Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 32

Chương 32: Luyến ái ngốc nghếch

Ánh nắng ôn hòa xuyên thấu qua cửa sổ, làm cho sườn mặt mỗi người đều như phủ một tầng kim quang ôn hòa, trong phòng học thực yên tĩnh tường hòa… Mặc Nhiễm nắm bút, thống khổ vò đầu bứt tai, tuy rằng vũ lôi làm cho nàng tránh được kiếp nạn bị đuổi học nhưng đã sắp tới kỳ thi cuối kỳ, đây là cuộc thi đầu tiên sau khi nàng vào thư viện, trước kia chưa từng coi trọng nhưng giờ lại vạn phần hối hận, nhìn bài thi mà lòng vô cùng nôn nóng, nếu thực sự không hiểu được thì thôi đi, coi như nàng có cớ mà từ bỏ hoàn toàn ý niệm, đáng giận là hiểu không hết cũng không hoàn toàn giải hết được. Nghĩ tới cảnh mình bày ra vẻ mặt đáng thương hề hề, còn Diệp Vũ thì ngước cao khuôn mặt tuấn mỹ, không che giấu sự kiêu ngạo và kinh thường thì nôn nóng trong lòng Mặc Nhiễm lại hóa thành táo bạo, tuyệt đối không để cho hắn coi thường được. Nói như vậy nhưng một khắc sau, Mặc Nhiễm vẫn vò đầu bứt tóc, trừng mắt nhìn bài thi, hoàn toàn thúc thủ vô sách. Hồi lâu, Mặc Nhiễm rốt cuộc than một tiếng, buông bút, mặt nhăn như trái khổ qua, khi tầm mắng của nàng nhìn thấy tờ giấy ghi chép chi chít chữ lộ ra khỏi túi thì càng thêm ảo não.

Ngày đó, sau khi Mạc Tử Hiên rời đi, Diệp Vũ liền phân phó Lục Vu dạy nàng sửa sang hành lý của hắn, nói về sau việc này đều là của nàng. Tuy buồn bực nhưng do chính miệng nàng đáp ứng nên đành phải nhận mệnh, thu thập xong, Diệp Vũ đưa cho nàng tờ giấy trắng ghi đầy chữ, nói “đọc xong, về nhà thu thập một chút, thứ gì cần lấy thì mang theo, sau này ngươi là người của ta, không thể thường xuyên về nhà” “Mắc gì không được về nhà” nàng có chút tức giận “hơn nữa, ta khi nào là người của ngươi?” “Phụ trách việc ăn uống của ta, có học thành tài cũng phục vụ cho ta, đây không phải là ngươi nói sao?” Diệp Vũ biểu tình vô tội hỏi ngược lại “vậy không phải là người của ta thì là gì?” biểu tình của hắn làm như nàng nuốt lời không bằng.

Nàng nghẹn lời, trong đầu giống như có cái gì xẹt qua, cảm thấy nàng dường như đã bỏ qua cái gì đó quan trọng. Chỉ nghe Diệp Vũ nói, “sủng vật thì ta thích có dã tính một chút, nhưng là người thì quy củ vẫn tốt hơn” Nàng rốt cục cũng biết mình đã sai ở đâu, lúc trước hắn muốn nàng làm sủng vật của hắn, nàng đáp ứng, lần lại nàng lại tự bán mình lần nữa.

Nàng tìm Diệp Vũ lý luận, hắn cúi đầu sửa sang lại sách trên án thư, không ngẩng đầu lên nói “chính vì ngươi có thể làm sủng vật, cũng có thể làm người hầu, rất có tác dùng cho nên ta mới cho ngươi dùng để thay thế tiện, ngươi cho rằng gia có thể tùy tiện ai cũng nhận sao?” … “Ba!” Mặc Nhiễm bút trong tay Mặc Nhiễm gãy làm hai: tên hỗn đản…

Một chiếc mã xa đang phóng nhanh ở thành nam Huy Châu, Diệp Vũ hắt xì một cái, Lục Vu vội hỏi “thiếu gia, không việc gì chứ?” “Không có việc gì.” Diệp Vũ đáp, tiếp tục nhìn cuốn sách trên tay, hồi lâu nói “muốn nói cái gì?” Lục Vu bị nghẹn thật lâu, nghe vậy hai mắt sáng lên “thiếu gia, chúng ta cứ vậy mà đi sao?”

“Làm sao vậy?” Diệp Vũ rốt cuộc cũng rời khỏi cuốn sách, còn thực sự tự hỏi không biết mình có quên cái gì không. “Không từ biệt với Thư cô nương sao?” Lục Vu nói “Vì sao?” Diệp Vũ nghi hoặc.

