Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 28

Chương 28: Phượng hoàng lai nghị

Mặc Nhiễm đang nằm trên giường, quay cuồng phát tiếc tức giận vì bị Diệp Vũ trêu chọc thì bỗng nhiên bị Lục Vu bắt đứng lên « nhanh đi, vũ lôi bắt đầu bốc thăm rồi » Mặc Nhiễm sửng sốt, vũ lôi rút thăm? Dể thể hiện sự công bằng, ngoài trừ văn học và thuật số phải thông qua vòng loại, những lôi đài khác đều phải rút thăm, người nắm được thăm thứ nhất xem như là lôi chủ, những người khác sẽ theo thứ tự mà khiêu chiến, nếu bại phải rời khỏi đài, nếu thắng thì sẽ thay thế lôi chủ. Vũ lôi đã bốc thăm vậy là cầm lôi đã kết thúc ? Lục Vu hiển nhiên nhìn ra nghi hoặc của nàng « nói tới cũng thật là, Vân Nghiễm trúng thăm lôi chủ, lại đàn bài Phượng hoàng lai nghi, ai có thể thắng hắn ? ngoại trừ đệ tử thư viện đã chọn môn đàn thì phải lên đài khiêu chiến, người của các thư viện khác đều bỏ cuộc ah »

Ngoại trừ kỳ lôi cần tuyệt đối im lặng nên thiết lập ở bên trong, các lôi đài còn lại đều thiết lập ở sân thể dục của thư viện, chính giữa một lôi đài rộng hơn, cao hơn các nơi khác, chính là nơi dành cho võ lôi và vũ. Vì võ lôi diễn ra vào ngày hôm sau cho nên lúc này trên đài tung bay một lá cờ với chữ vũ thật to. Khi Mặc Nhiễm đến sân thể dục thì đã có rất nhiều người vây chật kín lôi đài. Vân Nghiễm đứng trên đài, nhìn ánh mắt hắn lóe sáng cũng biết một khúc Phượng hoàng lai nghi kia đã gây chấn động không nhỏ. Dường như cảm giác được ánh mắt của nàng, Vân Nghiễn bỗng nhiên hướng về bên này, Mặc Nhiễm đang tính gật đầu tỏ ý chúc mừng thì đã nghe vang lên thanh âm vui sướng của Thẩm Hân Lam « Vân Nghiễn, nơi này » quay đầu lại thấy nàng đang vui mừng vẫy tay về phía cầm lôi.

Thì ra không phải là nhìn nàng, Mặc Nhiễm tự giễu bản thân đã tự đa tình, liền quay đầu đi về phía rút thăm. Nhu phu tử đã sớm cầm hộp thăm chờ, thấy Mặc Nhiễm tới, biểu tình có chút phức tạp, hồi lâu thở dài noi « làm hết sức là được rồi » Mặc Nhiễm cười cười, từ chối cho ý kiến, lấy thăm rút được cho nàng, Nhu phu tử ghi vào sách « hai mươi lăm, là thăm cuối cùng »

Bốc thăm xong Mặc Nhiễm liền chuẩn bị rời đi, Thẩm Hân Lam không phụ sự mong đợi của mọi người, xuất hiện ở nàng trước mặt, vui vẻ cười nói: “Chúng ta đến công bố tiền đặt cược đi.” Từ lúc Mặc Nhiễm xuất hiện, mọi người đã ngầm chú ý bên này, nói thế nào thì chuyện hai người đánh cuộc cũng là sự kiện gây chú ý nhất Ngự tuần lễ lần này. Thẩm Hân Lam vừa tới, mọi người càng thêm chờ mong xem kịch hay. « Thua thì phải nhảy son túy ở Vạn Hoa lâu, thế nào ? » Thẩm Hân Lam khoanh tay trước ngực, cười không chút hảo ý « với vũ kỹ của ngươi thì đó cũng là nhảy »

