Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 18

Chương 18: Diệp Vũ kinh ngạc.

Nguyệt hắc phong cao, đêm đã khuya,bên trong Trúc viện vẫn còn đèn đuốc sáng trưng, trong phòng truyền ra tiếng nước chảy, trong đầu Mặc Nhiễm liền hiện lên cảnh trong Phong Lưu Hồng Nhan đã miêu tả, giai nhân tắm rửa, da thịt trắng nõn nà, mái tóc dài như mực ướt đẫm xõa ngang vai… Tưởng tượng làm cho người ta huyết mạch sôi sục… Mặc Nhiễm ra sức lắc đầu, sao nàng lại tưởng tượng cảnh đó chứ? Tam cha đã nói rất rõ, Phong Lưu Hồng Nhan không phải là một quyển sách tốt, bên trong toàn là tư tưởng bậy bạ, nhất định không được đọc. Sau khi xem qua Nữ giới, nàng cũng hiểu được một ít, nhưng những hình ảnh kia vẫn không tự giác hiện lên trong đầu, tương tự như hình ảnh Trương Hiển rình coi Hải Đường tắm rửa đã được miêu tả trong sách.

Không đúng. Nàng không có rình coi, mục đích của đích của nàng là tích cực. Bên trong lại truyền ra tiếng nước, nghe như người tắm rửa đã trầm mình dưới nước. Chính là lúc này, Mặc Nhiễm giơ cao thiết dũng trong tay, phá cửa sổ mà vào, nhanh tay lẹ mắt bổ xuống mặt nước. Tiếp theo là âm thanh kêu rên vang lên. Người trong nước nhanh chóng trầm mình xuống, cố thoát khỏi thiết dũng nhưng Mặc Nhiễm làm sao cho hắn cơ hội, lập tức tấn công áp sát. Dục dũng nhỏ hẹp, người bên trong không tiện hành động nhưng cũng làm Mặc Nhiễm chật vậy, thuận tay điểm huyệt đối phương.

“Nếu ngươi cho ta vũ đạo Phượng hoàng lai nghi, ta liền thả ngươi” “Lá gan không nhỏ ah” thanh âm Diệp Vũ truyền ra từ dục dũng, tuy vì trúng thiết dũng mà hơi rầu rĩ nhưng ngữ khí vẫn tê người như mọi khi. Mặc Nhiễm không khỏi run run một chút, người này mà tức giận thì nàng không dám tưởng tượng nhưng việc đã tới nước này, nàng không thể lùi bước, đành gõ gõ thiết dũng, kiên trì nói “sao? Có đáp ứng hay không?”

Diệp Vũ không nói gì, trong phòng chỉ có tiếng thiết dũng vang lên, Mặc Nhiễm cơ hồ cảm giác được sự tức giận từ dục dũng truyền ra, nhất thời không dám hành động thiếu suy nghĩ. Không biết bao lâu, từ trong dục dũng truyền ra tiếng nghiến răng nghiến lợi thỏa hiệp “được rồi, ta đáp ứng” “Thật sự?” Mặc Nhiễm nghi hoặc, cảm thấy có chút quá dễ “ngươi có âm mưu gì?” “Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào?” Diệp Vũ cực kỳ thong thả mềm nhẹ, mềm nhẹ đến mức làm Mặc Nhiễm cảm giác được sự tức giận mãnh liệt “bổn thiếu gia nhất ngôn cửu đỉnh, còn không mau buông ra”

“Không được!” Mặc Nhiễm kiên định đáp, người này tuy rằng tạm thời bị chế ngự, nhưng tuyệt đối không thể khinh thường. “Ngươi lặp lại lần nữa?” Diệp Vũ nghiến răng nói từng tiếng “Không phải,ý của ta phải đồng ý trước đã” Mặc Nhiễm ngượng ngùng cười làm lành “ta không phải không tin ngươi, ngươi xem ta hạ độc thủ với ngươi như thế, dù sao cũng phải phòng ngừa vạn nhất…”

“Được, vậy ngươi giải huyệt đạo cho ta đi” ngữ khí Diệp Vũ nghe như đang cực lực áp chế tức giận “Không được” Mặc Nhiễm vội vàng từ chối, nói giỡn sao, giải huyệt đạo thì sao còn khống chế được hắn “Ngươi…”

