Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 16

Chương 16: Tránh không khỏi ván bài.

Giữa trưa, mặt trời lên cao, Mặc Nhiễm ngẩn người, dựa vào tàng cây nhìn ánh mặt trời xuyên qua tán lá làm thành những đốm loang lổ trên người « Muốn trải qua niết bàn sao?” ngữ khí trêu chọc “đán tiếc, vịt con dù có trải qua niết bàn cũng không thể trở thành phượng hoàng” “…” Mặc Nhiễm hung hăng trừng mắt hắn, cố không để sự tức giận làm mất đi cảnh giác.

“Ai…” Diệp Vũ bỗng nhiên thở dài, ra vẻ thất vọng “thì ra hôm qua thật muốn đào tẩu, ta còn tưởng rằng ngươi thực sự nghĩ cho trong trại, cớ này thật hay nha” Mặc Nhiễm cắn răng: “Ngươi câm miệng cho ta!” Nhìn bộ mặt vui sướng khi người gặp họa của hắn là nàng lại tức giận, nếu không phải vì hắn, nàng sẽ quyết định rời đi sao? Nếu không phải vì quyết tâm rời đi, nàng đã không trêu chọc đến Thẩm Hân Lam. Nếu không chọc đến nàng ta thì làm gì có trận cá cược kia? Ngày hôm qua nàng quay về, trằn trọc suy nghĩ cả đêm, cuối cùng quyết định ở lại. Sáng hôm sau, khi đến lớp, nhìn mọi người chỉ trỏ mới nhớ tới trận cá cược kia, lúc đầu nàng tính rời đi nên người ta nói thế nào, nàng cũng không để ý nhưng nàng đã không đi mà muốn cúi đầu nhận thua sao? Không có cửa đâu.

Tuy nói vậy, đừng nói là trước kia nàng chưa từng học nhảy, cho dù bây giờ bắt đầu học cũng phải có vũ đạo Phượng Hoàng Lai Nghi mới được, nghĩ tới đây, Mặc Nhiễm lại thấy lo. “Như thế nào? Không làm ra vẻ si ngốc thì lại bắt đầu u buồn à ?” Diệp Vũ đi đến bên nàng, dựa người vào gốc cây nói “có điều, Phượng Hoàng Lai Nghi, vậy mà ngươi cũng dám cá” “Ngươi mới si ngốc! Cũng không phải ta muốn cá với nàng » Mặc Nhiễm buồn bực, giống như nhớ ra gì, lập tức quay đầu nhìn Diệp Vũ.

Ý đồ của nàng quá rõ ràng, Diệp Vũ đang cười liền đứng thẳng người, ngẩng đầu nhìn trời nói bâng quơ « cũng không còn sớm, nên đi rồi” Mặc Nhiễm sao có thể để hắn đi dễ dàng được, nhanh chóng nắm tay áo của hắn nói « ngươi có bằng hữu từng nhìn qua Yên Hoa công chúa nhảy múa đúng không ? » « Vậy thì sao ? » Diệp Vũ nhíu mày.

“Thẩm Hân Lam còn có thể học múa bài đó, ngươi năng lực lớn vậy, khẳng định đối với ngươi chuyện này rất nhỏ đúng không?” Nghĩ tới chuyện vũ đạo có thể giải quyết, hai mắt Mặc Nhiễm lòe lòe tỏa sáng. “Năng lực lớn?” Diệp Vũ cười nhẹ “ta chẳng qua chỉ là một giám sát mà thôi” “Ngươi đừng lừa ta” Mặc Nhiễm xông lên chặn đường hắn “ngay cả chuyện quan ngân bị cướp ngươi còn biết nhiều hơn quan phủ, theo ta thấy, giám sát chỉ là cách ngươi che giấu ah” khi nói nàng cũng không nghĩ nhiều nhưng lời bật ra thì đầu óc cũng sáng hơn “ngày đó ngươi giả thành mỹ nhân dụ dỗ tặc phỉ hẳn là đang tra vụ án kia, biết nhiều hơn quan phủ, lại tới Ngu thành…

Diệp Vũ nghe nói mà mặt đen như đít nồi, cái gì mà giả dạng mỹ nhân câu dẫn “Thực ra thân phận thực sự của ngươi là khâm sai đại thần phải không?” Mặc Nhiễm thần bí hề hề hỏi “Tự cho là thông minh!” Diệp Vũ không để ý tới nàng, bước vòng qua đi về phía trước.

