Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 29

Chương 29: Bái sư

Đứng ở trên đài, Diệp Vũ bỗng nhiên cảm giác được sau lưng có cỗ hàn ý, quay đầu liền thấy Thẩm Hân Lam đang trừng mắt nhìn hắn. Nếu không có đối lập, điệu múa của nàng chắc chắn sẽ trở thành truyền kỳ của Huy Châu, nhưng hiện tại hết thảy đều tan tành hết, tất cả đều do Diệp Vũ đầu sỏ gây nên. Diệp Vũ bước xuống đài, khi đi ngang qua nàng thì dừng lại một chút « chuyện này đối với ngươi cũng không phải là xấu, hi vọng ba tháng ở nhà có thể giúp ngươi tỉnh lại. Thế giới này không đơn giản như ngươi nghĩ, sau này ngươi làm gì cũng đừng quá tuyệt đối » ngữ khí của hắn ôn hòa hơn bình thường, cũng bao hàm thành ý, Thẩm Hân Lam có chút ngoài ý muốn ngẩn đầu, lại ngoài ý muốn mà cảm giác như mình bị rơi vào trong đầm nước sâu không thấy đáy…

Há miệng thở dốc, bỗng nhiên phát hiện mình không biết nên nói gì, khi lấy lại tinh thần thì hắn đã đi xa. Hắn phong tư trách tuyệt, cầm nghệ phi phàm, còn có động tác tiêu sái khi cứu người…Thẩm Hân Lam đột nhiên phát hiện, nàng thế nhưng lại nhớ rõ từng chi tiết của hắn. Mặc Nhiễm khuynh thân ngoài ý muốn nhìn Diệp Vũ, giọng nói mang theo nghi hoặc « vì sao đột nhiên đối tốt với nàng như vậy ? »

Diệp Vũ nhìn nàng hai mắt đảo lia lịa, thản nhiên nói « vì ta muốn thế » Đây cũng là lý do sao ? Mặc Nhiễm nhìn bộ dáng của hắn giận đến nghiến răng. Bỗng nhiên như nghĩ ra cái gì, nghiêng đầu cao thấp đánh giá hắn. Sau khi điệu nhảy kết thúc, hắn như có gì đó khác thường, không chỉ ra tay cứu nàng, còn không nói mát, đối với Thẩm Hân Lam cũng thật ôn nhu, nhìn kỹ thì vẻ mặt của hắn cũng nhu hòa hơn trước, chẳng lẽ do tâm tình của hắn tốt nên mới thay đổi như thế? Mặc Nhìn quanh, thấy không có ai liền giang hai tay ôm lấy Diệp Vũ. Diệp Vũ bị ngăn cản, chế trụ cổ nàng nói “làm gì đó? Làm thổ phi thì nên có bộ dáng của thổ phỉ, bày đặt học người ta yêu thương nhung nhớ làm gì?” dứt lời còn cao thấp đánh giá nàng “ngươi không phải nghĩ mặc xiêm y này vào thì trở thành phượng hoàng chứ?”

“Ngươi tên hỗn đản này!” Mặc Nhiễm tức giận đến vung chân « ta muốn giết ngươi » « Nếu ngươi có thể thì cứ làm »Diệp Vũ thoải mái nhấc chân trụ, nhếch môi chế giễu. Bộ dáng hoàn toàn không để nàng vào mắt càng làm Mặc Nhiễm tức giận hơn nhưng sự thật vẫn là sự thật, nàng hối hận đến cả nghìn lần vì lúc trước đã không chịu chăm chỉ luyện võ.

« Ngươi cũng có thời gian rảnh để nháo quá ha » Diệp Vũ bỗng nhiên nói Mặc Nhiễm trừng mắt nhìn hắn, tức giận nói “ngươi quản ta làm gì” « Cũng phải » Diệp Vũ gật gật đầu « dù sao cũng không liên quan tới ta » nói xong liền muốn rời đi

Mặc Nhiễm liền túm hắn lại “uy, có chuyện gì thì nói đi, làm gì mà úp úp mở mở như vậy” “Không phải nói không liên quan tới ta sao?” Diệp Vũ ra vẻ vô tội Mặc Nhiễm tức đến nói không nên lời, hồi lâu mới nghiến răng nói « ngươi đúng là ác ma”