Diệp Vũ chỉ phun ra một chữ liền bị Mặc Nhiễm điểm á huyệt, nàng còn coi chút bất ngờ với hành động của mình, có thể vì ngữ khí của hắn rất đáng sợ cho nên nàng mới không làm chủ được mình. “Ha ha… Ha ha… Không cần ngươi tự mình động thủ, ta tự làm là được” Mặc Nhiễm ngượng ngùng cười, để bù lại hành vi làm Diệp Vũ thêm tức giận liền lấy thiết dũng trên đầu hắn, cũng không dám nhìn vẻ mặt của hắn liền đưa tay vào trong nước. Ngay lúc nàng đưa tay vào nước, biểu tình giống như muốn ăn thịt người của Diệp Vũ trở thành không thể tin. Cũng may nàng chuẩn xác bắt trúng tay hắn, không có đụng chạm tới nơi không nên chạm vào, đang lặng lẽ thở ra thì đột nhiên trên tay truyền đến xúc cảm lạ thường, hắn liền đưa mắt nhìn qua thì thấy Mặc Nhiễm một tay cầm tay hắn, tay kia đang cầm khăn mặt cẩn chà lau cho hắn. Hắn chưa từng để ý tay nàng lại khéo léo như vậy, mềm mại không xương, trắng mịn nõn nà làm cho hắn cảm thấy thoải mái, trong ngực dâng lên cảm xúc kỳ dị trước giờ chưa từng có.Điều này làm cho hắn có chút nghi hoặc.

Mặc Nhiễm chà lau sạch sẽ tay của Diệp Vũ xong liền lấy trong lòng ra giấy mực cùng đã chuẩn bị sẵn, cho Diệp Vũ điểm chỉ lên. Mọi việc thỏa đáng xong mới thở dài nhẹ nhõm, tươi cười vui vẻ với hắn, bỗng nhiên phát hiện Diệp Vũ có chút không thích hợp. “Nha! Mặt của ngươi sao lại hồng như thế? Không thoải mái sao?” nếu không phải thực không ổn thì hắn vốn nên phẫn nộ sao lại có biểu tình hoảng hốt? Tựa hồ như nhớ ra gì đó, bật kêu lên “ah, nước đã lạnh, không phải thực sự bị bện chứ?”dứt lời vội giải huyệt đạo cho Diệp Vũ, còn chuẩn bị ôm hắn ra khỏi dục dũng.

“Ngươi muốn làm gì?” Diệp Vũ cau mày nhìn chằm chằm tay nàng, ngữ khí lạnh lùng . Nữ nhân này, một chút khái niệm nam nữ cũng không biết sao? “Không, không muốn làm gì, hắc… Hắc hắc…” Mặc Nhiễm lắp bắp, nghĩ tới chuyện mình vừa làm liền do dự nhìn Diệp Vũ, cảm giác sợ hãi bị sự lo lắng che lấp giờ lại quay về, nàng vội vàng chạy ra ngoài. Diệp Vũ nhìn bóng dáng thất thố của Mặc Nhiễm có chút dở khóc dở cười. Nàng còn biết sợ sao, sau như nghĩ tới cái gì, vội vàng ngồi thẳng người, nhìn xuống mặt nước.

Này… Đâu có thấy rõ cái gì… Thấy? không thấy? biểu tình rối rắm, bất đắc dĩ làm hắn không biết nên nghĩ thế nào, cúi cùng oán hận chui đầu vào trong nước.

Trải qua chuyện lần này, Diệp Vũ đã rút ra được bài học: dù là nam nhân, khi tắm rửa cũng phải đóng cửa sổ lại. Ngày thứ hai, Mặc Nhiễm mang theo đôi mắt thâm quầng xuất hiện trong lớp, mọi người đều nghĩ nàng vì nhảy múa thất bại mà bị đả kích, thực ra nàng là vì lần đầu tiên làm chuyện đuối lý nên chột dạ, trằn trọc suốt cả đêm. Sau này nên đối mặt hắn thế nào? Trốn tránh? Nhưng còn phải lấy vũ đạo, không thể tránh khỏi gặp mặt..A…., phải làm thế nào bây giờ? Vì sao nàng lại nghĩ ra cách ngu ngốc kia chứ, nhưng không làm vậy thì đấu đâu có lại hắn Mặc Nhiễm hỗn loạn, bất an suốt cả ngày, đã sắp tan học mà vẫn không thấy Diệp Vũ đâu, từ không yên chuyển sang lo lắng. Hắn là người có thù tất báo, tối qua bị một vố như thế mà không trả đũa thì thật lạ, nhớ tới vẻ mặt hôm qua của hắn, Mặc Nhiễm nhăn mi, không phải là bệnh nặng chứ? Tuy rằng nước đã lạnh nhưng dù sao hắn cũng là người luyện vọ, hẳn sẽ không dễ ngã bệnh mới đúng chứ.

