Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 20

Chương 20: Đặc huấn vũ đạo.

Lục Vu đưa Mặc Nhiễm đi vào một tiểu viện cách thư viện không xa, tựa hồ như là sân nhà người bình thường nào đó, tổng cộng có ba gian phòng. Khi Lục Vu đưa nàng vào gian kế bên thì Mặc Nhiễm không khỏi kinh sợ, trong phòng bốn phía đều được dát ngân kính thịnh hành trong giới quý tộc, soi rõ bóng người. Nàng từng vì tò mò mà đến cửa hàng xem thử, chỉ một khối nho nhỏ đã mất ba mươi lượng bạc, ở đây lại phủ kín bốn bức tường, không biết đã xài hết bao nhiêu tiền ah ? “Bởi vì chỉ có hai ngày cho nên chỉ chuẩn bị được những thứ cơ bản, tuy hơi đơn sơ nhưng cô nương tạm chấp nhận đi nha » Lục Vu nói Cái này mà gọi là đơn sơ sao ? So với vũ thất của thư viện, ngoài trừ nhỏ hơn một chút thì không có gì kém hơn. Hai ngày ? Mặc Nhiễm nhìn về phía Lục Vu « Diệp Vũ chỉ dùng có hai ngày để chuẩn bị gian vũ thất này ? »

“Đúng vậy?” Lục Vu nói, “cái khác không nói, chỉ có ngân kính dán bốn phía thì mất một chút công phu » Nói đến ngân kính, Mặc Nhiễm liền chạy tới trước, tò mò nhìn hình của mình « cái này xài hết bao nhiêu tiền ? thiếu gia nhà ngươi thực nhiều tiền » « Ai nói là ta bỏ tiền ra ? » thanh âm trầm thấp, ngữ khí thản nhiên, Diệp Vũ vừa đẩy cửa đi vào vừa nói

« ngươi có ý gì ? » Mặc Nhiễm đột nhiên cảm thấy không ổn « Nói thế nào thì vũ thất này cũng dựng lên vì ngươi, biên đạo múa đã có sẵn, ta sẽ không tính với ngươi còn các thứ khác thì ngươi phải tự lo » Diệp Vũ thản nhiên « ngươi có ý gì không ? » Quả nhiên… Mặc Nhiễm vô lực suy sụp, yếu ớt nói ‘vậy đem ngân kính bỏ đi có được không ? »

“Khó mà làm được.” Diệp Vũ trả lời nhanh chóng, “Lục Vu không có ngân kính không dạy múa được.” Lục Vu: “…” Thiếu gia,chuyện đâu có liên quan tới ta? “Vậy không cần dạy!” Mặc Nhiễm bỗng nhiên ngẩng đầu lên, cười hắc hắc nói, “Ngươi đưa vũ đạo cho ta là được, dù thua thì cũng có ngươi cùng ta, nghĩ lại cũng không có gì đáng sợ » người này để nàng thua mới lạ.

« Lại trở nên thông minh, thực thú vị » Diệp Vũ tiếc nuối “Ngươi quả nhiên là trêu chọc ta » Mặc Nhiễm hung hăng trừng hắn Lục Vu phát hiện, thiếu gia nhà nàng quả thực rất thích trêu chọc cô nương này, nếu không ngăn cản thế nào cũng bỏ bê chính sự, nên lên tiếng « ngân kính này chỉ tạm mượn, sau Ngự Tuần Lễ sẽ trả, cô nương không cần lo lắng » nói xong đưa chìa khóa cho Mặc Nhiễm

« Đây là chìa khóa phòng, ngươi rảnh có thể đến đây luyện tập, cứ sau giờ ngọ mỗi ngày, ngươi không đến vũ thất thì đến đây, tan học xong sẽ trở về như vậy sẽ không bị trễn giờ của thư viện » Diệp Vũ nói « ngươi muốn dùng một tháng để vượt qua Thẩm Hân Lam thì mau giác ngộ cho tốt đi » Chương trình huấn luyện thập phần khắc nghiệt cũng bắt đầu từ hôm đó, cũng may vũ đạo và võ thuật có đôi chút tương đồng, chính là trụ chân, hạ thắt lưng, thả lỏng cơ thể…có thể bỏ quan, chủ yếu vẫn là tự tập. Lục Vu nói vũ đạo quan trọng nhất là biểu cảm, không chỉ có động tác ôn nhu mà biểu cảm trong từng động tác, nét mặt cũng rất quan trọng. Mặc Nhiễm nhớ tới cảnh ngày đó Thẩm Hân Lam múa bài Thải liên vũ, quả thật khi đó nàng y như một tiên tử đạp mây mà đến, lạnh nhạt, xuất trần.