Mọi người ồ lên, có người không kiềm được mà hút không khí. Son túy là diễm vũ nơi thanh lâm, đa phần các nam tử đều biết, trên người nữ tử chỉ có mấy miếng vải che những bộ phận trọng yếu, vây quanh nam nhân ở trần, bày ra các động tác hết sức dâm đãng, khêu gợi. Tuy rằng không tiếp xúc nhiều với Mặc Nhiễm nên mọi người cũng chẳng có tình cảm gì với nàng, nhất là hiếm khi có được dịp xem kịch hay nhưng cũng thấy yêu cầu của Thẩm Hân Lam hơi quá đáng. Nhưng ở thư viện, ngoại trừ Dương Khâm Thư thì nàng có bối cảnh lớn nhất, tính cách lại ngạo mạn, cho dù có khuyên cũng vô dụng, nên chỉ có thể đồng tình nhìn Mặc Nhiễm. Mặc Nhiễm cũng có chút sửng sốt, không ngờ những gì Diệp Vũ nói lúc sáng là sự thật, vốn đang suy nghĩ sao hắn lại biết được thì lại nhớ tới hành vi vô lại của hắn, hận đến nghiến răng nhưng cũng không hiểu sao nơi hắn vuốt ve qua nóng như thiêu đốt, làm cho nàng có chút bối rối.

Biểu hiện của Mặc Nhiễm trong mắt mọi người là xấu hổ và giận dữ không chịu nổi, Vân Nghiễn ngập ngừng hồi lâu rốt cuộc cũng lên tiếng « Hân Lam, như vậy có chút hơi quá, dù sao chúng ta cũng là đệ tử của Cô Vân thư viện, sao có thể tới nơi yên hoa nhảy múa » « Nói cũng phải » Thẩm Hân Lam suy nghĩ một chút rồi nói « chuyện này cũng không phải lo, dù sao sau Ngự tuần lễ, nàng đã không còn là đệ tử của thư viện chúng ta, như vậy không có vấn đề gì nữa » Mọi người rất nhanh liền hiểu được, sau Ngự tuần lễ là kỳ thi cuối kỳ, thành tích của Mặc Nhiễm như vậy sẽ không qua được, trừ phi có thể xưng bá ở vũ lôi, nếu không nàng bị đuổi học là cái chết, mà như thế thì không còn là đệ tử của thư viện nữa.

“Nếu sau Ngự tuần lễ, nàng đến Vạn Hoa lâu khiêu vũ, ngươi muốn đi xem sao ? » thanh âm trầm thấp thanh nhã xuyên qua đám người truyền tới, mọi người thấy Diệp Vũ đến thì thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy may mắn vì hắn xuất hiện. Ai cũng biết Diệp giám sát có quan hệ tốt với Viễn thế tử, Thẩm Hân Lam dù thế nào cũng phải nể mặt. Mọi người lại không biết vì chuyện ở vũ thất mà Thẩm Hân Lam đã không có hảo cảm với Diệp Vũ, nàng thân là thiên kim Tri châu phủ, ai mà không nhìn sắc mặt của nàng. Hắn nếu dám nhục nhã nàng trước mặt mọi người, nàng sẽ cho hắn nếm gấp mười lần, nàng cũng không tin Viễn thế tử sẽ vì một giám sát nho nhỏ như hắn mà không nể mặt Tri châu phủ. Nghĩ tới đây Thẩm Hân Lam khinh miệt nói « đương nhiên. Đường đường là giám sát đại nhân lại không dám cá ? » Diệp Vũ nhẹ nhàng cười nói, “Làm sao có thể, chỉ cần ngươi dám cá, Diệp mỗ tất sẽ phụng bồi. Như vậy giờ chúng ta nói tới tiền đặt cược đi » Thẩm Hân Lam nhếch miệng khinh thường, tiền đặt cược của bọn họ chỉ sợ vĩnh viễn không có cơ hội dùng tới.

