Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 21

Chương 21: Gian khổ huấn luyện.

“Tức giận cái gì? Chẳng lẽ mọi việc không thuận lợi sao?” thanh âm trầm thấp từ cửa truyền vào. “Thiếu gia!” Lục Vu đứng dậy đi đến bên cạnh Diệp Vũ, thuận tay cởi áo choàng giúp hắn “chẳng phải mọi việc ngày mai mới xong sao? Sao nhanh vậy đã trở lại?” ngẩng đầu nhìn bóng đêm tối đen ngoài trời, Lục Vu có chút nghi hoặc “dù gì cũng có thể để sáng mai mới về cũng được mà” Diệp Vũ lúc này mới nghĩ ra, dù chuyện đã xong thì cũng không cần đêm hôm khuya khoắt gấp rút trở về như vậy, nhưng chuyện của Thư Mặc Nhiễm thực sự làm hắn hơi quan tâm. Tuy biết có Lục Vu sẽ không sao nhưng vẫn nhịn không được mà muốn tận mắt xác nhận, cho nên cứ vậy mà trở về. Nhưng lúc này đã nửa đêm, có về cũng không xác nhận được gì, hắn vì sao phải vội để làm ra chuyện thế này? Diệp Vũ đang nghi hoặc bởi hành động của chính mình đã nghe Lục Vu hưng phấn nói “thiếu gia, ánh mắt ngài cũng thật độc đáo, ngài làm sao biết được nàng là thiên tài nhảy múa vậy?”

“Thiên tài nhảy múa” Diệp Vũ nghi hoặc Lục Vu ngạc nhiên nhìn hắn “ngài không biết sao? Vậy sao người có thể chắc chắn nàng sẽ múa được Phượng hoàng lai nghi?” “Dựa vào định lực của nàng hay có thể nói là năng lực tập trung kinh người của nàng, hơn nữa cũng có chút thông minh, nếu tập trung phát huy thì không phải là không thể” Diệp Vũ nghi hoặc nhìn Lục Vu “ngươi nói vậy là sao?”

“Dù ta dạy bao nhiêu động tác, ngày hôm sau nàng đều có thể múa lại” Lục Vu hoang mang “thiếu gia cũng có lúc nhìn nhầm sao?” “Bao nhiêu?” Diệp Vũ hơi cao giọng hỏi “Trước kia ta phải học mất ba tháng ah”

Diệp Vũ nghĩ nghĩ, bỗng nhiên nhăn mày, xoay người đi ra ngoài, Lục Vu vội hỏi “thiếu gia muốn đi đâu vậy?” “Vũ thất!” thanh âm của Diệp Vũ nghe không ra cảm xúc gì “Nhưng mà thiếu gia, Thư cô nương phải sau khi đóng cổng mới trở về, mà hiện tại đã qua giờ tý, người muốn đi đâu?”

Lục Vu chưa nói xong, Diệp Vũ đã không thấy bóng dáng, nàng lưu luyến nhìn giường êm nệm ấm rồi vẫn nhận mệnh đi theo. Mặc Nhiễm nhớ lại động tác Lục Vu dạy ban ngày, cố lấy đà nhảy lên rồi uốn người rơi xuống, nàng tập đi tập lại vẫn không thấy nhanh nhẹn như Lục Vu, hơn nữa do không làm chủ được trọng tâm cơ thể nên động tác còn hơi cứng nhắc. Mặc Nhiễm có chút nóng nảy, động tác này đã tập hơn một canh giờ mà vẫn chưa xong, cứ tiếp tục như thế thì cả đêm nay cũng không hoàn thành hết các động tác mới. Hồi tưởng lại bài giảng của Lục Vu lần nữa, vừa vươn tay lên đã thấy trong đầu ong một tiếng, sau đó thì mê muội, khi có phản ứng lại thì đã ngồi bệt xuống sàn.

Mặc Nhiễm ngẩng đầu, nhìn vào gương cười khổ. Công nhận là Diệp Vũ suy nghĩ thật chu đáo, nếu là gương đồng, dù là nửa đêm đốt nến, nàng cũng không thể thấy rõ. Lục Vu dạy động tác ngày càng nhiều, ngày càng khó, nàng đã hai tối rồi không ngủ. Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa từng vì cái gì mà trả giá lớn vậy nhưng mỗi khi thấy nản lòng, nàng lại nhớ tới khuôn mặt đẹp như điêu khắc của Diệp Vũ, nhớ mấy lời độc địa của hắn như là: múa y chang con rối… Mặc Nhiễm oán hận cắn răng đứng lên, muốn chê cười nàng? Cửa sổ cũng không có đâu. Thư Mặc Nhiễm nàng còn lâu mới nhận thua. Ngự tuần lễ lần này, nàng nhất định sẽ thắng. Lục Vu có nói, nàng cũng không múa được Phượng hoàng lai nghi, vậy thì nàng nhất định sẽ vượt qua Lục Vu mới được. Thái dương huyệt đột nhiên nhảy lên, không thể tập trung tự hỏi, nàng chỉ có thể nhìn vào ngân kính luyện tập lần nữa. Chân bị đau nhưng Mặc Nhiễm vẫn không dừng lại, tập múa một thời gian, nàng sợ nhất là bị chuột rút, đau đến mức không thể nhúc nhích được…