“ngươi nói ta lưu lại là vì ta có giá trị lợi dụng sao?” bộ dáng như đã biết trước “ngươi giúp ta lấy vũ đạo, ta giúp ngươi tra án, thế nào?” Diệp Vũ dừng bước, quay đầu tựa tiếu phi tiếu nói “xem ra cũng có chút thông minh” “Thế nào? Có giúp ta hay không?” Mặc Nhiễm mặc cả mà Diệp Vũ lại bỗng nhiên nhếch miệng cười, ngữ khí trảm đinh tiệt thiết « không giúp » dứt lời lưu loát rời đi

Đợi khi Mặc Nhiễm phục hồi tinh thần thì hắn đã đi xa…. ****************************** Buổi chiều, Mặc Nhiễm lần đầu tiên đến lớp học múa ở tầng lâu thứ nhất, diện tích rộng gấp hai lần phòng học, bốn phía đều gắn gương đồng. Nhu phu tử nhìn thấy Mặc Nhiễm thì cao thấp đánh giá một phen, chần chờ hỏi « nghe nói ngươi muốn múa Phượng Hoàng Lai Nghi trong Ngự tuần lễ ? » hiển nhiên là không tin được.

Mặc Nhiễm còn chưa trả lời, bên cạnh đã vang lên thanh âm « đương nhiên rồi, Mặc Nhiễm đã chính miệng đánh cược với ta, bất quá… » Thẩm Hân Lam nháy nháy mắt, bộ dáng thiên chân vô tà « không phải ngươi nói vũ kỹ của Nhu phi không ra gì, sao lại tới đây ? » “Ta nói như vậy khi nào?” Mặc Nhiễm nhíu mày “Nha?” Thẩm Hân Lam làm giống như mình đã nói sai, che miệng không ngừng nhìn về phía Nhu phu tử

“Nga?” Nhu phu tử cười rộ lên, lạnh mắt nhìn Mặc Nhiễm “nói như vậy Thư cô nương vẫn không đến học là vì khinh thường vũ kỹ của ta?” “Nhu phu tử… Ta…” Mặc Nhiễm nhìn Nhu phu tử, biết có giải thích cũng vô dụng, đúng là khổ nói không nên lời “Như vậy, xin mời ngài nhảy một bài Thải liên vũ cho bản phu tử kiến thức một chút vũ kỹ của cô nương” Nhu phu tử làm ra vẻ vạn phần cung kính.

Tuy biết Nhu phu tử bị châm ngòi mà tức giận nhưn vô duyên vô cớ bị châm chọc cũng khiến Mặc Nhiễm buồn bực, lạnh giọng đáp “thực xin lỗi, ta sẽ không” Khi nang nói, biểu tình không thay đổi, đối với người ngoài là bộ dáng không coi ai ra gì, Nhu phu tử càng nghĩ nàng coi thường mình, ngay cả múa trước mặt nàng cũng không chịu, sầm mặt nói “muốn múa Phượng hoàng lai nghi mà không chịu múa Thải liên vũ sao?” “Nếu vậy, ta sẽ làm mẫu cho Mặc Nhiễm một lần được không?” Thẩm Hân Lam ra vẻ ban ơn, cười nói với Nhu phu tử “không phải Mặc Nhiễm sẽ không mà Thải liên vũ tuy khó nhưng Mặc Nhiễm vũ kỹ hơn người, xem một lần chắc sẽ nhớ kỹ? phải không Mặc Nhiễm?”

Mặc Nhiễm nhìn sắc mặt âm hiểm của nàng, hận không thể tống cho một quyền. Nàng biết mình không biết máu còn nói như ra vẻ hòa giải thực ra là muốn nàng đâm lao phải theo lao, xem ra Thẩm Hân Lam quyết tâm làm cho nàng xấu mặt trước mọi người. Cũng sắp tới thời gian học nên mọi người đến đã gần đủ, thanh âm của Thẩm Hân Lam không nhỏ, lại vì việc cá cược lúc trước mà mọi người sớm chú ý tới, vừa nghe nói Mặc Nhiễm muốn múa thì đều tò mò nhìn sang. Thực ra cũng không có chuyện gì lớn nếu không phải vừa lúc Vân Nghiễn ôm đàn đi ngang qua, lời của Thẩm Hân Lam cũng đã tới ta hắn, vì thế hai chữ “sẽ không” của Mặc Nhiễm đành phải nuốt lại trong bụng. “Được, vậy Hân Lam làm mẫu đi” Nhu phu tử giải quyết dứt khoát, nói với Thẩm Hân Lâm “Hân Lam, ngươi chuẩn bị đi, một khắc sau bắt đầu”

