Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 17

Chương 17: Xấu mặt trước mọi người.

Vũ thất to như vậy đã chật ních người, không khí yên lặng tới mức có thể nghe được hô hấp của từng người, giữa phòng là một vũ đài nho nhỏ, bên trên có một nữ tử mặc vũ y màu đỏ, tay áo buông dài, dáng người nhẹ nhàng như đạp mây mà đến. Lúc này Thẩm Hân Lam thần thái lạnh nhạt xuất trần, hoàn toàn khác vẻ kiêu ngạo thường ngày, y như tiên tử, đẹp đến người ta muốn mù mắt. Thải liên vũ là vũ khúc có vũ đạo khó cũng yêu cầu dáng người phải nhẹ nhàng, uyển chuyển, hơn nữa theo những đóa hoa sen trên đài mà động tác vô cùng phiền phức, là một vũ đạo có độ khảo nghiệm cực cao. Mặc Nhiễm nhìn dáng người nhanh nhẹn trên vũ đài, không thể không thừa nhận Thẩm Hân Lam vũ kỹ kinh người. Khúc múa đã dừng, mọi người vỗ tay khen ngợi không dứt, Thẩm Hân Lam thu thế, giương mắt nhìn về phía Mặc Nhiễm, theo ánh mắt của nàng, ai nấy đều tập trung về phía này, nhưng làm cho Mặc Nhiễm bất an lại chính là đôi mắt trong suốt mang theo chờ mong của Vân Nghiễn

Trong một góc, Lục Vu tập trung vào thân thể cứng ngắc kia, không khỏi lo lắng “nàng căn bản không biết múa, làm sao bây giờ? Sao lại ngốc như vậy? cự tuyệt là được rồi, đâu có ai kề dao bắt nàng phải múa đâu” “Nàng sẽ không trốn , ” Diệp Vũ cười khẽ “nàng biết rõ đấu không lại vẫn liều mạng như đứa ngốc” nói xong xòe chiết phiến, tràn ngập hứng thú nhìn Mặc Nhiễm một thân vũ y màu trắng, nhẹ giọng nói “ như vậy…có thể tới trình độ nào chứ” Lục Vu bất đắc dĩ thở dài, người ta đã như vậy hắn còn chờ xem náo nhiệt, không biết khi nào thiếu gia mới biết thương hương tiếc ngọc.

A… Trong đám người thỉnh thoảng vang lên tiếng cười nhạo, Mặc Nhiễm quật cường nhấc chân, cố gắng làm lại các động tác vừa mới ghi nhớ “Uy, đây gọi là múa sao?”

“Gấp cái gì, tuy rằng không tuyệt đẹp, nhưng cũng không phải không thú vị, xem xong đi rồi nói.. » “Thư Mặc Nhiễm, ngươi thật sự đánh cuộc với Thẩm Hân Lam sao? Nước vô óc rồi chắc ? » “Tuy rằng biết Thẩm Hân Lam vũ kỹ kinh người, nhưng so với nàng thì đúng là vô cùng thê thảm «

“…” “…” Một khắc ngắn ngủ lại giống như một năm, Mặc Nhiễm rốt cuộc cũng cúi người, hoàn thành động tác cuối cùng, trong tiếng cười vang của mọi người, cố nhìn vào Vân Nghiễn nhưng đối phương lại nhanh chóng dời mắt đi…

Mặc Nhiễm cảm thấy trong lòng hụt hẫng, mặt không chút thay đổi, nhìn mọi người nói « chê cười » rồi nhanh chóng đi ra ngoài “Uổng công hai ta chờ mong, còn tưởng nàng có thể áp đảo được Thẩm Hân Lam chứ” đệ tử Ất và đệ tử Giáp vừa đi vừa tám « Cũng không phải, nàng múa cũng rất thú vị » đệ tử Ấn cười nói « giống như bản thân nàng, ngơ ngác, quật cường, cứng rắn »

“…” Mọi người vừa cười vừa lục tục rời đi, trong phòng chỉ còn vài đệ tử học múa, Diệp Vũ vẫn đứng yên trong góc đột nhiên xuất hiện. Thẩm Hân Lam không ngờ hắn có mặt ở đây, vui vẻ hành lệ « Diệp giám sát » ngữ khí không giấu được sự đắc ý. “n.” Diệp Vũ thản nhiên gật gật đầu, nhìn biểu tình tràn ngập chờ mong của nàng, tựa tiếu phi tiếu nói « trong Ngự tuần lễ vẫn không nên múa Phượng hoàng lai nghi thì tốt hơn »

“A?” Đang chuẩn bị nhận ca ngợi, Thẩm Hân Lam không ngờ hắn sẽ nói vậy, nghi hoặc hỏi « vì sao ?’ « Sẽ phá hỏng điệu múa kia » Diệp Vũ nói xong, để mặc nàng hóa đá mà đi đến chỗ Nhu phu tử, cười nói « làm cho đệ tử xấu hổ trước mặt mọi người là phương thức dạy học của phu tử ở Cô Vân thư viện Huy Châu sao ? » Nhu phu tử cứng đờ, sắc mặt có chút khó coi, sau khi nhìn Mặc Nhiễm múa, nàng cũng biết mình đã quá đáng

“Hắn nói cái gì! Chỉ là một giám sát thư viện nho nhỏ mà thôi, tính là gì” “Hân Lam, ngươi nhỏ giọng chút…” “…”

Nghe phía sau truyền đến tiếng rống giận, Lục Vu kinh ngạc nhìn lãnh ý toát ra từ người Diệp Vũ, thiếu gia luôn thích xem náo nhiệt, bên vực người khác như vậy đây là lần đầu tiên. “Lục Vu.” Diệp Vũ bỗng nhiên mở miệng. “Dạ”