Diệp Vũ thấy trêu nàng đã đủ, mới nghiêm trang nói « gia hôm nay tâm tình tốt nên nhắc nhở ngươi một chút, thi cuối kỳ này ngươi có thể tạm tránh được một kiếp nhưng sau kỳ nghỉ hè sẽ là cuộc thi phân ban, nếu ngươi muốn tra án thì phải vào được đội tinh anh, đội tinh anh có hai mươi người mà thư viện tổng cộng có 125 người, nếu ta nhớ không lầm, trong cuộc thi lần trước ngươi xếp thứ nhất từ dưới đếm lên ah” A! nàng đã quên mất chuyện này, nhớ tới bài học thường ngày làm nàng đau đầu, thê thảm nói « mấy ngày tới còn thống khổ hơn tập Phượng hoàng lai nghi ah » Diệp Vũ nhìn biểu tình thê thảm của nàng, buồn cười nói “khổ dữ vậy sao?”

“Ngươi là kẽ vũ phu sao hiểu được gian khổ của người đọc sách” Mặc Nhiễm biểu tình bi ai “hơn nữa cho tới giờ, ta đã bỏ lỡ rất nhiều chương trình học, dù muốn học cũng phải có người dạy mới được ah” “Nếu ngươi thật muốn học, hãy thành tâm thỉnh giáo Diệp giám sát đi, vào tinh anh ban nhất định không có vấn đề gì” phía sau bỗng vang lên thanh âm trầm thấp, ôn hòa “Tam cha?” Mặc Nhiễm quay đầu, vui vẻ bổ nhào vào lòng một nam nhân trung niên, bất mãn làm nũng “còn tưởng người không tới nha”

« Sao có thể không tới chứ ? ngươi cũng biết hôm nay toàn bộ giới quyền quý của Huy Châu đều có mặt ở đây, lại thêm Viễn thế tử nữa, thân phận chúng ta đặc thù, phải thật cẩn thận mới được” Hoắc Thanh Nhân sờ đỉnh đầu nàng, ôn hòa giải thích “có điều khi ngươi múa mọi người đều thấy, đều kinh ngạc đến không khép miệng lại được, còn bàn tán mãi chưa xong ah” “Thật sự?” Mặc Nhiễm nghĩ đến bộ dáng của càng huynh đệ thì cười toe toét, trong lòng thập phần đắc ý” « Cha con các ngươi gặp nhau, tại hạ không tiện quấy rầy, cáo từ » Diệp Vũ muốn rời đi

“Diệp giám sát xin dừng bước!” Hoắc Thanh Nhân vội vàng lên tiếng, đè đầu Mặc Nhiễm xuống « chuyện học hành của tiểu nữ còn phải nhờ Diệp giám sát » Diệp Vũ còn chưa lên tiếng, Mặc Nhiễm đã cướp lời “sao phải cầu xin hắn? hắn chỉ là nhất giới vũ phu, nói không chừng ta biết còn nhiều hơn ah. Muốn hắn dạy chi bằng để Tam cha dạy cho rồi, Tam cha lợi hại như vậy, đừng nói là thứ hạng hai mươi, hạng nhất cũng dễ như trở lòng bàn tay” « Không được vô lễ » Hoắc Thanh Nhân trách mắng, ngăn Mặc Nhiễm lại « Diệp giám sát học thức uyên bác, các phu tử ở đây đều cam bái hạ phong, Tam cha sao có thể sánh bằng”

“Làm sao có thể?” Mặc Nhiễm không phục nói, “Hắn võ công tốt như vậy, không phải là vũ phu sao? Cho dù biết đàn cũng không thể xem là học thức uyên bác ah » Diệp Vũ nhíu mày… “Chớ có nói bậy!” Hoắc Thanh Nhân nói, “Diệp giám sát ở Cô Vân thư viện Ngu thành ba năm, nhiều lần đều đứng đầu kỳ thi”

« Sao ngươi biết ? » Diệp Vũ liếc Hoắc Thanh Nhân, tuy chưa đoán ra thân phân của hắn nhưng hắn lại có vẻ rất hiểu biết về mình.”Ngươi làm sao mà biết?” “Giám sát đừng hiểu lầm, ” Hoắc Thanh Nhân vội vàng nói, “mấy năm trước Hoắc mỗ có đi qua Ngu thành một lần, tình cờ nghe người ta bàn tán ở trà lâu, Diệp giám sát mười bốn tuổi vào Cô Vân thư viện, thường xuyên đứng đầu các cuộc thi trong suốt ba năm, thực sự là một truyền kỳ, già trẻ ở Ngu thành đều biết” Diệp Vũ hai mắt lóe tinh quang, Hoắc Thanh Nhân biết thân phận Vũ thế tử của hắn, biết chuyện này thì chẳng có gì là “chuyện này không nên nói lung tung” nếu không thân phận của hắn rất nhanh sẽ bị bại lộ mà giờ vẫn chưa đến lúc.