Ánh trăng đã lên cao, Diệp Vũ vẫn không xuất hiện, Mặc Nhiễm nhìn về phía Trúc viên bần thần suy nghĩ. Người kia giảo hoạt dị thường, không chừng đang thiết lập cạm bẫy chờ nàng chui đầu vô, nàng sẽ không ngu mà đâm đầu vô lưới. Vì thế Mặc Nhiễm xoay người nằm lên giường, sau đó thì lăn qua lộn lại cả đêm. Tới khi đến lớp, Mặc Nhiễm không chỉ hai mắt đen sì mà cả người đều không có tinh thần, ai nấy đều cho rằng nàng bị đả kích, ngoài trừ Thẩm Hân Lam đến “an ủi” hai câu thì những người khác không tới gần. Thực ra Mặc Nhiễm trong đầu toàn nghĩ tới Diệp Vũ nên cũng không bận tâm chuyện khác, vừa mong hắn xuất hiện lại vừa sợ hãi hắn sẽ xuất hiện, cứ vậy mà ôm tâm tình mâu thuẫn đến lớp học. Trên đường về tẩm xá, bỗng nhiên một bàn tay giữ chặt lấy nàng, Mặc Nhiễm cả kinh, nhìn rõ người nào thì không khỏi ngẩn ra, có chút khó hiểu phiền chán “có chuyện gì sao?”

Vân Nghiễn nhìn hai mắt nàng vừa sáng lên lại lập tức ảm đạm, nghĩ nàng vì hắn xa lánh mà tức giận nên ôn tồn giải thích “ngươi cũng biết tính Thẩm Hân Lam, nàng đang gây khó dễ cho ngươi, nếu ta còn thân cận với ngươi thì không biết nàng sẽ đối với ngươi thế nào nữa” Mặc Nhiễm nhìn Vân Nghiễn bỗng nhiên nhớ tới chuyện nhảy múa ngày đó, không hiểu vì sao lại muốn cười, thì ra tránh ánh mắt của nàng là sợ nàng gặp phiền toái sao? Vì sao ngữ khí chân thực như thế lại làm nàng cảm thấy không thật chứ? “Mặc Nhiễm, ta giúp ngươi cùng Thẩm Hân Lam hủy bỏ đánh cuộc nha?” Vân Nghiễn lên tiếng

“Ngươi nói cái gì?” Mặc Nhiễm nhíu mày. “Tuy rằng ta không rõ vì sao Thẩm Hân Lam lại nhằm vào ngươi nhưng lần đánh cuộc này rất bất lợi với ngươi, chưa nói ngươi sẽ bị xấu mặt trước mọi người mà còn không biết sau này nàng sẽ dùng gì để đánh cá” Vân Nghiễn lo lắng “Ngươi đã nhận định là ta sẽ thua sao?” ngữ khí Mặc Nhiễm lạnh lại. Tuy biết rằng kết quả ngày đó đã rất rõ, mấy ngày qua nàng làm như không để ý tới sự đồng tình và cười nhạo của mọi người nhưng nghe Vân Nghiễn nói vậy thì không khỏi tức giận.

“Vân Nghiễn ngươi nghĩ gì vậy?” Mạc Tử Hiên ở sau lưng Vân Nghiễn đột nhiên lên tiếng “nàng đã xấu mặt, giờ lại lâm trận bỏ chạy sẽ làm nàng khó xử hơn” Vân Nghiễn không đồng ý nói: “không thể nói như vậy…” hắn còn chưa nói xong đã bị ngữ khí thản nhiên lại có chút trào phúng cắt ngang “quả thật, chạy trốn so với thua cuộc càng khó coi hơn” “Diệp Vũ?” hắn đột nhiên xuất hiện làm Mặc Nhiễm hoảng sợ, cao thấp đánh giá một phen, phát hiện sắc mặt hắn vẫn bình thường, không có dấu hiệu sinh bệnh mới thở dài nhẹ nhõm.

“Diệp Vũ?” Diệp Vũ nhìn nàng nhíu mày, “dám gọi thẳng tên của giám sát, lá gan không nhỏ ah” Nửa câu sau rất quen thuộc làm Mặc Nhiễm nhớ tới chuyện mình đã làm, sống lưng chợt phát lạnh dưới cái nhìn tựa tiếu phi tiếu của hắn, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. Vân Nghiễn thấy Mặc Nhiễm bộ dáng như bị dọa sợ thì tiến lên chắn ở phía trước nàng, nhíu mày nhìn Diệp Vũ nói “Diệp giám là đang chế giễu đúng không? Ngài không có tư cách phát biều ý kiến”

“Đúng vậy, ” Diệp Vũ tỏ vẻ thập phần đồng ý gật gật đầu, “Ta đang chế giễu đó, nhàm chán đã lâu, khó có chuyện làm cho vui vẻ như vậy, nếu nàng chạy trốn thì còn gì thú vị nữa” “Vậy thực xin lỗi” Vân Nghiễn lạnh lùng nói “khiến ngài thất vọng rồi” “Ta sẽ không chạy trốn !” Mặc Nhiễm kiên định lên tiếng, “Ta nhất định phải tham gia Ngự Tuần Lễ.

.