« Thân là đệ tử Cô Vân thư viện lại mưu toan đến nơi yên hoa liễu hạng, khinh bạc vô trạng, hoàn toàn đi ngược tôn chỉ tu thân dưỡng tính của viện ta, lẽ ra phải xử phạt thư viện nhưng vì đây là lén đánh cuộc, cho nên làm thể sẽ thành lạm dụng chức quyền, mọi người sẽ không phục. Vì thế ta liền coi đây là tiền đặt cược, nếu ngươi thua, học kỳ sau ngươi về nhà bế môn ba tháng sau mới được quay trở lại » Diệp Vũ nói rất đường hoàng, không chỉ mắng xiên chủi xéo Thẩm Hân Làm, còn ra vẻ vì bảo vệ hình tượng của thư viện mới xử phạt nàng, làm cho người ta không hề phát hiện được tư tâm của hắn. Hình tượng của hắn cũng vì thế mà thay đổi trong lòng các đệ tử, Diệp giám sát tuy nói chuyện không khách khí nhưng chính trực vô tư, hơn nữa cũng không làm khó dễ Thẩm Hân Lam, có thể thấy là lòng dạ ngay thẳng, là người tốt. Nếu Mặc Nhiễm biết suy nghĩ trong lòng của mọi người thì chắc cười đến rụng răng, nam nhân có thù tất báo này mà là người tốt sao ? nằm mơ. Tuy ở chung không lâu nhưng Mặc Nhiễm rất hiểu hắn.

Trên đường đi về tẩm xá của nàng, Diệp Vũ nhìn Mặc Nhiễm đang chăm chú nhìn hắn đến sắp rớt hai tròng mắt « nhìn cái gì ? » « Ngươi có phải là huynh đệ sinh đôi của Diệp Vũ không ? » Mặc Nhiễm mang theo vẻ tìm tòi, nghiên cứu hỏi lại « Bị ngươi nhìn thấu ah » đối phương làm như bị nhìn thấu, quay đầu cười ngượng ngùng với nàng « thế nào ? sao có thể giống với Diệp Vũ được ? »

« thực không giống » Mặc Nhiễm còn thực sự gật đầu « tên kia…sẽ không khoan hồng độ lượng như vậy » “Như thế nào?” Đối phương cúi người, hơi nheo mắt, kiên nhẫn chờ đáp án của nàng. Mặc Nhiễm đảo mắt một vòng, đẩy hắn ra nói « muốn làm ta nói ra rồi sau đó trả thù ta sao ? cửa sổ cũng không có đâu »

Diệp Vũ thập phần tiếc nuối thở dài nói, “Quá thông minh thực không thú vị.” Mặc Nhiễm dùng ánh mắt lăng trì hắn, cái này gọi là thông minh? Người hiểu hắn đều có thể đoán được, nói vậy chẳng phải cho nàng là kẻ ngốc sao ? « Ngươi rốt cuộc có mục đích gì ?’ rốt cuộc vẫn nhịn không được mà hỏi « ta không tin ngươi buông tha Thẩm Hân Lam dễ dàng như vậy »

« Vừa khen ngươi thông minh xong », biểu tình của Diệp Vũ như là nhìn lầm, bất đắc dĩ lắc đầu. Lục Vu ở phía sau lên tiếng nhắc nhở « ngươi cảm thấy chương trình học ba tháng dễ theo lắm sao ? » « Chương trình học ba tháng ? »Mặc Nhiễm liền hiểu được. Ở nhà ba tháng cũng có nghĩa là Thẩm Hân Lam sẽ không thể đi học ba tháng, như vậy đến kỳ thi…

Thành tích của Thẩm Hân Lam không phải là tốt lắm, kỳ thi trước cố lắm mới đạt tiêu chuẩn, nếu ba tháng không đến lớp nhất định sẽ không theo kịp, như vậy sẽ có khả năng bị đuổi học. Nói cách khác, học kỳ sau, Thẩm Hân Lam so với bị đuổi học không khác gì mấy. Chuyện này đối với nàng quả thật không tốt lắm « quả nhiên là nam nhân lòng dạ hẹp hòi » Mặc Nhiễm thở dài. “Ngươi nói cái gì?”

“Không có gì…” Mặc Nhiễm hơi sợ nói, nam nhân như vậy nhất định phải kính nhi viễn chi. ********************* Sau một tiếng thanh la vang dội, vũi lôi chính thức bắt đầu.