“Hoắc mỗ hiểu được.” « Hắn thực sự lợi hại vậy sao ? » Mặc Nhiễm vẫn không tin Diệp Vũ hừ lạnh một tiếng, thản nhiên nói, “Không biết tặc phỉ, có mắt như mù!”

Nếu Lục Vu có ở đây nhất định sẽ há hốc mồm kinh ngạc, vì giọng điệu của thiếu gia nhà nàng lại giống như tiểu hài tử khoe khoang đắc ý. Thiếu gia nhà nàng hình như đã sớm quá tuổi ngây thơ như vậy rồi ah. “Ngươi thật đúng là không biết khiêm tốn!” Mặc Nhiễm giống như con mèo nhỏ bị đáp trúng đuôi, giương nanh múa vuốt nhảy dựng lên « ta không cần ngươi dạy, chết cũng không cần » dứt lời còn thè lưỡi, giả mặt quỷ với Diệp Vũ rồi quay đầu chạy đi. Diệp Vũ nhìn theo bóng dáng của nàng, trán nổi gân xanh, lẽ ra phải là hắn từ chối sao đổi thành bị nàng cự tuyệt ah?

Tình cảnh này dường như rất quen thuộc… Lúc trước ở Tàng thư các, hắn vốn định dùng bí mật của nàng để làm giao dịch, nàng lại đối với việc hắn muốn phụ trách chuyện này mà kịch liệt phản ứng. Tốt lắm, Thư Mặc Nhiễm, có thể cự tuyệt bổn thiếu gia hai lần, ngươi là người đầu tiên. Hoắc Thanh Nhân ra vẻ có lỗi giải thích với Diệp Vũ « Nhiễm nhi luôn hiếu thắng, lần trước luận võ thua liền trở về luyện võ thật lâu, lúc này biết ngài học thức uyên bác, lại hơn nàng một bậc cho nên chắc cảm thấy không cam lòng »

“Ta hơn nàng chỉ một bậc?” Diệp Vũ cười lạnh “chẳng lẽ nàng còn muốn hơn ta?” Hoắc Thanh Nhân: … Thế tử ngài nói chuyện quả thật không khách khí nha, có điều…Hoắc Thanh Nhân nhìn theo hướng Mặc Nhiễm chạy, bất đắc dĩ thở dài…

Diệp Vũ nhìn vẻ mặt của hắn, bỗng nhiên nhớ tới lúc nàng biết hắn sẽ đàn Phượng hoàng lai nghi thì đột nhiên oán giận, thì ra là vì không cam lòng. Lại nghĩ tới bộ dáng giương nanh múa vuốt vừa rồi của nàng, chẳng lẽ thực sự muốn vượt qua hắn? nghĩ tới đây, Diệp Vũ cảm thấy rất thú vị “nếu có thể thì cứ thử đi, ta cũng muốn biết nàng sẽ làm thế nào để tiến lên ah” Tốt, mắc câu rồi. Hoắc Thanh Nhân trong lòng lặng lẽ thở phảo nhẹ nhõm, quay đầu nhìn về phía Mặc Nhiễm bỏ đi, chỗ này thì giải quyết đơn giản hơn nhiều. **********************

Khi Hoắc Thanh Nhân tìm được Mặc Nhiễm, nàng đang ra sức đấm đá vào gốc cây ở sau núi. “Nhiễm nhi…” Hoắc Thanh Nhân bất đắc dĩ cười, đứa nhỏ này, tật xấu này đến khi nào mới sửa được ah? Mặc Nhiễm phát tiết hồi lâu, ngồi phịch xuống đất, tràn ngập chờ mong nhìn Hoắc Thanh Nhân “Tam cha, Ngu thành nhiều người như vậy, ngươi có nghe lầm hay không? Hắn giỏi võ công vậy làm gì còn thời gian để học tập”