Vì sao… Lục Vu không nói gì, dừng một chút, lại nói, “ngài không nói với Thư cô nương ngài phải đi cùng Viễn thế tử nên sẽ rời đi mấy ngày sao ? » « Sao phải nói với nàng ? ta chẳng phải đã đưa địa chỉ để sau này nàng tới tìm ta sao ? » Diệp Vũ càng thêm nghi hoặc « rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì ? » “Không phải, các ngươi…” Lục Vu cẩn thận dùng từ « các ngươi trong khoảng thời gian này sớm chiều ở chung, quan hệ không phải tốt lắm sao ? »

« Chắc ngươi không tiết lộ với nàng lộ trình của ta chứ ? » Diệp Vũ đột nhiên hỏi. « Không phải ý đó » Lục Vu cảm thấy khả năng biểu đạt của mình có vấn đề « ánh mắt ngươi nhìn Thư cô nương rõ ràng không giống với những người khác » « Không giống ? không giống thế nào ? »

“Chính là…” Lục Vu nghĩ nghĩ, lớn mật nói, “Ôn nhu như nước, tràn ngập trìu mến.” Diệp Vũ trừng mắt nhìn nàng, nhíu mày hỏi « ánh mắt đó nghĩa là gì ? » Còn phải hỏi nữa sao ? đó là ánh mắt yêu ah. Lục Vu hung hăng rít gào trong lòng, thiếu gia ngu thật hay là giả ngu ? ta đã nói rõ vậy rồi, người ngốc nghe còn hiểu nha.

Ngu ngốc? Lục Vu nhìn biểu tình vô tội của thiếu gia nhà mình mà thở dài, đột nhiên hiểu được, luyến ái ngu ngốc không phải là thích một người không nên thích mà là thích một người mà không biết. Có nên nói thẳng với hắn không ? hay là chỉ cần bóng gió đế hắn tự hiểu ? Lục Vu cẩn thận lo lắng , thiếu gia đúng là cây vạn tuế vất vả lắm mới nở được một đóa hoa, vương gia vương phi mà biết nhất định sẽ rất vui, cho nên chuyện này tuyệt đối không thể manh động. Nếu nói thẳng với hắn, chưa nói đến việc hắn có thể không thừa nhận, cho dù nhờ nàng chỉ điểm mà nhận ra thì với hiểu biết của nàng về nam nhân này, hắn nhất định cảm thấy lòng tự tôn bị tổn thương, thậm chí còn thẹn quá thành giận mà cố ý gây bất hòa với Thư cô nương…

Hơn nữa, với tác phong làm việc vang dội mạnh mẽ của thiếu gia, nếu đã nhận ra tâm tư của mình, có lẽ sẽ lập tức hành động, còn Thư cô nương…có lẽ lâu ngày sẽ sinh tình ah. Lục Vu lại thở dài, cũng coi như là báo ứng đi, ai biểu hắn làm thương tâm nhiều cô nương như vậy, cho nên nghĩ tới nghĩ lui lại quyết định không nói thẳng. Hồng Liên đã từng nói, chuyện nam nữ, người ngoài tốt nhất đừng nhúng tay vào, hai người phải cùng có cảm tình thì tình cảm mới bền vững. Diệp Vũ nhìn Lục Vu thở dài thở ngắn hỏi « ngươi rốt cuộc làm sao vậy ? rất khác thường ah »

“Ai…” Lục Vu lại thở dài nói, “tiểu nhân bỗng nhiên cảm thấy trách nhiệm của mình thật nặng nề, cho nên… Lục Vu mới nói tới đây xe ngựa đã dừng lại, một thanh âm lười nhác từ ngoài truyền vào « đang nói gì vậy ? » tiếp theo là một nam nhân tuấn lãng vén màn xe tiến vào Lục Vu vội vàng hành lễ « gặp qua Viễn thế tử »

“Không cần đa lễ » Duẫn Định Viễn cười cười, ngối xuống cạnh Diệp Vũ, đưa tay vỗ vai hắn, phiền muộn nói « sớm biết ngươi vì Tiểu phượng hoàng mà đáp ứng ta thì ta đã đưa ra điều kiện khó hơn rồi » “Tiểu Phượng Hoàng?” Lục Vu nghi hoặc. « Chính là người ngươi đệm nhạc múa Phượng hoàng lai nghi đó, dường như tên là… »Duẫn Định Viễn nghĩ rồi lại nói « ah, Thư Mặc Nhiễm, không biết nàng là thiên kim nhà ai ? »

