Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 14

Chương 14: Đánh cuộc.

“Như thế nào? Không phục?” Thẩm Hân Lam vỗ vỗ hai má nàng, châm chọc nói « có lẽ cha ngươi là đại nhân vật nhưng với tính tình của ngươi, đừng nói là dạy mà nhìn mặt cũng chưa được vài lần đúng không ?cho dù là thứ xuất cũng không tệ giống như ngươi vậy, chỉ sợ ngươi là dã loại không chừng. Ah… » một quyền của Mặc Nhiễm đã cắt đứt lời nàng. “Thư Mặc Nhiễm, ngươi dám đánh ta ? » Thẩm Hân Lam té ngã trên đất. Mặc Nhiễm đá lên vai nàng, lạnh lùng nói « nếu múa Phượng Hoàng Lai Nghi được xem là gia giáo tốt thì ta thấy mình sẽ không thể nào bị bại bởi nữ nhân hà mồm ra là đầy phân như ngươi »

“Thư Mặc Nhiễm! Ngươi thật to gan!” Thẩm Hân Lam đau xanh cả mặt, “Ta muốn đem ngươi bầm thây vạn đoạn.” “Có bản lĩnh thì ngươi cứ rat ay” Mặc Nhiễm co chân đá nàng văng ra, thanh âm lạnh lùng “về sau đừng để ta nghe thầy ngươi mắng ta, nếu không ngươi chờ gãy xương đi” Ý của Mặc Nhiễm thực ra rất đơn giản, dù sao nàng cũng phải rời khỏi đây, không cần phải ẩn nhẫn nữa, đắc tội với Thẩm Hân Lam thì đắc tội, dù sao nàng rời đi thì cũng không ai tìm thấy nàng, Thẩm Hân Lam tuyệt đối sẽ không nghĩ nàng là thổ phỉ. Phi, phi, thổ phỉ gì chứ, đều do tên Diệp Vũ chết tiệt kia. Nhắc tới người nọ là nàng lại tức giận.

Mặc kệ thế nào thì sau khi nàng rời đi sẽ không còn liên quan gì tới Thẩm Hân Lam nữa, tiếc là Vân Nghiễn còn chưa tới tay. Mặc Nhiễm tính toán không sai, nhưng trên đời này mười việc thì có tám việc không theo ý người, chân lý này nàng đã được chứng thật. Lúc chạng vạng, trong thư viện bàn tán không ngớt, nghe nói đệ ngũ ban Thư Mặc Nhiễm muốn khiêu chiến với Huy Châu vũ tiên tử Thẩm Hân Lam trong Ngự tuần lễ bằng vũ khúc Phượng Hoàng Lai Nghi, người thua phải đáp ứng một yêu cầu cho đối phương.

Khi Mặc Nhiễm biết được tin này từ Vân Nghiễn thì căng tin đã không còn một bóng người, dù nàng định lực kinh người cũng không kềm được mà phun ngụm canh vào mặt Vân Nghiễn. “Thực xấu hổ, ngươi không sao chứ?” Mặc Nhiễm vội vàng lấy khăn tay, kích động muốn lau cho hắn. Vân Nghiễn không để ý lắm, cầm lấy khăn tay của nàng tự mình lau “ta tự mình làm được rồi”.

“Sao ngươi lại cùng Thẩm Hân Lam đánh cược hoang đường như vậy?” ngữ khí Vân Nghiễn có chút lo lắng “Thẩm Hân Lam được xưng là Huy Châu vũ tiên tử cũng không phải hư danh, cho dù ngươi vũ kỹ có thể thắng nàng nhưng ta đã đáp ứng sẽ đệm nhạc cho nàng, mà khúc Phượng Hoàng Lai Nghi lại cực kỳ hao tổn tâm sức, một ngày mà đàn hai lần đã là cực hạn của ta, mà trong thời gian ngắn như vậy, ngươi sao có thể tìm ai đệm bài này cho ngươi chứ. Không có người đệm nhạc thì làm sao thắng được nàng?” Vân Nghiễn càng nói càng gấp, mặt nhăn y như bánh bao chiều “ta chỉ rời đi có một lát, các ngươi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Chuyện gì? Những lời Thẩm Hân Lan nhục mạ nàng lại không thể nói với Vân Nghiễn, đừng nói là giải thích mà ngay cả kể lại, Mặc Nhiễm cũng không biết nên nói thế nào. Nàng không ngờ Thẩm Hân Lam lại bày ra thủ đoạn như vậy, biết rõ nàng không thắng được lại tung tin đồn ra, mà nếu biết rõ dùng cái gì đặt cược còn đỡ, đằng này lại không rõ ràng, không lẽ lúc đó nàng ta muốn gì nàng cũng phải làm theo sao? Với sự căm ghét của Thẩm Hân Lan đối với nàng thì thực làm người ta đứng ngồi không yên, nếu bình thường thì nàng chỉ cần rời đi là xong, thế nhưng tin tức đã lan truyền, nếu nàng đột nhiên biến mất thì tự tôn thể diện gì cũng không còn. “Mặc Nhiễm?” Vân Nghiễn thấy nàng không lên tiếng, lại hỏi “ngươi đã có người đệm nhạc?”

