Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 13

Chương 13: Nhẫn nại cuối cùng.

“Mặc Nhiễm?” Vân Nghiễn không biết khi nào đã chạy tới giữ lấy nàng, thân thiết đánh giá « ngươi vừa rồi sao vậy ? không có việc gì chứ ? » “A?” Mặc Nhiễm giống từ trong giấc mộng bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn Vân Nghiễn, có chút hoảng hốt « ah, không có việc gì » « Vừa rồi ta dường như nghe tiếng kêu của ngươi, xảy ra chuyện gì ? »

“Không, không có việc gì ” Mặc Nhiễm lắc đầu, “Ta vừa mới tới.” “Thật sự không có việc gì?” Vân Nghiễn nghi hoặc nhìn nàng. “Thật sự không có việc gì, ” Mặc Nhiễm sợ hắn tiếp tục hỏi, vội vàng nói sang chuyện khác « ngươi tới đây tìm sách gì ? »

« Ah, sắp tới ngự tuần lễ, ta muốn tìm nhạc phổ » “Ngự Tuần Lễ?” Mặc Nhiễm nhíu mày, sắp tới rồi sao? Cô Vân Thư Viện thành lập được vài năm, các đệ tử liền trình lên Hoàng thượng bộ cải chế tiền tệ cùng vài vấn đề khác, tiên đế sau khi xem xong thì mặt rồng đại duyệt, đặc biệt cho người dò xét thư viện. Cũng chính thời điểm đó, Cô Vân thư viện được khâm điển là thư viện hoàng gia, viện trưởng Diệp Lan được phong là nhất giới nữ lưu, hiệu là Vi Lan tiên sinh, hưởng bổng lộc nhất phẩm, thiên hạ giai kinh, cứ đầu tháng năm hàng năm, tiên đế đều cho tuần tra thư viện, kiểm tra thành tích học tập của đệ tử, nên gọi là Ngự tuần lễ, từ thời Gia Huệ đế về sau đều tuân theo quy định này cũng đề nghị thư viện ngày này mở cửa với bên ngoại, cốt ý là cổ vũ tinh thần hiếu học, cho mọi người cùng trao đổi kiến thức với nhau. Nào ngờ rất nhiều đệ tử trẻ tuổi, huyết khí phương cương, đối với địa vị độc tôn của Cô Vân thư viên đã rất không phục, vì thế từ năm thứ nhất đã có rất nhiều người tới khiêu chiến. Lúc đó Khiếu Lan phu nhân đã cười nói, có cạnh tranh mới có tiến bộ, cái gọi là đối thủ chẳng qua chính là bản thân chúng ta. Vì thế Hoàng thượng liền cùng các viện trưởng, phu tử cùng nhìn các đệ tử đấu trí so dũng, từ đó vị trí hạng nhất cứ thế kế thừa, về sau lại phát triển từ Hoàng thượng tuần tra thành thi đấu, thư viện qua đánh giá mới là hàng đầu, tới khi phân viện được thành lập thì cơ chế thi đấu Ngự tuần lễ mới hoàn thiện, chẳng qua việc Hoàng thượng tuần tra biến thành hoàng thân quốc thích tuần tra mà thôi.

