Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 25

Chương 25: Đêm trước trận đấu

Thời gian luyện tập trôi qua rất mau, nháy mắt chỉ còn hai ngày nữa là tới Ngự tuần lễ, mọi người lại bắt đầu bàn tán xôn xao về cuộc cá được. Ai nấy đều ra sức đoán xem Thẩm Hân Lam sẽ đưa ra yêu cầu gì, quan trọng là yêu cầu đó vừa phải làm Mặc Nhiễm xấu mặt mà lại không đụng chạm tới Diệp giám sát… Đối với việc này, Mặc Nhiễm bày tỏ thái độ mắt điếc tai ngơ, nói đúng hơn, nàng không còn sức đâu để mà quan tâm. Từ lúc Diệp Vũ tự mình chỉ đạo cho nàng, thời gian cũng gần kề, luyện tâp càng thêm gian nan, có đôi khi vì một động tác nhìn thì duyên dáng mà phải làm cho thân thể của mình vặn vẹo quỷ dị, còn phải duy trì thực lâu. Nhất là khi luyện vào ban ngày thì cả ngày đó chẳng còn chút khí lực nào, đều nhờ có Lục Vu đưa nàng về tẩm xá, ngay cả lông chim bám trên người cũng không còn sức để xử lý, ngày nào cũng mang theo lông chim bám trên người đến lớp. « Ah, đây là Thư đại tiểu thư sao ? lông chim kia là sao vậy ? » thanh âm khoái trá của Thẩm Hân Lam truyền tới « ngươi không cho rằng đính mấy cộng lông chim lên người thì ngươi sẽ thành chim chứ ? có điều, dù ngươi thực sự cho là như vậy thì cũng nên đính mấy cộng lông phượng hoàng ah, sao lại là lông chim trĩ ? »

Chung quanh cười ồ lên, Mặc Nhiễm miễn cưỡng nâng mi mắt, thản nhiên nói « hi vọng sau trận đấu, ngươi còn có thể cười vui vẻ như vậy » “Ngươi nói cái gì? !” Thẩm Hân Lam bị bộ dạng của nàng làm tức giận « chẳng lẽ ngươi có thể thắng ta ?» “n.” Mặc Nhiễm ngái ngủ đáp, bộ dáng không chút để ý kia rất có phong phạm của Diệp Vũ.

“Ngươi!” Thẩm Hân Lam cười trào phúng « được, được, cũng mong sau trận đấu, ngươi còn có thể thản nhiên như bây giờ » “Hân Lam, tới giờ luyện tập rồi » thanh âm ôn hòa có lễ làm Mặc Nhiễm tỉnh táo lại, ngẩng đầu nhìn nam tử tuấn lãng ôm đàn đứng ngoài cửa mà có chút hoảng hốt. Dường như đã lâu lắm rồi không gặp hắn, lâu đến mức nàng cũng không biết một bình dân như hắn lại có thể thân cận với Thẩm Hân Lam tới mức gọi thẳng tên như thế. “Hảo, ta lập tức đến!” Thẩm Hân Lam vui vẻ đáp lời đi về phía Vân Nghiễn, bỗng nhiên quay đầu nhìn Mặc Nhiễm cười tủm tỉm « Mặc Nhiễm cố lên nha »

Vân Nghiễm nhìn theo Thẩm Hân Lam, trong con ngươi trong suốt toát lên vẻ đồng tình làm Mặc Nhiễm thấy chán ghét, liền cười lạnh với hắn một tiếng rồi bỏ đi. Vân Nghiễn không ngờ người luôn nhát gan như nàng lại lộ ra biểu tình như vậy, không khỏi sửng sốt, đến khi nhìn kỹ thì đã thấy nàng vẫn vẻ mặt như cũ, bộ dáng ngơ ngác như trước liền đưa tay xoa mắt. Thấy Mặc Nhiễm sắp rời khỏi phòng, Vân Nghiễn liền ngăn nàng lại « ta không nghe nói ai sẽ đàn Phượng hoàng lai nghi, ngươi tìm ai đệm nhạc cho ngươi ? » Đệm nhạc ? Mặc Nhiễm sửng sốt, đột nhiên nhớ ra nhảy múa cần phải có nhạc đệm, Diệp Vũ cùng Lục Vu đều lo huấn luyện động tác cho nàng, mà nàng vì múa đến đầu óc choáng váng mà đã sớm quên chuyện này. Xong rồi, nàng xong rồi…

“Mặc Nhiễm ngươi làm sao vậy? Sắc mặt không tốt lắm.” Vân Nghiễn lo lắng hỏi. « Chắc là không tìm được người đệm nhạc » Thẩm Hân Lam ra vẻ kinh ngạc Sắc mặt Mặc Nhiễm trắng bệch, Thẩm Hân Lam lại làm ra vẻ lo lắng « không có người đệm nhạc, dù ngươi múa được khó thắng được, có cần Vân Nghiễn giúp ngươi không ? »