“Cũng không có.” Mặc Nhiễm đáp,uống hết chén canh, sắc mặt cũng bình tĩnh trở lại, Tam cha vẫn nói lùi một bước trời cao biển rộng, nhịn một lúc gió êm song lặng. Nàng chính vì không nhẫn được một lúc mới thành ra như bây giờ, nếu giờ nàng không lui từng bước, nói khôn chừng lại xảy ra gì đó, so với tự tôn của nàng thì thể diện của sơn trại còn quan trọng hơn. Hơn nữa, Ngự tuần lễ một tháng sau mới bắt đầu, khi đó nàng đã ở trong trại tiêu dao, sẽ không ai để ý tới người vắng mặt, không có nàng, kỳ thi đấu vẫn sẽ diễn ra. Vân Nghiễn không biết suy nghĩ trong lòng Mặc Nhiễm, thấy nàng không có người đệm nhạc mà vẫn bình chân như vậy, còn tưởng nàng thập phần nắm chắc vào vũ kỹ của mình, cau mày trầm tư một hồi giống như hạ quyết tâm nói “được, dù ta không thắng cầm lôi cũng sẽ đệm nhạc cho ngươi” “Không phải, Vân Nghiễn, ngươi có hiểu lầm gì không?” Mặc Nhiễm vội vàng ngăn cản, nàng không tham gia Ngự tuần lễ cũng không muốn bại lộ chuyện mình sẽ không khiêu vũ, cho dù về sau không còn gặp lại, nàng vẫn muốn để lại ấn tượng tốt với hắn.

Nhưng hiểu lầm đã phát sinh, dù giải thích rõ cũng không dễ dàng cởi bỏ, huống chi Mặc Nhiễm càng không thể giải thích, vì thế Vân Nghiễn cứ tiếp tục hiểu lầm, thấy nàng nhíu mày, tưởng nàng lo cho hắn, liền cầm tay nàng “Mặc Nhiễm, ngươi không cần lo, ta đã quyết định rồi, lần này dù thế nào ta cũng không từ bỏ” Đột nhiên bị một bàn tay ấm áp thô ráp bao bọc, Mặc Nhiễm nhất thời sững sờ, cảm thấy chỗ hai tay giao nhau tỏa ra nhiệt độ làm hai má nàng nóng bừng, nói chuyện cũng lắp bắp “Vân Nghiễn, ngươi, ngươi…” Vân Nghiễn cũng nhận ra mình đã thất thố, đỏ mặt nhưng vẩn không buông tay mà còn nắm chặt hơn. Đột nhiên giống như có tia chớp xẹt qua trong óc Mặc Nhiễm làm đầu óc nàng trống rỗng, chỉ là nắm tay mà thôi, từ nhỏ tới lớn nàng đã nắm tay rất nhiều nam nhân: Nhị cha, Tam cha, Thạch đầu, Cá chạch…nhưng lần đầu tiên có cảm giác như vậy, toàn thân như bay bổng, ngây ngốc nhìn Vân Nhiễm, cảm giác như mình đang bồng bềnh trên một đám mây…

“Quyết định vậy đi, để khỏi sinh nhiều chuyện, việc ta đệm nhạc cho ngươi tạm thời không nói với Thẩm Hân Lam, giờ ngọ ta bồi nàng luyện tập, buổi tối sẽ cùng ngươi” Một câu này của Vân Nghiễn đã kéo Mặc Nhiễm từ đám mây xuống “Ah” “A cái gì a?” Vân Nghiễn hưng phấn đứng lên, “Việc này không nên chậm trễ, ta đi luyện tậm,đàn thành thục rồi ta sẽ đến tìm ngươi luyện tập, ngươi cũng nên chăm chỉ luyện vũ đạo nha” dứt lời liền đi ra ngoài

“Vân Nghiễn…”Mặc Nhiễm nói tới đó thì dừng lại vì nàng nhớ buổi tối phải đi gặp Diệp Vũ, có lẽ hắn còn chưa đàn xong nàng đã phải rời đi, cần gì phải giải thích. Vân Nghiễn đã đi được vài bước liền xoay người lại, mỉm cười nói “ta tin ngươi sẽ làm được, cố gắng lên” Mặc Nhiễm bỗng nhiên có chút hoảng hốt, giống như nhìn thấy nụ cười xấu xa của Diệp Vũ vào buổi trưa ở Tàng thư các, đôi lông mi dài như cánh bướm, hai mắt hoa đào, bờ môi cong cong…trống ngực lại đập thình thịch. Phi, phi, Mặc Nhiễm ảo não lắc đầu, tên kia thực chán ghét, vì sao lúc này lại nhớ tới hắn.