Hoắc Thanh Nhân ngồi xuống cạnh nàng, buồn cười sờ đầu nàng nói “không lầm đâu, hơn nữa học thức của hắn e là ta và ngươi cũng không tưởng tượng nổi, đi theo hắn, ngươi sẽ được lợi không ít” “Hắn cũng không phải thần tiên!” tâm tình chờ mong của Mặc Nhiễm hoàn toàn tan biến, uể oải nói “hắn không có gì là không biết sao?” “Còn muốn hơn hắn?” Hoắc Thanh Nhân buồn cười hỏi

“Tam cha có biện pháp? !” Mặc Nhiễm ngẩng đầu lên, hai mắt sáng lên nhìn Hoắc Thanh Nhân, “Ta biết Tam cha nhất định có cách mà, mau nói cho ta biết đi, làm thế nào mới có thể giẫm nát hắn dưới chân” Giẫm nát dưới chân? Khóe miệng Hoắc Thanh Nhân co rút lại…

“Cùng hắn học tập.” Hoắc Thanh Nhân nghiêm mặt nói. “Mới không cần!” Mặc Nhiễm lập tức nhảy dựng lên, kịch liệt phản đối, “Tam cha đưa ra biện pháp gì vậy? ta chết cũng không cần hắn dạy” “Bình tĩnh một chút, nghe Tam cha nói.” Hoắc Thanh Nhân nắm tay nàng, trấn an nói “binh pháp viết, biết người biết ta trăm trận trăm tháng. Nói thật, Diệp Vũ thực lực thế nào, ngay cả Tam cha cũng không rõ lắm, ngươi ở bên cạnh hắn, không chỉ để học tập mà còn thăm dò hắn, hiểu biết hắn, sau đó với trí tuệ của ngươi nhất định sẽ trò giỏi hơn thầy, đến lúc đó không phải có thể thắng hắn sao?”

Thấy biểu tình Mặc Nhiễm có chút buông lỏng, Hoắc Thanh Nhân vội thừa dịp rèn sắt ngay khi còn nóng “Nhiễm nhi, làm việc lớn thì phải co được giãn được, nếu muốn thắng Diệp Vũ thì đầu tiên phải chịu nhục ah” Mặc Nhiễm trầm mặc một hồi rồi hít sâu một hơi, biểu tình như chuẩn bị ra trận “được, ta đi” Hoắc Thanh Nhân nhìn bóng dáng của nàng, thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lại tươi cười đầy ý vị…

Sáng hôm sau Ngự tuần lễ, Diệp Vũ mở cửa phòng, nhíu mày hỏi “gì đây?” Không biết Mặc Nhiễm đã đứng trước cửa bao lâu, cung kính nói “thỉnh Diệp giám sát dạy ta học tập” Diệp Vũ khoanh tay tựa vào cửa, không chút để ý nói “ta nhớ hôm qua có người nói chết cũng không cần ta dạy mà”

Hiện ta cũng rất muốn chết ah. Mặc Nhiễm nắm chặt hai tay, thầm nói trong lòng nhưng nhớ tới Hoắc Thanh Nhân liền hít sâu một hơi, chậm rãi nói “Mặc Nhiễm không biết, thỉnh Diệp đại nhân không nên giống tiểu nhân mà so đo với ta” Diệp Vũ bỗng nhiên cười khẽ, “Vì sao? Ta cũng không phải người đại lượng ah. Ngươi biết đó, ngươi đã nói ta gì nhỉ? À, là có thù tất báo nha” Nam nhân lòng dạ hẹp hòi. Nhịn, phải co được giãn được…Mặc Nhiễm thầm nhủ trong lòng, cố kiềm nén cảm xúc, tiếp tục ăn nói khép nép “vậy muốn thế nào ngài mới chịu dạy ta”

“Như thế nào đều có thể sao?” Diệp Vũ nhíu mày, cười đến thoải mái. Nhịn,nhịn, nhịn là nhịn, nhịn, nhịn…Mặc Nhiễm nắm chặt quyền đầu, chậm rãi đáp “chỉ cần giám sát chịu dạy ta” “Vậy được rồi” Diệp Vũ đứng thẳng người, tay phải vung lên “hai ngày trước ta muốn nuôi sủng vật nhưng vẫn không tìm được thích hợp, mèo thì hay dính người, chó rất nghe lời, hổ báo sư tử thì quá nguy hiểm, giờ thấy ngươi là thích hợp nhất. Tuy diện mạo không ổn lắm nhưng quý ở ngộ tính cao…”