“Vũ kỹ của ngươi thế nào?” “Vũ kỹ?” Lục Vu nghi hoặc một chút, lập tức kinh ngạc nói, “Chẳng lẽ ngài muốn giúp Thư cô nương?” “Ta hỏi ngươi vũ kỹ như thế nào, ngươi không nên nhiều lời vô nghĩa” Diệp Vũ tà nghễ liếc nàng một cái

Lục Vu quy củ im tiếng, ngoan ngoãn nói, “Mặc dù ở Đạm Nguyệt lâu không tính là đứng đầu, nhưng so với Huy Châu vũ tiên tử kia hẳn là hơn một chút, có điều muốn múa Phượng hoàng lai nghi…” “Ta biết, Phượng hoàng lai nghi ngoại trừ Yên Hoa công chúa thì đến nay chưa ai múa được, ngay cả Bạch Hạnh vũ kỹ tốt nhất Đạm Nguyệt lâu cũng không thể, sao ta có thể trông cậy vào ngươi” Diệp Vũ nói xong đi về phía trước Lục Vu nhìn theo bóng hắn, bất mãn, ủy khuất nói “thiếu gia, khi nào ngài mới biết khẩu hạ lưu tình

Diệp Vũ không quay đầu, thản nhiên nói “chờ khi ngươi có thể múa được Phượng hoàng lai nghi” Lục Vu thè lưỡi vội đuổi theo, lấy lòng nói “ta đi cùng ngài là để đánh nhau, không phải để múa” “Sai, ngươi tới là để liên lụy ta”

“Thiếu gia…” “Thẩm Hân Lam! Ngươi là một nữ nhân ngoan độc” Mặc Nhiễm ra sức đấm đá vào thân cây, rõ ràng người làm nàng không vui là Thẩm Hân Lam nhưng trong đầu luôn hiện lên cảnh Vân Nghiễn nhanh chóng dời tầm mắt đi, ngực lại thấy đau. “Phốc…” Bỗng nhiên truyền đến một tiếng cười khẽ. Mặc Nhiễm dừng lại, cảnh giác nhìn chung quanh, “Ai? ! Ai ở nơi nào!” sau núi của thư viện phải ít người đến mới đúng.

“Thực xin lỗi, đã kinh động ngươi” thân ảnh tiêu sái đi ra khỏi gốc cây, trên môi còn lưu lại ý cười ‘ta cứ tưởng ngươi sẽ khóc” Mặc Nhiễm cao thấp đánh giá người nọ, cảm thấy có chút quen mặt nhưng lại không nhớ ra là ai, nói là bạn học thì thần thái của người nọ không quá giống thư sinh nhưng bộ dáng cũng không phải là một mãng phu sơn dã “Ngươi là ai?”

“Thật đúng là làm cho người ta thương tâm.” Người tới nhún nhún vai, ra vẻ mất mát “cho dù ngươi trí nhớ không tốt thì dù sao cũng đã cùng trường hơn hai tháng mà lại không biết ta sao? Bạn học Thư Mặc Nhiễm” hắn kéo dài giọng “ngươi chỉ nhớ rõ Vân Nghiễn thôi sao?” Mặc Nhiễm cả kinh, ngẩng đầu nhìn hắn, thấy đôi mắt hắn như nhìn rõ hết mọi chuyện, làm người ta đoán không ra “Ngươi muốn làm gì?” Mặc Nhiễm cảnh giác nhìn hắn.

“Không làm gì, chỉ cảm thấy thú vị thôi”người nọ cười nói “khi múa ánh mắt rất tuyệt, vừa mới nhìn thấy cũng rất thú vị” “Thú vị?” Mặc Nhiễm cố kiềm chế xúc động, khôi phục dáng vẻ nhát gan ngày thường, chậm rãi nói “có thể làm cho ngươi vui thật đúng là vinh hạnh của ta” “n, không cần câu nệ như thế” người nọ tiếp lời “xem ra kế tiếp không có gì hay, ta đi trước đâu”

Mặc Nhiễm căm tức trừng hắn, con mắt nào của hắn thấy nàng câu nệ? Người nọ đi được hai bước, bỗng nhiên quay đầu nói “nga, đúng rồi, ta tên Mạc Tử Hiên, nên nói là bạn học tốt của Vân Nghiễn chắc ngươi sẽ nhớ rõ hơn đúng không?” Mặc Nhiễm cảm thấy cả kinh, ánh mắt của hắn như nói cái gì hắn cũng biết

“Còn có…” “Còn có cái gì? !” Mặc Nhiễm không khỏi nhíu mày. “Có sức sống là chuyện tốt, nhưng nữ hài tử luôn tức giận không tốt lắm nga!” Dứt lời cũng không đợi Mặc Nhiễm phản ứng đã ly khai.

Mặc Nhiễm nhịn không được trừng mắt, hắn cũng muốn chọc nàng mới thấy vui sao? Nghĩ đến chuyện buổi chiều, Mặc Nhiễm không cam lòng, nắm chặt tay đi về phía trúc viện của Diệp Vũ, kiên định nói “muốn chê cười bổn tiểu thư, không có cửa đâu” Diệp Vụ vừa đi đến trước cửa trúc viện thì hắt xì một cái, nghi hoặc trừng mắt nhìn chung quanh, cảm thấy không có gì khác thường, là nhìn lầm…Diệp Vũ nghĩ vậy, cũng không để chút chuyện nhỏ trong lòng..