Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 30

Chương 30: Lôi đài thuật số

“Ngươi làm sao vậy?” Diệp Vũ có chút nghi hoặc nhìn nàng, “Mặt hồng như vậy, không thoải mái sao? “Không có a?” Mặc Nhiễm theo bản năng đưa tay xoa mặt mình, nếu nàng biết vì sao thì tốt rồi, thấy Diệp Vũ vẫn nhìn chăm chú liền lái sang chuyện khác “ngươi vừa muốn nói gì?” Diệp Vũ nhíu mày, đắc ý nói, “Một trăm hai mươi tám lượng.”

“A?” Mặc Nhiễm còn chưa kịp phản ứng đã nghe trên đài có người hô lên “một trăm hai mươi tám lượng” Diệp Vũ bỗng quay đầu nhìn lại, Mặc Nhiễm cũng nhìn theo hắn, thấy Mạc Tử Hiên đứng trên đài vừa cười vừa nói “tổng cộng một trăm tám mươi hai lượng” Tất cả mọi người đều khiếp sợ nhìn về phía hắn, ngay cả Vân Nghiễn cùng Dương Khâm Thư cũng ngẩng đầu lên, dưới đài thì thổn thức, chỉ mới hơn một khắc thôi mà…

Mặc Nhiễm rốt cuộc cũng có phản ứng, Diệp Vũ đã đọc đáp án, lòng của nàng còn khiếp sợ hơn mấy người ở đây, không chỉ là một khắc, mà hắn ngay cả giấy bút cũng không có đã đọc ra đáp án, hơn nữa còn nhanh hơn Mạc Tử Hiên. Mặc Nhiễm nhìn Diệp Vũ, lại nhìn về phía Mạc Tử Hiên, đáp án giống nhau, hẳn là đúng rồi, lại thấy Mạc Tử Hiên ở trên đài nhìn về phía Diệp Vũ, một ý nghĩ liền hiện lên trong đầu Mặc Nhiễm: không phải là Mạc Tử Hiên nghe Diệp Vũ nói chứ? Không, không có khả năng, chưa nói là thanh âm Diệp Vũ không đủ lớn, bọn họ lại đứng ở xa, người bình thường nhất định sẽ không nghe được, nhưng vậy thì có ý gì?

“khẩu ngữ” Diệp Vũ thản nhiên nói “hắn biết khẩu ngữ” “Cho nên hắn biết đáp án của ngươi” Mặc Nhiễm có chút tức giận “rất ti bỉ” “Không cần thiếu kiên nhẫn như vậy” Diệp Vũ cười nói “hắn cố ý để cho ta biết tất có dụng ý của hắn, để sau rồi nói”

“Hắn còn vì cái gì nữa chứ” Mặc Nhiễm tức giận “còn không vì muốn đứng đầu” Diệp Vũ bỗng nhiên bình tĩnh nhìn nàng cười rộ lên, dường như thực vui vẻ. Mặc Nhiễm tức giận nói, “Cười cái gì mà cười! Hắn đang lợi dung ngươi nha!” “Ngươi đang bất bình cho ta sao ? » Diệp Vũ cười càng vui vẻ “hơn nữa không nghi ngờ ta tính sai?”

Mặc Nhiễm sửng sốt, lúc này mới có phản ứng, ảo não vỗ đầu mình, nhìn Diệp Vũ đang tươi cười trêu tức, hận không có cái lỗ nào để chui vào. “Đã học được cách trung tâm hộ chủ, đúng là sủng vật tiến bộ thần tốc ah” Diệp Vũ đưa tay vuốt đầu nàng giống như sờ con chó nhỏ, nếu không phải chung quanh có nhiều người, nàng nhất định sẽ bất chấp tất cả mà cắn hắn. Lâu sau, Vân Nghiễn và Vân Thư gần như cùng buông bút một lúc, đưa ra đáp án: một trăm hai mươi lăm lượng.