Co được dãn được, co được dãn được… Tam cha a, ta bị so sánh với động vật, có thể vận động tay chân một chút không ? Mặc Nhiễm rốt cuộc không nhịn được nữa, vung quyền đầu về phía Diệp Vũ nhưng đã bị hắn nhanh chóng chế trụ, còn kinh ngạc nói “đây là do biết ta thích sủng vật có dã tính sao? Tâm trí của ngươi quả nhiên rất cao ah” dứt lời còn vỗ bả vai nàng, hài lòng nói “ân, không sai, rất thích hợp” Mặc Nhiễm né tránh hắn, nhìn lên trời, rất muốn chết cho rồi. Diệp Vũ còn làm ra vẻ bố thí “làm sủng vật của ta chứ?”

Mặc Nhiễm rất muốn tát hắn nhưng tiếc là đánh không lại, chỉ có thể âm thầm thề trong lòng, sau này nhất định sẽ cố gắng tập võ. Lúc này nàng đang nhắm mắt theo đuôi đi sau hắn, tuần tra lôi đài. Đi đến đâu cũng bị mọi người dòm ngó, xem ra một khúc Phượng hoàng lai nghi hôm qua đã để lại ấn tượng không nhỏ. Mặc Nhiễm vì tập võ cho nên lỗ tai cũng thính hơn người thường vì thế mà càng thêm khó chịu, tỷ như cách đó không xa có hai nữ nhân đang tám. Một người nói: “vốn thấy Diệp giám sát hơi lãnh đạm, khó tiếp cận giờ lại thấy thực ra là mặt lạnh tâm nóng, như ngày hôm qua đó, Thư Mặc Nhiễm suýt nữa là té xuống đài cũng là Diệp giám sát ra tay cứu nha »

Người kia phụ họa « động tác rất suất, rất oai nha, không ngờ Diệp giám sát cũng biết võ » Người thứ nhất lại nói « đâu chỉ có biết võ công, hắn đàn khúc Phượng hoàng lai nghi trên cả tuyệt vời nha. Vân Nghiễn là Huy Châu cầm công tử nhưng hắn lại hơn Vân Nghiễn rất nhiều lần, thực sự là người ta không thể tin được” Người kia liền tiếp lời « lòng dạ còn rộng rãi, Thẩm Hân Lam quá đáng như vậy nhưng hắn lại lấy ơn báo oán, để nàng về nhà cảnh tĩnh. Thực là một người hoàn mỹ ah”

“Không biết ai có phúc khí có thể gả cho hắn” ngữ khí người thứ nhất mang theo thẹn thùng. “Diệp giám sát hẳn là chưa có hôn ước » giọng của người khác mang theo chờ mong vô hạn « Nên mở to mắt nhìn cho kỹ ah » Mặc Nhiễm thực sự rất đồng tình với các nàng, khi thì cõi lòng đầy thương xót nhìn chung quanh : các ngươi bị che mắt rồi.

Đi được một lúc, cảm giác không khí quá mức im lặng, Mặc Nhiễm nghi hoặc, đang chuẩn bị đến gần để xem thì bỗng nhiên vang lên tiếng hoan hô rầm trời. Diệp Vũ cũng dừng bước, Mặc Nhiễm ngẩng đầu nhìn qua thì thấy trên lôi đài cách đó không xa, có bảy, tám người đang hoan hô bọn họ. Mặc Nhiễm liếc mắt liền nhìn thấy thân ảnh thon dài của Vân Nghiễn, hắn luôn trầm tĩnh, nhẹ nhàng khoan khoái, dù im lặng đứng trong đám người cũng không thể xem nhẹ. Trên đài, Vân Nghiễn dường như cảm giác được gì liền nhìn về phía Mặc Nhiễm. Bốn mắt chạm nhau, Mặc Nhiễm thấy ánh mắt phức tạp của hắn thì có chút buồn cười, con ngươi trong suốt của hắn không thích hợp với vẻ mặt như vậy mà Vân Nghiễn thấy nàng bên cạnh Diệp Vũ thì sắc mặt lập tức ngưng trọng, ánh mắt cũng lợi hại hơn. Diệp Vũ làm như không thấy ánh mắt Vân Nghiễn, chỉ tựa tiếu phi tiếu nhìn Mặc Nhiễm nói « đó không phải là người trong lòng ngươi sao ? qua đó xem đi” dứt lời liền đi về phía lôi đài. Mặc Nhiễm hung hăng liếc hắn một cái, người này không bao giờ bỏ qua cơ hội nhục nhã nàng dù chỉ một lần. Ngẩng đầu nhìn đài, người trong lòng? Sao tự dung cảm thấy thật hoang đường ah…