“Ta sẽ không để ngươi chê cười ta’ Mặc Nhiễm nhìn kính, tưởng như đang nói với Diệp Vũ “Chính mình có thể chê cười lại không cho người ta chê cười, có đạo lý hay không?” Mặc Nhiễm sửng sốt, nhìn bóng hình trong kính, ngơ ngác “nói chuyện…”ảo giác quá mức chân thật.

Cửa đột nhiên bị đẩy ra, Lục Vu như gió tiếng vào, nhìn Mặc Nhiễm người đầy mồ hôi, ngạc nhiên trừng mắt “không thể nào, đã trễ thế này…” Mặc Nhiễm chậm rãi quay đầu, nhìn Lục Vu,không phải là ảo giác, vậy thì Diệp Vũ cũng là thật. Mặc Nhiễm phản ứng lại, mạnh mẽ xoay người nhìn về phía sau, cảm giác đau đớn dưới lòng bàn chân trỗi lên, hai chân mềm nhũn, trong lòng thầm than, lại ngã dưới chân yêu nghiệt Diệp Vũ rồi. Nàng như thấy Diệp Vũ từ cao nhìn xuống, khóe môi giễu cợt “ngã cũng thú vị như vậy, xem ra ngươi thực cố gắng vì ta ah” « Cho dù muốn lấy lòng ta… »thanh âm trầm thấp của Diệp Vũ vang lên, Mặc Nhiễm chuẩn bị tâm lý

“Cũng không cần phải yêu thương nhung nhớ nha?” A? Mặc Nhiễm mở to mắt, mới phát hiện mình không có ngã nhào xuống đất mà té vào vòm ngực dày rộng, tình cảnh này thực có chút quen thuộc. “Ta không biết ngươi nhớ ta đến vậy ah” thanh âm trêu chọc lại vang lên, lúc này Mặc Nhiễm mới ý thức được thanh âm này rất gàn, vừa ngước đầu nhìn đã thấy đôi mắt hoa đào tựa tiếu phi tiếu, ánh mắt lóe sáng, Mặc Nhiễm lại cảm thấy mê muội đồng thời cảm giác co rút đau đớn dưới chân lại truyền đến

“Đau, đau đau…” Mặc Nhiễm nhịn không được kêu thành tiếng, không chỉ có chân, mà đầu gối, đùi, cho đến thắt lưng…tất cả đều đau nhức vô cùng. Diệp Vũ nhíu mày, cúi người đặt nàng xuống đất, đưa tay vén váy nàng. Lục Vu vừa định lên tiếng ngăn cản hắn, nói cho thiếu gia nhà mình biết rằng chân của một cô nương không thể để cho nan nhân tùy tiện nhìn được nhưng nhìn thấy đôi chân sung múp đến không còn hình dạng gì thì cả kinh không nói nên lời, nàng thực sự muốn biết với một đôi chân sung phù như thế, Mặc Nhiễm sao còn có thể nhảy múa được. Phải chăng nàng đã làm gì sai? Lục Vu đột nhiên có cảm giác như mình đã gây ra tội ác.

“Đây là giác ngộ của ngươi sao?” Diệp Vũ ngữ khí trào phúng mang theo lãnh ý. Vốn định dù có chết cũng không chịu cúi đầu trước Diệp Vũ, nhưng đối diện với cơn tức giận của hắn, Mặc Nhiễm đột nhiên cảm thấy ủy khuất “ngươi nói giác ngộ là thế nào? Là múa được động tác mới sao? Ah, đau, ngươi làm gì vậy?” Nghe nàng hô đau, Diệp Vũ hơi buông lỏng bàn tay đang nắm cổ chân sung phù của nàng, cau mày nói “ngươi cảm thấy hai chân ngươi như vậy có thể múa được phượng hoàng lai nghi sao?”