Mạc Tử Hiên sửng sốt, kinh ngạc nhìn về phía Diệp Vũ. Mặc Nhiễm cũng sửng sốt, sau đó thập phần vui vẻ nhìn Diệp Vũ, miệng ngoác đến mang tai: ngươi đắc ý nữa đi, tính sai rồi chứ gì? Diệp Vũ không nói gì , chỉ lắc đầu cười.

« Đáp án chính xác là một trăm hai mươi tám lượng » Chu phu tử tuyên bố Tươi cười sáng lạn của Mặc Nhiễm cứng lại, như không tin được lỗ tai mình, Chu phu tử lại giáng tiếp một đòn « Mạc Tử Hiên đoạt giải nhất, chúc mừng » Diệp Vũ không nói gì, chỉ tựa tiếu phi tiếu hướng nàng nhướng lông mày, ý tứ khiêu khích không cần nói cũng biết. Mặc Nhiễm oán hận giậm chân, bất mãn nhìn lên đài, thấy Mạc Tử Hiên nhíu mày nhìn Diệp Vũ, trên mặt hiện vẻ ảo não khó thấy.

Chu phu tử lại nói “trong đề có một cạm bẫy nho nhỏ, xem ra mọi người đều nhận ra nhưng chỉ có một mình Mạc Tử Hiên tính đúng” “Cái này ta biết, có bán thất tơ lụa giá hai mươi mốt lượng, thu một trăm lượng ngân phiếu, ra bảy mươi chín lượng nhưng ngân phiếu này là giả” Dương Khâm Thư khó hiểu nói “cho nên, nếu bản lợi nhuận là hai trăm hai mươi lăm lượng nhưng vì tấm ngân phiếu giả kia mà giảm đi một trăm lượng, có gì không đúng sao?” Vân Nghiễn cũng nghi hoặc nhìn về phía Mạc Tử Hiên, Chu phu tử cười tủm tỉm nhìn hắn chờ đáp án. Mặc Nhiễm tuy không thích Diệp Vũ nhưng rất phản cảm với hành vi trơ trẽn của Mạc Tử Hiên, cho nên không phúc hậu cười sung sướng khi người gặp họa “ai bảo hắn không tự mình tính, giờ thì cháy nhà ra mặt chuột rồi”

Mặc Nhiễm lại xoay người nhìn Diệp Vũ, với tính cách của hắn, lợi dụng hắn còn không biết hắn sẽ thu thập thế nào ah. Nhưng thực ngoài ý muốn, Diệp Vũ lại hướng lên đài, mấp máy môi làm ra khẩu hình: phí tổn. Phí tổn? Đó là cái gì ? Mặc Nhiễm đang nghi hoặc, Mạc Tử Hiên ở trên đài nghiêng đầu nghĩ nghĩ, bỗng nhiên hai mắt sáng lên, xoay người chỉ vào bảng trắng thứ nhất nói « một kiện tơ lụa, phí tổn là ba mươi sáu lượng, bán thất chính là mười tám lượng, bán giới là hai mươi một lượng, cho nên lão bản tổn thất không phải một trăm lượng mà chính mươi bảy lượng, vì thế lợi nhuận cuối cùng là một trăm hai mươi tám lượng »

