Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 23

Chương 23: Sáng sớm thoải mái

“Một hai cây đầu sẽ đau một chút” Diệp Vũ cười thực ôn hòa “tin tưởng ngươi nhất định sẽ thích” nói tới đây hắn còn thở dài bất đắc dĩ “dùng phương thức ngươi thích để trừng phạt ngươi, bổn thiếu gia thực sự rất thiện lương” Tên hỗn đản này… Mặc Nhiễm xiết chặt quyền đầu, cố nén cảm xúc, tận lực lấy lòng “giám sát, người xem thiết dũng hay gì đó ta đều không nhìn thấy, cứ như vậy vì người chải đầu…” “Không sao” Diệp Vũ sảng khoái cắt lời nàng “ai biểu gia là người lương thiện, ngươi muốn nghe tiếng thì cứ việc túm xuống dưới hay làm đau ta là được” nhất lời liền gõ thiết dũng vào dục thùng.

Mặc Nhiễm suýt chút nữa hộc máu vì tức, âm thanh đột ngột lại làm cho đầu nàng đau đến muốn nổ não, lỗ tai on gong cực kỳ khó chịu. Nàng đau khổ nhớ lại lúc trước nàng có gõ vào đầu hắn không? Hay là chỗ nào cũng có. Dù sao hôm nay nàng cũng chạy trời không khỏi nắng rồi. Một tay cầm lược gỗ, một tay cầm mớ tóc rối, Mặc Nhiễm khóc không ra nước mắt. Khi thiết dũng vừa hạ xuống, Mặc Nhiễm hoàn toàn không nghĩ được gì, lúc này trong óc nàng chỉ có tiếng vang không ngừng của thiết dũng. Đang lúc choáng váng đột nhiên trong đầu chợt lóe lên, rốt cuộc đã nhớ ra mình đã xem nhẹ chuyện gì. Hôm nay là ngày nghỉ nhưng nàng không có trở về. Lần trước vì chuyện tập múa nên nàng chỉ trở về vội vàng rồi ngay trong đêm đã trở lại, hôm qua cũng không về, không biết mọi người trong trại sẽ lo lắng thành dạng gì nữa. Nghĩ tới đây, Mặc Nhiễm không quan tâm gì nữa, vội vàng chạy ra ngoài “thực xin lỗi, ta phải đi về một chuyến, buổi chiều nhất định sẽ tới vũ thất”

Không biết do nàng chạy quá nhanh hay tóc đã được chải tương đối tốt mà Diệp Vũ không có ngăn cản Mặc Nhiễm. Lần trước trở về, nàng chỉ nói Ngự tuần lễ sắp bắt đầu, phải gia tăng tập luyện rồi vội vàng rời đi, mọi người đều rất tin tưởng, không nghi ngờ gì. May mắn không có mặt Tam cha Hoắc Thanh Nhân ở đó, nếu không thì đã lộ tẩy rồi, bây giờ không biết nên giải thích thế nào với hắn. Nếu nói thật, chỉ sợ Tam cha sẽ dùng cách khác để giải quyết chuyện của Đầu Đà sơn trại, như vậy cũng sẽ không cho nàng tiếp tục ở thư viện mạo hiểm. Trước mắt đột nhiên hiện ra gương mặt tuấn tú không coi ai ra gì của Diệp Vũ, Mặc Nhiễm hít sâu một hơi. Nàng tuyệt đối không thể cứ vậy mà rời đi, lúc trước quyết định lưu lại, một phần cũng như Diệp Vũ nói, nơi này tiện cho việc điều tra, phần khác là vì nàng không muốn bại bởi hắn.Hắn cường đại hơn nàng, tạo cảm giác áp bách cho nàng, những gì đã thua dưới tay hắn, nàng nhất định phải đòi lại hết. Một ngày nào đó, nhất định làm hắn phải á khẩu mới được.