Diệp Vũ hất tay hắn ra, động tác tuy tao nhã nhưng bao hàm ý tứ ghét bỏ, thản nhiên nói « ta vốn định tìm ngươi » “Ngươi vì sao không cho ta thấy nàng?” Duẫn Định Viễn tò mò hỏi « tuy rằng ngươi cơ bản không thiếu nữ nhân, nhưng đây là lần đầu tiên che giấu kỹ như vậy, thực làm ca ca ta tò mò nha » “Ta không cho ngươi thấy nàng?” Diệp Vũ liếc mắt nhìn hắn « ngươi xác định ngươi thích bị đám vương công quý tộc vây quanh, cuối cùng chọn trong đám nữ tử kia một người làm thế tử phi, à không, là sườn phi ? »

Duẫn Định Viễn bất mãn nói, “Ngươi đừng làm như tốt với ta lắm vậy, ta còn không biết ngươi sao ? ta bị quấn lấy, ngươi cao hứng còn không kịp, sao có hảo tâm mà giảu vây cho ta » Diệp Vũ cũng không che giấu, sảng khoái trả lời, “chúng ta đều như nhau ah » Duẫn Định Viễn cũng không vòng vo « đừng tưởng ta không biết ngươi làm cho ta rời đi sớm là vì để ta không gặp được cô nương kia nha. Nếu ngươi không nói cũng đừng trách ta sẽ nói lại với hoàng thúc, đến lúc đó ngươi không chỉ có đối mặt với hoàng thúc, hoàng thẩm mà còn có Tiểu Cương, Nhu nhi, Từ nhi… »

Diệp Vũ thản nhiên nói, “Tùy ngươi…” “Di? Mấy ngày hôm trước ngươi không phải như vậy nha » Duẫn Định Viễn nghi hoặc « ngươi không sợ ta nói hươu nói vượn với hoàng thẩm sao ? à không, ngươi không sợ ta báo cáo với hoàng thẩm sao ? » « Chẳng lẽ ngươi chưa từng nói hươu nói vượn trước mặt nương ta sao ? » Diệp Vũ nghĩ tới mỗi lần đại gia đình họp mặt là lại hận đường ca đến nghiến răng, nhưng lúc này quyết định không để hắn chế giễu, vân đạm phong khinh nói « biết là tốt rồi »

« Lần này không giống nha » Duẫn Định Viễn một ý hai lời Diệp Vũ làm như không nghe thấy « lần này đến Huy Châu thấy thế nào ? » “Cũng không tệ lắm.” sắc mặt của Duẫn Định Viễn trở nên nghiêm túc hơn « trị an rất tốt, hoàn không nhìn ra hai năm liên tục bị cướp quan ngân, Thanh Y hầu cũng không tệ, danh vọng ở Huy Châu cực cao, dù mọi người bất hòa với nhau thế nào nhưng không một ai có ý kiến gì với hắn » dù nói thế nhưng trong giọng nói không hề có ý khen ngợi.

« Ta muốn tới nha môn » Diệp Vũ nói « Hì hì, vậy ta được lợi gì ? » Duẫn Định Viễn hề hề nói « hay là nói cho ta biết Thư Mặc Nhiễm là thiên kim nhà ai cũng được » Hắn vừa dứt lời, xe ngựa bỗng nhiên dừng lại, bên ngoài truyền đến tiếng của thị vệ tùy thân của Duẫn Định Viễn « đại nhân, trong nhà cấp báo »

“Chuyện gì?” Duẫn Định Viễn nhíu mày, vén lên mành tiếp nhận thư tín từ tay thị vệ, biểu tình trên mặt vừa vui sướng lại xen lẫn lo lắng, ngẩng đầu nói với Diệp Vũ « Uyển Thanh sắp sinh » « Chúc mừng Viễn ca » ngữ khí của Diệp Vũ cũng hàm chứa vui sướng “Trở về chuẩn bị một chút,buổi chiều chúng ta cùng về Ngu thành » Duẫn Định Viễn phân phó với thị vệ rồi ra lệnh cho xa phu « đến Tri châu phủ »

Buổi chiều, Lục Vu nhìn Viễn thế tử rời đi, hỏi Diệp Vũ « thiếu gia, vậy có được không ? » Diệp Vũ nhìn bụi đất mù mịt phía trước, mỉm cười nói « có gì mà không được, như vậy hiệu suất làm việc sẽ nhanh hơn » « Nhưng sớm muộn gì Viễn thế tử cũng biết ngài lừa hắn, ngài không sợ hắn gây phiền toái sao ? » Lục Vu có chút lo lăng

“Ngươi cảm thấy ta sẽ ngoan ngoãn phục tùng hắn, hắn sẽ gây phiền toái được cho ta sao ? » Diệp Vũ hỏi lại. Lục Vu nghẹn lời, Viễn thế tử vẫn lo thiên hạ không loạn, nhất định sẽ không an phận. Nghĩ tới đây Lục Vu lại thở dài, cứ tính kế qua lại hoài, người ngoài còn tưởng bọn họ là kẻ thù của nhau..