Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 27

Chương 27: Sơn túy

Diệp Vũ nhìn nhìn Duẫn Định Viễn khí định thần nhàn đang đi tới, lại nhìn Mặc Nhiễm hai đầu gối đang nhũn ra, khó có lúc lại không nói móc nàng « yên tâm đi, hắn tâm thời không tới đây được » Hắn vừa dứt lời đã thấy Tri châu đại nhân cùng Thanh Cánh hầu và các quý tộc địa phương ra nghênh đón Duẫn Định Viễn, hơn nữa phía sau còn có nữ nhân đi theo. Duẫn Định Viễn cuối cùng phải dừng bước. « Buổi sáng là thi đấu cầm, kỳ, không liên quan gì tới ngươi, ngươi trở về nghỉ ngơi đi, buổi chiều không cho phép làm sai, hiểu chưa ? »

“Hiểu được.” dù hắn không nói, nàng cũng sẽ làm vậy. Nàng cũng không muốn cố gắng bao lâu nay chỉ vì Viễn thế tử mà hóa thành bọt nước. “Còn thất thần làm gì?” Diệp Vũ nghi hoặc nhìn Mặc Nhiễm vẫn đứng yên không nhúc nhích. Mặc Nhiễm cười khổ, lúc nãy muốn chạy thì không dám chạy, giờ có thể đi thì hai chân không biết sao lại run lên, không thể động đậy

« Chân…có chút… » “Chân làm sao vậy?” Những lời này không phải của Diệp Vũ mà xuất phát từ Vân Nghiễn không biết tới từ khi nào, nhìn Mặc Nhiễm sắc mặt không tốt, lại nhìn chân của nàng, lo lắng hỏi « có phải luyện tập vất vả, không được thoải mái không ? ta dìu ngươi đi nghỉ ngơi » nói xong liền tự nhiên nghiêng người tới đỡ. Ngay lúc hắn chưa chạm vào, một bàn tay đã chen ngang, tuy ra tay sau, tốc độ lại không nhanh nhưng lại mang theo cường thế không cho phép từ chối. Khi Vân Nghiễn phản ứng được thì đối phương đã đỡ lấy cánh tay của Mặc Nhiễm « cầm lôi sắp đầu rồi, chẳng phải ngươi phải thi đấu sao, nên đi chuẩn bị đi »

Ngữ khí thản nhiên không cảm xúc, Vân Nghiễn nhìn bàn tay của Diệp Vũ, đoán không ra là hắn đột nhiên chen vào hay có ý gì khác, trong lúc đó thì Diệp Vũ đã dìu Mặc Nhiễm rời đi. Vân Nghiễn quay đầu nhìn về phía Viễn thế tử, bất đắc dĩ thở dài. “Không cần thở dài, ” thanh âm lười nhác mang theo chút ý tứ bất cần đời, Mạc Tử Nhiên nhìn theo ánh mắt của Vân Nghiễn, nhìn đám quyền quý Huy Châu xoay quanh Viễn thế tử nói « dù ngươi không có bối cảnh nhưng có tài hoa, dù không dựa vào Thư Mặc Nhiễm, ngươi cũng có thể khiến hắn chú ý » Vân Nghiễn bất đắc dĩ cười cười, “Mạc Tử Hiên, ta đã từng nói, ngươi thực đáng sợ chưa ? »

Mạc Tử Hiên cười cười, từ chối cho ý kiến, rồi lười nhác bước đi. Cách đó không xa, Duẫn Định Viễn dù bị mọi người vây quanh nhưng vẫn lưu ý từng động tác của Diệp Vũ, khóe môi khẽ cong lên : Tiểu Tứ ah, dù giấu thế nào cũng không thoát khỏi kim tinh hỏa nhãn của ta ah. ***********************************