Mọi người đều tỉnh ngộ, Mặc Nhiễm dù không thích thuật số nhưng hiểu được giải thích của Mạc Tử Hiên, trong lòng càng thêm chấn động, chỉ trong thời gian ngắn mà tính toán nhanh đến vậy, tâm tư của Diệp Vũ sâu sắc đến bực nào ah. Hiển nhiên thứ tự đã định, khán giả cũng tản đi gần hết, chỉ còn một vài người nán lại thảo luận đề bài. Diệp Vũ thu hồi chiết phiến, liếc mắt nhìn Mạc Tử Hiên một cái rồi xoay người rời đi. Đi được vài bước, phát hiện Mặc Nhiễm chưa đi theo thì nghi hoặc quay đầu. Mặc kệ đám người đang ồn ào, nàng vẫn nhìn chăm chăm vào mấy bảng trắng trên đài, hai mắt không chớp. Diệp Vũ không xa lạ với biểu tình này, lần đầu tiên đọc bài khóa, sau một tháng tập múa, nàng cũng từng bày ra vẻ mặt như thế. Diệp Vũ có chút kinh ngạc, đến bây giờ nàng vẫn muốn vượt qua hắn sao ? Hắn thừa nhận hôm nay hắn cố tình kích thích nàng, hắn muốn nói cho nàng biết, muốn cạnh tranh là phải hai người có thực lực ngang nhau mới có thể. Nàng suy nghĩ ngây thơ như thế là vì nàng không biết khoảng cách giữa hai người thế nào, hắn cường đại hơn nàng gấp nhiều lần, cũng có rất nhiều người phải ngưỡng mộ, kính sợ cũng không thể không phục hắn. Nhưng sự việc tới Mặc Nhiễm dường như lại không phải vậy, Diệp Vũ nhìn sườn mặt của nàng, nhớ tới một tháng tập múa vừa qua, không khỏi bật cười. Hắn dường như đã quên nữ tử này chưa từng biết từ bỏ, chưa từng múa lại dám cá cược với người nổi danh là vũ tiên tử. Nhưng mà, chẳng phải lúc trước hắn đã nghĩ là nàng thắng sao ? nếu không sao có thể cùng đánh cược chứ.

Đúng vậy, hắn biết nàng có thể thắng, lần đầu tiên gặp mặt, hắn chỉ biết trong thân thể nho nhỏ của nàng ẩn chứa một năng lực thần kỳ, dù thực lực cách xa nhưng cuối cùng người bị bức bách lại là hắn. Cho nên người không nhớ được ai như hắn lại lần đầu tiên nhớ rõ nàng, tuy lúc đầu tiếp xúc với nàng là do liên quan tới việc phá án nhưng từ sau khi biết không liên quan tới nàng, hắn lại vì tò mò mà không chút để ý giữ nàng lại bên mình. Đúng vậy, hắn tò mò, không biết nữ nhân lỗ mãng lại ngây thơ này sẽ như thế nào ? nhưng khi nàng bước lên lôi đài, hắn đã lâu lắm mới biết đến cảm giác khẩn trương, khi nàng hoàn mỹ múa xong Phượng hoàng lai nghi, ngực hắn lại tràn ngập cảm giác vui sướng và thỏa mãn, bỗng nhiên hiểu được nguyên nhân cha mẹ và các huynh tỷ hay trêu cợt hắn. Thì ra nhìn một người trưởng thành thực sự là chuyện rất thú vị, nhất là khi người đó là nàng. Diệp Vũ đi đến bên cạnh Mặc Nhiễm, giữa trưa tháng sáu, ánh mặt trời chói chang, hơn nữa vì tập trung tinh thần cao độ nên trên trán nàng đã lấm tấm mồ hôi. Diệp Vũ mở quạt, nhẹ nhàng phe phẩy, làn gió xẹt qua má nàng, làm những sợi tóc mai bay bay,kết hợp với ánh mắt linh động của nàng, nhìn rất đẹp. Trên đài đang trao giải, dưới đài thỉnh thoảng lại vang lên những tràng pháo tay. Diệp Vũ và Mặc Nhiễm đứng bên ngoài, giống như hết thảy đều không liên quan đến bọn họ, một người chăm chú nhìn lên đài, một người phe phẩy chiết phiến bên cạnh. Khi Lục Vu đến, thấy hai người đứng chung một chỗ thực xứng đôi, y như một bức tình cảnh. Vốn đã có kinh nghiệm của ngày hôm qua, cho nên khí nhìn thấy ánh mắt trìu mến của thiếu gia nhà mình, nàng vẫn bình tĩnh nâng cằm, sau đó đưa ra kết luận kinh người : thiếu gia ngu ngốc nhà nàng biết yêu. Hơn nữa không phải do người khác chủ động mà hắn chủ động, nghĩ đến các cô nương bị thương tâm xếp hàng dài cả một con phố, Lục Vu ngửa mặt lên trời thở dài, thực không có thiên lý nha.

.