Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 10

Chương 10: Oan gia ngõ hẹp.

Mặc Nhiễm ngồi bên cửa sổ, nhìn về phía đại môn thư viện, sẵn sàng nghênh đón quan binh xuất hiện, tưởng tượng cánh Diệp Vũ thong dong xuất hiện trong đám quan binh, hô lớn với viện trườởn « giao thủ lĩnh thổ phỉ Đầu Đà sơn trại ra đây » Viện trưởng sắc mặt đại biến, mọi người đều kinh hoàng thổn thức, còn nàng thì thong dong bước ra, bộ dáng cao quý tao nhã, so với tiểu thư quan gia còn tiểu thư quan gia hơn, mọi người đều sợ hãi than…ah, thì ra Thư Mặc Nhiễm vốn không có tiếng tăm gì lại không phải là nhân vật tầm thường. Nàng cũng không cần giả vờ nữa, vung đao, đại triển thư uy, mọi người đều kinh ngạc thán phục.

Diệp Vũ không khỏi chật vật, thống hận, tức giận đến nghiến răng « Khá lắm » Vì không muốn làm người ta chú ý, nàng không có phô bày cái tốt của mình ra ah

« Hắn là ai ? » Nói ra thì thực dài dòng, tóm lại, đối với bọn họ thì nàng không phải người thường. « Không phải có ai bị đuổi học chứ ? »

« Không biết là công tử nhà ai ? » Thì là, Đầu Đà sơn trại tiểu… Cái gì ? công tử ?Mặc Nhiễm lúc này mới tỉnh mộng, chung quanh cực kỳ ồn ào, náo nhiệt, ai nấy đều hai mắt tỏa sáng.

Mặc Nhiễm theo ánh mắt mọi người nhìn lên bục giảng, vừa nhìn thấy thì giật mình đến mức ngã ra khỏi ghế. Trên bục giảng ngoại trừ phu tử dạy ngữ văn, viện trưởng còn có một người khác. Tuy hôm nay hắn một thân trường bào xanh nhạt thanh lịch, mái tóc được cột cao chỉnh tề, khí chất nho nhã, ngọc thụ lâm phong, dung nhan tuấn mỹ như điêu khắc này không phải Diệp Vũ mỹ nhân thì là ai ? khó trách mọi người lại kinh ngạc như thế. Tuy Vân thư viện tập trung rất nhiều danh môn công tử, thương gia phú hộ ở Huy Châu nhưng người tới xuất chúng hơn nhiều, dung mạo chưa nói tới, chỉ riêng quý khí thản nhiên kia cũng đủ áp chế tất cả mọi người. Mặc Nhiễm té ghế cũng không làm mọi người chú ý bằng một câu của người nào đó « Mặc Nhiễm ? thật khéo, ngươi cũng ở Vân thư viện ah ? » ngữ khí của hắn không quá mức thân thiết nhưng so với cả người toát ra xa cách thản nhiên lại làm người ta có cảm giác quen thuộc. Mặc Nhiễm lần đầu tiên mới biết thì ra ánh mắt cũng có thể phát ra âm thanh, mọi người đều « bá » một tiếng, nhất loạt nhìn về phía nàng, làm nàng cảm nhận được hàn ý đang bao bọc quanh thân.

Mặc Nhiễm nhìn cặp mắt phượng vô tội kia,âm thầm cắn răng, tuy nàng không biết trong hồ lô của người này bán cái gì nhưng nàng có thể đoán được sau này nàng sẽ không có ngày lành. « Công tử quen với Mặc Nhiễm ? » lão viện trưởng lên tiếng, hiển nhiên là có chút bất ngờ. Những lời này thành công làm ánh mắt của mọi người thay đổi phương hướng, Mặc Nhiễm âm thầm thở ra.

“n” Diệp Vũ thản nhiên đáp, tất cả mọi người đang đợi hắn giải thích quan hệ của hai người, Mặc Nhiễm cũng tò mò muốn biết hắn nói cái gì nhưng hắn lại chỉ nói một câu rồi thôi, làm cho ai nấy đều thực tò mò. « Đã tới giờ học rồi phải không ? » Diệp Vũ thản nhiên nói « Đúng » Lý phu tử thái độ có chút kinh cẩn, hướng ra sau phất tay áo, ra hiệu cho tiểu tạp dịch của thư viện mang một bộ bàn ghế vào, Lý phu tử nhìn quanh như muốn tìm chỗ thích hợp, Diệp Vũ đã giơ cây quạt chỉ vào chỗ xa nhất « để ở đó đi »

Tuy đã sớm chuẩn bị tâm lý nhưng Mặc Nhiễm vẫn không nhịn được mà căng thẳng, ánh mắt mang theo lửa nóng của mọi người lại phóng về phía nàng. Diệp Vũ tựa tiếu phi tiếu, không rõ ý tứ càng làm cho Mặc Nhiễm không yên. « Phu tử, chúng ta có ai bị đuổi học phải không ? »Vân Nghiễn lên tiếng hỏi. Mặc Nhiễm ngạc nhiên nhìn sang, dựa vào hiểu biết mấy ngày nay của nàng với hắn, thì ngoại trừ đọc sách, hắn dường như không hứng thú với mọi chuyện chung quanh, giờ lại hỏi như thế thì thật là kỳ quái.