Có điều chuyện này liên quan tới việc Vân Nghiễn tìm nhạc phổ ?Mặc Nhiễm đang suy nghĩ thì chợt nghe bên cạnh vang lên thanh âm thanh thúy « Vân Nghiễn, ngươi đúng là theo đuổi cực hạn, cầm kỹ của ngươi ngay cả Hoa phu tử xưng bá về cầm công ở Huy Châu đều khen không ngớt lời, Ngự tuần lễ, ngoại trừ Hoa phu tử tự mình khiêu chiến thì còn ai thắng được ngươi, còn tìm nhạc phổ làm chi ? » người tới đã đứng chắn trước mặt Vân Nghiễn, ngăn cách Mặc Nhiễm bên ngoài. Vân Nghiễn tùy ý bước sang trái hai bước, động tác vừa không đột ngột lại có thể đồng thời đối mặt hai người, không mất lễ với bất kỳ ai, cười nói với Thẩm Hân Lam « Thẩm cô nương quá đề cao ta rồi, tục ngữ nói thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, tuy ta có thể so với Hoa phu tử nhưng hiện giờ cầm kỹ cao siêu nhất Thanh quốc chúng ta trừ bỏ Khiếu Lan phu nhân không đối thủ thì nghe nói Vũ thế tử còn là trò giỏi hơn thầy, đầu năm nay trong ngự yến đã gảy một khúc Phượng Hoàng Lai Nghi, danh chấn Ngu thành » “Vũ thế tử? Chính là Duẫn Định Vũ, con của Khiếu Lan phu nhân ?’ Thẩm Hân Lam có chút khinh thường nói « chẳng qua mọi người nể mặt mũi cha mẹ hắn mới nói quá mà thôi, ta nghe nói Vũ thế tử hiếm khi lộ diện, lại ỷ vào cha là vương gia, mẹ là Khiếu Lan phu nhân nên kiêu ngạo, ương ngạnh, không coi ai ra gì, so với đám người ăn chơi trác táng còn đáng giận hơn. Cho nên ta nghĩ mọi người nể mặt vương gia và Khiếu Lan phu nhân mới nịnh hót mà thôi, dù sao ngay cả Hoàng thượng cũng phải nể mặt bọn họ ba phần »

« Nhưng khúc Phượng Hoàng Lai Nghi giai điệu phức tạp, đến nay cũng không có mấy người đàn được là thật » Vân Nghiễn nói « Ta cảm thấy chẳng qua chỉ là tin đồn, có lẽ là do Khiếu Lan phu nhân đàn, mà thế tử kia lại hiếm khi xuất hiện, hai chuyện kia đều là tin đáng ngạc nhiên cho nên âm kém dương sai lại thành ra như thế cũng không phải là không có khả năng » Thẩm Hân Lam nói xong bỗng nhiên như nhớ ra gì, kinh ngạc nhìn Vân Nghiễn « nghe ý tứ của ngươi, chẳng lẽ muốn đàn khúc Phượng Hoàng Lai Nghi sao ? » « Này…có thể cắt ngang một chút không ? » Mặc Nhiễm lên tiếng

“n?” Vân Nghiễn nhìn về phía nàng. Mặc Nhiễm bị hắn nhìn như vậy, có chút ngượng ngùng hỏi « vì sao ngươi muốn đánh đàn trong Ngự tuần lễ ? » Vân Nghiễn chưa kịp trả lời, Thẩm Hân Lam đã lên tiếng « ngươi là dự bị vào lớp, hơn nữa không cùng mọi người tiếp xúc, chắc không rõ quy tắc của Ngự tuần lễ rồi ? »

Ngữ khí của nàng tuy thân thiết nhưng thừa dịp Vân Nghiễn không để ý thì hung hăng trừng mắt với Mặc Nhiễm. Mặc Nhiễm không để ý tới biểu tình của nàng, thản nhiên nói « ân, thỉnh Thẩm cô nương chỉ giáo » Thẩm Hân Lam hận cắn răng nhưng ngại Vân Nghiễn ở bên cạnh, đành tiếp tục giả thân thiết mà giải thích « quy tắc của Ngự tuần lễ không khác so với đấu võ đài lắm, khi đó thư viện sẽ lập ra chín lôi đài, gồm : cầm, kỳ, thư, họa, vũ, võ, kỵ xã, văn học, thuật số. Ngoại trừ văn học và thuật số, các môn khác đều phải rút thăm lên đài, sau đó bắt đầu khiêu chiến, cuối cùng người đoạt giải nhất sẽ dành được một trăm hai mươi lượng tiền thưởng. Cô Vân thư viện chúng ta, ngoại trừ môn học sở trường của mình phải tiếp nhận khiêu chiến bên ngoài thì những lôi đài khác cũng có thể tự do tham dự. Viện trưởng mà các phu tử sẽ căn cứ vào biểu hiện mà đánh giá thành tích cuối kỳ, nếu đoạt giải nhất có thể nhận được trường sinh, miễn bị khai trừ một lần » nói tới đây, Thẩm Hân Lam như nhớ ra gì đó, vui vẻ nói « đúng rồi, chuyện này thích hợp với đệ tử như ngươi nhất nè Mặc Nhiễm. Kỳ thi bắt đầu khi ngươi vừa tới, cho nên không tính thành tích , mà hai tháng qua ngươi cũng không có gì nổi bật, nếu đến cuối cuộc thi, ngươi lại kém nữa thì mới bị khai từ nha, ngươi chọn môn học nào ? »