Tuy cách một tầng quần áo nhưng hơi ấm từ cánh tay truyền đến cũng làm Mặc Nhiễm dầm an tâm hơn, đang tính nói lời cảm ơn thì cánh tay kia đột ngột thu lại làm nàng nhất thời không kịp phản ứng, suýt chút nữa thì ngã sấp. Mặc Nhiễm chưa kịp bất mãn lên tiếng thì đã nghe ngữ khí trào phúng quen thuộc « bị một thế tử dọa, chân đã mềm như bún, ngươi thật là không có tiền đồ » « Ai nói ta sợ tới mức chân mềm như bún » Mặc Nhiễm đứng thẳng người, trừng mắt trở lại, dù có chút chột dạ. Diệp Vũ không chút khách khí nhìn chân của nàng, ý tứ quá rõ ràng. Mặc Nhiễm không chịu được bị người khác khinh thường, nhất là người trước mắt này, lập tức thẳng người « nhìn cái gì ? bổn cô nương chẳng qua vì luyện tập quá độ nên chân không thoải mái mà thôi, làm sao hả ? »

“Chân không thoải mái? Ha ha…” Diệp Vũ nhếch miệng « vậy phải chú ý một chút, người ta là Huy Châu vũ tiên tử nha, nếu thua chăc phải tới Van Hoa lâu múa son túy nha » “Son túy? Kia là cái gì?” nghe hắn châm chọc, Mặc Nhiễm rốt cuộc đã lấy lại bình tĩnh mà đi vào trọng điểm « Thanh lâu diễm vũ, thực ra là nữ tử sẽ nhảy, chỉ cần đủ dâm đãng là được » khóe môi Diệp Vũ vẫn nhếch lên nhưng đáy mắt lại tóe lên lãnh ý « đây là tiền đặt cược của Thẩm Hâm Lam »

Tròng mắt hắc bạch phân minh của Mặc Nhiễm xoay tròn, ngữ khí vô lại « hai ta giờ đang chung một xuồng, nếu ta thua chẳng phải ngươi cũng phải múa sao ? » có thể để người này chịu nhụt, nàng hẳn là nên suy nghĩ nhường Thẩm Hân Lam một chút. Diệp Vũ nhìn vẻ mặt vô lại của nàng, đương nhiên biết nàng đang nghĩ gì, đột nhiên vung tay lên nắm lấy lưng áo của Mặc Nhiễm, dùng sức một chút nàng liền ngã vào lòng hắn, gần như là dán vào ngực hắn, tim đập thình thịch, chẳng biết nên phản ứng thế nào. Diệp Vũ cúi đầu nói sát bên tai nàng « son túy đúng là một nam một nữ múa, hay là chúng ta luyện tập trước một chút ? » Khí tức ấm áp vờn quanh lỗ tai, thanh âm của hắn khàn khàn, mang theo chút tà khí lại câu dẫn lòng người. Mặc Nhiễm cảm giác nguy hiểm liền đưa hai tay muốn đẩy hắn ra, nào ngờ Diệp Vũ lại nhanh hơn, nắm lấy tay nàng, ngón cái khẽ vuốt ve lòng bàn tay nàng. Mặc Nhiễm đột nhiên hiểu được khiêu khích là gì, hắn…hắn, hắn muốn đùa giỡn nàng sao ? Nàng còn chưa hiểu rõ thì tay của Diệp Vũ đã xoa cằm nàng, ngón cái khẽ vuốt lên môi nàng, rồi dọc theo xuống cổ, dừng lại một chút ở xương quai xanh. Nơi ngón tay hắn đi qua truyền đến cảm giác tê dại rồi như toàn bộ khí lực của nàng đều bị hút theo ngón tay hắn, cảm giác thật không bình thường làm Mặc Nhiễm đột nhiên bừng tỉnh, có hết sức đẩy hắn ra nhưng cũng vì thế mà mất đi điểm tựa, cả người nàng như nhũn ra, cơ hồ muốn té ngồi trên mặt đất.

Diệp Vũ lanh tay lẹ mắt đỡ lấy nàng, nàng tính giãy dụa thì nghe hắn nói « như vậy đã không chịu được, còn muốn cùng ta múa son túy sao ? » Thanh âm của hắn đã khôi phục như trước, Mặc Nhiễm biết hắn đùa giỡn thì tức giận nói « ngươi đùa giỡn ta ? » « Ngươi không phải muốn ta nhảy son túy sao ? » Diệp Vũ vô tội hỏi lại. Mặc Nhiễm chán nản, nàng chỉ là nghĩ thôi mà. Nam nhân này lòng dạ hẹp hòi không phải bình thường, muốn nói nhưng lại sợ hắn giở trò gì nữa nên chỉ có thể oán hận trừng mắt, lại không biết lúc này nàng hai tròng mắt long lanh nước, hai má ửng đỏ, mang theo phong tình không diễn tả được. Diệp Vũ trong lòng vừa động, cúi đầu thổi khí bên tai nàng « sao ?muốn luyện tiếp ? »

