Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 33

Chương 33: Tiểu thư kéo kiệt

Mọi người ở sơn trại Đầu Đà mấy ngày nay rất buồn bực,tiểu thư nghịch ngợm làm bọn họ luôn đau đầu đột nhiên bắt đầu theo Tam đương gia học quản lý trong trại, tính toán tỉ mỉ, mọi thứ đều quy ra tiền, keo kiệt làm người ta giận sôi lên. “Tam đương gia, cũng sắp vào hè, chúng ta có nên xuống núi mua ít vải bố không ? mọi người nên làm xiêm y nha » Tả đường chủ phụ trách các sự vụ trong trại lên tiếng. Hoắc Thanh Nhân còn chưa mở miệng, Mặc Nhiễm ngồi sau bàn học đã hỏi « mọi người không có quần áo mặc sao ? quần áo mùa hè năm ngoái vẫn còn tốt, sao phải làm xiêm y ? »

Tả đường chủ nói, “trong trại chúng ta không thể so với dân chúng bình thường được, vải thô bình thường không chịu nổi vài năm cho nên hàng năm đều phải đổi mới, hơn nữa trại chúng ta tuy không phải quá giàu nhưng cũng không đến nỗi lo ăn lo mặc » « Không chịu nổi vài năm ? » Mặc Nhiễm nhìn quần áo của Tả đường chủ nói « quần áo của Tả đường chủ là đồ năm ngoái đúng không ? xem ra cũng không đến nỗi, vài năm không được nhưng chắc hai năm sẽ không vấn đề gì » Mặc Nhiễm nói xong, cắm cúi đọc sổ sách trên bàn, hồi lâu lại nói « năm trước còn thừa ba thất, như vậy đi, nói mọi người cứ mặc đồ cũ, ai thực sự không cố được nữa thì dùng tam thất này mà làm một bộ, năm năm không mua vải mới »

« Vậy… » Tả đường chủ chần chờ nhìn Hoắc Thanh Nhân Hoắc Thanh Nhân cười khổ lắc đầu, Mặc Nhiễm nghiêm mặt nói, “Chúng ta cũng không phải người phú quý, mặc sang quá làm gì, cứ vậy đi » « Tiểu thư, chúng ta cũng chỉ mua vải thô mà thôi, mặc không được thoải mái lắm » Tả đường chủ cố vớt vát.

Mặc Nhiễm dài thở dài, lo lắng nói: “Tả thúc thúc, Đại Thanh quốc chúng ta còn nhiều người phải mặc đồ vá nha, chúng ta vậy là tốt lắm rồi » Tả đường chủ khóe miệng co rút, trong lòng rít gào : tiểu thư, ngài là nữ nhi thổ phỉ, bảy ra vẻ mặt yêu nước thương dân làm gì chứ. Tả đường chủ vừa rời đi, Mặc Nhiễm lại cúi đầu gảy bàn tính « một bố tám lượng, năm rồi mua ba mươi thất, tổng cộng là hai trăm bốn mươi lượng » quay đầu nhìn Hoắc Thanh Nhân, rạo rực nói « Tam cha, tiền tiết kiệm này đều là của ta chứ ? »

Nghĩ tới chuyện đã đáp ứng nàng, Hoắc Thanh Nhân dở khóc dở cười đáp « chuyện Tam cha đã hứa với ngươi nhất định sẽ không đổi ý » Sau khi từ thư viện về, nàng liền đi thẳng đến thư phòng hắn, muốn thỉnh giáo cách kiếm tiền. Hắn vạn phần kinh ngạc, đưa nàng đi đọc sách sao quay đầu lại muốn thành thương nhân ? Nàng nghiến răng nghiến lợi kể lại mọi chuyền, oán giận đến đập bàn trừng mắt. Hắn cũng không dám cười, nghĩ tới bộ dáng của người kia, đúng là tức chết người không đền mạng.

