Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 24

Chương 24: Thân phận Diệp Vũ

Mặc Nhiễm có chút rối rắm, tuy rằng Hoắc Thanh Nhân cái gì cũng không hỏi đến làm cho nàng nhẹ nhõm nhưng ngẫm lại lại thấy kỳ lạ. Phải nói là rất không thích hợp ?Sao Tam cha vừa nhìn thấy liền nhận định Diệp Vũ là phu tử chứ ? hắn rõ ràng trẻ tuổi như vậy, người bình thường nhất định sẽ cho rằng hắn là đệ tử mà thôi ? chẳng lẽ còn có gì đó mà nàng chưa biết ? « Suy nghĩ cái gì ? bắt đầu luyện tập » thanh âm nhàn nhã của Diệp Vũ vang lên, cắt ngang sự trầm tư của Mặc Nhiễm « cha ngươi đã nói, ta có thể tùy ý xử trí ngươi »

Hỗn đản, cắt câu lấy nghĩa vô lý đến thế là cùng. Không nghe lời mới xử trí, sao vào miệng hắn lại thành tùy ý xử trí ? Mặc Nhiễm giận nhưng không dám lên tiếng, theo kinh nghiệm của nàng, nếu nàng mở miệng, dù đúng hay sai cũng sẽ bị tùy ý xử trí. Còn nguyên nhân ư ? trước mặt kẻ kia, thiên lý chỉ là mây bay gió thổi. “Lục Vu tỷ đâu?” Mặc Nhiễm nhìn cửa. “Từ hôm nay trở đi, không cần nàng dạy ngươi .” Diệp Vũ nói.

« Không cần nàng dạy ? » Mặc Nhiễm trừng mắt, đánh giá Diệp Vũ một phen từ trên xuống dưới, tưởng tượng người này sẽ múa… “Ha ha…” Mặc Nhiễm ôm bụng ngồi trên mặt đất, cười đến thở không nổi « ngươi, ngươi còn có thể múa sao ? ta, ta quyết định…từ hôm nay, sẽ…sẽ tôn kính ngài, Diệp phu tử… » « Ngươi thực vui vẻ » Diệp Vũ tủm tỉm cười, ôn hòa nói « chỉ mong khi học tập cũng có thể cười như thế »

« Ừ, chỉ cần ngài dạy ta múa, ta sẽ vô cùng vui vẻ » Mặc Nhiễm hoàn toàn bị ý nghĩ Diệp Vũ sẽ xoay thắt lưng, chu mông múa thì quên hết mọi thứ, cho nên không cảm nhận được sự nguy hiểm trong câu nói kia. Không có sự chuẩn bị tâm lý, cứ vậy mà đón nhận thảm kịch. Mặc Nhiễm trợn mắt há mồm nhìn chim chóc đủ màu sắc bay tán loạn trong phòng, vất vả mới tìm được thanh âm của mình « ngài, ngài vừa mới…nói là từ giờ trở đi, ta sẽ học cùng chúng ? » Diệp Vũ hài lòng nhìn biểu tình của nàng, hai mắt loan loan, gật đầu.

“Uy ! Đánh lén ngươi là ta không đúng, nhưng ngươi cũng không cần chỉnh người quá đáng như thế » Mặc Nhiễm tức giận « không ngờ ngươi lại là nam nhân bụng dạ hẹp hòi » Diệp Vũ vẫn thản nhiên như cũ, không trả lời Mặc Nhiễm mà bỗng nhiên đi vào chủ đề chính « hiểu cách phải mía thế nào cũng là một sự thể hiện thần vận. Ngươi cũng biết Phượng hoàng lai nghi tuy là múa đơn nhưng lại phải múa ra cảnh bách điểu triều phượng, nếu không có bách điểu hướng về thì Phượng hoàng lai nghi cùng lắm chỉ là xinh đẹp, không thể nào là thần thánh cao quý được. Cho nên từ hôm nay trở đi, ngươi bắt đầu tâp vũ đạo của Phượng hoàn lai nghi ở trong phòng này » Nói thật, lúc đầu Mặc Nhiễm cũng không hiểu ý Diệp Vũ lắm, tuy hắn nói có lý nhưng nàng không hiểu thần vận bách điểu triều phượng cùng việc nàng bị một đám chim chóc bay tán loạn chung quanh có liên quan gì nhưng rất nhanh nàng đã hiểu được, dù gian nan né tránh đám chim hay để chúng đậu trên cánh tay nàng là rất khó nhưng múa cũng rất sinh động. Hắn chính là muốn nàng nắm giữ cảm giác này, nàng múa Phượng hoàng lai nghi thì phải nắm giữ được cảm giác bách điểu hướng về, càng múa càng hiểu được đạo lý, mỗi một động tác đều bao hàm sự đáp lại của các loại chim. Cho nên Phượng hoàng lai nghi không nhất thiết chỉ là phượng hoàng múa một mình.