Lục Vu múa một số động tác đơn giản làm mẫu trước, để cho Mặc Nhiễm tập theo, so với Thải liên vũ thì đơn giản hơn nhiều. Mặc Nhiễm không tốn sức cũng nhớ rõ từng động tác nhưng nhìn thấy tay chân mình cứng ngắc qua ngân kính thì không khỏi đỏ mặt. Tuy động tác giống y Lục Vu nhưng thần vận thì khác nhau một trời một vực. Khi múa Thải liên vũ, nàng không nhìn thấy động tác của mình, nếu lúc đó trước mặt có cái gương đồng, có lẽ nàng sẽ không thể nhảy đến hết bài, Nghĩ tới tình cảnh xấu hổ trước mặt mọi người lúc đó, nàng liền hận không có cái lỗ để chui đầu vào. Diệp Vũ đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội giễu cợt nàng, Mặc Nhiễm buồn bực chịu đựng, ai biểu nàng múa khó coi như vậy chứ.

Mặc Nhiễm nhìn khuôn mặt tươi cười của Diệp Vũ qua ngân kính, đột nhiên nhớ tới chuyện gì bực bội « uy, gian vũ thất này cũng không hẳn là chuẩn bị cho ta ah ? » “Vì sao nói như vậy?” Diệp Vũ nghi hoặc nói. « không phải ngươi cá Thẩm Hân Lam thắng sao ? » Mặc Nhiễm phùng má bất mãn « nếu Vân Nghiễn má cá ta thắng, người được mang tới đây chắc chắn không phải ta »

“n, kia đương nhiên!” Diệp Vũ đương nhiên nói, “Thấy thế nào thì khả năng Thẩm Hân Lam thắng vẫn lớn hơn đúng không? Hơn nữa…” “Hơn nữa cái gì?” Mặc Nhiễm tức giận nói. “Ngươi hẳn là thích Vân Nghiễn, chán ghét ta phải không?” Diệp Vũ tựa tiếu phi tiếu nói, “Như vậy ngươi phải vui vẻ mới đúng chứ ? còn bất mãn cái gì ? »

Mặc Nhiễm nghẹn lời, quả thật, nghiêm khắc mà nói, bọn họ có thể nói là oan gia, nhưng hắn từ đầu đền cuối đều cá là nàng thắng, không thực ra là khi hắn nói « chạy trốn so với cá thua còn khó xem hơn », ngữ khí tuy đáng đánh đòn nhưng lại làm nàng có chút vui vẻ, cảm thấy hắn đồng ý với nàng. Cho nên khi hắn nói muốn cá Thẩm Hân Lam thắng, ngực của nàng không hiểu vì sao mà nhói đau, lại có chút tức giận và khổ sở. « ta bất mãn thì sao nào ? » Mặc Nhiễm không để ý tâm tình của mình, vô lại nói « ngươi là người phụ trách tìm biên đạo múa cho ta, dựa vào cái gì mà cá nàng ta thắng » Diệp Vũ thấy nàng từ bất mãn đến thương cảm, còn đang nghi hoặc đã thấy nàng chuyển sang bộ dáng vô lại thì không khỏi bật cười « ngươi thật đúng là… »

Thấy Mặc Nhiễm bất mãn trừng hắn, Diệp Vũ tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng « ngươi cho gia là ai ? Thẩm Hân Lam muốn làm đồ chơi của gia còn chưa đủ tư cách » « Không phải ngươi muốn cá người ta thắng sao ? » Mặc Nhiễm châm chọc “Vân Nghiễn sẽ không cá ngươi thắng » Diệp Vũ khẳng định « nói thật, ánh mắt ngươi nhìn nam nhân không được tốt lắm »

“Ai cần ngươi lo!” Mặc Nhiễm hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi chỗ khác, bỗng nhiên lại quay đầu trừng mắt nhìn hắn, nghiến răng nói « ý của ngươi, ta là món đồ chơi của ngươi… » « Thú vị lại chơi vui như vậy, không là đồ chơi thì là gì ? » Diệp Vũ thản nhiên bước về phía cánh cửa « Lục Vu, dạy dỗ nàng cho tốt, nếu thua Thẩm Hân Lam… » Lục Vu nhìn ánh mắt hắn híp lại chợt nổi gai ốc, thập phần kiên định cắt ngang lời hắn « tuyệt đối sẽ không thua »

