa?” “Ừm.”

“Giao dịch thì đôi bên phải có lợi chứ? Ngoài việc mang tiếng xấu ra thì tôi đâu có được lợi ích gì?” “Tôi là ân nhân cứu mạng của anh, có ơn báo ơn câu này anh chưa nghe bao giờ à? Đương nhiên, anh cũng có thể chọn cách vong ơn bội nghĩa, nếu anh tự thấy mình không bằng cả con chó con lợn.” “Cô nói đấy là trách nhiệm của cô, tôi có yêu cầu cô bảo vệ đâu?” Tả Húc biết ngay mà, anh sớm đã biết trên thế giới này làm gì có bữa trưa miễn phí.

“Không sai, đó là chức trách của tôi, nhưng hưởng chút lợi từ đó cũng không được sao?” Lương Ưu Tuyền nhặt thanh côn trên ban công lên. Tả Húc so vai, nghiêm túc nói: “Tôi không thể có bạn gái”. “Trong hồ sơ có viết anh chưa có bạn gái.”

“Đúng, đấy là vấn đề cá nhân của tôi.” Lương Ưu Tuyền ngẩn người, nhón nhón chân quan sát Tả Húc, miệng nhệch ra cười: “Lẽ nào anh đúng là bị đồng tính?”. Tả Húc mệt mỏi thở hắt ra, thừa nhận: “Đúng, vì vậy tôi không thể đáp ứng yêu cầu vô lý đó của cô, bạn trai tôi sẽ không vui”.

Mắt Lương Ưu Tuyền sáng lên: “Anh giữ bí mật giỏi thật đấy. Tôi còn chưa từng gặp người đồng tính thật sự bao giờ, nói xem, hai người nghĩ thế nào? Còn nữa, bạn trai anh có đẹp trai không?”. “Ngạc nhiên cái gì? Thì cũng giống như cô thích đàn ông vậy thôi.” “Nghe nói những người đồng tính nhìn thấy người khác giới đều rất phản cảm, anh chán ghét tôi cũng vì thế đúng không?”

“Không, độ phản cảm của tôi đối với cô đã không còn liên quan gì tới vấn đề giới tính nữa rồi.” Khi nói ra câu này, Tả Húc phải cầm gối dựa để đỡ nắm đấm của Lương Ưu Tuyền. Lương Ưu Tuyền cho rằng Tả Húc không nói dối, bởi vì anh đúng là luôn tránh xa tất cả những người mang giới tính nữ, hơn nữa một người đàn ông có thể nói ra những lời cay độc như thế với một cô gái thì đúng là không hề trân trọng gì con gái cả. Cô búng tay “tách” một cái, mở còng tay cho Tả Húc: “Tốt quá rồi, tôi còn sợ anh nghĩ nhiều, như thế càng tốt, anh cứ tiếp tục yêu đương ngầm với bạn trai anh, tôi sẽ giữ bí mật cho anh. Chỉ cần thỉnh thoảng anh xuất hiện ở nhà tôi một hai lần là được, ra ngoài, chúng ta vẫn xưng hô với nhau là cấp trên cấp dưới, giao hẹn thế nhé.” Nói rồi, cô ép Tả Húc móc ngoặc.

“Cấp trên cấp dưới?” “Ừm, tôi vừa nhận được lệnh mới từ tổ chuyên án, anh có thể quay về công ty tiếp tục làm việc, tôi là vệ sĩ mới của anh. Anh không cần mất một xu một cắc nào mà vẫn được tôi bảo vệ 24/24. Đương nhiên, không cần tôi phải nói, tôi cũng tiện thể giám sát mọi hành vi của anh, thả dây dài bắt cá lớn, ha ha, vui không?” Lương Ưu Tuyền đã không còn muốn giấu giếm gì nữa, bởi vì Tả Húc có thể nhìn thấu tất cả. “Vui, vui tới mức tôi chẳng muốn cười.” Tả Húc đặt tay xuống làm gối: “Tôi phải nói trước, nếu người nhà cô gặp tôi ngoài đường, gọi tôi là con rể gì gì đó, tôi nhất định không nhận đâu, cho dù cô có dí súng vào đầu tôi, tôi cũng không nhận”.