Bất tri bất giác đã tới đêm khuya, tới khi Mặc Nhiễm ngã xuống lần thứ mười ba thì Diệp Vũ kêu ngừng « hôm nay tới đây thôi, Lục Vu, ngươi nhớ giúp nàng xoa nhân, thêm một ít dược tiêu sưng, ngày mai lại tiếp túc » rồi quay sang dặn riêng Mặc Nhiễm « không cho phép vụng trộm luyện tập, ta cũng không muốn thấy phượng hoàng gãy chân » “Nga, đã biết.” Mặc Nhiễm tuy bất mãn bĩu môi nhưng vẫn trả lời rõ ràng làm Diệp Vũ có chút ngoài ý muốn. Hắn đương nhiên không biết Mặc Nhiễm đã biết hắn vì nàng mà làm rất nhiều chuyện, tuy hắn mồm miệng ác độc nhưng thực ra cũng không xấu, thậm chí có thể nói là ôn nhu, hơn nữa nhiều lần hiểu lầm hắn đùa giỡn làm nàng có chút náy náy, bởi vậy mới quyết định khi tập múa sẽ ngoan ngoãn nghe lời. Khi Lục Vu trở về, Diệp Vũ đang đứng bên cửa sổ ngẩn người nhìn ánh trăng, nghĩ hắn đang suy nghĩ chuyện gì, trải giường xong liền tính rời đi lại nghe hắn nói « kiêu ngạo ương ngạnh, không coi ai ra gì, còn gì nữa chứ ? »

Lục Vu sửng sốt rồi nhớ tới đánh giá của Mắc Nhiễm với hắn hôm nay thì không khỏi kinh ngạc, thiếu gia nhà nàng từ khi nào lại để ý tới cái nhìn của người khách « người vẫn luôn nghĩ tới chuyện này sao ? » Diệp Vũ dường như không có nghe nàng nói chuyện, lầm bầm nói « nếu nói người cũng không tệ lắm, chắc là không có chán ghét ah » Lục Vu…lại lừa mình dối người rồi…

****************** Ánh trăng như dát bạc trên mặt đất, đêm yên tĩnh không tiếng động, bỗng nhiên có luồng gió thổi qua bên má, bên cửa sổ không tiếng động xuất hiện một thân ảnh. Diệp Vũ chậm rãi mở to mắt, nhìn đối phương không chút kinh ngạc, giống như hắn đã dự liệu được trước « Tam đương gia tìm tại hạ có việc gì sao ? » « Ngươi quả nhiên là nhận ra ta » Diệp Vũ thản nhiên nói « ngay cả viện trưởng lần đầu tiên gặp ta, cũng cho rằng ta là đệ tử xếp lớp ah »

« Cô Vân thư viện quy định nghiêm ngặt, không có ai bị đuổi, muốn xếp lớp rất khó khắn, hơn nữa nghe nói Vũ thế tử thông minh hơn người, từ nhỏ đã được Khiếu Lan phu nhân đích thân dạy dỗ, mười tuổi đã theo phụ huynh xông pha giang hồ, xử lý chính sự, nếu là đệ tử, các phu tử e rằng sẽ xấu hổ đến chết » “Ngươi quả nhiên biết ta là ai.” Diệp Vũ thản nhiên nói. “Khiếu Lan phu nhân phong tư trác tuyệt làm người ta khó quên, trong bốn vị thế tử, quận chúa, giống nàng nhất là Từ quận chúa và Vũ thế tử, tính tuổi thì Vũ thế tử chắc vừa qua nhược quán, đúng tuổi của ngài ah »