Lại là thanh âm khàn khàn tà khí, Mặc Nhiễm bị dọa không nhẹ, vội vàng lui về sau, bước khỏi phạm vi nguy hiểm, oán hận nói « không cần, bổn cô nương nhất định sẽ thắng » dứt lời quay đầu đi như trốn chạy, đương nhiên Viễn thế tử cũng đã bị quăng lên tận chín tầng mây. Diệp Vũ nhìn theo bóng dáng của nàng, buồn cười lắc lắc đầu, lập tức xoa ngực mình, biểu tình có chút nghi hoặc. Lục Vu vừa lúc đi vào, thấy vậy nghi hoặc hỏi « thiếu gia, ngài sao lại ở trong này ?Ngự Tuần Lễ không phải đã bắt đầu sao ? »

“n, bắt đầu.” Diệp Vũ đáp, bỗng nhiên không biết nghĩ tới cái gì, vẫy tay gọi nàng, “Lại đây.” Lục Vu tuy nghi hoặc nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời đi đến trước mặt hắn, đang muốn hỏi có chuyện gì thì đã thấy hắn giơ tay ôm nàng vào lòng. “Thiếu, thiếu, thiếu gia?” Lục Vu sợ ngây người, vụ gì vậy trời?

Ý tưởng vừa mới lóe lên đã bị nàng nhanh chóng tiêu diệt triệt để. Ngày đầu tiên các nàng tới Đạm Nguyệt lâu đã bị Hồng Liên cảnh báo, các nàng đừng ai có tâm tư gì với các vị thế tử, không nghe lời, hậu quả ráng chịu. Đương nhiên là có người không phục, có thế tử phi rồi thì không nói làm gì, nhưng Vũ thế tử mới mười tám tuổi lại phong thần tuấn lãng, tài hoa hơn người, quan trọng nhất là chưa có người trong lòng, các nàng dung mạo xinh đẹp, tài nghệ xuất chúng lẽ nào không có cơ hội ? Hồng Liên nghe xong cười lạnh: “Dung mạo cùng tài nghệ? Các ngươi xem bên cạnh hắn có nữ nhân nào không có danh tiếng ở Thanh quốc không ? tài nghệ của các ngươi bằng một nửa của Khiếu Lan phu nhân sao ? dung mạo của cac ngươi có thể so với Nhu quận chúa và Từ quận chúa không ? vũ kỹ có thể thắng được Yên Hoan công chúa không ? hay chỉ là chút tiếng tăm tầm thường trên giang hồ ? » Hồng Liên càng nói, các nàng đầu cúi càng thấp, Hồng Liên cũng biết ngữ khí của mình hơi nghiêm khắc, giọng điệu cũng hòa hoãn hơn « dung mạo, tài nghệ của các ngươi ở trong mắt hắn rất bình thường, huống hồ Vũ thế tử về mặt tình cảm có tiếng ngu ngốc, Khiếu Lan phu nhân rất lo lắng, ta là muốn tốt cho các ngươi thôi, nếu không người bị tổn thương chính là các ngươi, không tin, các ngươi có thể hỏi các lão nhân ở đây »

