Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 11

Chương 11: Mạc danh kỳ diệu ngực tập.

Mọi người nghẹn lời, Lý phu tử buồn bực đến cực điểm,trước khi Mặc Nhiễm đến, bọn họ cũng tin như vậy nhưng thực tế học thức của nàng quá nông cạn, hai tháng qua cũng chẳng có chút tiến bộ. Bọn họ tuy nghi ngờ, không biết nàng vào thư viện bằng cách nào nhưng nàng không làm trái viện quy, không có tiền án tiền sự, không có lý do gì để khai trừ nàng. “Nhân sinh cũng tựa như một canh bạc, ta cho điểm tốt, các ngươi đương nhiên không phản đối, ta đánh giá thấp cũng chỉ có thể vận khí các ngươi không tốt” Diệp Vỹ cười nhìn Mặc Nhiễm nói Mọi người thấy ý hắn đã quyết thì không khỏi tuyệt vọng, mà người khơi gợi nên sự tuyệt vọng cũng trở thành mục tiêu oán hận của bọn họ.

Mặc Nhiễm chậm rãi ngẩng đầu trong cái nhìn lạnh băng của mọi người, tà nghễ cười lạnh với Diệp Vũ “ngươi đúng là biết cách mượn đao giết người” “Ngươi nghĩ nhiều rồi, ta chỉ giải quyết việc chung mà thôi” Diệp Vũ thản nhiên Mặc Nhiễm khép sách lại, bình tĩnh nói “cái gọi là trị quốc trước phải tề gia, gia không thể dạy thì không cách chi quản người trong thiên hạ. Cố quân tử không xuất gia mà thành giáo cho quốc: Hiếu giả, cho nên sự quân cũng; đễ giả, cho nên sự dài cũng; từ giả, cho nên sử chúng cũng… .”

Mặc Nhiễm nói đến đâu, mọi người từ buồn bực trở thành ngạc nhiên đến đó, thậm chí còn thấy khó hiểu. Diệp Vũ nhìn biểu tình của mọi người, trong lòng thấy buồn cười, lúc trước nàng tỏ vẻ ngu dốt, giờ đọc mấy câu vỡ lòng đã làm mọi người như thấy mặt trời mọc lên từ phía tây không bằng. “Trị quốc tề gia bình thiên hạ” Mặc Nhiễm nói xong, mọi người cũng phục hồi tinh thần, thậm chí có người còn vỗ tay hoan hô. “Hiện tại cao hứng không khỏi quá sớm đi?” Diệp Vũ thản nhiên một tiếng đã đem tâm tình của mọi người đánh rớt xuống đáy cốc.

“Ngài còn muốn khảo gì nữa?” Lý phu tử vội hỏi. “Nàng chỉ mới đọc xong thôi, còn chưa có giải thích” Mọi người lại nhìn về phía Mặc Nhiễm, còn khẩn trương hơn chính mình bị khảo sát, sợ mộng đẹp sớm chấm dứt.

Nàng có thể đọc được, sao không có chuẩn bị chứ. Mặc Nhiễm hít sâu một hơi, chậm rãi mở miệng “trị quốc trước phải trị gia, nếu ngay cả nhà cũng không quản được thì nói gì đến quản người trong thiên hạ, đây chính là không có khả năng. Cho nên trị quốc trước hết phải quản tốt gia đình, gia tộc” Không sai, mọi người thở phào yên tâm, đồng loạt nhìn Diệp Vũ, cái tên không coi ai ra gì, không biết có còn hạch hỏi gì nữa không. Diệp Vũ chỉ yên lặng nhìn Mặc Nhiễm, không nói lời nào, không khí yên tĩnh tới mức làm người ta thấy khẩn trương.

Tiếng chuông tan học vang lên, Diệp Vũ rốt cuộc cũng nhếch môi nói “xem ra vận khí của các ngươi không tồi” dứt lời đi ra ngoài “Thật tốt quá!” Không biết ai đi đầu hoan hô một tiếng, tất cả mọi người vây quanh lại, Mặc Nhiễm trải qua một phen đánh bạch mà lần đầu tiên được cả lớp dung nạp. Diệp Vũ nghe phía sau vang lên tiếng hoan hô, hứng thú trong mắt càng đậm, người khác có lẽ không biết nhưng hắn rất rõ là nàng chỉ nhìn một lần là nhớ kỹ, hơn nữa những chú giải so với trong sách không sai một từ.