“Yên tâm đi, trừ phi anh buôn lậu thuốc phiện trước cục thuế bị bắt, rồi bị đưa đến tòa án và bị giam vào trại mới gặp người nhà họ Lương chúng tôi.” “…” “Cô còn ngồi đây làm gì? Đi nấu mì đi!” Tả Húc liếc xéo cô.

Lương Ưu Tuyền nghĩ đến việc mình là bạn gái giả mạo của người ta, cam tâm tình nguyện vâng dạ, nhưng sự ưu đãi của cô dành cho Tả Húc chỉ giới hạn trong căn nhà ba phòng này của gia đình thôi. “Tiểu Tuyền, còn chưa ngủ hả?” Lương Ưu Hoa ngửi thấy mùi thơm bèn đi vào bếp. “Vâng, em nấu mì cho bạn trai.”

Lương Ưu Hoa nhìn nụ cười hạnh phúc của em gái, lòng bỗng vui vô hạn: “Đúng lúc anh cũng đói, nấu thêm một bát đi!” “Vâng.” Lương Ưu Tuyền nhìn anh cười, khi anh trai huýt sáo bỏ đi, nụ cười của cô lập tức tắt ngấm, diễn kịch quá thật rất mệt. Lúc ăn mì, Lương Ưu Hoa nhất định đòi uống với Tả Húc một chén, nhằm chúc mừng việc đã có người dám yêu em gái anh rồi.

Nhưng có lẽ do quá vui, Lương Ưu Hoa ngàn chén không say lại uống quá nhiều, Lương Ưu Tuyền phải cõng ông anh trai say mềm như chết về phòng, rồi chuẩn bị đồ tắm rửa cho Tả Húc, cứ chạy đi chạy lại như thế tới tận hai ba giờ sáng mới được ngủ. Tả Húc tắm rửa xong, hất mái tóc ngắn còn ướt, lúc mở cửa phòng ra phát hiện Lương Ưu Tuyền đã ngủ, anh trải thảm xuống cạnh giường cô, không tồi, mặc dù vẫn nằm đất, nhưng không phải nằm ban công. Anh hoàn toàn chẳng buồn ngủ chút nào, mở máy tính ngồi đọc tin tức giải trí mới nhất.

Vô tình, Tả Húc click vào một folder, trong đó chứa bức ảnh Lương Ưu Tuyền mặc cảnh phục, còn cả mấy bức ảnh chụp chung với bạn trai cũ Lâm Trí Bác, nếu đem ra so sánh, thì cô của mười chín tuổi khác cô bây giờ hoàn toàn, khi ấy cô rất rạng rỡ, ánh mắt ngập tràn tình yêu, là một cô gái đang chìm đắm ngất ngây trong mối tình đầu. Còn sau khi làm cảnh sát hình sự, thần thái ngạo mạn thể hiện sự lạnh nhạt với mọi việc trong nhân gian. Giờ thì Tả Húc đã hiểu tại sao người nhà họ Lương lại muốn nhanh chóng tìm cho cô một đối tượng, bởi vì nếu cức tiếp tục thế này, có thể cả đời cô cũng không lấy chồng. Tả Húc nhìn quanh phòng Lương Ưu Tuyền, phòng ngủ của cô không có bất cứ vật phẩm gì thuộc về nữ giới, trên tường treo một poster về triển lãm vũ khí, trên móc quần áo là bộ cảnh phục, trên giá sách là các loại bằng khen, đấm bốc, nhu đạo… ngay cả đến rèm cửa sổ cũng là màu rằn ri. Anh quay đầu lại nhìn vào màn hình máy tính, vốn định đăng nhập vào hòm thư, nhưng ngón tay lại dừng lại trên bàn phím, rất nhanh sau đó xóa user của mình đi.

Xin lỗi! Lời xin lỗi này là dành cho từng người có liên quan trong vụ án buôn lậu vũ khí kia. Trưa hôm sau. Lương Ưu Tuyền thu dọn một ít quần áo đơn giản, cùng Tả Húc quay về nơi ở của anh, căn hộ ở trên tầng thượng của tòa nhà tập đoàn giải trí Tinh Hỏa.