Mặc Nhiễm đương nhiên không muốn cứ vậy bán mình cho Diệp Vũ, cho nên muốn cố gắng kiếm tiền, có thể giảm bớt thời gian bị khuất nhục được ngày nào hay ngày đó. Hoắc Thanh Nhân luôn muốn nàng để ý sự vụ trong trại, cho nên đây là cơ hội tốt, vì thế đề nghị, do thời gian không nhiều cho nên phải bắt đầu từ trong trại. Nàng có thể xem xét các khoản thu chi trong trại, cái nào tiết kiệm được thì toàn bộ đều cho nàng, từ đó nàng liền vùi đầu trong phòng thu chi. Hoắc Thanh Nhân nhìn Mặc Nhiễm hai mắt tỏa sáng, bất đắc dĩ lắc đầu, chỉ mới một ngày đã biến thành tiểu quỷ keo kiệt rồi. Vừa lúc Hữu đường chủ quản lý hậu cần võ trang trong trại đi vào « Tam đương gia, dây sắt của cầu treo ở phía tây trại đã hư hỏng rất nặng, không thể dùng được nữa, ta nghĩ nên đổi cái khac rồi »

« n, ta vẫn luôn lo lắng chuyện này » Hoắc Thanh Nhân đáp « dây sắt kia đã dùng mười mấy năm rồi, quả thật đã lắm rồi, cũng nên đổi mới » “Chậm đã!” Mặc Nhiễm nói, “tây môn là cửa sau của trại đúng không ? hiện tại không có ai đi cửa đó phải không ? » “n, từ nửa năm trước phát hiện cầu treo không ổn, cửa kia cũng liền đóng lại, chờ đến lúc thong thả sẽ tu sửa lại » Hữu đường chủ đáp « vừa văn mấy hôm trước đã thu hoạch xong, ta nghĩ đã đến lúc »

Mặc Nhiễm nghĩ nghĩ nói, “đóng lại đã nửa năm, với mọi người cũng không có ảnh hưởng gì cầu treo kia cứ tạm thời để vậy đi » “Tiểu thư, ” Hữu đường chủ lúc này mới hiểu được vẻ mặt buồn bực của Tả đường chủ « cửa trại là chuyện quan trọng, nếu lỡ có địch nhân đến xâm phạm thì phải làm sao ? » Mặc Nhiễm nghiêng đầu nghĩ nghĩ, nghiêm trang nói: “Vậy bảo đám Thạch Đầu hảo hảo luyện tập đi, lúc đó đánh lại là được rồi »

… Hữu đường chủ vừa đi ra ngoài, Mặc Nhiễm đã bày ra vẻ mặt tham lam hỏi Hoắc Thanh Nhân « đổi dây sắt mất bao nhiêu tiền ? » Hoắc Thanh Nhân cười khổ, bắt đầu hoài nghi mình có làm sai hay không

“Tam cha, về sau không cần dùng giấy Tuyên Thành đắt tiền như vậy nữa » Mặc Nhiễm nhìn sổ sách nói « dù sao ngài luyện chữ cũng chỉ để tiêu khiển mà thôi, dùng giấy loại thấp là được rồi » như vậy hàng tháng có thể tiết kiệm được mười lăm lượng ah. Hoắc Thanh Nhân biểu tình cứng đờ, hắn quả nhiên sai lầm rồi “Nhị cha, ngài về sau uống rượu ít thôi, như vậy mới tốt cho thân thể »

Tống Tử Long còn chưa kịp cảm động, Mặc Nhiễm đã nói tiếp « ta nghĩ về sau mỗi ngày chỉ nên uống một bầu thôi, không được hơn » thế là một tháng lại giảm được mười lăm lượng nha. Khuôn mặt đầy vết sẹo của Tống Tử Long có chút ủy khuất “Thạch Đầu, Hầu Tử, Cá Chạch, các ngươi cũng không còn nhỏ nữa, thu gặt xong thì xuống núi tìm việc làm, kiếm tiền đi » không biết một tháng có thể kiếm được ba mươi lượng không ?