Hơn nữa tên kia rất giảo hoạt, Mặc Nhiễm tức giận nhớ lại, rõ ràng trong bụng nghĩ chuyện xấu lại dùng tươi cười dối trá để che giấu, nàng đang bắt đầu thích nghi, vừa có chút khả năng chống đỡ thì hắn lại bày ra nụ cười như trẻ thơ, hắn bất ngờ như vậy, mà nàng lại luôn không có sức chống cự với những người thẳng thắng, bị thu phục cũng không có gì lạ. Mặc Nhiễm càng nghĩ càng thấy có lý, trong lòng cũng thoải mái hơn “Đêm nay ta hơi rảnh, đặc biệt cho phép ngươi tới gặp ta, nhất định phải tới nha” ngữ khí xấu xa lại có chút chờ mong vẫn còn vang bên tai Mặc Nhiễm vô lực gục đầu xuống, so với cuộc tỷ thí với Thẩm Hân Lam thì tối hôm nay mới là trận đánh ác liệt hơn.

Cuối xuân, ban đêm khí trời mát mẻ, Mặc Nhiễm nhìn bóng trăng lên cao, trong lòng lại mắng Diệp Vũ một trận, bắt nàng đến một mình còn không được để ai thấy thế nhưng từ bữa cơm chiều tới giờ, người đến bái phỏng hắn không ngừng, chỉ là một giám sát thôi lại cứ như Hoàng thượng vi hành không bằng, ngay cả một đám tiểu thư cũng tới, không chú ý tới lễ nghĩa gì cả. Một cơn gió thổi qua, Mặc Nhiễm nhịn không được mà hắt xì, ngoại trừ tiếng côn trùng rả rich thì không có động tĩnh nào khác, liền thở dài nhẹ nhõm, lại nhìn căn phòng đối diện, chút kiên nhẫn cuối cùng cũng tiêu tan, chà xát hai tay rét run, chuẩn bị trở về. Cánh cửa đối diện đột nhiên mở ra, một lục y nữ tử làm động tác mời, ngữ khí tiếc nuối “không ngờ Dương tiểu thư thông kim bác cổ, Lục Vu đến giờ còn chưa thấy công tử nhà ta tâm tình với ai như vậy, có điều đêm đã khuya, nếu không vì ngại nam nữ khác biệt, có lẽ công tử sẽ cùng tiểu thư đàm luận trắng đêm” “Cô nương nói quá” thanh âm ôn nhu mang theo chút xấu hổ của thiếu nữ áo xanh đi sau “là Diệp công tử kiến thức rộng rãi, Khâm Thư chưa từng cùng ai trò chuyện vui vẻ như vậy, không ngờ thời gian lại qua mau, hi vọng sau này công tử không chê Khâm Thư quấy rầy”

Còn muốn quấy rầy? Mặc Nhiễm nhìn không được mà cẩn thận nhìn xem, tuy sắc trời tối đen nhưng khoảng cách này không làm ảnh hưởng tầm nhìn của nàng. Thiếu nữ áo xanh mặt mày vui vẻ, má hồng răng trắng, mắt hạnh lúng liếng lộ ra vẻ quyến rũ, chính là Dương Khâm Thư, trưởng nữ của Huy Châu Thanh Cánh hầu. Dương Khâm Thư gia thế lớn hơn Thẩm Hân Lam nhiều nhưng thái độ làm người rất khác biệt, tính tình ôn nhu, luôn tươi cười lấy lòng mọi người, Mặc Nhiễm vẫn luôn ghi nhớ diện mạo của nàng, dù sao cũng là đệ nhất mỹ nhân Huy Châu. Gia thế nhất lưu, dung mạo nhất lưu, tính cách cũng tốt, có điều ánh mắt lại kém. Tên trứng thối kia ngoài trừ dung mạo bên ngoài thì có gì tốt? kiến thức rộng rãi? Hừ, có heo mới tin, chỉ là một tên lưu manh giả danh trí thức mà thôi. Cũng khó trách Mặc Nhiễm, ai đứng trong gió lạnh chờ suốt hai canh giờ cũng thấy khó chịu, huống chi nàng lại không có hảo cảm với hắn.

Lúc này đã không còn ai, nàng nên đi vào mới phải nhưng cơn hờn dỗi bộc phát, nàng chỉ muốn giải thích rõ ràng với hắn, không làm chuyện gì xấu, sao phải hạ mình chịu ủy khuất như vậy. Mặc kệ hắn tin hay không, cứ để hắn điều tra, nàng không cần nhân nhượng hắn nữa..