Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 19

Chương 19: Quy củ đánh cuộc mới.

“Mặc Nhiễm!” Vân Nghiễn nhăn mày Mặc Nhiễm lại kiên định nhìn hắn, ánh mắt quật cường như ngày đó nàng ở trên đài khiêu vũ nhìn hắn, Vân Nghiễn không khỏi sửng sốt. Ngày đó hắn không có nhìn lại nàng, lúc này không biết vì sao lại cảm thấy chột dạ. “Ha ha…” Diệp Vũ cười khẽ, “Như thế rất tốt, bất quá…”

“Bất quá cái gì?” Vân Nghiễn phục hồi tinh thần, có chút bất mãn nhìn Diệp Vũ. Ngay từ đầu hắn chẳng có chút hảo cảm với vị giám sát này, bộ dáng cao cao tại thượng, không coi ai ra gì, giống như ai cũng là trò tiêu khiển của hắn “Mặc dù thú vị nhưng lại thiếu sự kích thích, như vậy đi” Diệp Vũ vỗ vỗ chiết phiến, chỉ vào Mặc Nhiễm nói “ta cá nàng sẽ thắng trong Ngự Tuần Lễ, nếu nàng thua, ta và nàng sẽ cùng nhau hoàn thành yêu cầu của Thẩm Hân Lam, nếu Thẩm Hân Lam thu, ngươi cùng nàng ta hoàn thành yêu cầu cho nàng, thấy thế nào?” “Thú vị!” Mạc Tử Hiên đứng bên cạnh châm dầu thêm lửa

“Tử Hiên!” Vân Nghiễn không đồng ý nhìn hắn. “Hay là ngươi cá Thư Mặc Nhiễm thắng?” Diệp Vũ lại hỏi “vậy thì ta cá Thẩm Hân Lam thắng, ta thì chả sao cả” Mặc Nhiễm đang tránh sau Vân Nghiễn bỗng nhô đầu ra, trừng mắt tức giận

Vân Nghiễn nói, “Thực xin lỗi, đệ tử bề bộn nhiều việc, thứ không phụng bồi.” Mạc Tử Hiên lại lên tiếng “không cần như vậy, Vân Nghiễn, chẳng phải chuyện này rất thú vị sao? Diệp giám sát cá Thư Mặc Nhiễm thắng, Vân Nghiễn cá Thẩm Hân Lam thắng, ta làm nhân chứng, quyết định vậy đi” “Tử Hiên!” Vân Nghiễn nhìn Mạc Tử Hiên, trong mắt mang theo tức giận.

Mạc Tử Hiên giống như không nhìn thấy, cười hề hề. Diệp Vũ bình tĩnh nhìn Mạc Tử Hiên, Mạc Tử Hiên đón ánh mắt của hắn, nghiền ngẫm suy nghĩ, một lúc sau Diệp Vũ cười nhẹ rồi quay người rời đi, đi được hai bước lại quay đầu nhìn Mặc Nhiễm, lạnh lùng nói “còn chờ gì nữa? không cần tập luyện sao? Chẳng lẽ ngươi muốn ta thua?” Mặc Nhiễm tuy vẫn còn sợ hãi nhưng vẫn đuổi theo hắn, khi lướt qua Vân Nghiễn thì hơi dừng lại, thản nhiên nói “chuyện đệm nhạc ở Ngự Tuần Lễ hủy bỏ đi, dù sao trong lòng ngươi cũng nghĩ ta không thể thắng, ta cũng không muốn lãng phí thời gian của ngươi”

“Mặc Nhiễm…” Vân Nghiễn chau mày, không biết nên nói thế nào. Mạc Tử Hiên tràn ngập hứng thú nhìn theo bóng dáng Diệp Vũ, cười hề hề nói “khó có được người thú vị như vậy, nhất định phải kết giao bằng hữu với hắn” “Tử Hiên, rốt cuộc ngươi đang nghĩ cái gì?” Vân Nghiễn có chút tức giận.