Lôi chủ là đệ tử của Cô Vân thư viện, bạn học cùng lớp Mặc Nhiễm biết không nhiều lắm, người ngoài càng không biết, chỉ biết đó là nữ tử học cùng lớp múa. Nàng kia múa bài Hồng mai tán, y như hồng mai phấp phới trong gió, đẹp không tả xiết. Tiếp theo là hai đệ tử của thư viện khác và đều lần lượt bại trận, vài người sau cũng đều là đệ tử Cô Vân thư viện, thi đấu ngày càng gay gắt hơn, lôi chủ thay người liên tục, đến đây mới thấy được thực lực của Cô Vân thư viện. Nhưng đến lôi chủ thứ chín, sau khi chiến thắng bằng bài Nghê thường vũ y thì lại không có chút biểu tình vui sướng nào, nhìn sang Thẩm Hân Lam một thân nghê thường hoa lệ thì ai nấy đều hiểu. Ba tầng trong ba tầng ngoài vũ lôi đều chật ních người, đệ tử Cô Vân thư viện thì khỏi phải nói rồi, trọng điểm của Ngự tuần lễ đã bắt đầu, sao có thể bỏ qua mà người của thư viện khác, buổi sáng đã nghe Vân Nghiễn đàn bài Phượng hoàn lai nghi, lại nghe có người sẽ múa bài này, được nhiên càng sớm tập trung lại đây. Vân Nghiễn một thân áo bào trắng, mặt mày tuấn lãng, ngọc thụ lâm phong, chắp tay hành lễ với mọi người rồi ngồi ôm đàn ngồi xuống bên cạnh vũ đài, nâng tay ấn lên dây đàn, chung quanh đột nhiên an tĩnh lại, hiển nhiên là đang mong chờ ca khúc trong truyền thuyết.

Trong không gian im lặng tuyệt đối, Vân Nghiễn ngón tay linh hoạt, âm thanh réo rắt truyền đến, sau đó là tầng tầng lớp lớp như đám mây che khuất tầm mắt của mọi người, chỉ có thể mơ hồ nghe thấy âm thanh làm say mê lòng người. Ngay sau đó Thẩm Hân Lam vung hồng trù, một thân thất thải vũ y phi thân mà đến,một đại điểu màu sắc rực rỡ xuất hiện trước mắt mọi người. Váy dài tha thướt, thân mình mảnh mai, quả nhiên là nhẹ như yến, giống như đang bay lượn giữa không trung, đẹp đến làm người ta thở dài. Mặc Nhiễm nhìn Thẩm Hân Lam trên đài, có chút khẩn trương hỏi Lục Vu “ta múa có so được với nàng không?” Lục Vu ngồi trên mặt đất, chỉnh sửa vũ y, không ngẩng đầu lên đáp « không ngờ ngươi cũng khẩn trương »

“Ta cũng không biết a.” Mặc Nhiễm túm làn váy có chút ngượng ngùng, nói thật, đây là lần đầu tiên nàng có cảm xúc như vậy, có lẽ vì là lần đầu tiên cố gắng đến thế, cho nên rất để ý tới kết quả. « Yên tâm » Lục Vu đứng lên, tiếp tục đùa nghịch vũ y của nàng « nếu nói múa, ta có thể làm chứng, ngươi ngày thường múa đẹp hơn nàng nhiều, hơn nữa có vũ y này, nàng tuyệt đối không thắng được ngươi » Nói đến vũ y, Mặc Nhiễm cúi đầu nhìn một thân ngũ thải ban lan hoa lệ mà nàng chưa từng nhìn thấy bao giờ, nếu không phải hiện giờ Thẩm Hân Lam và Vân Nghiễn trên đài đang hấp dẫn mọi người thì bộ vũ y này sẽ làm xôn xao không nhỏ.

“Nói về khúc nhạc, thiếu gia đàn ngươi chẳng phải đã nghe rồi sao?” Lục Vu tiếp tục đùa nghịch mái tóc của Mặc Nhiễm, bất mãn nói « cứ làm hết sức mình là được rồi » Mặc Nhiễm mỉm cười nhìn nàng, rồi lại nhìn Vân Nghiễn trên đài, thấy hắn đánh đàn rất nghiêm túc, trên trán lấm tấm mồ hôi, dường như đã cố gắng hết sức, lúc trước nghe nói hắn đàn Phượng hoàng lai nghi cực kỳ hao tổn tâm sức, xem ra là thật. Nghĩ đến lúc Diệp Vũ đánh đàn, Mặc Nhiễm không khỏi thở dài, hoàn toàn không nhìn ra… “Điệu nhảy này đã bị nàng phá hư hoàn toàn.”