Trên Thuật lôi đài, lá cờ lớn đón gió bay phấp phới, hai người dù đứng cách xa một quãng nhưng đều là người tập võ, nhãn lực tinh thông cho nên vẫn nhìn rất rõ bảng ký hiệu thuật số chằng chịt mà Mặc Nhiễm ghét nhất. Lúc này trên đài có tổng cộng tám người, Mặc Nhiễm chỉ biết có Vân Nghiễn, Mạc Tử Hiên, Dương Khâm Thư mà thôi. Chu phu tử lại cho thay tấm bảng trắng khác, phía trước có người thì thầm: có hai lựa chọn, một là hôm nay cho ngươi mười triệu lượng bạc; hai là hôm nay cho ngươi một ngàn hai, ba mươi mốt ngày kế tiếp, mỗi ngày cho ngươi gấp đôi số tiền đó. Hỏi cuối cùng ai được nhiều tiền hơn? Trong thời gian nửa khắc phải đưa ra đáp án. “Mười triệu! Thật nhiều a!” Mặc Nhiễm hai mắt sáng lên.

Diệp Vũ nhìn nàng, buồn cười lắc đầu “ngươi thực chẳng có tiền đồ chút nào” “Ai cần ngươi lo? Tiền là thứ tốt ah” Mặc Nhiễm chỉ vào đề bài nói “đương nhiên phải lấy mười triệu rồi, có ngốc mới chọn một ngàn hai” “Thổ phỉ đúng là thổ phỉ, tầm nhìn hạn hẹp” Diệp Vũ cười nhạo nàng “ngốc mà còn không tự biết”

Mặc Nhiễm đang muốn phản bác đã nghe hắn nói “nếu ngươi lựa chọn vế sau, sau một tháng, ngươi có được hai mươi mốt triệu bốn trăm ngàn bảy trăm bốn mươi tám vạn ba ngàn sáu trăm bốn mươi bảy lượng bạc” “Xí, đừng tưởng rằng ngươi đọc một dãy số lung tung là hù được người ta” Mặc Nhiễm khinh bỉ “thuật số không phải đánh đàn, trên đài đều là tinh anh của thư viện chúng ta, đã có năm người chọn vế trước nha” “Ở trên lôi đài, còn lại mới tính là tinh anh ah” Diệp Vũ nhìn về lôi đài, Mặc Nhiễm nhìn theo, không biết nói gì, nếu chiếu theo ý của nàng thì Vân Nghiễn, Mạc Tử Hiên và Dương Khâm Thư là kẻ ngốc.

“Chúc mừng Vân Nghiễn, Mạc Tử Hiên, Dương Khâm Thư thuận lợi thông quan!” Chu phu tử tuyên bố xong nói tiếp, “Lựa chọn vế sau, cuối cùng sẽ có được được hai mươi mốt triệu bốn trăm ngàn bảy trăm bốn mươi tám vạn ba ngàn sáu trăm bốn mươi bảy lượng bạc. Mọi người có thời gian để tự tính toán lại” Mặc Nhiễm há hốc mồm, khiếp sợ nhìn Diệp Vũ, hồi lâu mới lắm bắp nói “ngươi, ngươi, ngươi nhất định là đã biết trước đáp án. Ngươi là giám sát, đương nhiên có thể ra vào phòng của các phu tử” Đã biết tâm tư của Mặc Nhiễm, giờ thấy nàng càng nói càng vội, Diệp Vũ cảm thấy rất buồn cười. Vẫn không cam lòng sao? Hừ nhẹ một tiếng, khinh miệt nói “nhìn lén đáp án? Loại đề này từ năm mười ba tuổi ta đã không them làm rồi, ở đó mà nhìn lén”