“Nhiễm nhi?” thanh âm trầm thấp, ôn hòa vang lên “Tam cha, Thạch đầu?” Mặc Nhiễm ngạc nhiên nhìn trung niên nam nhân cùng thiếu niên tuấn lãng đứng trước cửa thư viện “sao các ngươi lại tới đây?” “Hẳn là chúng ta nên hỏi ngươi vì sao không về mới phải?” Tống Tông Minh lên tiếng.

“Ha ha, ngày hôm qua đọc sách quá mệt mỏi, không ngờ đã ngủ quên, giờ ta đang chuẩn bị về nha’ Mặc Nhiễm cười hì hì đáp. Tống Tông Minh không nói gì, xem như tin lời của nàng, Hoắc Thanh Nhân thì nheo mắt đánh giá nàng một lượt, nghi hoặc hỏi “đọc sách?” Quả nhiên không dễ gì qua mặt được Tam cha, dường như hắn có thể nhìn thấu tất cả mọi chuyện, làm Mặc Nhiễm nhịn không được muốn nói thật, từ nhỏ tới lớn nàng chưa từng làm gì mà qua được mắt của hắn cũng chưa từng lừa gạt, dấu giếm hắn chuyện gì. Nhưng mà…Mặc Nhiễm cắn môi, không biết nên nói thế nào, nàng chưa thể rời khỏi nơi này, không phải vì không thể tránh khỏi việc đánh cuộc mà còn vì phải chiến thắng một người.

Mặc Nhiễm còn đang bối rối đã thấy ánh mắt Hoắc Thanh Nhân nhìn về phía sau nàng, biểu tình ngạc nhiên, kìm không được mà thốt lên “đó là…” Tống Tông Minh cũng nhìn theo hắn rồi cũng ngẩn ngơ. Mặc Nhiễm lớn như vậy còn chưa từng thấy chuyện có thể làm Tam cha thất thố, vội vàng tò mò quay người lại, vừa nhìn thấy, nàng đã muốn co giò bỏ chạy.

Thân ảnh thon dài đang từ trong viện chậm rãi đi tới, cước bộ nhàn tãn lại quý khí, bạch y quấn quanh dáng người tuấn nhã. Bởi vì nàng đùa dai nên mái tóc của hắn tuy đã được chải nhưng vẫn hơi rối, lại chỉ dùng một chiếc trâm ngọc tùy tiện vấn lên làm cho tuấn nhan của hắn thêm hoàn mỹ. Tuy đã quen thuộc với khuôn mặt hắn nhưng lần đầu tiên thấy hắn xuất hiện với tư thái như vậy, Mặc Nhiễm cảm giác như mới thấy hắn lần đầu, tim đập không ngừng. Nhưng chỉ được hồi lâu, cảm giác đó đã thay thế bằng xúc động muốn chạy trốn, tuyệt đối không thể để người phía sau gặp được Tam cha, nếu không nàng thực sự sẽ phải rời khỏi đây. Nhưng mặc kệ nàng nghĩ sao, sự thật vẫn là sự thật, dưới tình huống như vậy, muốn bọn họ không gặp nhau là không thể. Mà cũng vì là sự thật vẫn là sự thật, cho nên chuyện nàng tưởng tượng không có xảy ra. Khi Diệp Vũ tới gần, biểu tình khiếp sợ của Hoắc Thanh Nhân nhanh chóng tan biến, làm Mặc Nhiễm tưởng mình hoa mắt nhìn lầm. Lúc này hắn cung kinh tiếp đó như là phu tử lần đầu gặp mặt “vị công tử này là phu tử mới tới sao?”

Diệp Vũ nhìn hắn rồi nhìn Mặc Nhiễm đang hết sức khẩn trương, thản nhiên hỏi “là thủ lĩnh thổ phỉ?” Mặc Nhiễm cả kinh, nhưng nàng còn chưa kịp phản ứng, một thân ảnh đã lóe lên, thoáng cái thanh kiếm của Tống Tông Minh đã đặt lên cổ Diệp Vũ. Phản ứng đầu tiên của Mặc Nhiễm là thân pháp của Tống Tông Minh dường như nhanh hơn nàng? “Tông Minh, không thể làm càn!” Hoắc Thanh Nhân cả kinh, nghiêm túc nói.