Khi nàng nhìn sang thì Vân Nghiễn cũng nhìn qua, tầm mắt hai người giao nhau, Mặc Nhiễm bỗng nhiên cảm thấy đã lâu không gặp hắn, ánh mắt của hắn đã không còn trong suốt như xưa. Mấy ngày qua nàng bị Diệp Vũ chọc tức, lại thêm lo lắng hãi hùng nên từ ngày đó nàng không có nghĩ tới chuyện của Vân Nghiễn. Mặc Nhiễm đột nhiên cảm thấy cảm xúc quay cuồng, đến khi nàng cẩn thận phân biệt thì hắn đã quay sang nhìn Diệp Vũ, mày nhíu lại, làm như có chút bất mãn. Những người bị phong thái anh tuấn của Diệp Vũ làm chói mắt rốt cuộc cũng bị những lời của Vân Nghiễn làm bừng tĩnh, đúng vậy, không ai bị đuổi học thì sao người này có thể vào đây ?ánh mắt lại lập tức sáng lên. Diệp Vũ đón nhận tầm mắt của Vân Nghiễn, thản nhiên nói « các ngươi chỉ cần nghiêm khắc kiềm chế bản thân, cố gắng nhiều hơn, không cần để những chuyện vô vị làm phân tâm »

Mặc Nhiễm hận cắn răng, người này thật là thập phần đáng đánh đòn. Trong lóp tám chín phần đều là quý thiếu gia, tuy lúc đầu bị tuấn mỹ và khí chân của hắn làm kinh ngạc nhưng ngữ khí khinh thường kia liền làm mọi người khó chịu, đương nhiên là ngoại trừ các nữ sinh « uy, ngươi kiêu ngạo gì chứ » có người bất mãn la lên

“Mọi người im lặng!” Lão viện trưởng thấy tình thế không ổn, vội vàng mở miệng, “Đều do lão phu không giới thiệu.” « Diệp công tử là do tổng viện ở Ngu thành phái tới giám sát » lão viện trưởng tiếp lời « hắn tới đây chủ yếu là khảo sát việc dạy và học của phu tử cùng các đệ tử, mọi người cố gắng biểu hiện, đừng làm mất mặt phân viện Huy Châu chúng ta » “Giám sát? !” Mọi người kinh ngạc, Mặc Nhiễm cũng hoảng sợ.

“Như thế nào? Sợ rồi sao?” Diệp Vũ bỗng nhiên quay đầu nhìn nàng. Nếu không phải hắn bỗng nhiên quay đầu, Mặc Nhiễm cũng sẽ không ý thức được mình vẫn luôn theo dõi hắn, lập tức nghênh đón đôi mắt hoa đào xinh đẹp, tâm có chút rạo rực, nàng biết người này bên trong là ma quỷ nhưng bề ngoài đúng là đại mỹ nhân ah. Mặc Nhiễm thản nhiên nói « hoàn hảo »mặc kệ hắn muốn thấy nàng kinh ngạc hay bất an, nàng cũng không để hắn thực hiện được.

Tiếng chuông vang lên đúng lúc, lão viện trưởng cũng đi ra ngoài. « Tốt lắm, hôm nay chúng ta học : đại học trị quốc thiên… » Mặc Nhiễm giở sách ra, chuẩn bị giống như lúc trước, chống cằm ngẩn người. Nàng cũng không quá thích đọc sách, dù sao nàng cũng không đến đây đã học, giờ đã tìm được mục tiêu thì việc học càng không có chút hấp dẫn gì với nàng. Cho nên chủ yếu chỉ là giả vờ cho có, những lời phu tử giảng đều vào tai trái mà ra tai phải, phu tử đối với nàng cũng hết cách, đành bỏ qua, dù sao nàng cũng ngoan ngoãn, ngồi ở trong lớp coi như là trang trí.

