Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 12

Chương 12: Cự tuyệt phụ trách.

“Ngươi trước tiên cứ bình tĩnh” Diệp Vũ thở dài, chậm rãi nói “ta không có ý mạo phạm ngươi, thực sự nghĩ ngươi là nam nhân nên mới làm thế, yên tâm, cho dù biết ngươi là nữ nhân, ta cũng sẽ không làm thế với ngươi, chuyện này coi như chưa từng xảy ra đi” Tuy hắn nói có chút hợp ý Mặc Nhiễm nhưng hắn nói tùy ý cứ như khi đi dạo phố, nhìn thấy một món đồ rất thích bèn tìm cách lấy cho bằng được, kết quả lấy được rồi mới thấy không có gì thú vị mà lại không cẩn thận làm hỏng, sau đó lại muốn cùng chủ quán thương lượng, khỏi phải bồi thường, nghĩ tới đây Mặc Nhiễm không nhịn được mà cãi lại “nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi làm chuyện như vậy lại không chịu phụ trách sao?” Diệp Vũ nhíu mày, hiếm khi không lên tiếng. Mặc Nhiễm ngạc nhiên lại có chút không an tâm, người này đừng nói sẽ thực sự phụ trách nha. Ông trời ơi, tha cho nàng đi, cùng một chỗ với hắn chắc nàng sẽ giảm thọ ah. Tưởng tượng cảnh sau này cùng sinh hoạt một chỗ với hắn, toàn thân lại đổ mồ hôi lạnh.

Thấy Diệp Vũ định lên tiếng, Mặc Nhiễm vội vàng giành nói “quên đi, coi như chuyện này chưa xảy ra, dù sao ta cũng không phải là thiên kim tiểu thư, bị chạm vào cũng không thiếu mất miếng thịt nào, ngược lại nếu ngươi phụ trách, ta sẽ sống không bằng chết” “Sống không bằng chết?”, Diệp Vũ nheo mắt, tuy hắn cảm thấy chuyện này hắn làm không ổn cũng không định cưới nữ tử mình không thích, lại đang muốn dùng bí mật của nàng để trao đổi, làm cho nàng coi chuyện này chưa từng xảy ra nào ngờ nàng lại bày ra vẻ chán ghét như thế, làm cho hắn có cảm giác bị cự tuyệt. “Chẳng lẽ ngươi thực sự muốn thành thân với ta? Mặc Nhiễm trừng to mắt, hoảng sợ nhìn Diệp Vũ

“Vậy thì không phải” Diệp Vũ bật trả lời, sau đó nhìn thấy biểu tình của nàng thì không khỏi nheo mắt “biểu tình của ngươi như vậy là có ý gì?” “Vậy là tốt rồi…” Mặc Nhiễm vỗ vỗ ngực yên lòng, tự động bỏ qua câu hỏi sau của Diệp Vũ. “Bổn tiểu thư quyết định không cùng ngươi so đo , chuyện này coi như chưa xảy ra”

Sự tình tốt hơn Diệp Vũ nghĩ, ngay cả chuyện dùng bí mật của nàng để trao đổi cũng không có nhưng hắn lại không cảm thấy vui. Thừa dịp Diệp Vũ đang trầm mặc, Mặc Nhiễm vội vàng nói chính sự “Diệp Vũ, ta tìm ngươi là có chuyện quan trọng” “Chuyện gì?” Diệp Vũ nhìn bộ dáng nghiêm túc của nàng, kéo ghế ngồi xuống, ra vẻ chăm chú lắng nghe

“Thực ra ta đến thư viện không có mục đích gì” Mặc Nhiễm thấy hắn chăm chú nghe thì cũng kéo ghế đến ngồi cạnh hắn “Đầu Đà sơn trại từ tám năm trước đã rửa tay gác kiếm, hiện nay trong trại mọi người đều là tự cung tự cấp, ta không muốn vì ta bốc đồng chạy đến đây mà liên lụy bọn họ, nếu ngươi cảm thấy ta khả nghi, ta có thể lập tức rời đi, nếu ngươi còn lo lắng thì có thể giám sát ta, chỉ cần không phiền đến người trong trại thì muốn ta làm gì ta cũng được” “Theo ấn tượng của mọi người với ngươi thì dường như ngươi không phải đến để học, vậy vì sao ngươi lại vào thư viện?” rốt cuộc cũng đi vào chính sự, Diệp Vũ thực muốn nghe lý do của nàng để còn phán đoán “Ta…ta đến tìm tướng công” nói tới đây, Mặc Nhiễm cũng có chút xấu hổ, bày ra vẻ thẹn thùng của nữ tử.