“Có gì đâu. Chuyện thú vị a” Mạc Tử Hiên nhún vai nói “vị Diệp giám sát này không thể dùng dạ tiểu nhân để dò xét, tuy nói chuyện ác miệng nhưng ý tưởng thật đặc biệt nha” “ngươi có ý gì?” “Hắn đang giúp nàng” Mạc Tử Hiên tinh quan lóe sáng “chưa nói đến Thư Mặc Nhiễm sẽ thắng, nếu thua, có giám sát Diệp Vũ cùng nàng gánh vác, dù Thẩm Hân Lam kiêu ngạo cỡ nào cũng phải cố kỵ”

Vân Nghiễn nhìn theo hướng Diệp Vũ rời đi, trong mắt nhìn không ra cảm xúc rồi lại quay đầu sang Mạc Tử Hiên « vậy sao ngươi lại cho rằng ta cá Thẩm Hân Lam thắng?” « Chẳng lẽ ngươi muốn cá Thư Mặc Nhiễm thắng ? » Mạc Tử Hiên hỏi lại, ánh mắt chứa đựng ba phần trêu tức, bảy phần khó lường Vân Nghiễn bỗng nhiên trầm mặc.

“Như vậy cũng coi như là giúp nàng, nếu ngươi không cá, vụ đánh cuộc này sẽ không thành, như vậy Thẩm Hân Lam có thể tùy tâm sở dục đối đãi Thư Mặc Nhiễm” Mạc Tử Hiên nói “hơn nữa, ngươi lại nhận định nàng sẽ thua, coi như ta làm người xấu, cho ngươi đẹp cả đôi đường ah” Vân Nghiễm nghe ra ý tứ của hắn « ta nhận định…ý ngươi là nàng sẽ thắng sao ? » « Mười phần chắc chín » Mạc Tử Hiên gật đầu, thấy bộ dáng khó hiểu của Vân Nghiễn thì bật cười “cho nên mới nói thú vị, hoa lệ nghịch chuyển làm cho người ta nhiệt huyết sôi trào”

« Chẳng lẽ ngươi đã biết gia thế bối cảnh của nàng ?” ngữ khí Vân Nghiễn có chút chờ mong. “Không biết a.” Mạc Tử Hiên nói. “Vậy ngươi nói nàng sẽ thắng…”

« Ta cũng khôn nói nàng cố ý ẩn giấu » Mạc Tử Hiên đáp « Thư Mặc Nhiễm quả thật không biết khiêu vũ » « Vậy sao ngươi nói nàng sẽ thắng ? » Vân Nghiễn càng thêm khó hiểu « Vị Diệp giám sát kia không phải người bình thường nha » Mạc Tử Hiên chớp chớp mắt thần bí « bất quá.. » hai mắt hắn sáng lên « Vân Nghiễn, ngay cả ta cũng đoán không ra gia thế cũng không nhất định là hàng đại gia ah »

Vân Nghiễn lảng tránh ánh mắt của hắn, hồi lâu cười khẽ « Tử Hiên, ngươi thật đáng sợ » « Sợ ngươi chui đầu vào sừng trâu nên cảnh tỉnh ngươi một chút thôi » Mạc Tử Hiên cười cười “n, đã biết.” Vân Nghiễn theo hướng hai người rời đi, trong mắt không nhìn ra cảm xúc…

****************************** Mặc Nhiễm đi theo Diệp Vũ về Trúc viện, dọc đường đi hắn không nói một lời, không giống ngày thường trêu chọc hay nói lời lạnh nhạt với nàng. Chính vì vậy lại làm nàng thấy bất an, Tam cha đã nói, cái chết không đáng sợ, đáng sợ nhất chính là quá trình chờ đợi cái chết. Lúc này, tâm tình của Mặc Nhiễm y như vậy, quá trình chờ đợi bị trừng phạt thật đúng là giày vò. “Uy !” Mặc Nhiễm rốt cục nhịn không được lên tiếng.

“n?” Diệp Vũ nghiêng đầu nhìn biểu tình như muốn chết của nàng, cẩn thận che giấu ý cười trong mắt « Muốn chém muốn giết gì tùy ngươi, ngươi có thể không cần giày vò như vậy được không ? » « ta tra tấn ngươi khi nào ? » Diệp Vũ ra vẻ khó hiểu

“Ngươi!” Mặc Nhiễm nghẹn lời, hắn quả thật không làm bất cứ chuyện gì, nhưng…”Ngươi là người trừng mắt tất báo thì sao mà không báo thù ? » “Ngươi cũng biết chọc ta không có kết cục tốt?” Diệp Vũ cười tủm tỉm nhìn lại nàng, ngữ khí ôn nhu ân cần, Mặc Nhiễm run run, theo bản năng lui ra sau từng bước Diệp Vũ thấy vậy thì nhíu mày « muốn chạy trốn ? »

“Làm gì có » Mặc Nhiễm lại kiên trì tiến lên từng bước, vỗ ngực nói « ta là Thư Mặc Nhiễm dám làm dám chịu, muốn chém muốn giết gì thì tùy ngươi » Diệp Vũ vỗ vai nàng tán thưởng « ân, xem ra ngươi rất hiểu ta, cực kỳ giác ngộ nha » Mặc Nhiễm cả kinh, “Ngươi thật sự muốn giết ta?”

