Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 3

Chương 3: Thân phận thần bí.

Ra khỏi viện, Vân Nghiễn nhìn sắc trời nói “ đã trễ thế này,có cần ta đưa ngươi về không?” Mặc Nhiễm kích động nhìn hắn, gần như đã gật đầu đáp ứng cũng may nàng vẫn còn chút lý trí, vội vàng xua tay nói “không sao, người nhà của ta có lẽ đang sắp tới, ngươi cứ đi trước đi” “Nhưng mà…”Vân Nghiễn do dự.

Mặc Nhiễm sợ chút lý trí của mình sẽ bị nhấn chìm trong đôi con ngươi đen như mặc ngọc của Vân Nghiễn, vội vàng đẩy hắn “ ngươi không cần lo lắng cho ta, mau đi về đi” sau đó bước nhanh theo hướng ngược lại “ ta cũng phải về” Đi được một đoạn, không nhịn được mà quay đầu lại, chỉ thấy bóng dáng cao ngất phía sau của hắn, không khỏi có chút thất vọng nhưng nghĩ tới ánh mắt lo lắng của Vân Nghiễn, lòng nàng lại thấy lâng lâng, bước chân cũng nhẹ hơn, cho nên dù nghe được tiếng hô “đứng lại” thì chân cũng đã đi thêm vài bước. Mặc Nhiễm nhìn vài người giống như gia đinh ở trước mặt, không khỏi nhíu mày “các ngươi là ai, muốn làm gì?”

“Muốn làm gì?” thanh âm trào phúng không kiên nhẫn rất quen thuộc vang lên “ngươi đúng là biết cách dọn dẹp, có một cái phòng mà cũng là lâu như vậy, làm bổn tiểu thư chờ ngươi thật khổ. Hôm nay không dạy dỗ ngươi một chút, ta sẽ không kêu Thẩm Hân Lam” Đám gia đinh chậm rãi tới gần, Mặc Nhiễm có chút băn khoăn, nàng và Vân Nghiễn vừa có chút tiến triển, tuyệt đối không thể để lộ ra dấu vết, nhưng không lẽ đứng yên để bị đánh, mà từ nhỏ tới lớn, ngoại trừ Tam cha hay chỉ tay vào trán nàng thì không ai dám đánh nàng ah… Mặc Nhiễm bị ép lui từng bước một, băn khoăn không biết có nên động thủ hay không thì đột nhiên khuôn mặt tươi cười ôn nhuận của Vân Nghiễm hiện lên trong đầu, Mặc Nhiễm nắm chặt hai tay…sau đó…nhắm mắt lại.

Ngay lúc nàng tưởng sắp bị ăn đòn thì Thẩm Hân Lam bỗng nhiên quát “dừng tay” Nàng thở dài nhẹ nhõm, mở to mắt, may mắn Tam cha đã dự liệu trước, nói Thẩm Hân Lam cho dù là thiên kim Tri châu phủ thì trước khi biết được thân phận của nàng sẽ không dám tùy tiện động thủ. “Biết sợ rồi sao?” Thẩm Hân Lam nhếch miệng cười lạnh lùng “nếu ngươi còn tiếp tục đến trường, lần sau nhất định sẽ bị ăn đòn”

Thẩm Hân Lam chậm rãi đi đến trước mặt Mặc Nhiễm, đưa tay nắm lấy cằm nàng, trào phúng nói “dù ngươi có là thiên kim tiểu thư thì hình như cũng không được sủng ái, không biết nương ngươi dùng cách gì để ngươi có thể đến thư viện nhưng ngươi đừng nghĩ tới đây là có thể làm được gì, nên thức thời ngoan ngoãn cút đi, ngươi cho ngươi là ai chứ, Vân Nghiễn là người ngươi có thể tùy tiện giao tiếp sao?” Thấy nàng ngơ ngác không nói tiếng nào, Thẩm Hân Lam hài lòng gật đầu, đẩy nàng ra nói “sợ rồi sao, chỉ cần ngươi không đến thư viện thì sau này sẽ không gặp chuyện đáng sợ như vậy nữa, mau cút đi” Mặc Nhiễm lảo đảo bước đi hai bước mới dừng lại, không hề quay đầu lại, cảm thấy chuyện vừa rồi thật buồn cười

