Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 22

Chương 22: Bổn cũ soại lại

Tuy mất ngủ thời gian dài làm cho Mặc Nhiễm ngủ rất say nhưng sự đau đớn trên chân vẫn làm nàng giật mình tỉnh giấc, bởi vì rất mệt nên nàng mới lười mở mắt, chờ cơn đau qua đi lại ngủ tiếp. Cứ tỉnh tỉnh ngủ ngủ như vậy, không biết lần thứ mấy bị đau mà tỉnh lại, cảm giác có người đang cẩn thận vuốt ve chân của nàng, bàn tay kia sờ đến chỗ nào liền cảm giác mát lạnh sảng khoái đến đó, sự đau đớn cũng giảm hơn phân nửa “Thiếu gia, nam nữ thụ thụ bất thân, vẫn nên để Lục Vu làm đi” thanh âm Lục Vu vang lên Bàn tay đó là của Diệp Vũ sao? Vốn đang định mở mắt nhưng nghe lời của Lục Vu liền dừng lại, lúc này mà mở mắt thì thật xấu hổ. Nghĩ đến hắn có thể lập tức rời đi, Mặc Nhiễm lựa chọn tiếp tục giả đò ngủ, còn vì sao lại làm như vậy thì nàng cũng không biết.

“Ngươi lo nhiều quá” thanh âm của Diệp Vũ thản nhiên, không nghe ra buồn hay vui “nàng còn cách nữ nhân một khoảng xa” Tên hỗn đản này! Dám nói nàng không có nữ tính. Mặc Nhiễm mắng thầm, đang tính phát tác thì Lục Vu lại lên tiếng “thiếu gia, người đã một ngày một đêm không ngủ rồi, điều chế Cửu thanh lộ lại cực kỳ hao tổn tinh thần, người vẫn nên đi nghỉ ngơi đi” « Cũng được » thanh âm Diệp Vũ quả thực có chút mệt mỏi

Mặc Nhiễm cảm nhận được bàn tay trên đùi rời đi,chốc lát sau đã được thay thế bằng một bàn tay non mịn nhỏ bé, động tác cũng mềm nhẹ nhưng không mang lại thoải mái như trước. “Lực đạo hơi mạnh” Diệp Vũ lên tiếng “nhẹ một chút nàng sẽ dễ chịu hơn” “Dạ” Lục Vu đáp, lực đạo cũng giảm lại, Mặc Nhiễm quả nhiên cảm giác thư thái hơn rất nhiều.

“Nói đi, lại muốn hỏi cái gì?” Diệp Vũ thản nhiên mở miệng, Mặc Nhiễm nhắm mắt lại, đoán có lẽ Lục Vu định hỏi gì đó rồi lại thôi. “Cửu thanh lộ này cần dược liệu quý trọng, nhất là tuyết liên, rất khó tìm, sao trong thời gian ngắn ngài đã có thể tìm được” Lục Vu hỏi “Gia là ai? Chút chuyện nhỏ vậy có đáng gì” giọng điệu của Diệp Vũ rất đáng đánh đòn, Mặc Nhiễm dù nhắm mắt cũng hình dung được vẻ hậm hực của Lục Vu khi không nhận được đáp án.

Thấy Lục Vu buồn bực, tâm tình của Diệp Vũ liền tốt hơn “Ngự tuần lễ lần này, Xa thế tử được phái đến phân viện Huy Châu, không biết sao hắn đã đến đây trước” “Ngài cướp của Xa thế tử sao?” Lục Vu kinh ngạc mà quên chú trọng lực đạo làm Mặc Nhiễm đau đến hét thành tiếng, Lục Vu lập tức im lặng, Diệp Vũ cũng không lên tiếng, một lúc lâu, hô hấp của Mặc Nhiễm dần trở nên trầm ổn nhưng vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại. Lục Vu thở phào nói “xem ra là mệt muốn chết rồi, đều do ta”

“Được, rồi, nàng cậy mạnh muốn giả làm thiên tài, ngươi ngốc vậy cũng khó trách không nhìn ra. Ngươi chiếu cố nàng lâu như vậy cũng mệt mỏi rồi, bôi thuốc xong thì đi ngủ đi, sau mới là mấu chốt” “Thiếu gia yên tâm, lần này Lục Vu nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc” Lục Vu trung tâm khẳng định mà Diệp Vũ thì cười nhạo “loại chuyện xuất sắc mà đặt trên người ngươi thì không thích hợp chút nào” “Thiếu gia…” Lục Vu ai oán mở miệng.