Mặc Nhiễm đau đến chảy nước mắt, vốn đã khó chịu vì để hắn nhìn thấy nàng lúc chật vật, nghe vậy càng thêm phiền chán, tức giận đáp “yên tâm, dù chân có bị què, ta cũng sẽ múa, sẽ không làm thiếu gia ngài phải thua đâu” “Ngươi đã nghĩ vậy thì ta an tâm” Diệp Vũ nghe vậy, biểu tình không chút thay đổi “hi vọng sẽ không như ngươi nói, què chân mà múa Phượng hoàng lai nghi thì e là sẽ rất thê thảm, không thể nhìn được” “Ngươi!” Mặc Nhiễm tức giận đến phát điên, “Vậy ngươi muốn ta như thế nào?”

“là tự ngươi cá cược, ngươi hỏi ta làm gì?” Diệp Vũ vẫn bộ dáng không liên quan gì tới mình làm Mặc Nhiễm không thể mở miệng. “Lục Vu, ngươi xem rồi xử lý một chút.” Diệp Vũ phân phó cho Lục Vu rồi đi ra ngoài. Mặc Nhiễm nhe răng, giơ nắm đấm theo bóng lưng của Diệp Vũ cho hả giận, Diệp Vũ cũng không thèm quay đầu lại nhìn nàng như mọi khi. Hắn thực sự tức giận nhưng nàng lại không thể đoán ra nguyên nhân, Mặc Nhiễm cảm thấy ngực rất khó chịu.

Người này luôn luôn kiêu ngạo lạnh lùng, bỏ công huấn luyện nàng cũng vì nhàm chán hay muốn lợi dụng nàng mà thôi. Tất cả nàng đều hiểu rất rõ nhưng vẫn nhịn không được thấy phiền chán, cả giận rống lên “uy, ngươi không tính để ta múa sao?” Diệp Vũ không trả lời nàng, nhanh chóng biến mất trong bóng đêm. Mặc Nhiễm nhìn hai chân của mình, tức giận vung tay vỗ lên một cái, đau đến mức làm nàng kêu thành tiếng. “Thư cô nương, ngươi làm gì vậy?” Lục Vu vội vàng tiến lên xem, tuy lúc trước đã nhìn thấy nhưng giờ nhìn gần vẫn làm nàng lắp bắp kinh hãi, nên nói Mặc Nhiễm là kiên cường hay ngoan độc đây?

Không nghe Diệp Vũ trả lời, Mặc Nhiễm tức giận nhưng mất mát càng nhiều hơn, sau này hắn sẽ không để ý nàng nữa sao? Vậy thì cũng tốt, dù sao bọn họ vẫn như oan gia đối đầu, nhưng vì sao ngực của nàng lại nhói đau, lòng lại lo lắng đến vậy? « Hừ, không múa thì không múa » không muốn hiểu tâm tình đang rối loạn của mình, Mặc Nhiễm nằm trên đất cam chịu nói, chuyện của Đầu Đà sơn trại nàng không cần lo nữa, dù sao vẫn còn có Tam cha thần thông quản đại, nàng cần gì phải ở đây chịu ủy khuất. Lục Vu đang giúp nàng xoa chân nghe vậy lên tiếng “ Thư cô nương, ngươi hiểu lầm thiếu gia rồi. Hắn là tức giận ngươi đã làm chân mình bị thương. Vũ đạo của Phượng hoàng lai nghi rất khó, nên phải luôn trong tình trạng tốt nhất, đừng nói là bị một chút đau đớn nhỏ”

“Ai…” Lục Vu thấy Mặc Nhiễm trầm mặc, nói tiếp, “thiếu gia tuy ác mồm ác miệng nhưng thực ra vẫn là người ôn nhu, tuy luôn làm người ta khó hiểu nhưng tuyệt đối sẽ không hại người. Hơn nữa chuyện này ta cũng có trách nhiệm, ta chỉ dạy ngươi lại không biết ngươi kiên cường như vậy. Thực đúng là khổ luyện” Lục Vu xoa đến mắt cá chân sung như quả táo của Mặc Nhiễm, không khỏi phát rầu “vết thương này làm sao bây giờ? Nửa tháng này, đừng nói là luyện tập nếu không có dược liệu trân quý thì dưỡng cho tốt cũng là vấn đề. Nếu có Cửu thanh lộ thì tốt rồi, vết thương như vậy cũng chỉ trong hai ngày là hồi phục như ban đầu, có điều Cửu thanh lộ điều chế rất phức tạp, dược liệu lại rất trân quý, nhất là tuyết liên…cực kỳ khó tìm, Thư cô nương?” Lục Vu ngẩng đầu nhìn Mặc Nhiễm đã muốn ngủ say, không khỏi thất bại thở dài “chỉ một mình ta tự nói chuyện sao?”

.