Nhưng nay đã khác xưa, có một giám sát ngồi bên cạnh nàng, qua sát thái độ nghe giảng của nàng cùng cách dạy của phu tử, vì thế phu tử liên tiếp đưa mắt cảnh cáo. Mặc Nhiễm liền ngồi thẳng lưng, biểu tình chăm chú lắng nghe còn có vẻ rất thích thú, kiên trì ước chừng được một khắc, phu tử rốt cuộc cũng an lòng, không nhìn chằm chằm nàng nữa. Mặc Nhiễm nghĩ hết thảy đều do tên bên cạnh, không khỏi liếc mắt xem thường. Mặc Nhiễm cho rằng thân làm giám sát thì phải tập trung nghe giảng bài, không ngờ hắn lại nhàm chán chống cằm nhìn nàng, bởi vậy nàng vừa vặn bắt gặp ánh mắt của đối phương. Dù sao nàng chán ghét hắn cũng không cần che giấu,bị bắt gặp cũng không áy náy, còn đường đường chính chính mở to mắt trừng hắn. Diệp Vũ nhếch môi, nhẹ giọng nói « có giám sát ngồi bên cạnh mà ngươi cũng không tập trung nghe giảng, xem ra quả nhiên ngươi vào thư viện là có ý đồ khác »

Nguy rồi, nàng đã quên người này là bao thuốc nổ, có thể nổ mạnh bất cứ lúc nào, nghĩ tới sẽ bị quan phủ áp đặt tội danh bậy bạ, Mặc Nhiễm kinh hoảng, vội vàng nói « không phải » « Không phải cái gì ? »Lý phu tử hung hăng trừng mắt. Nguy rồi, lại quên vẫn còn đang ngồi trong lớp, Mặc Nhiễm nhìn Lý phu tử, lại nhìn sang Diệp Vũ bộ dáng thả nhiên, giờ giải thích cũng không phãi lúc, nàng đang lo lắng thì thoáng nhìn thấy dòng chữ trên bảng trắng, cái khó ló cái khôn nói « giám sát đối với lời dạy của phu tử : một lời làm hỏng việc, một người định quốc là giải thích sai, Mặc Nhiễm mới nói là không phải » sau đó nhỏ giọng nói với Diệp Vũ « những lời phu tử giảng ta đều nghe, không phải có ý đồ khác »

« Giám sát giải thích sai ? » phía trước bỗng truyền đến tiếng cười khẽ trào phúng, tiếng cười này giống như lời dẫn, làm cho mọi người đều cười rộ lên, còn Lý phu tử lại nhăn mặt. Giám sát giải thích sai ? tuy giám sát này còn quá trẻ làm người ta có chút hoài nghi nhưng để Mặc Nhiễm sửa chữa sai lầm thì đúng là chuyện buồn cười nhất thiên hạ, ai đang ngồi đây chẳng biết nàng ngu dốt, nàng chẳng qua chỉ hơn người biết chữ một chút mà thôi, thành ngữ cũng dùng không đúng. Diệp Vũ nhìn chung quanh, thấy mọi người đều cười nhạo nàng thì nhíu mày nhìn về phía Mặc Nhiễm, muốn biết vị tiểu thư thổ phỉ này tiếp theo làm cách nào để xuống đài lại thấy này nàng chẳng quan tâm đến chung quanh,chỉ cúi đầu đọc sách, hai mắt đen láy liên tục di chuyển, rất có thần sắc, thập phần linh động. Diệp Vũ bỗng thấy có hứng thú, thản nhiên nói « nếu Mặc Nhiễm đã hiểu vậy đọc một đoạn đi, ta sẽ dựa vào biểu hiện của ngươi mà đánh giá cả lớp và phu tử » Bị Mặc Nhiễm quấy rối, Lý phu tử đã bực bội, nghe vậy không khỏi nóng nảy « chỉ sợ không ổn… »

« Nàng sao có thể đại diện cho chúng ta ? » có người lên tiếng kháng nghị. Tuy không biết giám sát muốn khảo sát cái gì nhưng dù sao cũng đến từ tổng viện Ngu thành, phải biểu hiện tốt cũng là phải nhưng ngay từ đầu đã nhằm trúng kẻ ngu nhất thì ngày sau bọn họ làm sao có thể ngẩng đầu ? « Không ổn sai ? Diệp Vũ nhún vai nói « nhiều đệ tử, nhiều khoa như vậy, ta làm sao có thể khảo sát hết được ? chỉ cần khảo nghiệm một người cũng có được nhận xét tổng quát, cũng là bình thường thôi » « Nhưng lại là người kém nhất ah » có người buồn bực nói

« Kém lắm sao ? » Diệp Vũ bày ra bộ dáng nghi hoặc « lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, chẳng lẽ đệ tử Vân thư viện lại kém hơn đệ tử các thư viện khác ? ».