Sắc mặt mọi người đều đen như đít nồi. Mặc Nhiễm đi theo Hoắc Thanh Nhân tuần tra trong trại, bỗng nhiên nghe được hai người đang tám chuyện « vừa mới xuống núi thấy Trấn Viễn tiêu cục đang nghỉ ngơi ở dưới núi chúng ta, mấy xe hàng kia thoạt nhìn như chứa bảo bối gì đó, nói không chừng trị giá mấy ngàn lượng lận nha, Đầu Đà sơn trại chúng ta dù sao cũng là thổ phỉ mà, thế nhưng bọn họ đúng là không lo lắng gì » Hoắc Thanh Nhân nhìn Mặc Nhiễm hai mắt tỏa sáng khi nghe tới « mấy ngàn lượng » thì nhăn mày hỏi « ngươi không phải tính đi cướp chứ ? »

Mặc Nhiễm còn đáp « ta đang suy nghĩ, dù sao chúng ta cũng là thổ phỉ mà, đúng không ? » Hoắc Thanh Nhân ngửa mặt lên trời thở dài, hắn đúng là làm sai thật rồi Tống thẩm vội vàng tiến lên nói « tiểu thư, ngươi trăm ngàn lần không thể làm bậy »

Mặc Nhiễm vội vàng đỡ lấy rổ trứng của Tống thẩm « Tống thẩm, đi đường cẩn thận một chút, rổ trứng gà này trị giá tới năm, sáu mươi văn tiền lận nha » Tống thẩm: … Sơn trại Đầu Đà chưa từng trải qua cuộc sống một ngày mà như một năm như vậy, chịu đựng mấy ngày, rốt cuộc bọn họ cũng tiễn bước tiểu thư keo kiệt, sau đó Tam đương gia xuất tiền trong trại ra, Tả đường chủ xuống núi mua vải, Hữu đường chủ tìm người sửa cầu treo, Tống Tử Long vui vẻ uống rượu, Hoắc Thanh Nhân nhìn giấy Tuyên Thành tốt nhất thỏa mãn thở dài, Tống thẩm cầm rổ trứng ngẩng cao đầu mà bước…

Tương phản với nỗi vui thoát khỏi bể khổ của người trong trại, Mặc Nhiễm mang theo tâm tình bi thương trở về « địa ngục ». Sờ năm trăm lượng bạc mà mọi người trong trại nhịn ăn nhịn mặc mới có được, nghĩ tới co số ba ngàn lượng, Mặc Nhiễm rất muốn khóc… Nghĩ tới tên đầu sỏ làm mình rơi vào địa ngục, Mặc Nhiễm lại thấy như trên đầu có đám quạ đen bay vòng vòng. Tên hỗn đản kia rời đi cũng không nói một lần, ngày đó thi xong, nàng còn vội vã chạy tới Trúc viện muốn hỏi hắn kế tiếp an bài thế nào, kết quả chỉ thấy vườn không nhà trống, người chẳng có tăm hơi, tuy biết đó là tác phong của hắn nhưng lòng vẫn thấy ủy khuất khó hiểu. Lấy tờ giấy ngày đó Diệp Vũ đưa cho, Mặc Nhiễm ngẩng đầu nhìn phương hướng, hình như là góc đường kia thì phải…mơ hồ có tiềng ồn ào truyền tới, Mặc Nhiễm có chút nghi hoặc, nơi này là thành nam Huy Châu thành, là nơi tập trung của quan to quý nhân ở địa phương, lẽ ra phải thực thanh tĩnh mới đúng…

Tầm mắt xoay chuyển chợt thấy cảnh tượng náo nhiệt đông như trẩy hội, hơn mười chiếc xe ngựa đang đứng trước một tòa đại trạch, rất nhiều quan to quý nhân cầm bái thiếp lục tục đi vào, phía sau họ còn là nữ tử trẻ tuổi mỹ mạo xinh đẹp, trang điểm cẩn thận. Có hoàng thân quốc thích nào muốn chọn phi sao ? phô trương thật lớn nha. Mặc Nhiễm tò mò nhìn bảng hiệu, sau đó thì sửng sốt : Bích phủ. Cúi đầu nhìn tờ giấy trong tay mình, lại ngẩng đầu nhìn thêm lần nữa, Mặc Nhiễm nghi hoặc nhíu mày, là ở nơi này thật sao ? Đang chần chờ đã nghe thanh âm trào phúng quen thuộc « ah, không phải là Thư tiểu thư sao ? ngươi tới đây làm gì ?’