Ngữ khí thản nhiên không chút khách khí, Mặc Nhiễm không cần quay đầu lại cũng biết là Diệp Vũ, có điều tối tượng hắn không khách khí không phải là mình nên lời cũng dễ nghe hơn. “Nếu Yên Hoan công chúa biết vũ đạo của mình bị phá hư hai lần trong một ngày nhất định sẽ rất tức giận” Diệp Vũ lại tiếp. “Ngươi có ý gì?” Mặc Nhiễm oán hận quay đầu, không khỏi sửng sốt.

Có lẽ vì lên đài đánh đàn nên Diệp Vũ hôm nay mặc một thâm trường bào màu trắng rộng thùng thình, mái tóc thường được buộc chỉnh tề giờ buông dài xuống dưới, rất hợp với khuôn mặt tinh xảo, lại mang vẻ siêu phàm thoát tục như trích tiên. Thấy hắn cũng kinh ngạc nhìn mình chằm chằm, Mặc Nhiễm vội thu hồi cảm xúc, thầm mắng mình không có tiền đồ, chỉ là thay đổi bề ngoài chút thôi, nàng đã nhìn đến ngây người. “Nhìn cái gì?” Mặc Nhiễm thấy hắn vẫn nhìn mình chằm chằm, không khỏi đưa tay sờ mặt, chẳng lẽ là bị dính cái gì ? Lục Vu vội vàng ngăn cản, “Ai u, cô nãi nãi của ta, đừng sờ loạn nha, ta vất vả lắm mới trang điểm cho ngươi thật đẹp, sờ nữa thì ta mặc kệ đó »

Mặc Nhiễm đành buông tay, nghi hoặc nhìn Diệp Vũ, hắn đã khôi phục thần thái ngày thường, thản nhiên nói « quả nhiên Phật dựa vào kim trang, người dựa vào ăn mặc, nhìn cũng ra dáng con người ah » « Người nào có ra dáng con người ? » Mặc Nhiễm tức giận nói « chẳng lẽ ta bình thường ta không phải người sao ? » “A, ngượng ngùng, ta đã quên, thổ phỉ tuy xấu, nhưng cũng coi như là người » Diệp Vũ cười hề hế

“Ngươi, tên hỗn đản này!” Một câu này của Mặc Nhiễm như sấm nổ bên tai mọi người, không phải vì âm thanh của nàng lớn mà vì lúc này Thẩm Hân Lam vừa kết thúc động tác, tiếng đàn cũng dừng lại, toàn bộ vũ lôi chìm trong không khí yên tĩnh, mọi người vẫn còn đắm chìm trong tiếng đàn, điệu múa đã bị một câu của nàng làm giật mình. Mấy trăm ánh mắt cùng nhìn qua, Mặc Nhiễm lần nữa cảm nhận uy lực của ánh mắt. Trên đài Thẩm Hân Lam khinh miệt nhìn về phía Mặc Nhiễm, nhưng khi thấy nàng thì bất mãn nhíu mày, Vân Nghiễn cũng nhìn Mặc Nhiễm, trong mắt hiện tia kinh diễm, ánh mắt của mọi người cũng từ phẫn nộ biến thành kinh ngạc.