“Nhưng mà phu tử, không phải hôm nay chúng ta còn có bài học sao?” Thẩm Hân Lam ra vẻ khó xử “Ngự tuần lễ sắp bắt đầu, ai cũng muốn gia tăng luyện tập, không bằng để tiết sau hay làm mẫu được không?” Nhu phu tử trầm ngâm một chút, tán thưởng nhìn về phía Thẩm Hân Lam, “Không hổ là Thẩm gia tiểu thư, thực lấy đại cục làm trọng, là ta xúc động .” Quay đầu nhìn về phía Mặc Nhiễm thanh âm lạnh lại “bài học hôm nay còn thỉnh Thư tiểu thư chỉ điểm nhiều hơn” Sự tình vì sao lại biến thành như vậy? Mặc Nhiễm đứng ở góc phòng, buồn bực vuốt tóc, nàng chỉ muốn đến học múa mà thôi. Thẩm Hân Lam thật đúng là không đơn giản, toàn bộ sự việc đều bị nàng và Nhu phu tử quyết định, nhưng mà nàng rốt cuộc muốn làm gì? Mặc Nhiễm khó hiểu nhìn Thẩm Hân Lam đang múa ở giữa phòng, nàng hẳn là khẩn cấp muốn nàng xấu mặt mới đúng, sao phải đợi tới khóa sau? Nàng không tin chuyện gia tăng luyện tập gì đó, khẳng định là có gì mờ ám…

Rất nhanh đã tới lúc tan học, nghe thanh âm ồn ào bên ngoài, rốt cuộc Mặc Nhiễm đã biết nguyên nhân. Thẩm Hân Lam ngừng tập, đi về phía nàng, không có ý tốt cười nói “lập tức sẽ múa, nên thay vũ y thì tốt hơn, nếu không có, ta có thể cho ngươi mượn” Nhìn bóng dáng của nàng, Mặc Nhiễm nắm chặt hai tay, nữ nhân này quả là ngoan độc quá mức. **************************

Diệp Vũ cảm thấy hôm nay gặp các đệ tử trong thư viện hình như hơn nhiều, nghĩ nghĩ nhưng cũng không thấy có gì đặc biệt, đang tính trở về thì nghe hai đệ tử nói chuyện với nhau “Chính là nữ sinh thách đố múa Phượng hoàng lai nghi với Thẩm Hân Lam sao?’ đệ tử Giáp nói “Đúng vậy, hiện tại đang so tài với Thẩm Hân Lam ở vũ thất nha” đệ tử Ất đáp “dám cùng Huy Châu vũ tiên tử đánh đố, vũ kỹ chắc không tệ nhỉ?”

“Nhưng nàng lúc nào cũng bộ dạng ngơ ngác, nghe nói thành tích cũng rất kém, vũ kỹ thực sự tốt sao?” “n…” Đệ tử Ất do dự “tuy rằng ta cũng thấy vậy nhưng biết đâu người ta là chân nhân bất lộ tướng thì sao” “Có lẽ vậy” đệ tử Giáp tò mò “ngươi nghĩ ai sẽ thắng trong Ngự tuần lễ?”

“Nói thật, ta rất hy vọng nàng thắng , ” đệ tử Ất bỗng nhiên đè thấp thanh âm nói “cho Thẩm Hân Lam kia bớt kiêu ngạo đi” “Ta cũng hy vọng như thế a…” Đệ tử Giáp cũng đè thấp thanh âm cười trộm. “Lập tức sẽ bắt đầu, nhanh chút a, ta tò mò muố chết.” Đệ tử Ất nói, “Không biết là vũ kỹ thế nào.”

… Diệp Vũ nhìn theo bọn họ, vỗ vỗ chiến phiến trong tay, nhấc chân đi theo….