“Mặc Nhiễm, nếu không ta…” Vân Nghiễn nói còn chưa nói xong, Mặc Nhiễm đã nhanh như chớp chạy ra ngoài, nhìn bộ dạng chất vật của nàng, mọi người lại cười vang. Mặc Nhiễm gần như đá văng cửa vũ thất, vọt đến trước mặt Diệp Vũ la lên « nhạc đệm, nhạc đệm, không có nhạc đệm thì sao mà múa » Diệp Vũ kinh ngạc nhìn nàng, bộ dáng mừng rỡ « ngươi còn biết múa phải có nhạc đệm, tiến bộ không ít ah »

« Đừng đùa nữa, nhạc đệm phải làm sao đây ? » Mặc Nhiễm rất nóng lòng, chuẩn bị bao lâu nay lại có thể bị hủy trong chốc lát, nàng muốn khóc cũng không được. Diệp Vũ bất đắc dĩ thở dài, “Ngươi bình tĩnh một chút… Gia có khi nào làm gì mà không nắm chắc đâu, một thường dân như ngươi mà học Phượng hoàng lai nghi thì nhạc đệm làm sao có thể thiếu được” Mặc Nhiễm sửng sốt, lập tức liền tỉnh táo lại, nói cũng phải, cho dù nàng không nghĩ, người này chắc chắn sẽ an bài. Tuy nàng không biết ai có thể đàn được Phượng hoàng lai nghi, nhưng nàng biết hắn chắc chắn sẽ có cách, nàng cũng không biết mình vì sao lại tin hắn.

“Như vậy, hôm nay liền cùng nhạc đệm luyện một ngày, ngày mai hảo hảo nghỉ ngơi, ngày kia lên đài thi đấu » Diệp Vũ ngồi xuống, Mặc Nhiễm mới phát hiện trước mặt hắn là một cây đàn cổ, còn tư thế kia… “Nhạc đệm… Là ngươi… ?” Mặc Nhiễm biểu tình có chút vặn vẹo. “Biểu tình không tìn nguyện của ngươi là có ý gì?” Diệp Vũ liếc mắt hỏi

“Ngươi sẽ đàn Phượng hoàng lai nghi?” Mặc Nhiễm hoài nghi hỏi lại “không phải ngươi có võ công cao cường sao?” “Ai nói cho ngươi ta chỉ có võ công cao cường ?” Diệp Vũ bị biểu tình của nàng làm cho khó hiểu, lẽ ra phải là kinh hỉ vạn phần, sau đó hưng phấn chuẩn bị tập luyện chứ ? vẻ mặt của nàng vừa không muốn tin lại mang theo chút tuyệt vọng là sao? Hắn đương nhiên không biết tâm tình của Mặc Nhiễm lúc này. Nàng vốn nghĩ hắn võ công cao cường, học vấn chắc chỉ hơn được nàng một chút, ai ngờ hắn lại có thể đàn Phượng hoàng lai nghi. Giống như hai người đánh nhau, nàng liều chết liều sống cố đánh, nghĩ rằng sẽ có cơ hội thắng, ai ngờ đối phương chỉ nhẹ nhàng phất tay một cái đã làm nàng một chút phản kháng cũng không có, còn phát hiện ra người ta chẳng qua là đang chơi đùa, căn bản không xem nàng ra gì. Có cái gì làm cho người ta không cam lòng bằng cái này đâu?

“Phượng hoàng lai nghi rất khó phải không?” Mặc Nhiễm không cam lòng cố vớt vát lần cuối “ngươi xác định sẽ đàn được? ta chưa từng nghe qua Phượng hoàng lai nghi, đâu biết ngươi có đàn đúng hay không?” nói tới đây Mặc Nhiễm chế giễu “đừng nói là biết chút cầm kỹ liền đem ra dọa người nha, dù sao ở đây cũng chưa có ai từng nghe qua Phượng hoàng lai nghi”. Tuy rằng việc hắn biết đàn làm nàng buồn bực nhưng vì hắn không thể đàn được Phượng hoàng lai nghi làm nàng dễ chịu hơn nhiều. Diệp Vũ có chút dở khóc dở cười với mâu thuẫn khó hiểu của nàng, lắc lắc đầu, cúi đầu chỉnh dây đàn. Cho đến khi giai điệu đầu tiên phát ra, Mặc Nhiễm không nói được nên lời, dù chưa từng nghe qua nhưng nàng biết đó là Phượng hoàng lai nghi chân chính. Mây lành vờn quanh, bách điểu triều bái…trong đầu trống rỗng, thân thể không tự chủ mà múa theo. Nàng chính là phượng hoàng cao quý, thần thanh…

***************************** Từ sáng sớm, Cô Vân thư viện đã người đông như trẩy hội, ai nấy đều mong chờ Ngự tuần lễ bắt đầu. Tiền viện thư viện, các đệ tử và phu tử của Cô Vân thư viện đã xếp hàng theo lớp, đệ tử các thư viện khác cũng đứng vào chỗ của mình. Bọn họ lần đầu tiên tham gia Ngự tuần lễ, tuy rằng các hoạt động lễ nghi không quá xa lạ với bọn họ nhưng chưa từng gặp qua hoàng thân, cho nên đều tụm năm tụm ba bàn tán xôn xao. Nghe nói năm nay đến tuần tra phân viện Huy Châu là Viễn thế tử, trưởng tử của Hạo vương gia. Nghe đồn Viễn thế tử chỉ đứng hàng thứ năm nhưng diện mạo vô cùng anh tuấn, tính tình lại hài hước, rất gần gũi, không hề ra dáng hoàng thân quốc thích. Nếu có thể đối đáp trôi chảy, gây được hảo cảm với thế thử, tin rằng tiền đồ sau này sẽ vô lượng, còn các thiếu nữ lại mong chờ không đơn giản như vậy.