Mặc Nhiễm hơi chút có chút đắc ý, dù nàng chỉ vội vàng trang điểm rồi tới xem Thẩm Hân Lam múa, cũng không biết mình sau khi trang điểm có bộ dạng gì. Lục Vu nói nàng sau khi trang điểm cũng trở thành mỹ nhân, không thua kém Dương Khâm Thư, nghĩ là Lục Vu nói đùa nên nàng cũng không để trong lòng, nhưng giờ nhìn ánh mắt của mọi người, hư vinh của nàng bỗng bành trước lên, xem ra Lục Vu không nói xạo. Nghĩ vậy liền thẵng lưng, nhìn không chớp mắt. Hừ, ai biểu các ngươi ngày thường khinh thường bổn tiểu thư, thế nào ? bổn tiểu thư cũng là mỹ nhân nha. « Không phải mặc quần áo đẹp là có thể múa được » Thẩm Hân Lam cười lạnh « ta ở đây chờ Mặc Nhiễm đến khiêu chiến » Lần đầu thấy Mặc Nhiễm nên mọi người mới kinh ngạc một chút, nhưng dù sao đây cũng là bề ngoài, khi Thẩm Hân Lam nhắc tới khiêu chiến thì mọi người lại nhớ lại Phượng hoàng lai nghi, rốt cuộc hôm nay cũng thấy được điệu múa danh chấn thiên hạ, nhịn không được mà hưng phấn bàn tán.

Nhu phu tử ở trên đài kêu thí sinh thứ mười, là đệ tử của thư viện khác, nàng kia đài cũng chưa lên đã tuyên bố bỏ cuộc, sau đó ngoài trừ hai đệ tử của Cô Vân thư viện bắt buộc phải lên đài thì những người khác đều bỏ cuộc. Có lẽ cũng có người muốn so với Huy Châu tiên tử nhưng nàng múa điệu vũ vô song mà Huy Châu cũng chỉ có một người có thể đệm nhạc, thế thì còn ai địch lại được. Lên đài e là tự rước lấy nhục. Điểm này hai đệ tử của Cô Vân thư viện hiểu rõ nhất, khi các nàng múa, mọi người chỉ liếc mắt nhìn một cái rồi tiếp tục bàn luận về Thẩm Hân Lam và Phượng hoàng lai nghi. “Người thứ hai mươi lăm, Thư Mặc Nhiễm múa Phượng hoàng lai nghi” Nhu phu tử cao giọng tuyên bố.

Chung quanh bỗng lặng ngắt như tờ, mặc kệ là chờ chế giễu hay muốn xem kịch vui, thì ai nấy cũng có chút mong chờ Phượng hoàng lai nghi. Ánh mắt mọi người lại tập trung lên đài, không có người đệm nhạc thì sao mà múa ? Một thân ảnh thon dài, phong tư trác tuyệt chậm rãi đi lên đài, ngũ quan tuấn mỹ như điêu khắc, mái tóc tùy ý tán loạn, ống tay áo dài rộng bay bay, phảng phất như người từ trong tranh đi ra.

Đệ tử Cô Vân thư viện đều nhận ra đó là Diệp giám sát cao quý thanh nhã, lạnh lùng. Khi Diệp Vũ ngồi xuống bên đàn thì không khí lại sôi trào lên, không ngờ người đệm nhạc lại là Diệp giám sát khó tiếp cận. Không, trọng điểm là Diệp giám sát lại đàn Phượng hoàng lai nghi. Trong lúc nhất thời mọi người đều chú ý đến Diệp Vũ, chỉ có ít ỏi mấy người để ý tới Mặc Nhiễm đang chậm rãi đi lên vũ đài. Nhu phu tử ra hiệu bảo mọi người im lặng ,nhưng không có tác dụng mấy, hiển nhiên là ai nấy đều đang ngạc nhiên với việc Diệp Vũ sẽ đàn Phượng hoàng lai nghi, hưng phấn khó kiềm chế cảm xúc. Nhu phu tử lo lắng nhìn Diệp Vũ, tuy bà đã quen với tình trạng như sau khi Thẩm Hân Lâm múa xong nhưng vị giám sát này…Diệp Vũ không thèm để ý tới bà, nâng tay chạm vào dây đàng. Thanh âm vang vọng khắp không gian, dễ nghe nhưng cũng đầy uy lực. Tiếng ồn ào lập tức ngừng lại, mọi người chăm chú nhìn người trên đài nâng tay trái lên, sau đó muông một chút rồi lại động, mười ngón tay như bạch ngọc linh hoạt di chuyển như múa trên dây đàn. Ai nấy đều há mồm trợn mắt nhìn không chớp. Trong không trung như có tường vân ngưng tụ, có gì đó thần bí đang nấp sau những tầng mây, làm mọi người sinh lòng kính sợ.