“Tiểu thư, không cần lo lắng nữa, nha đầu kia nhất định đã biết sợ” một gia đinh lấy lòng nói Thẩm Hân Lam đắc ý hừ nhẹ, “hung dữ vậy nàng không sợ mới lạ” Nàng sợ mới là lạ! Nghe tiếng bước chân phía sau xa dần, trong lòng Mặc Nhiễm cười lạnh, có vậy thôi mà đã gọi là hung sao ?chỉ là nhếch miệng nhe răng mà thôi ah

Màn đêm buông xuống, bóng đêm bao trùm khắp vạn vật, bên đường đột nhiên vang lên âm thanh tất tất tác tác, xuất hiện vài bóng người vạm vỡ, ai nấy bộ dáng hung thần ác sát, người đi đầu nửa khuôn mặt chằng chịt vết sẹo, ban ngày nhìn đã rất dữ tợn đáng sợ huống chi là trong đêm tối, dù người lớn gan nhìn thấy thì hai chân cũng nhũn ra. Mặc Nhiễm đi tới rồi nhào lên ôm lấy cánh tay đối phương « Nhị cha, sao ngài lại tới đây ? » “Tiểu thư!” Phía sau mấy đại hán ôm quyền hành lễ.

« Vừa lúc xuống núi làm chút chuyện, nghĩ tới Bá Nhi của chúng ta đã tan học nên thuận đường đến xem » Tống Tử Long vừa nói vừa đánh giá Mặc Nhiễm, khuôn mặt dự tợn tràn đầy vẻ từ ai «đến, để Nhị cha nhìn bộ dáng thư sinh nhã nhặn của Ba Nhi » « Ngài cũng không phải chưa từng thấy qua » Mặc Nhiễm nghịch ngợm cười nói «lần đầu tiên ta mặc, ngài đã nhìn rất lâu ah » « Nhị cha đãng trí, đã quên » Tống Tử Long nói xong vừa lòng vỗ vài nàng, cùng nhau trở về « Bá Nhi, ngươi nhất định phải chăm chỉ đọc sách, tương lai đàn áp tên thư sinh thối kia, thay Nhị cha trút giận »

Mặc Nhiễm cười khanh khách « Nhị cha chán ghét thư sinh như vậy, ta nếu có thể áp đảo được Tam cha thì cũng là một thư sinh tài giỏi, khi đó Nhị cha có ghét luôn ta không ? » « Sao có thể » Tống Tử Long bất mãn nhăn mặt « Nhị cha dù chán ghét hết người trong thiên hạ cũng sẽ không ghét Bá Nhi nhà chúng ta » Mặt của hắn vốn đang sợ, khi cau có càng kinh hãi hơn nhưng trong lòng Mặc Nhiễm lại thấy rất ấm áp. Nhị cha là người thô lỗ nhưng rất yêu thương nàng, có thể chấp nhận Tam cha cũng là vì nàng, nghĩ tới đây Mặc Nhiễm lại ôm lấy cánh tay hắn, cọ đầu vào hắn, làm nũng y như một con mèo nhỏ « Mặc Nhiễm thích Nhị cha nhất »

“Hừ! Lừa nhị cha, ai chẳng biết ngươi thích tên thối thư sinh kia nhất » Tống Tử Long ngoài miệng nói vậy nhưng lại ôn nhu xoa đầu nàng. Mặc Nhiễm cười hắc hắc, ngoan ngoãn đi theo hắn. Vừa đến dưới chân núi, Khỉ Ốm đã từ nhào ra «tiểu thư, ngươi đã trở lại »

« Khỉ Ốm ah » Mặc Nhiễm đến trước mặt hắn, ra dáng long đầu lão đại vỗ vai hắn « thế nào, có hảo hảo giữ trại không ? » “Tiểu thư!” Khỉ Ốm vui vẻ nói « ngươi đã trở về » “Tiểu thư!” Nhị Cẩu cũng tiến ra đón.