« Chỉ cần nhắc tới chuyện Đầu Đà sơn trại có liên quan tới quan phủ, Thư Mặc Nhiễm liền mất bình tĩnh, quả nhiên là có liên quan tới ngươi sao ? » Diệp Vũ hỏi « Tuy ngài nói đúng nhưng không giống như ngài đã nghĩ » Hoắc Thanh Nhân cười khổ « Hoắc mỗ cam đoan, Đầu Đà sơn trại không có làm gì trái pháp luật cả, về phần nàng đối với quan phủ hết sức mẫn cảm là vì… » Hoắc Thanh Nhân nói tới đây thì dừng lại như đang bị áp lực gì đó. Diệp Vũ cúi đầu nhìn song cửa, không có ý thúc giục.

« Lần phản loạn tám năm trước, Đầu Đà sơn trại bị bao vây tiêu diệt, đại ca, cũng là thân sinh phụ thân của nàng chết trước mặt nàng » cho dù đã cố gắng đè nén cảm xúc, ngữ khí của Hoắc Thanh Nhân vẫn không che giấu được chua sót, thê lượng nồng đậm. Diệp Vũ rốt cục ngẩng đầu lên nhìn về phía hắn, hơi hơi nhíu lại mày, “Vậy cũng do các ngươi tâm hoài bất quỹ, đúng không ? » Thống khổ, hối hận, bất đắc dĩ… biểu tình trên mặt Hoắc Thanh Nhân liên tục biến đổi, thanh âm run run « Nhiễm nhin không nhớ rõ, nhìn đầu của phụ thân rơi xuống bên chân mình, chung quanh lại la liệt xác chết, bị đả kích đến hôn mê bất tỉnh, khi tỉnh lại thì không nhớ rõ nữa »

“Về phần ta…” Nói tới đây, Hoắc Thanh Nhân thở hắt, áp chế cảm xúc « tự hỏi không thẹn với trời đất, đời này chỉ thấy có lỗi với đại ca và Nhiễm nhi, đưa Nhiễm nhi đến thư viện là vì muốn nàng có thể kiến thức, có thể phân biệt đúng sai, không biết khi nào trí nhớ của nàng khôi phục, đến lúc đó mang mối thù giết cha, nếu nàng không vì toàn cục, không nghĩ xâu sa e là sẽ đi sai đường… » « Như vậy mà muốn ta tin ngươi sao ? » « Không phải » Hoắc Thanh Nhân đã khôi phục vẻ trầm ổn trước giờ, ôn hòa nói « chỉ là hôm nay gặp gỡ, nếu không đến chào hỏi thì có vẻ thất lễ, có điều ngài làm cho Hoắc mỗ an tâm không ít, như vậy Đầu Đà sơn trại có thể giảm bớt không ít phiền toái »

« Tự tin có thể thoát khỏi điều tra của ta ? » ngữ khí Diệp Vũ mang theo chút lãnh ý “Không, chỉ là tin tưởng với sự thông minh của ngài, nhất định sẽ làm rõ đúng sao, Đầu Đà sơn trại ta cũng không cần vô duyên vô cớ mang tiếng thổ phỉ » Hoắc Thanh Nhân chân thành nói. « Về chuyện này, ngươi có chứng cớ gì không ? »

« Thực chất cũng không tính là manh mối, e là ngài biết còn nhiều hơn » Hoắc Thanh Nhân có chút bất đắc dĩ « một mình điều tra quả có chút khó khăn » “n, đã biết.” Diệp Vũ nói. “Như vậy, Hoắc mỗ cáo từ.” Hoắc Thanh Nhân ôm quyền nói, “Tiểu nữ liền làm phiền .” Dứt lời thân hình chợt lóe, bóng dáng đã không còn.

« Hừ, đúng là… »Diệp Vũ nhìn theo phương hướng của hắn trào phúng nói, rồi như nghĩ tới cái gì mà ngẩng đầu nhìn ánh trăng, nhẹ giọng thở dài « lựa chọn mất trí sao… ».