Diệp Vũ không hề cảm giác tính mạng của mình đang nguy hiểm, thậm chí còn không them liếc mắt nhìn Tống Tông Minh mà cúi đầu nhìn thanh kiếm, thản nhiên nói “Thanh Huy kiếm là bội kiếm của Uy Viễn tướng quân năm xưa, không ngờ giờ lại rơi vào tay tặc phỉ” Diệp Vũ làm cho Mặc Nhiễm hết hồn, thật vất vả mới làm cho hắn tin tưởng nàng, hiện tại đột nhiên xuất hiện bội kiếm của tướng quân. Nàng không đợi Tống Tông Minh phản ứng, vội vàng nhào tới ôm cánh tay đang cầm kiếm của hắn, ngăn hắn lại. “Thư Bá Nhi, ngươi muốn làm gì?” Tống Tông Minh không ngờ Mặc Nhiễm lại làm thế, sắc mặt xanh mét “ngươi che chở cho hắn?”

“Tam cha và ta còn chưa nói gì, khi nào thì tới phiên ngươi làm chủ?” ngữ khí của Mặc Nhiễm cũng không nhẹ. Che chở hắn? tên yêu nghiệt kia không áo đảo nàng là may lắm rồi, tuy rằng Tống Tông Minh thân pháp nhanh hơn nàng (trong thâm tâm nàng vẫn không chịu thừa nhận chuyện này) thì đánh với Diệp Vũ cũng phí công. Dù người cầm kiếm là Tống Tông Minh nhưng khí thế của Mặc Nhiễm rất có vài phần tư thế của tiểu thư đương gia. Tống Tông Minh lập tức ngậm miệng, không phải vì khí thế của Mặc Nhiễm mà vì hắn chỉ là thiểu số. Mặc Nhiễm không yên nhìn về phía Diệp Vũ, không biết nên giải thích chuyện bội kiếm thế nào. Nàng nhớ rõ kiếm kia là Tam cha đưa cho Tống Tông Minh vào sinh nhật lần thứ mười lăm của hắn, nếu đó là bội kiếm của Uy Viễn tướng quân như lời Diệp Vũ nói…Mặc Nhiễm quay đầu nhìn Hoắc Thanh Nhân, có chút kích động. Hoắc Thanh Nhân điềm đạm xin lỗi “Hoắc mỗ dạy người dưới không nghiêm, kính xin phu tử thứ lỗi. Về phần Thanh Huy kiếm thì Hoắc mỗ đã mua được từ cửa hàng cách đây ba năm, làm quà sinh nhật cho Tông Minh, không biết lai lịch của nó”

“Thư tướng quân tám năm trước đã bị chết trong trận tiêu diệt, bội kiếm của hắn bị thất lạc cũng không có gì lạ” Diệp Vũ nói xong, tựa tiếu phi tiếu nhìn Mặc Nhiễm “ngươi khẩn trương như vậy là do có tật giật mình?” Những lời của Diệp Vũ làm Mặc Nhiễm có chút ngoài ý muốn, không biết chống đỡ thế nào. Thấy bộ dáng của nàng muốn nóng lòng giải thích lại không biết bắt đầu từ đâu, không hiểu sao Diệp Vũ lại thấy mềm lòng, thở dài nói “ta đã nói tin ngươi thì sẽ không hoài nghi, ngươi nghĩ nhiều làm gì”

“Ngươi tin tưởng ta? !” Mặc Nhiễm kinh ngạc nhìn hắn, biết hắn không hoài nghi mình thì trên mặt tươi cười rạng rỡ mà Hoắc Thanh Nhân thì đăm chiêu nhìn nàng “Thư Bá Nhi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Tống Tông Minh nhìn Mặc Nhiễm vì Diệp Vũ mà bối rối lại vì hắn mà vui vẻ thì tức giận. Nàng lúc nào cũng ngạo khí bức người, dù làm sai cũng luôn bày ra bộ dáng hợp lý hợp tình, chưa từng có vẻ chịu thua như thế. Mặc Nhiễm nhìn về phía Hoắc Thanh Nhân, sáng hôm nay quả đúng là hay ho mà, xem ra ngàng không thể không nói hết mọi chuyện ra, nhưng sau khi nói rồi, nàng phải làm sao thuyết phục Tam cha cho nàng ở lại đây?