Diệp Vũ không lên tiếng, chỉ cười khẽ rồi rời đi, Lục Vu bôi thuốc xong cũng đóng cửa đi ra ngoài. Ngay lúc cửa đóng lại, Mặc Nhiễm mở mắt, thấy chung quanh tối đen, là buổi tối sao? Chân không còn đau, nàng cũng không còn buồn ngủ nữa…Diệp Vũ rốt cuộc hắn là dạng người gì? ************************** Nguyệt hắc phong cao, đêm đã cao, gian phòng kế Trúc viện vẫn đèn đuốc sáng trưng, trong phòng còn truyền ra tiếng nước chảy. Tình cảnh có chút quen thuộc bởi vì nửa tháng sau, Mặc Nhiễm lại làm một việ cùng một mục đích.

Trải qua đêm đó, nàng cảm thấy mình cũng quá bướng bỉnh nhưng việc đã tới nước này, bảo nàng từ bỏ là không có khả năng nhưng nếu nàng cứ tiếp tục cứng đầu, Diệp Vũ nhất định sẽ tìm mọi cách trêu chọc nàng. Nếu chỉ chốc lát thì không sao nhưng căn cứ theo hiểu biết của nàng với hắn thì tuyệt đối không có khả năng, cho nên nàng tính bổn cũ soạn lại. Nghĩ tới Diệp Vũ không thể ngờ được nàng trong thời gian ngắn lại xài chiêu cũ, hơn nữa…hắc hắc, Mặc Nhiễm nắm chặt tờ giấy trong tay, nhờ lần trước được ai đó nhắc nhở mà nàng đã có chuẩn bị. Cái này gọi là tự làm bậy không thể sống nha. Dường như đã nhìn thấy biểu tình kinh ngạc của Diệp Vũ, Mặc Nhiễm nhếch miệng cười trộm. Tiếng nước truyền đến, có thể thấy được người tắm rửa đang trầm mình dưới nước. Chính là lúc này, Mặc Nhiễm ôm thiết dũng phá cửa sổ xông vào… “Oành!”

“A —— đau đau…” Mặc Nhiễm ôm trán ngồi bệt xuống đất, đau đến nhe răng trợn mắt, thiết dũng trong tay cũng rơi xuống. “Ai?” Trong phòng vang lên tiếng nước, tiếp theo cửa rất nhanh bị mở ra, Diệp Vũ chỉ mặc một kiện áo đơn đi ra, mái tóc còn nhỏ nước, thấy Mặc Nhiễm ngồi trên đất, đầu tiên là sửng sốt sau đó thì thở dài trào phúng “ngươi đúng là bản tính khó sửa ah” Mặc Nhiễm ôm trán đứng dậy, oán hận nhìn hắn nói “ngươi là một đại nam nhân, tắm rửa còn khóa cửa sổ làm gì?”

Nàng vậy mà cũng dám hỏi, Diệp Vũ nhíu mày “đương nhiên là đề phòng trộm cướp, ngươi nghĩ rằng ta và ngươi đều ngu ngốc giống nhau sao?” những lời này hiển nhiên làm hắn nhớ tới sỉ nhục lần trước, ánh mắt nhìn sang thiết dũng, bỗng nheo mắt mỉm cười. Mặc Nhiễm nhìn khuôn mặt tươi cười của hắn, rốt cuộc cũng phát hiện ra kế hoạch bị bại lộ, xoay người tính chạy nhưng Diệp Vũ đã nhìn ra ý định của nàng, thản nhiên hỏi “ngươi cảm thấy ngươi thoát được sao?” Mặc Nhiễm vội dừng động tác, không phải nàng nghĩ mình chạy không thoát mà bản năng cho nàng biết, nếu giờ mà chạy thì kết cục sẽ rất thê thảm.

Quay sang nhìn Diệp Vũ ngượng ngùng cười “không trốn, có thể xử lý nhẹ chút không?” Diệp Vũ cười tít mắt, ngữ khí hiền lành dị thường “ngươi nghĩ sao?” Nếu trốn hay không cũng vậy, chi bằng phản kháng một chút. Mặc Nhiễm xoay người định bỏ chạy nhưng tốc độ của Diệp Vũ còn nhanh hơn, nàng còn chưa kịp có phản ứng đã bị chế trụ.

“Ta chỉ là nghe được tiếng mèo hoang nên muốn xoay người xem thử mà thôi” Mặc Nhiễm liền tìm cách chống chế. “n, không cần lo lắng, ta đã bắt được nó” Diệp Vũ rất phối hợp đáp muốn bắt nó bắt được.” Diệp Vũ thực thông cảm trả lời.