Từ chân núi cho đến khi đến trại, đều có nhiều người nghênh đón, Mặc Nhiễm vô cùng vui vẻ, ở thư viện nghẹn suốt mấy ngày nay, rốt cuộc nàng đã được giải phóng. Có tới ba ngày nghỉ, Mặc Nhiễm tha hồ mà tung tẩy, gần như đến từng nhà báo cáo, ai nấy đều vui vẻ. Tống thẩm cười tít mắt « tiểu thư trở về, trong trại liền náo nhiệt hẳn » “Tống thẩm, ta rất nhớ ngươi!” Mặc Nhiễm ôm chầm lấy Tống thẩm

Tống thẩm vỗ lưng nàng cười nói «Tống thẩm cũng nhớ ngươi, ở thư viện thế nào ? » Nói đến thư viện, trước mắt Mặc Nhiễm lại hiện lên khuôn mặt tươi cười của Vân Nghiễn, khóe mắt đầu mày đều là ý cười « ân, tốt lắm » « hừ, tính tình nàng như vậy, ở nơi nào mà chẳng tốt » thanh âm lạnh lùng vang lên

« Uy, Tống Thạch Đầu, ngươi không lên tiếng cũng không ai nói ngươi câm ah »Mặc Nhiễm ngẩng đầu nhìn người vừa lên tiếng, bộ mặt coi cũng được nhưng vừa há mồm ra là toàn bộ hình tượng đều mất hết. «Tống Tông Minh » Tống Thạch Đầu nhìn nàng chằm chằm, gằn từng tiếng một. Năm đó sau khi Hoắc Thanh Nhân lên núi liền quyết định chọn cho mọi người những cái tên dễ nghe hơn, tuy ai nấy đều vui mừng nhưng sau đó cũng không chịu gọi, ngoại trừ Mặc Nhiễm và Tống Tông Minh. Mặc Nhiễm là vì muốn đọc sách còn Tống Thạch Đầu là hoàn toàn chủ động, từ đó về sau hắn bắt mọi người phải gọi hắn là Tống Tông Minh, ai mà gọi hắn là Tống Thạch Đầu thì mặt hắn sẽ giống như bị lừa đá. Mặc Nhiễm không thèm để ý tới hắn, nam nhân lòng dạ hẹp hòi, chỉ kêu hắn là Tống Thạch Đầu, hắn sẽ tức đến giơ chân múa tay, vì thế Mặc Nhiễm lè lưỡi trêu hắn « Tống Thạch Đầu, Tống Thạch Đầu… »

“Ngươi!” Tống Tông Minh Mặt đen như đít nồi, lập tức nhào tới, Mặc Nhiễm nhanh chóng chuẩn bị tư thế, đắc ý dạt dào nói « đến đây đi » Tống Tông Minh đi đến trước mặt nàng, nghiêng người né mộ chiêu của nàng, thản nhiên nói « không thèm chấp nhặt với ngươi » Mặc Nhiễm chỉ cảm thấy như có một cơn gió lốc thổi qua, cả người nàng giống như một pho tượng đá bị ghim trên mặt đất, rốt cuộc bảy ngày qua đã xảy ra chuyện gì ? Tống Thạch Đầu tính nóng như lửa lại nói không cùng nàng chấp nhặt, chỉ có hắn luôn chống đối nàng, hôm nay lại nói thế là sao ? hơn nữa vừa rồi trong mắt hắn chính là sự khinh thường chứ không phải là không dám.