“Vậy cũng không có khả năng trong khoản thời gian ngắn đã tính ra đáp án” Mặc Nhiễm vẫn không phục “ta không tin ngươi” rồi lại bày ra vẻ mặt đau khổ “ngươi thực sự trong khoản thời gian ngắn như vậy có thể tính ra?” “Đã nói đề này ta đã làm, nên nhớ rõ đáp án” Diệp Vũ đưa tay sờ đầu nàng, ôn hòa nói, sau đó, trong khi hai mắt Mặc Nhiễm sáng lên, hắn lại trầm ngâm “hình như là vào năm mười hai tuổi thì phải? hình như là một khắc đã tính ra được” Mặc Nhiễm suy sụp bả vai, bất mãn trừng mắt nhìn hắn “ngươi cố ý, đồ trứng thối”

Diệp Vũ đưa tay xoa má nàng, cười thành tiếng lại không biết một màn này đều lọt hết vào mắt Viễn thế tử đang đứng phía xa xa… Sợ rằng thiên hạ không loạn, Viễn thế tử đã đưa tin, làm Diệp Vũ chịu nhiều đau khổ nhưng đây là chuyện về sau, tạm thời không nhắc tới. “Đề cuối cùng” Chu phu tử lại lên tiếng, hấp dẫn sự chú ý của Mặc Nhiễm, vừa nhìn thấy lại há hốc mồm. Trên đài là năm bảng trắng viết đầy các con số, nàng nhìn mà hoa mắt chóng mặt.

“Đây là hoạt động kinh doanh của bố trang, trong thời gian ngắn hãy tính xem bố trang lợi nhuận bao nhiêu, kết quả sẽ được quyết định dựa trên thứ tự nộp đáp án, nhưng cũng không thể vượt quá nửa canh giờ. Lập tức bắt đầu” Chu phu tử vừa nói xong, không chỉ có ba người trên đài cắm cúi tính toán mà đám người dưới đài cũng cầm bút viết viết xóa xóa, bọn họ cũng rất có hứng thú với thuật số, tuy không vào được vòng trong nhưng nếu có thể tính ra trước thì cũng vãn hồi được thể diện. Cho nên chung quanh lôi đài yên tĩnh vô cùng, đây là nguyên nhân khi Diệp Vũ đi tới lại cảm thấy im ắng. Đương nhiên, Mặc Nhiễm là ngoại lệ, nàng bị lôi tới đây với thân phận là sủng vật của Diệp Vũ, là hắn muốn nàng ngột ngạt đó mà. Cho nên khi mọi người vùi đầu tính toán thì Mặc Nhiễm lại nhàm chán đưa mắt nhìn chung quanh, cũng vì thế mà nhìn thấy chuyện ngoài ý muốn, khiến nàng sững sờ. Diệp Vũ lúc này: tay phải nắm chiết phiến vô thức gõ vào tay trái, hàm răng trắng tinh cắn nhẹ vào môi dưới, hai mắt chuyên chú nhìn bảng trắng trên đài, thỉnh thoảng lại chớp chớp mắt, vẻ mặt thiên chân vô tà như trẻ nhỏ. Nàng chưa từng thấy hắn như vậy bao giờ, bình thường hắn làm gì đều cà lơ phất phơ, không chút để ý, nàng cố gắng nhiều như vậy vẫn bị hắn dễ dàng đá ở sau người, khiến nàng hận đến nghiến răng. Nhưng lúc này nhìn hắn vì chăm chú mà hai mắt linh động, đôi lông mi dài như cánh quạt rung động không ngừng, mỗi lần hắn chớp mắt lại như có gì mềm mại quét qua lòng nàng…thì ra hắn cũng giống như người bình thường, sẽ có lúc chăm chú tự hỏi… Tâm không hiểu sao lại nhảy lên, Mặc Nhiễm đưa tay đè lại, không khỏi thở dài, mỗi lần hắn bày ra vẻ mặt không giống bình thường, nàng lại như vậy, không biết là vì sao nữa.

Diệp Vũ bỗng nhiên xoay người, khóe miệng nhẹ cong lên, đôi mắt phượng hẹp dài lóe lên ánh sáng giảo hoạt và khiêu khích. Đang nhìn hắn đến xuất thần, Mặc Nhiễm không ngờ hắn đột nhiên quay đầu, giống như đang làm chuyện xấu bị bắt gặp, giật mình đến suýt nhảy dựng lên, tim lại đập nhanh hơn..