Một đạo kim quang bỗng nhiên xuyên thấu tầng mây, tỏa ra ánh sáng chói mắt, đán tan tường vân thành từng mảng vòng chung quanh, phảng phất như tiên cảnh. Một cánh phượng tung cánh mà đến, thất thải vĩ vũ theo gió bay bay, mọi người cảm giác như thấy phượng hoàng đang tung cánh. Vừa mới bắt đầu, mọi người đã biết được đây mới là Phượng hoàng lai nghi chân chính. Vũ y tung bay theo động tác của Mặc Nhiễm, thất thải vĩ vũ màu vàng như kim quang bắn ra bốn phía, kim quang hộ thể, tường vân nhường đường, đây mới là Phượng hoàng xinh đẹp cao quý, so sánh với Thẩm Hân Lam mặc hồng trù, có cánh chim nhưng không có vĩ vũ thì nhiều lắm cũng chỉ là một con chim màu sắc rực rỡ mà thôi. Tiếng đàn bỗng nhiên trầm lại, mơ hồ như nghe thấy tiếng đập cánh cùng âm thanh kích động, động tác của thất thải phượng hoàng cũng dừng lại, quay đầu nhìn phía sau, mang theo thần thái cao quý. Tiếng đàn vút lên, bách điểm xuất hiện, thải phượng ngẩng cao đầu, mang theo khí thế ngạo thị thiên hạ, nhận triều bái của bách điểu. Động tác của Thẩm Hân Lam và Mặc Nhiễm thoạt nhìn guống nhau nhưng người tin thông vũ kỳ đều có thể nhìn ra. Động tác của Mặc Nhiễm biến hóa rất ít, ít đến mức thoạt nhìn không thấy gì nhưng Nhu phu tử lại biết những động tác đó rất khó, ngoài trừ biết cân bằng lực cũng như tự điều tiết năng lực thì cần phải khổ luyện, nếu không không thể nào làm được. Cho nên Thẩm Hân Lam thoạt nhìn chỉ là một đại điểu màu sắc rực rỡ đang đùa giỡn mà Mặc Nhiễm lại giống như một Phượng hoàng đang nhận triều bái của bách điểu…

Không biết qua bao lâu, chúng điểu bắt đầu biến mất, Phượng Hoàng hạ xuống đám mây, bỗng nhiên cúi người tà nghễ nhìn mọi người, làm cho người ta cảm thấy như thần thánh không thể nhìn gần, nhịn không được muốn bái hạ nhưng nàng còn không chờ mọi người hành động đã quay đầu giương cánh, ngạo nghễ rời đi. Mọi người chỉ thấy thân ảnh xinh đẹp của nàng dần ẩn sau tầng mây, kim quang cũng nhạt dần, xa xa còn truyền đến tiếng huýt gió tỏ ý Phượng hoàng đã đi xa. Sân thể dục to như vậy lúc này lại lặng ngắt như tờ, chỉ nghe rõ tiếng thở dốc của Mặc Nhiễm, lúc này nàng đã quên đi Thẩm Hân Lam, chỉ chăm chú nhìn dưới dài, chưa bao giờ thấy khẩn trương như lúc này, đây là thành quả nàng khổ luyện một tháng… Không biết ai dẫn đầu vỗ tay nhưng sau đó từng đợt hoan hô như thủy triều ập đến, mang theo thán phục và sợ hãi. Mặc Nhiễm thở phào một cái, trong ngực dâng lên cảm giác vui sướng và thỏa mãn.