Diệp Vũ mờ mịt nhìn nàng « ngươi nói cái gì ? ta nghe không rõ” hắn nhất định là nghe lầm rồi, tìm tướng công cùng với việc đến thư viện có liên quan gì với nhau? Chẳng lẽ nàng muốn bắt quan viên triều đình đi làm áp trại phu quân? Trừ phi nàng điên rồi. “Thì sao? Chẳng lẽ ta không thể thích thư sinh sao?” Mặc Nhiễm nhìn biểu tình của hắn, cảm thấy rất bất mãn “trai lớn lấy vợ gái lớn gả chồng, ta cũng đã mười tám tuổi rồi, cũng tới lúc thành gia lập thất. Sau này mọi việc trong trại do ta quản, mà ta luôn thấy rất phiền toái. Thư sinh thật tốt, tuy không có võ công nhưng xử lý mọi việc gọn gang ngăn nắp, hơn nữa lúc nào cũng hào hoa phong nhã, không đánh đánh chém chém thô lỗ, là vị hôn phu lý tưởng nhất của ta. Bổn cô nương muốn tìm thì phải tìm tốt nhất, mà thư sinh tốt nhất chẳng phải đều ở Vân Thư viện sao?” “Cũng hợp tình hợp lý” Diệp Vũ nghiêm trang gật đầu, hắn cứ nghĩ nàng sẽ đưa ra rất nhiều lý do, ai ngờ cuối cùng kết quả lại hoang đường như vậy. Nếu không phải lúc trước nàng nhiều lần bị hắn làm tức giận đến nổi trận lôi đình thì hắn thực hoài nghi nàng đang đùa cợt hắn.

“Uy ! Đây là sự thật, rốt cuộc như thế nào ngươi mới bằng lòng tin tưởng? !” Mặc Nhiễm nhìn thái độ giả vờ giả vịt của hắn thì ba phần buồn bực, bảy phần sốt ruột. “vậy mà cũng nhìn ra sao?” Diệp Vũ kinh ngạc nhìn nàng. “Ngươi cho ta là ngu ngốc sao?” Mặc Nhiễm tức giận liếc hắn.

« Chẳng lẽ không đúng hả ? » Diệp Vũ hỏi lại “Ngươi!” « Được rồi, được rồi, chúng ta nói chính sự trước » Diệp Vũ giơ tay, ngăn cơn tức giận của Mặc Nhiễm.

Rốt cuộc là ai ngắt lời trước chứ. « Ta đã biết chuyện ngươi tìm tướng công » Diệp Vũ lên tiếng ‘ngươi dựa vào cái gì mà cho rằng người ta sẽ từ bỏ con đường làm quan để cùng ngươi quản lý sơn trại ? » « Ta đương nhiên có cách của ta. Quan gia đệ tử tất nhiên là không có khả năng, còn có thể mang lại phiền toái cho sơn trại nhưng trong viện cũng không thiếu thư sinh con nhà bình dân, không phải là quan gia đệ tử nha. Chỉ cần lưỡng tình tương duyệt, có gì mà không thể »

« Ngươi thực ngây thơ » Diệp Vũ buồn cười nói « chỉ cần bình dân là được ? tỷ như tên ở thành tây kia ? » “Vân, Vân Nghiễn, làm sao vậy?” Không ngờ hắn lại đoán trúng tâm tư, Mặc Nhiễm có chút bối rối nhưng biết hắn đang cười nhạo mình thì lại cả giận « ta không thể thích Vân Nghiễn sao ? » « Thì ra là ngươi thích Vân Nghiễn ? » Diệp Vũ sửng sốt, cười nói « đúng là thu hoạch ngoài ý muốn, ta chỉ thuận miệng nói mà thôi »

“…” Mặc Nhiễm vô lực cúi đầu xuống, bị nắm giữ một nhược điểm đã đủ chết rồi, đằng này nàng lại dâng tặng cho đối phương thêm một cái nữa. Diệp Vũ lại hỏi « vì sao ngươi chắc chắn Vân Nghiễn sẽ từ bỏ con đường làm quan để cùng ngươi làm thổ phỉ ? »

« Đã nói không phải là thổ phỉ mà » Mặc Nhiễm đã định đầu hàng nhưng vẫn không nhịn được tức giận, lại nghĩ tới chính sự đành cố nén, tiếp tục giải thích « chỉ cần chúng ta yêu nhau thì có gì không thể ? không phải có nhiều nam nhân vì nữ nhân mình yêu mà từ bỏ tất cả sao ? » Đối phương đơn phương vì nàng mà từ bỏ tất cả, đó gọi là tình yêu sao ? Diệp Vũ có chút dở khóc dở cười, nha đầu này căn bản còn không biết yêu là thế nào. Điều nàng nói chỉ là ý nghĩ mà thôi, không phải là cảm tình chân chính. « Huống hồ làm quan cũng chưa chắc tốt hơn làm tướng công của ta »