Đầu tiên, Lương Ưu Tuyền kiêm tra từng góc của căn hộ, kiểm tra xem có máy nghe trộm trong nhà Tả Húc không, nhưng kết quả lại khiến cô rất hài lòng, tạm thời không phát hiện ra điều gì khác thường. Bắt đầu từ hôm nay, bất cứ người nào nếu chưa được sự cho phép của Lương Ưu Tuyền cũng không được tự ý ra vào nơi ở của Tả Húc, ngay cả nhân viên vệ sinh cũng không được, vì vậy công việc quét dọn làm vệ sinh Lương Ưu Tuyền đành phải tạm thời đảm nhận. Không lâu sau. Tả Húc thay xong quần áo đi từ phòng ngủ ra, anh không phải là người chú trọng tới thời trang, nên quần áo của anh khá đơn giản, có chút vùi dập ngoại hình bắt mắt của mình.

Còn Lương Ưu Tuyền lại ăn vận như một nữ vệ sĩ, bộ vest nữ màu đen, mặt mộc, tóc buộc túm đằng sau. Tả Húc nhìn cách ăn vận trang điểm nam không ra nam, nữ chẳng giống nữ của cô tỏ vẻ rất hài lòng. Tả Húc nhận hai cú điện thoại, lịch công tác hôm nay: Đầu tiên, đến hiện trường đang quay một bộ phim thần tượng, bởi vì vị đạo diễn của bộ phim đó gần đây rất khó tính; tám giờ tối cùng chủ tịch hội đồng quản trị Vương bàn về việc đầu tư phim ảnh, tiện thể gặp nữ diễn viên chính do chủ tịch Vương giới thiệu. Lương Ưu Tuyền phụ trách lái xe, cô ngồi vào ghế lái của chiếc Lincoln, bất giác có chút hứng thú, bởi vì sau khi nhận được bằng lái cô chưa từng có cơ hội chạm vào xe hơi.

Tả Húc ngồi ở ghế sau giở tài liệu ra đọc, dù sao cái mạng này của anh cũng đã giao vào tay Lương Ưu Tuyền rồi, nếu chết thì cùng chết. Mẹ kiếp! Trán Tả Húc ghé sát vào thành ghế trước một cách “thân mật và gần gũi”… “Ha ha, xin lỗi, đạp phanh hơi sâu.” Lương Ưu Tuyền cười khan hai tiếng.

Tả Húc im lặng không nói gì, tại sao anh cứ luôn phải đích thân trải nghiệm sự ngu ngốc của cô gái này chứ? Áp lực của sự im lặng quả là đáng sợ. Lần này Lương Ưu Tuyền không dám sơ suất, lau mồ hôi ở lòng bàn tay, hít một hơi thật sâu, cẩn thận đạp chân ga, di chuyển với tốc độ rùa bò 20km/h. Rất, rất chậm. “Người già đi bộ cũng vượt cô rồi kìa.”

Lương Ưu Tuyền dùng khóe mắt liếc nhìn bà cụ đang chống gậy đi dạo bên lề đường, bà cụ thấy cô nhìn mình, bèn giơ tay lên vẫy vẫy. Những chiếc xe khác vượt qua họ ào ào như gió, còn những chiếc bị tắc phía sau họ thì bóp còi inh ỏi nhằm thúc giục, Tả Húc nhấm nháp cà phê xem tài liệu, bộ dáng chẳng hề nóng vội. Lương Ưu Tuyền vừa cuống vừa giận, cô hạ cửa kính xe xuống, thò đầu ra ngoài hét: “Đừng có bim bim bim mãi thế, càng bim bim càng chậm!”.

Hồi học lái xe đúng vào lúc diễn ra cuộc thi đấm bốc, nên cô đã bỏ lỡ mười mấy giờ thực tập thôi mà. Huống hồ chiếc Lincoln này là loại xe dài, nên phải cho cô ít thời gian để làm quen thích ứng. Tả Húc cười cười, dùng bút lông viết một tờ giấy dán vào phía sau xe. Người lái xe mắc bệnh dại, muốn bảo toàn tính mạng mời đi vòng. “Không phải vội, chỉ cần trước tám giờ tôi có mặt ở phim trường là được.”