Mặc Nhiễm tuy biết Ngự tuần lễ nhưng lại không biết có nhiều quy củ như thế, có điều mấy chuyện đó không liên quan tới nàng, dù sao thì nàng cũng sẽ sớm rời khỏi, bây giờ trong đầu nàng chỉ để ý một mình Vân Nghiễn nên hỏi « Vân Nghiễn, ngươi chọn môn thi là cầm sao ? » mục tiêu của Vân Nghiễn là đứng đầu, một trăm hai mươi lượng là phần thưởng hết sức dụ hoặc với hắn. « n, ta chọn môn thi là cầm » Vân Nghiễn nói « ta nhớ ngươi chọn môn học là vũ phải không ? » “A?” Mặc Nhiễm ngây người một chút, lúc này mới nhớ ra hình như có việc như thế, bởi vì Cô Vân thư viện ngoại trừ văn học và thuật số là môn bắt buộc ra thì các đệ tử còn phải chôn một môn học khác, khi phu tử hỏi nàng, nàng còn đang đọc sách vì thế thuận tiện nói thứ mình am hiểu nhất là võ, sau mới nhớ ra mình đang là một thiên kim tiểu thư, kỵ xạ và võ thuật tuyệt đối không thể, đang tính tìm phu tử để sửa thì phu tử đã ghi trên bảng môn học của nàng vũ. Rõ ràng là phu tử hiểu sao ý nhưng lúc đó nàng cũng không tính ở lại đây lâu cho nên cũng không để ý lắm, cho tới giờ cũng chưa từng đến lớp vũ đạo.

« Nàng học múa ? » Thẩm Hân Lam nghi hoặc nhìn Mặc Nhiễm « ta chưa từng thấy nàng đến học » rồi quay đầu sang Vân Nghiễn « sao ngươi biết ? » Vân Nghiễn hàm hồ nói « hình như là nghe ai đó nói, chẳng lẽ ngươi không biết sao ? » Tia xấu hổ chợt lóe lên được che giấu rất tốt, Thẩm Hân Lam cũng yên lòng, nói với Mặc Nhiễm « nếu ta chưa từng thấy ngươi đi học, điều đó có nghĩa ngươi đã trốn học suốt hai tháng qua, như vậy, trừ phi ngươi đoạt giải nhất ở vũ lôi nếu không học kỳ sau, ngươi nhất định không có chỗ ở Cô Vân thư viện »