“Vậy là tốt rồi, ” Diệp Vũ vừa lòng gật gật đầu, lại nhìn Mặc Nhiễm « thực ra ngươi múa như con rối cũng rất thú vị, bây giờ gia có việc cần làm, lần sau sẽ thưởng thức » nói xong liền đi ra ngoài Ngươi nằm mơ đi. Mặc Nhiễm nhìn theo bóng lưng hắn, tâm tình đột nhiên tốt hẳn lên. Lục Vu nhìn hai người, nghi hoặc đảo mắt…

Chuyện Diệp Vũ và Vân Nghiễn đánh cuộc không hiểu sao đã lan rất nhanh torng thư viện, nhất thời không khí trở nên náo nhiệt hẳn, ai nấy đều không hiểu sao Diệp giám sát cao quý lạnh lùng và Vân Nghiễn tao nhã nho nhã lại đánh cá với nhau. « Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ? » Thẩm Hân Lam tức giận « họ Diệp kia rốt cuộc đang nghĩ gì chứ ? » “Quả thật có chút kỳ quái a.” Dương Khâm Thư vừa buông sách, vừa nói, ngữ khí ôn hòa lại có chút nghi hoặc « Diệp giám sát thoạt nhìn không giống người sẽ làm những chuyện như vậy, khẳng định là có nguyên nhân. Cứ vậy đi, Thẩm Hân Lam ngươi khi thi đấu phải đúng mực một chút, dù sao còn có Diệp giám sát ah »

Thẩm Hân Lam sửng sốt, cười lạnh nói, “Ta thật xem thường nữ nhân kia, muốn thoát khỏi tay ta sao ? cửa sổ cũng không có đâu, ta đi thăm dò nguyên nhân, tuyệt đối sẽ không để vụ đánh cá này thành được » dứt lời liền đi ra ngoài, vừa lúc lại gặp Mạc Tử Hiên cùng Vân Nghiễn đi vào “Thẩm cô nương.” Vân Nghiễn tự nhiên nói, “Ta vừa vặn có việc tìm ngươi.” “Vân Nghiễn!” Thẩm Hân Lam nhãn tình sáng lên, biểu tình trên mặt cũng ngời sáng « có chuyện gì vậy ? »

« Chắc Thẩm cô nương đã nghe chuyện đánh cược phải không ? » Vân Nghiễn cười nói « ta cá là ngươi thắng » « Đương nhiên, chúng ta tuyệt đối thắng » Thẩm Hân Lam vui vẻ nói, Vân Nghiễn đứng cùng chiến tuyến với nàng, đây là điều làm nàng thấy vui nhất trong vụ cá cược này. « Dù thế nào, chúng ta cũng không thể khinh thường » Vân Nghiễn ôn hòa nói « mấy ngày nay ta sẽ tăng cường tập đàn, chúng ta cần nhiều thời gian cùng tập với nhau »

Ánh mắt trong suốt của hắn bừng sáng ý chí chiến đấu, Thẩm Hân Lam liền quên mất chuyện mình muốn làm, khoái trá gật đầu « được, chúng ta nhất định phải thắng » « Như vậy ta đi luyện đàn » Vân Nghiễn xoay người đi ra ngoài, Mạc Tử Hiên đang tính đi theo lại xoay người nhìn về phía Dương Khâm Thư, cười đến ý vị thâm trường Lục Vu trừng to hai mắt, không chút nào che giấu sự kinh ngạc. Vị cô nương này năng lực học tập thật sự rất kinh người. Cách có một ngày, nàng ta đã đem những động tác hôm qua nàng làm mẫu múa lại thuần thục, tuy động tác không quá đẹp nhưng với người mới học múa thì có thể làm được vậy đúng là hoàn mỹ. Chẳng lẽ thiếu gia đã sớm nhận ra nàng ta là thiên tài, biết được trò sẽ giỏi hơn thầy nên mới mạnh dạn đánh cược ? Có lẽ vậy, dù sao thiếu gia không chỉ có xấu miệng, nàng cũng không thể hiểu được ý của hắn.

Nhờ yếu tố thiên tài, nên Lục Vu cũng giảm được rất nhiều gánh nặng, tiến trình giảng bài cũng nhanh hơn, có lúc nghĩ muốn dạy bao nhiêu thì dạy bấy nhiêu thôi nhưng qua ngày hôm sau Thư Mặc Nhiễm đã có thể múa lại hoàn mỹ, làm cho nàng không khỏi có cảm giác thất bại. Năm đó nàng luyện tập suốt nửa tháng trời ròng rã mới có thể múa được thuần thục mà nàng ta chỉ dùng vài canh giờ là hoàn thành. Quả nhiên là thiên tài không giống người thường..