Nàng vốn có chuẩn bị sẵn nào ngờ vừa xuất chiêu đã bị ngăn trở lại,cảm thấy rất không tốt « uy, Tống Thạch Đầu » nàng nhảy vọt lên, không cam lòng nắm lấy cánh tay hắn Tống Tông Minh nhìn nàng, chậm rãi nói « nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi sao có thể tùy tiện túm tay nam nhân như thế ? » Mặc Nhiễm sửng sốt, buông tay hắn ra, chuyển sang cái trán của hắn

“Ngươi, ngươi làm gì ? » Tống Tông Minh biểu tình cứng ngắc, lắp bắp hỏi “Quả nhiên là có chút phát sốt .” Mặc Nhiễm gật gật đầu, hướng ra ngoài hô «Tống thẩm, Thạch Đầu bị bệnh, mau nấu canh gừng cho hắn đi » Mặt của Tống Tông Minh lại đen như đít nồi, hất tay nàng ra « ngươi mới bị bệnh »

Nể tình hắn đang bệnh, Mặc Nhiễm cũng không so đo với hắn, còn nói «giấu bệnh sợ thầy là không tốt » « Vậy không ốm mà rên thì mới tốt sao ? »Tống Tông Minh lạnh lùng lên tiếng, rồi ngồi xuống bên cạnh bàn. “Ngươi, ngươi, cũng biết nói thành ngữ ? »Mặc Nhiễm vô cùng kinh ngạc, lại thấy trên bàn có một chồng sách «không phải chứ, ngươi còn biết đọc sách ? »

“Đọc sách tốt, giống Tam đương gia vậy, trong trại ai ai cũng phải kính nể »Tống thẩm bưng hai chén canh đến nói « bọn nhỏ trong trại tới tuổi đều theo Tam đương gia đọc sách nha, nói thế nào tiểu thư cũng đã đến thư viện, sau này đi theo tiểu thư cũng không thể làm cho người mất mặt » Thư Mặc Nhiễm nghe vậy thì thấy rất áy náy, nếu bọn họ biết nàng đến thư viện chỉ để tìm phu quân thì có phản đối hay không ? “Tiểu thư nếu đã trở lại cũng nên chỉ điểm cho hắn mộ chút, dù sao Vân Thư viện cũng là thư viện hàng đầu, phu tử ở đó cũng có danh tiếng ah » Tống thẩm vừa nói vừa đi ra ngoài.

Mặc Nhiễm nhìn hai chén canh trên bàn, trong lòng càng thêm xấu hổ, không biết nói gì, trong phòng trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng Tống Tông Minh đọc sách. Mặc Nhiễm nhìn hắn, không khỏi có chút ngây ngốc, Tống Tông Minh ngũ quan thâm thúy, góc cạnh rõ ràng, bình thường nói như Khỉ Ốm là rất có phong phạm của hiệp khách giang hồ. Nhưng nàng không thích người thô tục suốt ngày chém chém giết giết,cũng không có xem qua truyện kiếm hiệp cho nên nàng nghe Khỉ Ốm nói chỉ cười nhạt, đánh nhau lợi hại cũng không suất khí bằng thư sinh. Lúc này hắn cúi đầu đọc sách, ngũ quan nhu hòa trong ánh nến, khí chất kiên cường ngày thường dường như đã mất hết, Mặc Nhiễm đột nhiên nhớ đến một câu : thiết huyết nhu tình. “Ngươi…” Tống Tông Minh bỗng nhiên ngẩng đầu lên, biểu tình có chút không kiên nhẫn, ánh mắt hai người bất ngờ giao nhau, biểu tình không kiên nhẫn của Tống Tông Minh thay thế bằng sự mất tự nhiên, Mặc Nhiễm cũng không biết nên nói gì, không khí có chút xấu hổ.

“Ngươi vừa muốn nói gì?” Mặc Nhiễm không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn thấy không được tự nhiên, vội vàng lên tiếng để xóa đi cục diện bế tắc. “A?” Tống Tông Minh sửng sốt một chút, trong mắt có chút bối rối rồi lại cúi đầu đọc sách. Mặc Nhiễm thấy hắn không được tự nhiên thì rất khó hiểu, người bị bệnh thật kỳ quái, liền nói « cũng không còn sớm, ta về nghỉ ngơi đây, ngươi thân thể không thoải mái nên nghỉ ngơi sớm đi » dứt lời liền đứng dậy đi ra ngoài.

Nàng không hề nhìn thấy ánh mắt phức tạp của người phía sau..