« Ngươi nói đi » Diệp Vũ cười thần bí, tiếp tục đi tiếp Mặc Nhiễm dùng sức gõ đầu mình một cái, tự nhiên hỏi làm gì, giờ áp lực lại càng lớn hơn… Lục Vu từ xa đã thấy thiếu gia nhà mình đi tới, tuy dùng chiết phiến che miệng nhưng không giấu được ý cười ở khóe mắt đuôi mày, lại thấy Mặc Nhiễm sắc mặt trắng bệch, đi sau lưng hắn không xa thì không khỏi lắc đầu thở dài. Thiếu gia lại trêu chọc người…

Chốc lát sau, hai người đã tới trước mặt, Lục Vu cung kính nói với Diệp Vũ « thiếu gia, đã chuẩn bị tốt » Chuẩn bị tốt ? Mặc Nhiễm cả người cứng đờ, chuẩn bị tốt cái gì? Mật thất? Hình cụ? nơi hủy thi diệt tích? « n, vậy mang nàng qua đó đi » Diệp Vũ phân phó

“n, kia mang nàng đi qua đi.” Diệp Vũ phân phó nói. « Dạ, thiếu gia » Lục Vu đáp rồi nói với Mặc Nhiễm « Thư cô nương, mời bên này » Sắc mặt Mặc Nhiễm đã chuyển từ trắng sang xanh, nhìn Diệp Vũ nói « Diệp giám sát, tội của ta dù không thể tha nhưng cũng không đáng chết. Ta nếu chết thì vũ đạo kia cũng không dùng được, ta đem chứng cớ trả lại cho ngài được không ? » nói xong lấy tờ giấy ngày đó bắt Diệp Vũ điểm chỉ đưa ra.

Diệp Vũ nhìn ánh mắt tội nghiệp của nàng, rốt cuộc nhịn không được mà cười thành tiếng. « Ngươi cười cái gì ? » Mặc Nhiễm tội nghiệp nhíu mày « ngươi không cần khế ước sao ? » Ai ngờ Diệp Vũ càng cười to hơn, còn phô trương tới mức ôm bụng gập người.

Lục Vu thì như nhìn thấy kỳ quan thế giới, há mồm trợn mặt, đây là thiếu gia nhà nàng sao ? “Uy !” Mặc Nhiễm cả giận, “Ngươi rốt cuộc có ý gì?” « Tội không thể tha nhưng cũng không phải tội chết, ngươi thực sự cần chăm chỉ học tập » Diệp Vũ vỗ vỗ vai Mặc Nhiễm, ý cười vẫn chưa dứt « có đôi khi rất thông minh, có lúc lại ngốc như vậy, thật thú vị »

“Ngươi gạt ta! ?” Mặc Nhiễm trừng to mắt, rốt cuộc cũng nhận ra là hắn đùa cợt, sợ hãi lập tức chuyển sang tức giận, phóng một quyền về phía ngực Diệp Vũ Diệp Vũ né tránh, thuận tay giật tờ giấy trên tay Mặc Nhiễm, nhìn nét chữ xiêu vẹo cùng cái dấu tay thì miễn cưỡng ngừng cười « ngươi đúng là không biết làm chuyện xấu, dù gì thì một lần làm một lần khó, cũng không biết thêm vài yêu cầu vào » “A?” Mặc Nhiễm sửng sốt, lúc này mới nhận ra, nàng viết thêm vài yêu cầu nữa thì tốt rồi, tỷ như không cho phép hắn lại tìm nàng gây phiền toái…nàng thực quá ngu ngốc…

Diệp Vũ nhìn Mặc Nhiễm ảo não cúi đầu lại cười thành tiếng, nhịn không được đưa tay xoa đầu nàng « nể tình ngươi là đứa nhỏ thành thật, chuyện lần này ta sẽ không so đo với ngươi » “Thật sự?” Mặc Nhiễm ngẩng đầu lên, lập tức cảnh giác nói « ngươi lại đùa giỡn ta phải không ?ta mới không tin ngươi » « Ah, lúc thông minh cũng thấy có hứng thú » Diệp Vũ cười nói « nếu biết thì nên giác ngộc đi »

Mặc Nhiễm: “…”.