Dựa vào biểu tình của mọi người thì có thể thấy nàng bình thường là người không học vấn không nghề nghiệp, nhưng nếu nàng đã giả ngu che giấu vậy sao giờ lại không tiếp tục? tiếp theo nàng tính làm gì? Sự thú vị đã vượt quá tưởng tượng. *********************************** Ước chừng có tới hai trăm kệ được sắp xếp chỉnh tề thành hai hàng, không khí tràn ngập mùi giấy mực hỗn hợp, ngửi vào vô cùng dễ chịu, một loạt bàn học dựa vào cửa sổ, bình thường các đệ tử hay ngồi đọc sách ở đây nhưng lúc này đang là buổi trưa nên chẳng có ai, mà cửa sổ ở đây cũng rộng hơn cửa sổ trong phòng học nhiều, cho nên ánh mặt trời chiếu rọi khắp nơi, thật đúng là nơi khiến người ta yêu thích. Mặc Nhiễm âm thầm tiếc nuối, nếu không phải vì tìm Diệp Vũ, có lẽ nàng sẽ không bao giờ đến Tàng thư các này, mà bàn học bên cửa sổ kia dù ngủ hay ngắm cảnh đều rất tuyệt. Lẽ ra nên đến sớm một chút mới đúng.

Nghĩ đến Diệp Vũ, Mặc Nhiễm liền đưa mắt nhìn chung quanh, lập tức liền tìm được mục tiêu. Hắn đang dựa vào cạnh bàn cúi đầu xem sách, trên tay còn cầm bút viết gì đó, tuy không thấy mặt nhưng khí tức thản nhiên xa các đó, ngoại trừ Diệp Vũ yêu nghiệt thì không có người thứ hai. Mặc Nhiễm nín thở ngưng thần, dồn khí đan điền, chậm rãi tiếp cận, cho đến khi đứng ở sau lưng hắn mà hắn vẫn chăm chú đọc sách, không có cảm giác gì. Mặc Nhiễm trong lòng mừng thầm, nàng khổ luyện võ công suốt hai ngày như vậy, làm sao không có tiến bộ được chứ. Hừ, yêu nghiệt, cô nãi nãi sẽ làm cho ngươi hiện nguyên hình, lòng nghĩ, tay đã vươn ra, điểm vào huyệt phong trì của hắn. Ngay lúc nàng ra tay, Diệp Vũ bỗng nhiên xoay người lại, ngón tay của nàng đụng trúng cổ hắn, đồng thời chó mũi cũng có cảm giác lạnh lạnh ẩm ướt, một dòng nước lặng lẽ chảy ra. Tay Diệp Vũ vẫn còn trong tư thế viết, chẳng qua ngòi bút thì dừng đúng ở mũi của Mặc Nhiễm, kinh ngạc hỏi “là ngươi?”

“Giả vờ cái gì? Chẳng phải ngươi đã sớm biết sao?” Mặc Nhiễm nhìn biểu tình giả vờ giả vịt của hắn, vậy mà mình còn mừng thầm, trong lòng căm tức vô cùng. Diệp Vũ liếc mắt nhìn ngón tay của nàng vẫn còn trên cổ mình, tay trái còn nắm lấy vạt áo của mình, ra vẻ ảo não nói “mặc dù ta biết ngươi sẽ sớm đến tìm ta, cũng biết ngươi là thổ phỉ nhưng không ngờ ban ngày mà ngươi lại dám làm vậy” “Ngươi!” Mặc Nhiễm bị hắn đùa giỡn tức giận đến cắn răng, nhịn không được không muốn thu hồi tay mà còn muốn bóp cổ hắn.

Nhưng nàng còn chưa kịp hành động đã cảm giác cổ tay phải đau xót, cả cánh tay bị kéo lên, thân thể xoay tròn rồi ngã ngồi lên đùi Diệp Vũ. “Chậc chậc… Ngươi thật là thổ phỉ sao?đã nói ban ngày không thể làm như vậy hoặc ít ra cũng phải che mặt đi chứ?” Diệp Vũ nhìn cây bút trên tay, dường như linh cơ vừa động, hưng phấn nói “ta có cách tốt, để ta giúp ngươi” Mặc Nhiễm thấy ngòi bút ngày càng tiến sát mặt mình, không khỏi hoảng sợ la lên “không cần”