Không cam lòng và tò mò, nên các nàng liền đi hỏi các lão nhân trong các, kết quả y như lời Hồng Liên đã nói, ai nấy đều lắc đầu « hãy ngoan ngoãn làm một thuộc hạ tốt, trăm ngàn lần đừng động tâm tư » Nhưng các nàng đều là các cô nương đương độ xuân thì, làm sao nghe lọt tai của người ngoài, có hai người lấy thân thử nghiệm. Nào ngờ Vũ thế tử vì được giáo dưỡng tốt nên đối với nữ nhân luôn ôn hòa, có lễ thế nhưng muốn tiến thêm một bước thì khó vô cùng. Lan Y rất nhanh đã từ bỏ, nàng nói tuy hắn đối với nàng có lễ nhưng vẫn luôn rất xa cách, cái khí thế vương giả trời sinh đó một người như nàng không thể cùng sánh vai. Tử Linh tính khí cao ngạo hơn, không muốn dễ dàng từ bỏ nên đã dùng thủ đoạn, nghĩ lại nàng cũng quá nóng nảy, chút thủ đoạn nhỏ của các nàng trong mắt Vũ thế tử chỉ như trẻ con bày trò, liếc mắt đã nhìn thấu. Cụ thể thế nào thì mọi người không biết, nhưng khi Tử Linh từ phòng Vũ thế tử đi ra thì mặt mày trắng xanh, không biết là xấu hổ hay kinh sợ nhưng từ đó về sau không dám tới gần Vũ thế tử nửa bước. Nàng bởi vì trầm ổn nên mới có thể theo Vũ thế tử ra ngoài, nói thực, nàng cũng mừng thầm. Trong mắt các nàng, hắn gần như là hoàn mỹ, diện mạo tuấn mỹ, không có gì không làm được, người như thế cả đời cầu cũng không được, mà nàng lại có cơ hội ở gần bên hắn, nếu có thể vẫn muốn tranh thủ một chút. Nhưng rất nhanh nàng đã biết mình nghĩ sai rồi, hơn nữa cũng hiểu rõ lời của Lan Y, ngoài trừ miệng mồm ác độc thì thực ra hắn cũng không có vẻ thế tử gì cả nhưng khi gặp chuyện, khí thế vương giả tự nhiên lại được bộc lộ, cao cao tại thượng, ngăn cách nàng bên ngoài, làm nàng chỉ có thể từ xa đứng nhìn và ngoan ngoãn làm theo mệnh lệnh.

Mấy tháng sau nàng liền tâm như nước, bởi vì nàng phát hiện hắn rất ngu ngốc về mặt tình cảm. Nữ nhân trong khái niệm của hắn chẳng qua là khác giới tính với nam nhân mà thôi, không có gì khác nữa. Thực ra cũng dễ hiểu điều này. Từ mẫu thân của hắn là Khiếu Lan phu nhân, đến hai vị tỷ tỷ Nhu quận chúa và Từ quận chúa, có người nào không phải là cân quắc anh thư, ngoài trừ vẻ ngoài nữ tính thì chẳng khác nam nhân là bao. Dọc đường đi không biết có bao nhiêu thiếu nữ nhìn trộm, liếc mắt đưa tình với hắn, hắn đều không nhìn thấy, cũng có người lớn mật trực tiếp thổ lộ, hắn chỉ nghi hoặc hỏi « ngươi là ai ? » làm người ta ôm trái tim đau thương bỏ chạy… Nếu Lan Y và Tử Linh còn chưa làm nàng hiểu thì những gì trải qua dọc đường đi đã làm nàng thập phần rõ ràng, từ đầu không vui, sau đó đồng tình, thương hại, cuối cùng thì kính nhi viễn chi đối với vị thiếu gia này, đương nhiên với vai trò là thuộc hạ thì nàng vẫn nguyện ý gần gũi hắn. Tóm lại, vị thiếu gia này không chỉ có ngu ngốc về mặt tình cảm mà còn là sát thủ của các cô gái, nói như Hồng Liên là đừng ai động lòng với hắn, nếu không chỉ có một chữ :thảm !!! Đã muốn tỉnh táo lại Lục Vu thở dài một hơi, cảm thấy bàn tay của Diệp Vũ đặt bên hông nàng, tuy là ôm nhưng lại như muốn xác định chuyện gì. Diệp Vũ nắm lấy tay Lục Vu, ngón tay cái nhẹ vuốt ve lòng bàn tay nàng, Lục Vu ngẩng đầu, quả nhiên thấy thần sắc hắn rất thanh tỉnh chỉ có đáy mắt mang theo nghi hoặc, thấp giọng hỏi « vì sao không giống ? »

Quả nhiên… Lục Vu bất đắc dĩ thở dài, hỏi, “Cái gì không giống?” “Cảm giác.” Diệp Vũ buông nàng ra « nữ nhân các ngươi ôm vào đều mềm nhũn nhưng ôm thổ phỉ kia thì có chút không giống » Diệp Vũ trầm ngâm nói « có lẽ vì là thổ phỉ nên mang theo dã tính chăng ? » Lục Vu: …

.