Giờ mới một giờ chiều, quãng đường dài chưa tới ba mươi ki lô mét, thật quá sỉ nhục người ta mà. Lương Ưu Tuyền không phục nheo mắt lại, khẽ đạp ga, tốc độ ổn định. Thế là, một chiếc Lincoln loại dài màu đen, dưới ánh nắng rực rỡ của mặt trời cùng cái nóng oi bức, đang “bò” với tốc độ 20 hoặc 30km/h trên đường, còn vượt cả đèn đỏ. Nửa tiếng sau, cuối cùng, cũng đã đến được trường quay, là sân của một trường cấp ba.

Tả Húc xuống xe, đi về phía bãi đỗ cách đó không xa: “Ở đó có một vị trí lớn gần bằng cái hồ bơi, tôi tin cô nhất định có thể cho xe vào bãi đỗ một cách thuận lợi”. Lương Ưu Tuyền quay đầu nhìn, đang là ngày cuối tuần, nên đúng là bãi đỗ xe rất rộng rãi. Có điều, có lẽ cô cũng đã thích ứng được với độ lớn của chiếc Lincoln, lái thêm vài lần nữa là ổn, ừm. Nhân lúc Tả Húc đi vào tìm người, một mình cô ra bãi đỗ xe tập lái, vậy mà người đàn ông trông xe lại đi tới gõ gõ vào cửa kính.

“Cô gái ơi, mang Lincoln ra để tập lái xe, thật xa xỉ quá đấy!” “Tôi có bằng lái.” “Với kĩ thuật như của cô, chắc mua bằng chứ gì? Ha ha.”

“…” Lương Ưu Tuyền không còn mặt mũi nào mà ở lại bãi đỗ xe nữa, sau khi xiên xiên xẹo xẹo đậu được xe, liền đi vào sân trường tìm Tả Húc. Cô lần theo ánh đèn của máy quay mà tìm đến tầng một của khu lớp học, một phòng có cảnh quay, đạo diễn đang nổi trận lôi đình với những diễn viên trẻ tuổi, vị đạo diễn này rất có khả năng mắng chửi vùi dập người khác, đại khái là diễn viên gì vớ vẩn thế, đến khả năng biểu diễn tối thiểu cũng không có, vì cảnh quay này mà mất không biết bao nhiêu phim rồi. Còn Tả Húc chỉ đứng một bên lạnh lùng nhìn.

Lương Ưu Tuyền không hiểu quá trình quay phim, nhưng người bị mắng cô đã từng nhìn thấy trên ti vi rồi, là một nam minh tinh phim thần tượng rất nổi hiện nay. Lúc này Tả Húc đang rút cà vạt, cởi chiếc áo vest ngoài ra, đổi sang đồng phục học sinh, anh chỉ vào chàng diễn viên trẻ tuổi kia: “Tôi chỉ diễn một lần, nhìn cho kĩ đấy”. Tả Húc miệng ngậm một điếu thuốc, hơi hất cằm lên, đang bước những bước chân lười nhác uể oải ngoài hành lang. Thực ra, muốn diễn cho được hình ảnh vừa bất cẩn nhếch nhác lại vừa không mất khí chất cùng vẻ đẹp trai hoàn toàn không dễ. Đặc biệt phải diễn tả được ánh mắt, ánh mắt nhìn chòng chọc như trêu ghẹo, lột trần những nữ sinh xinh đẹp tuyệt đối không phải chi tiết dễ đóng đạt.

Đạo diễn coi như đã tìm được hình ảnh để so sánh: “Chính là như thế, thứ mà tôi cần chính là hình ảnh đó! Thật quá xuất sắc!”. Lương Ưu Tuyền thầm tán dương, thực ra anh chàng diễn viên trẻ tuổi kia cũng khá điển trai, chỉ là không có được tư chất du côn như Tả Húc mà thôi, khả năng diễn xuất của Tả Húc thật khiến người ta không thể coi thường. Xem ra kĩ năng diễn xuất này đúng là phải do trời phú. Tả Húc mặc lại áo vest, nhìn khắp một lượt các diễn viên, nói: “Tôi thích vị đạo diễn kĩ tính và yêu cầu chi tiết này, cho mỗi người ba cơ hội nữa”.