“Cám ơn! Cám ơn!” Mặc Nhiễm vui vẻ hướng mọi người hành lễ, làm cho tiếng hoan hô càng lớn hơn. Quay đầu nhìn về phía Diệp Vũ đang đứng bên vũ đài, tất cả đều do người này ban cho nàng. Diệp Vũ vừa lúc cũng nhìn qua, trong mắt không phải là sự lạnh nhạt thường ngày mà mang theo chút ý cười và tán thưởng. Vui sướng trong lòng Mặc Nhiễm dâng lên tới đỉnh,cảm thấy chỉ cần một ánh mắt như vậy đã làm cho mọi cố gắng của nàng hết thảy đều đáng giá. Bỗng nhiên thật muốn ôm hắn, nghĩ là làm, Mặc Nhiễm vội chạy về phía Diệp Vũ nhưng lại quên vạt áo vũ y rất dài, không cẩn thận giậm phải, lập tức thân thể liền ngã xuống đài, chuẩn bị tiếp xúc với đất mẹ thân yêu. Ai nấy đều cả kinh, tuy vũ đài không cao lắm, ngã xuống sẽ không chết nhưng một thiên kim tiểu thư như nàng ngã xuống cũng không phải việc nhỏ. Vài người ở gần cuống quýt tiến lên, chuẩn bị đỡ nàng thì đã thấy bên cạnh xuất hiện một bóng trắng, Mặc Nhiễm đã được ôm lấy đưa lên đài, người đứng bên cạnh lại chính là Diệp Vũ.

Dưới đài lại ồ lên, Diệp giám sát còn biết võ công nữa nha, trong lúc nhất thời, nam nhân kinh ngạc còn nữ nhân thì tim đập loạn nhịp. Ôm ấp này với Mặc Nhiễm không xa lạ lắm, trên đầu lại truyền đến âm thanh càng không xa lạ hơn « mới thấy ngươi có chút bộ dáng thục nữ đã lập tức xúc động như vậy » Cảm giác Diệp Vũ muốn buông nàng ra, Mặc Nhiễm vội vàng đưa tay ôm hắn, tuy ở giữa có chút trục trặc nhưng cuối cùng nàng vẫn đạt được mục đích.

Diệp Vũ nghi hoặc cúi đầu, đón nhận ánh mắt của nàng, thấy nàng hai mắt sáng ngời, khuôn mặt tràn ngập vui sướng, cao hứng cơ hồ muốn nhảy dựng lên « cảm ơn ngươi, Diệp Vũ, cảm ơn ngươi » Khóe miệng bỗng nhiên nhếch lên thành nụ cười, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng nàng, cứ để nàng tùy ý ôm. Động tác của Mặc Nhiễm như vậy nếu là bình thường sẽ bị xem là kinh hãi thế tục nhưng sau điệu múa kia, mọi người đều nhiệt huyết sôi trào, nhìn thấy kích động của nàng, vui sướng của nàng, nghĩ rằng nàng ôm Diệp Vũ giống như một đứa nhỏ được khích lệ ôm lấy sư phụ của mình mà thôi, không có gì cả.

Đương nhiên không phải ai cũng nghĩ vậy. Lục Vu đứng trong đám người, nhìn Diệp Vũ ánh mắt nhu hòa, ý cười ôn nhu thì cằm gần như muốn rớt xuống đất. Đó là thiếu gia cao quý, lãnh diễm của nàng sao ? Vân Nghiễn nhìn nữ tử biểu tình sinh động trên đài, giống như lần đầu tiên biết nàng, nhìn thân ảnh hai người không hiểu sao ánh mắt hắn có chút đau đớn, Mạc Tử Hiên ở bên cạnh hắn thì có chút suy nghĩ… Đối diện khán đài, các vị quan chức hết lời khen ngợi bài múa vừa rồi, Thanh Cánh hầu nói với Duẫn Định Viễn « đệ tử thư viện có thể múa đến kinh người như thế, không biết nếu là Yên Hoan công chúa thì sẽ thế nào nữa »

“Yên Hoan công chúa múa đương nhiên là không thể sánh bằng, có điều » Duẫn Định Viễn nhìn thần thái như bay lên ở trên đài của Mặc Nhiễm, nheo mắt lại « nữ đệ tử kia cũng có vài phần thần vận, nữ tử quả nhiên không thể nhìn bề ngoài ah » Đột nhiên nhìn thấy vẻ mặt ôn nhu của Diệp Vũ, Duẫn Định Viễn không khỏi trừng to mắt, tươi cười không rõ ý tức. Rất nhanh sẽ có kịch hay để xem, thực sự làm người ta hưng phấn ah..