“Vân Nghiễn, nếu ngươi đàn khúc Phượng Hoàng Lai Nghi, ta có thể mời ngươi đệm nhạc cho ta không ? » Thẩm Hân Lam vui sướng nói « Yên Hoan công chúa đã biên soạn điệu múa cho khúc nhạc này, vũ y ta cũng đã nhờ phụ thân mang từ Ngu thành đến, nhưng vẫn chưa có ai đệm nhạc cho, giờ thì tốt rồi, chỉ cần có ngươi đệm nhạc, ta nhất định sẽ xưng bá vũ lôi » “Thẩm cô nương định múa theo khúc Phượng Hoàng Lai Nghi ? » Vân Nghiễn kinh ngạc « nghe nói vũ đạo rất phiền phức, cực kỳ khó múa ah » « Đương nhiên » Thẩm Hân Lam đắc ý nói « Yên Hoan công chúa sau khi nghe xong khúc Phượng Hoàng Lai Nghi thì quyết ý biên soạn vũ đạo tương xứng với nó, mà công chúa lại là người vũ kỹ thiên hạ vô sông, cho nên vũ khúc kia càng không bình thường. Nhưng danh hiệu vũ tiên tử Huy Châu của ta cũng không phải hư danh nha, chỉ cần phụ thân mang vũ y tới, lại thêm Vân Nghiễn ngươi đệm nhạc, ta nhất định sẽ hoàn thành bài múa đó »

Vân Nghiễn khiêm tốn nói: “Thẩm cô nương đã quá đề cao ta, khúc này ta còn chưa biết có thể hoàn thành hay không » “Vân Nghiễn ngươi không cần khiêm tốn, ” Thẩm Hân Lam vui vẻ cắt lời hắn, tin tưởng nói « ta tin không có chuyện gì ngươi không làm được, chúng ta quyết định vậy đi. Việc này không nên chậm trễ, chúng ta đi tìm nhạc phổ đi » “Cái kia…” Mặc Nhiễm chần chờ mở miệng, có ý muốn cùng bọn họ rời đi.

Không ngờ Thẩm Hân Lam bỗng nhiên xoay người lại, cười nói « đúng rồi, Mặc Nhiễm, nếu ngươi chọn môn học là vũ thì phải khiêu chiến trên vũ lôi, ngươi chuẩn bị nhảy cái gì ? » Vân Nghiễn cũng nhìn nàng, trong mắt hàm ý chờ mong, không biết vì sao ở trước mặt hắn luôn muốn bày ra vẻ tốt nhất, cho nên đối mặt với ánh mắt của hắn, Mặc Nhiễm dù thế nào cũng không thể nói mình không biết múa. Thẩm Hân Lam thấy nàng trầm mặc, mỉm cười với Vân Nghiễn nói « xem bộ dạng của Mặc Nhiễm dường như chưa có ý tưởng gì, như vậy không tốt lắm, ngươi đi tìm nhạc phổ đi, nhân lúc rảnh rỗi, ta sẽ giúp nàng suy nghĩ một chút »

“Thẩm cô nương thật đúng là nhiệt tâm.” Vân Nghiễn tán thưởng cười. “Ha ha, đây là việc nên làm, dù ta xưng bá vũ lôi thì mười người của Cô Vân thư viện chúng ta nhất định đều phải vào tốp mười, người ngoài đừng mong vượt qua chúng ta » Thẩm Hân Lam kiên quyết nắm quyền, thân thiết nắm tay Mặc Nhiễm nói « ngươi nói phải không Mặc Nhiễm ? » Ý của nàng ta là nàng sẽ làm mất mặt Cô Vân thư viện sao ? Mặc Nhiễm trong lòng cười thầm, cảm giác có lực đạo truyền đến cánh tay, không khỏi nhíu mày

« Vậy các ngươi cứ thương lượng đi, ta đi tìm nhạc phổ » Vân Nghiễn ra vẻ hiểu chuyện, rồi đi vào trong Tàng thư các. Thân ảnh Vân Nghiễn vừa biến mất, vẻ thân thiết nhiệt tình trên mặt Thẩm Hân Lam cũng không còn, oán hận kéo nàng ra ngoài, đến tận rừng cây nhỏ sau hoa viên mới bỏ tay nàng ra, khinh miệt nói « ta khuyên ngươi trước khi bị xấu mặt thì nên rời đi đi, ngươi cho rằng loại người có cha sinh không có mẹ dạy như ngươi có thể nhảy ra cái gì hả ? » « Có cha sinh không có mẹ dạy ? » Mặc Nhiễm nheo mắt, chậm rãi lặp lại

.