Lời nói của anh vừa dứt, đám diễn viên đã vô cùng hoảng sợ, hàm ý rất dễ hiểu, còn không diễn được nữa sẽ thay diễn viên. “Xin hỏi Tả tổng, tôi phải làm thế nào mới làm được như anh?” Nam diễn viên chính đuổi theo Tả Húc, lo lắng xin thỉnh giáo. “Hãy tự tưởng tượng mình là một chàng trai hư hỏng, trong mắt không có ai, đẹp trai nhất, và là thiên hạ vô địch. Nếu đến tưởng tượng mà cậu cũng không làm được thì đừng nghĩ đến chuyện tiếp tục kiếm cơm trong nghề này nữa.” Tả Húc đón lấy chìa khóa xe từ tay Lương Ưu Tuyền, hai người một trước một sau rời khỏi phim trường.

Mặc dù Lương Ưu Tuyền rất thông cảm cho cậu chàng diễn viên trẻ tuổi kia, nhưng Tả Húc nói cũng không sai. Lại không thể không thừa nhận, chỉ cần liên quan đến những lĩnh vực trong nghề, thì Tả Húc nhất định là người giỏi nhất. Khi Tả Húc nhìn thấy chiếc Lincoln đỗ ngông nghênh chiếm tới bốn vị trí đỗ xe, thì anh vô cùng hoang mang, anh thật sự không hiểu Lương Ưu Tuyền phải dùng tới kĩ thuật “cao siêu” tới mức nào mới có thể đỗ được như thế. Lương Ưu Tuyền không đợi anh lên tiếng phê bình, tự tin nhận trước: “Tôi đảm bảo sẽ lái xe như người bình thường trong vòng ba ngày. Hãy tin tôi, tôi có thể làm được”.

Tả Húc thở hắt ra, đuổi cô ngồi sang ghế phụ, nhấn ga đưa chiếc xe ra, Lương Ưu Tuyền ngồi một bên học lén. “Tiểu thư, cô đã làm gì ở bãi đỗ xe? Không thả phanh tay?” Tả Húc toát mồ hôi, anh bước xuống nhìn vào gầm xe, một làn khói trắng mờ đục đang bay ra. (Phanh tay được coi là chiếc phanh an toàn thứ hai của xe, bình thường nó dùng để cố định bánh xe sau khi đã dừng xe vào vị trí, nếu không nhả phanh tay ra sẽ không thể lái xe một cách bình thường được, đương nhiên cứ cố chấp lái thì vẫn ổn, nhấn ga điên cuồng, miễn cưỡng đi được mấy trăm mét, nhưng bộ li hợp sẽ vì ma sát mạnh mà bốc khói, nếu tình hình nghiêm trọng hơn thì xe sẽ bốc cháy). Lương Ưu Tuyền túm tai rứt tóc, lúc cô tập lái xe ở bãi đỗ hình như là thế.

“Lỗ mãng. Hừ!” Lương Ưu Tuyền vừa xin lỗi vừa dứ dứ nắm đấm vào mặt Tả Húc, có thể giết người quân tử nhưng không được sỉ nhục, không được sỉ nhục. “Sau khi đến nhà hàng. Hành động theo ánh mắt tôi, nghe thấy không hả?”

Lương Ưu Tuyền gật đầu, rồi lại hoang mang ngẩng đầu lên: “Tôi đâu biết ánh mắt anh thể hiện điều gì, ví dụ xem nào”. “Khi nhìn thấy tự nhiên cô sẽ hiểu thôi. Hãy phát huy khả năng nhanh nhạy trong nghề nghiệp của cô đi.” Tả Húc cố nhịn cười. Lương Ưu Tuyền nheo mắt, cảm giác như mình đã mắc bẫy.

.