Hiển nhiên, cũng có ngoại lệ, tựa như Mặc Nhiễm, trong lòng luôn bài xích quan viên và hoàng gia. Nàng tự giải thích là quan phỉ đối địch là bản năng. Tuy hiện Đầu Đà sơn trại chỉ là một sơn trại bình thường nhưng trên danh nghĩa vẫn là phì, bài xích quan phủ và hoàng gia là tự nhiên. Với lại Viễn thế tử kia dù sao cũng là thế tử hoàng gian, cùng lắm là đứng trên đài phát biểu vài câu để nâng cao sĩ khí, chắc không có tiếp xúc gần gũi gì, cho nên quan tâm trận đấu mới là quan trọng. Nghĩ đến trận đấu, Mặc Nhiễm rốt cục có chút nóng lòng muốn thử, cầm, kỳ, thi, họa, vũ, võ, kỵ xa văn học, thuật số sẽ chia ra thi đấu trong ba ngày. Cầm, kỳ, vũ lại được xếp ngày đầu tiên, nói cách khác, hôm nay nàng phải múa Phượng hoàng lai nghi, tập luyện nhiều ngày như vậy, nàng thực muốn biết sự vất vả và cố gắng của mình sẽ như tế nào. Nghĩ tới đây, Mặc Nhiễm quay đầu nhìn phía sau, trong thời gian Ngự tuần lễ, thư viện mở cửa với bên ngoài, có lẽ mọi người trong trại cũng tới, không biết khi bọn họ nhìn nàng múa sẽ có biểu tình gì? “Ngươi còn cười được sao, tìm được người đệm nhạc chưa?” thanh âm vui sướng khi người gặp họa của Thẩm Hân Lam vang lên liền dập tan tâm tình vừa mới tốt lên của Mặc Nhiễm. Nhắc tới nhạc đệm, nghĩ tới Diệp Vũ đàn Phượng hoàng lai nghi, sắc mặt Mặc Nhiễm khó coi vài phần.

Vốn tính thắng hắn một lần, làm cho hắn á khẩu không trả lời được, không ngờ cố gắng của nàng còn chưa thấy kết quả, hắn đã thể hiện bản lĩnh, làm cho người á khẩu lại là nàng. Thực sự càng nghĩ càng thấy không cam lòng, chẳng lẽ nàng sẽ không có cơ hội thắng được tên yêu nghiệt kia sao? Mặc Nhiễm u sầu làm cho ai nấy đều hiểu lầm, có người cười vang “Hân Lam, tính cá cược gì thế?” “Hừ! Ta còn chưa nghĩ ra!” Thẩm Hân Lam thần bí mỉm cười, ánh mắt nhìn Mặc Nhiễm không chút hảo ý

« Hân Lam, biết ngươi nghịch ngợm nhưng mọi người đều cùng trường với nhau, chơi đùa thì không sao, đừng quá phận » thanh âm mềm mại dễ nghe, tuy có chút ý trách cứ nhưng lại không làm người tha chán ghét, đúng là của Dương Khâm Thư, chi nữ của Thanh Cánh hầu. Nàng quay sang nói với Mặc Nhiễm « mọi người cũng chỉ là nói đùa, cố hết sức là được rồi » Tuy biết nàng muốn giải vây cho mình như Mặc Nhiễm lại chán ghét cảm giác đồng tình, gật đầu với nàng xem như cảm tạ rồi quay đầu nói với Thẩm Hân Lam « chưa nghĩ ra cũng không sao, dù sao cũng không cần dùng » « Ngươi còn dám nói » Thẩm Hân Lam cười trào phúng « ngay cả người đệm nhạc còn không có, hiện tại toàn bộ Huy Châu e là chỉ có một mình Vân Nghiễn biết đàn Phượng hoàng lai nghi, nếu ngươi cầu xin ta, nể tình chúng ta là bạn học, ta có thể nói Vân Nghiễn giúp ngươi »

“《 phượng hoàng lai nghi 》?” thanh âm ngạc nhiên ôn hòa từ phía sau truyền đến Mọi người theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một nam tử tuấn lãng đứng cách bọn họ không xa, trường bào ám tử, thắt lưng lụa thêu tơ vàng, bên hông là ngọc bội bạch ngọc của hoàng gia, mái tóc đen được buộc gọn bằng ngọc quan. Thân phận đã quá rõ ràng, ai nấy đều cả kinh, vội vàng cúi đầu hành lễ « tham kiếm Viễn thế tử ».