“Mặc Nhiễm?” thanh âm Vân Nghiễn bỗng nhiên vang lên ngoài cửa, Mặc Nhiễm thở dài nhẹ nhõm, xem ra giờ dùng cơm trưa đã xong, mọi người đang sắp tới đây “Bây giờ yên tâm có sớm quá không?” Diệp Vũ híp mắt cười Dự cảm xấu trong lòng Mặc Nhiễm lập tức thành sự thật, ngay khi Vân Nghiễn đẩy cửa bước vào, Diệp Vũ nắm thắt lưng nàng phi thân lên giá sách. Kệ sách trong Tàng thư các cao gần chạm trần nhà, lại rộng đủ cho một người nằm, vì thế lúc này tư thế Diệp Vũ ôm nàng rất ái muội. Mặc Nhiễm hai tay bị chế trụ, nhìn nam nhân đang đặt trên người mình cười đắc ý thì tức giận đến nổi trận lôi đình, dùng sức nhắm ngay cổ hắn cắn xuống, lại nghe hắn thấp giọng nói bên tai nàng “nếu ngươi cắn ta sẽ lập tức la lên, ngươi là thổ phỉ, còn ta là giám sát, ngươi nghĩ mọi người sẽ tin ai?”

Mặc Nhiễm lập tức dừng lại, vô lực nằm xuống, đúng vậy, chỉ cần hắn đem chuyện nàng là người của Đầu Đà sơn trại nói ra thì lúc đó còn ai tin nàng chứ. Nhìn vẻ mặt tiểu nhân đắc chí của Diệp Vũ, Mặc Nhiễm tức muốn bể phổi, lúc này mới nhớ ra nàng muốn tìm hắn để giải thích nào ngờ lại bị hắn đùa giỡn. “Mặc Nhiễm, ngươi ở đâu?không có việc gì chứ?” ngữ khí của Vân Nghiễn có chút lo lắng, bước nhanh qua giá sách tìm kiếm, gần như không từ bỏ ngóc ngách nào mà vẫn không thấy bóng dáng nàng, rõ ràng vừa rồi còn nghe tiếng mà, nên không an tâm lắm, vội vã đi ra ngoài. Chung quanh an tĩnh trở lại, Diệp Vũ nói “xem ra hắn rất quan tâm ngươi nha”

“Liên quan gì tới ngươi?” Mặc Nhiễm tức giận “còn không mau thả ta xuống” “Không” Diệp Vũ cương quyết. “A?” Mặc Nhiễm phát hiện nàng hoàn toàn không hiểu được người này nghĩ gì “chẳng lẽ ngươi muốn ngủ ở đây luôn sao?”

“Sao không, đang lúc nghỉ trưa ah” Diệp Vũ làm như tỉnh ngộ, khen ngợi Mặc Nhiễm “ngươi cũng có lúc thông minh đột xuất nha” “Phải không?” người này nói chuyện không thể lường được, Mặc Nhiễm đã lãnh giáo nhiều, nếu bị người khác phát hiện thì không phải chuyện đùa. “Mà sao ngươi không đỏ mặt?” Diệp Vũ có chút nghi hoặc, với kinh nghiệm của hắn, trong tình huống này, dù là nữ tử lạnh như băng cũng đã đỏ mặt hoặc nhăn nhó, tóm lại thái độ rất không tự nhiên, mà người dưới thân lại không có phản ứng gì “chẳng lẽ ngươi là nam giả nữ?” chưa nói tới diện mạo, thời khắc mấu chốt cũng không phải không có khả năng sắc dụ.

“Ngươi đang nói cái gì quỷ…” “… Nói…” Mặc Nhiễm ngơ ngác nhìn cái tay đang đặt ngang ngực, lại nhìn Diệp Vũ mặt không chút thay đổi, biết mình đang bị đùa giỡn nhưng cũng không biết nên phản ứng thế nào. “A, ” Diệp Vũ không chút hoang mang thu tay, nhìn lòng bàn tay của mình rồi thản nhiên nói “là thật”

“…” Mặc Nhiễm đỏ mặt, tức giận đạt đến cảnh giới cao nhất “đồ lưu manh” lập tức vung chân đá Diệp Vũ, hắn nhanh chóng né tránh rồi nhảy khỏi giá sách. Mặc Nhiễm lập tức đứng dậy đuổi theo, đánh một quyền vào ngực hắn nhưng nàng chẳng phải là đối thủ của hắn, vì vậy cổ tay đã bị bắt lấy..