Mặc Nhiễm: … Hồi lâu mới phục hồi phản ứng, quát lớn “ngươi mới là mèo hoang” Trả lời nàng chỉ có tiếng cười khẽ của Diệp Vũ cùng tiếng đóng cửa…

Đêm dài vừa mới bắt đầu, cứ từ từ… ******************* Mặc Nhiễm oán hận nhìn người nào đó đang ngủ ngon lành trên giường lại nhìn mái tóc trong tay của mình, hận không thể ra tay, trên đùi lại truyền đến cảm giác nóng nhức. Mặc Nhiễm liền ngồi xuống, duỗi thẳng hai chân, xem ra vừa rội động đậy đã có chút ảnh hưởng, tuy nhiên Cửu thanh lộ đúng là linh đan diệu dược, chỉ mới một ngày mà cái chân sung phù của nàng đã lành lặn gần giống như trước

Hắn thật sự là mệt muốn chết rồi, cho nên mới có thể ngủ không chút phòng bị như vậy. Không biết có phải vì ánh nến hay không mà nhìn Diệp Vũ ngủ vô cùng nhu hòa vô hại, lông mi thật dài khép lại, sống mũi cao thẳng, cái cằm hình cung duyên dáng, bạc môi vi mân. Dù biết rõ người này ác liệt nhưng nhìn bộ dáng tinh thuần như đứa nhỏ của hắn thực khó lòng mà rat ay. Mặc Nhiệm thở dài, tiếp tục lau tóc cho hắn, ai bảo nàng thiếu nợ người ta làm chi. Nếu không lau khô tóc, hắn bị đau đầu thì nàng sẽ rất áy náy, mà ông trời thật thiên vị cho hắn, mái tóc đen dài bóng mượt hơn cả tóc của nữ nhân. Thực sự là không có thiên lý mà Đợi chút. Hắn vừa bảo nàng lau khô sao? Mặc Nhiễm đảo tròng mắt, tặc tặc nở nụ cười. *****”***************

“Ngủ ngon không? Thanh âm trầm thấp y như tiếng nỉ non bên tai của tình nhân. Hơi thở ấm áp bên tai gây cảm giác tê ngứa làm Mặc Nhiễm mơ màng mở mắt, cảm giác đang tiếp xúc với tơ lụa thập phần thoải mái, nhịn không được lại cọ cọ mấy cái “Thoải mái sao?” thanh âm vẫn như cũ, có chút quen thuộc

“Thư…” Mặc Nhiễm mạnh mẽ ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt vân đạm khinh phong đang cách mình rất gần, lại cúi đầu nhìn mái tóc bị mình xoa đến rối bời, nhất thời cả kinh vội buông ra. Đêm qua sau khi lau khô tóc cho hắn xong, cảm thấy mái tóc của hắn thật mềm mịn, liền cọ cọ lên mặt, chẳng lẽ chỉ cọ có mấy cái mà đã ngủ gục luôn? Ánh mắt cẩn thận chuyển sang cái giường loạn thất bát tao cùng mái tóc đen nhánh, đáp án đã quá rõ ràng. Tuy kết quả như nàng muống nhưng bị hắn phát hiện thì thật là không may Diệp Vũ chậm rãi ngồi xuống, tựa vào giường, tùy ý thưởng thức mái tóc đã bị vò thành một đống “ngươi rất thích thiết dũng đúng không? Nhất là thích nghe thanh âm bị nó đánh đúng không?”

Xong rồi! Bắt đầu! Mặc Nhiễm vội vàng ngồi nghiêm chỉnh lại, cẩn thận lo lắng tìm từ, “Không, không phải thích lắm.” “n?” Diệp Vũ tà nghễ liếc mắt nhìn, ý cười đong đầy trong đôi mắt hoa đào lại làm cho người ta không rét mà run, có một cảm giác áp bách cường đại. Mặc Nhiễm thực không tiền đồ mở miệng, “Hỉ, thích, rất thích…”

“Thích là tốt rồi.” Diệp Vũ vừa lòng gật gật đầu, không chút ý thức là mình đang ép người ta trả lời, còn ra vẻ thi ân « đi lấy nó lại đây » Mặc Nhiễm thân thể cứng đờ, lắc đầu ngây ngô cười, Diệp Vũ thản nhiên nói « ngươi không phải rất thích sao ? còn không mau mang tới đây » Mặc Nhiễm chưa từng cảm thấy uất ức như vậy, một người một biểu tình lại làm cho nàng vô lực phản kháng. Tuy đã có chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn không nhịn được mà phản kháng « giám sát, ngươi xem đã không còn sớm nữa, ngài nên rửa mặt đi, ta cũng phải đi học » dứt lời đứng lên, chuẩn bị rời đi « đương nhiên, thiết dũng ta cũng sẽ mang về »

« Hôm nay là ngày nghỉ » ngữ khí vẫn thản nhiên như cũ, Mặc Nhiễm sắp đi tới cửa thì dừng lại, xoay người, biểu tình vặn vẹo « ngươi nói cái gì ? » “Ngươi ngủ hai ngày, hôm nay là ngày nghỉ » Diệp Vũ khóe môi cong lên « rửa mặt đúng cần nhưng vẫn nên mang thiết dũng trở về trước đi » Không cần đoán, Mặc Nhiễm cũng biết sắp tới mình sẽ thê thảm thế nào, có điều trừ chuyện đó ra, hình như có gì đó quan trọng đã bị nàng xem nhẹ.

.