Nàng còn chưa nghĩ ra lí do thoái thác, đã thấy Hoắc Thanh Nhân từ ái đối với nàng nói: “Xem ra, Ngự tuần lễ cần phải chuẩn bị rất nhiều việc, nếu đã vậy, Mặc Nhiễm cứ theo phu tử luyện tập cho tốt. Chúng ta về trại trước, không quấy rầy ngươi nữa” “Tam đương gia!” Tống Tông Minh kinh ngạc nhìn Hoắc Thanh Nhân, ngữ khí bao hàm lo lắng không đồng ý. Hoắc Thanh Nhân giống như không nghe Tống Tông Minh nói, cung kính ôm quyền nói với Diệp Vũ “tiểu nữ bướng bỉnh, thỉnh phu tử quản giáo nhiều hơn, nếu không nghe lời xin tùy phu tử xử trí, tại hạ tuyệt không hai lời”

“Không nghe lời, tùy ý xử trí?” Diệp Vũ nhíu mày nhìn Mặc Nhiễm Mặc Nhiễm liền hiểu ý hắn, như vậy là sau này nàng không còn ngày lành rồi, vội vàng nói “nhất định không được” Hoắc Thanh Nhân nhíu mày, trừng mắt nhìn nàng “nơi này không tới phiên ngươi nói chuyện”

“nhưng mà…”Mặc Nhiễm linh cơ vừa động “hắn không phải phu tử” “Không phải phu tử?” Hoắc Thanh Nhân nghi hoặc nhìn về phía hắn, “vậy là gì/” “Giám sát!” Mặc Nhiễm nói, “Hắn là giám sát do tổng viện Ngu thành phái tới,không phải là phu tử”

“Thì ra là giám sát đại nhân”Hoắc Thanh Nhân cả kinh, sau đó túm lấy Mặc Nhiễm hỏi “ Hoắc mỗ lúc này trịnh trọng đem tiểu nữ giao cho giám sát đại nhân, thỉnh ngài nghiêm khóc đốc thúc, Hoắc mỗ vô cùng cảm kích” Mặc Nhiễm thấy Tam cha đưa nàng vào miệng cọp, kịch liệt phản kháng « đã nói hắn là giám sát, không phải phu tử, dựa vào cái gì mà bảo hắn quản ta ? » “Câm miệng!” Hoắc Thanh Nhân nhăn mặt « giám sát không phải là dùng để giám sát đệ tử bất hảo như ngươi sao ? giao ngươi cho hắn có gì không đúng?”

“Đúng là như thế.” Diệp Vũ mỉm cười, kéo Mặc Nhiễm qua “Tam đương gia tuy xuất thân lỗ mãng nhưng cũng rất tinh tế ah” “Giám sát quá khen…” Hoắc Thanh Nhân khiêm tốn thở dài, “Chúng ta cáo từ, làm phiền phu tử rồi.” Diệp Vũ hồi đáp “Tam đương gia đi thong thả.”

Hoắc Thanh Nhân xoay người rời đi, Tống Tông Minh bất đắc dĩ đi theo nhưng không quên lạnh lùng nói “nếu ngươi làm nàng bị thương dù chỉ một chút, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi” « Vậy thì phiền toái rồi » Diệp Vũ thản nhiên cười « yên tâm đi, ta chưa bao giờ tự tìm phiền toái » Tống Tông Minh hừ lạnh một tiếng, vội đuổi theo Hoắc Thanh Nhân,Diệp Vũ nhìn bóng dáng nho nhã phía trước, nheo mắt lại…

.