Nghe được câu này, hai mắt Diệp Vũ sáng lên « nga, tốt như thế nào ? » « Được mọi người trong trại kính trọng, không phải là việc nặng, chỉ cần quản lý cho tốt, ăn mặc không cần lo, còn có thời gian ngâm thơ làm phú, xem hoa ngắm cảnh, cuộc sống vui biết chừng nào » Mặc Nhiễm còn thực sự đếm ngón tay mà trả lời. Diệp Vũ nhìn nàng chằm chằm một hồi, cắn răng hỏi « ngươi đang đùa giỡn ta sao ? »

Mặc Nhiễm nghi hoặc hỏi lại « ngươi thực là lạ, ta đùa giỡn ngươi khi nào ? » Diệp Vũ bình tĩnh nhìn nàng, dường như muốn từ trên mặt nàng nhìn ra một tia sơ hở nhưng chẳng có gì, hắn không khỏi thở dài, so với đấu trí cùng người thông minh còn mệt hơn. Có lẽ do hắn nghĩ quá nhiều rồi. Mặc Nhiễm kinh ngạc nhìn hắn, dù thế nào cũng không nghĩ trên mặt người này sẽ có biểu tình thất bại, lo lắng hỏi « ngươi làm sao vậy ? không thoải mái sao ? »

Diệp Vũ thấy sự lo lắng torng mắt nàng, bỗng nhiên thở dài nói « thật là, ta lại giằng co cùng tiểu nha đầu còn chưa biết cảm tình là gì » « Ý ngươi là sao ? » Mặc Nhiễm nghe hắn nói mình là tiểu nha đầu chưa hiểu chuyện thì oán hận « chẳng lẽ ngươi biết ? ngươi không coi ai ra gì, sẽ có người thích ngươi sai ? » “Ta không hiểu, nhưng ta biết, ” Diệp Vũ nói, chưa ăn thịt heo không có nghĩa chưa từng thấy heo chạy nha. Trong nhà còn có vài người hắn không muốn tới gần, thực làm người ta ớn lạnh muốn ói « chân chín thích một người là đứng ở góc độ của hắn mà suy nghĩ, hết thảy đều lấy hắn làm trung tâm, cho dù phải mất đi vài thứ còn ngươi chỉ nghĩ cho mình, muốn người ta vì ngươi mà từ bỏ tất cả, cái này không phải là tình cảm mà là mỹ nhân kế »

« ngươi dám nói cảm tình của ta là mỹ nhân kế ? » Mặc Nhiễm tức đến đỏ mặt tía tai “Nga, thực xin lỗi, ta nói sai rồi.” Diệp Vũ chân thành xin lỗi, còn khoa trương cúi người « mỹ nhân kế cũng có điều kiện của nó,không phải ai cũng có thể dùng, mà ngươi… » hắn còn cao thấp đánh giá Mặc Nhiễm từ trên xuống dưới một lượt, dường như tìm từ để không làm tổn thương nàng « trên cơ bản kêu là câu dẫn ah, chuyện này chỉ cần người có thể làm được » “Ngươi!” Mặc Nhiễm chán nản.

Lúc này thanh âm Vân Nghiễn vang lên ngoài cửa « Mặc Nhiễm ? Mặc Nhiễm » Mặc Nhiễ quay đầu nhìn ra cửa, sau đó cảnh giác nhìn về phía Diệp Vũ, theo bản năng lui ra sau từng bước, người này chắc sẽ không làm ra chuyện khiến người ta hết hồn chứ Diệp Vũ thấy phản ứng của nàng thì nhíu mày trêu tức « ngươi đang chờ mong gì sao ? » vừa nói vừa mở cửa sổ phi thân ra ngoài, còn quay đầu, ngữ khí tiếc nuối nói « đáng tiếc, làm cho ngươi thất vọng rồi » Thất vọng cái đầu ngươi. Mặc Nhiễm đang tính mở miệng thì đã thấy hắn nghiêng đầu như đang nghĩ gì đó, khóe môi chậm rãi cong lên, hai mắt như có thần, ái muội nói « bất quá đêm nay ta rảnh rỗi, đặc biệt cho phép ngươi tới gặp ta » dứt lời còn nháy mắt dặn dò « nhất định phải tới nha »

Ánh mặt trời buổi trưa cuối mùa xuân như nhuộm một tầng vàng lên đôi lông mi dài như cánh bướm, nháy mắt đó tim bỗng nhiên đập thình thịch, Mặc Nhiễm đầu óc choáng váng, đến khi phản ứng lại thì bên cửa sổ chỉ có màn cửa màu trắng nhẹ buông xuống..