Mặc Nhiễm ngẩng đầu liền thấy Thẩm Hân Lam một thân xiêm y màu đỏ, bộ dáng cao ngạo như mọi ngày. Thẩm Hân Lam từ trên xuống dưới đánh giá nàng, ánh mắt lộ vẻ khinh thường rõ ràng. Mặc Nhiễm cũng theo ánh mắt nàng mà cúi đầu, hôm nay nàng chỉ mặc một kiện xiêm y vải bông tố sắc, vì tiết kiệm tiền nên không mướn xe ngựa, cứ vậy mà chạy tới đây nên có chút chật vật, so với Thẩm Hân Lam trang dung tinh xảo, giống như nàng làm nha hoàn còn có chút trèo cao. « Diệp giám sát thực sự nhận ngươi làm đệ tử ? » Thẩm Hân Lam cau mày ‘xem ra giống y chang nương ngươi, không hề thiếu thủ đoạn… »

Bởi vì chuyện lúc trước nên nàng đã gần như bại lộ thân phận trước mặt Thẩm Hân Lam, vì vậy lúc này cũng không ẩn nhẫn nữa, hỏi ngược lại « ngươi biết nương ta ?’ « Còn cần phải biết sao ? » Thẩm Hân Lam hừ lạnh « chỉ bằng việc nàng có thể làm cho ngươi vào thư viện liền… » Mặc Nhiễm tay nắm thành quyền, cười tủm tỉm nói « sao không nói tiếp ? nói đi »

Thẩm Hân Lam hiển nhiên nhớ tới chuyện bị đánh lần trước, há miệng thở dốc, không dám lên tiếng… Mặc Nhiễm đột nhiên ý thức được một việc, “Vừa rồi ta thấy có gì đó không đúng, chẳng phải ngươi rất chán ghét Diệp giám sát sao ? sao đột nhiên lại trở nên hiền lành như thế ? » Thẩm Hân Lam đỏ mặt, oán hận trừng mắt nhìn nàng « ai cần ngươi lo », dứt lời liền xoay người đi về phía cửa.

Mặc Nhiễm nhìn theo bóng dáng của nàng nghĩ ngợi, Thẩm Hân Lam đột nhiên xoay người, khinh miệt nói « mặc kệ ngươi là tiểu thư nhà ai, nương ngươi có thủ đoạn thế nào cũng đừng mơ chiếm được tiện nghi ở trong này. Nếu thức thời vẫn nên rời đi sớm một chút, đỡ phải chịu tội » Mặc Nhiễm nhún vai thản nhiên nói « ngươi nói chẳng có chút thuyết phục gì cả, chẳng phải lúc trước ngươi cũng muốn giáo huấn tao sao ? kết quả lại thua thảm bại, phải về nhà ba tháng nha » “Ngươi!” Thẩm Hân Lam bỗng nhiên ý vị thậm trường nói « chúng ta cứ chờ coi. Ta thực muốn nhìn xem bản chất dã man của ngươi có thể giấu được bao lâu » dứt lời liền ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào.

Mặc Nhiễm còn mãi suy nghĩ nguyên nhân Thẩm Hân Lam thay đổi thái độ với Diệp Vũ nhưng nghĩ mãi không ra, đành từ bỏ, lòng của phụ nữ như kim đáy bể ah. Ngẩng đầu nhìn tấm bảng, hít sâu một hơi rồi nhắm cửa đi tới. Diệp Vũ, ngày nào đó bổn tiểu thư sẽ giẫm nát ngươi dưới chân..