Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 34

Chương 34: Ma cao một trượng

Vừa mới đi tới cửa đã bị chặn lại, thủ vệ cao thấp đánh giá nàng một phen rồi lễ phép nói « không biết cô nương đến có chuyện gì ? có bái thiếp không ? » Phía sau vang lên tiếng cười khẽ, ý tứ khinh thị không cần nói cũng biết. Mặc Nhiễm cắn răng, thầm mắng Diệp Vũ mười tám lần, tức giận lấy tờ giấy trong lòng ra nói « ta cái gì cũng không có, nhưng Diệp Vũ bảo ta tới đây tìm hắn » Thủ vệ nhìn tờ giấy trong tay nàng hỏi « cô nương là… »

“Thư Mặc Nhiễm.” « Thì ra là Thư cô nương »thủ vệ lập tức cung kính thi lễ « thiếu gia đợi đã lâu, mời đi theo tiểu nhân » Mặc Nhiễm sửng sốt, “Diệp Vũ đã nói với ngươi ? » còn tưởng rằng phải bị nhục nhã một phen mới có thể đi vào.

« Dạ, Thư cô nương, mời bên này » thủ vệ xoay người dẫn đường Thái độ thủ vệ hoàn toàn thay đổi, Mặc Nhiễm không vội vã cất bước mà ưỡn ngực, khóe miệng cong lên, nghiêng người nhìn lượt qua sau rồi mới đi theo thủ vệ. Phía sau truyền đến tiếng nghiến răng, nghĩ tới ánh mắt ghen tỵ của các tiểu thư vừa rồi, tâm tình Mặc Nhiễm vô cùng thư sướng, ka kaka, bổn tiểu thư dễ bị khinh bỉ lắm sao ?

Trong thư phòng, Lục Vu nhìn nam tử vững như thái sơn sau bàn học, nhịn không được lên tiếng « thiếu gia, ngươi thực sự sẽ nhận nữ tử này sao ? » “Có bạc vì sao không thu?” Nam tử đương nhiên nói. “Thư cô nương sẽ mất hứng .” Lục Vu nói.

Nam tử rốt cuộc cũng rời mắt khỏi sách, nghi hoặc nói “liên quan gì tới nàng?” Chẳng những có mà còn rất nghiêm trọng ah, nữ nhân ghét nhất là nam nhân do dự. Lục Vu nhìn vẻ mặt của hắn mà vò đầu bứt tai, ngài đang thích người ta mà, còn không biết thu liễm một chút sao? Mấy ngày nay, Diệp Vũ đã quen thuộc hành vi khác thường của Lục Vu nên không nói gì, tiếp tục đọc sách.

Hồi lâu, Lục Vu vẫn chưa từ bỏ ý định “thiếu gia, ngài gần đây có hay nhớ ai đó không?” Diệp Vũ “Mặc Nhiễm?” “Sao ngài lại nhớ nàng?” Lục Vu vừa rồi còn âu sầu giờ thì tươi tắn rạng rỡ, Diệp Vũ lại thản nhiên đáp “vì nàng sắp tới đây”

… Tươi tắn trên mặt Lục Vu suy sụp, rồi biến mất không tăm tích. Diệp Vũ tiếp tục đọc sách

Lại qua một lúc lâu… Lục Vu sâu kín mở miệng, “Thiếu gia, ngài xác định không có cảm giác ‘Một ngày không gặp như cách ba thu sao?” “Phượng cầu hoàng?” Diệp Vũ ngẩng đầu.

“Ừ!” Lục Vu nhìn hắn, hai mắt tràn đầy hi vọng « khi thích một người, một ngày không gặp đều nhớ đến phát cuồng, không chỉ vậy » Lục Vu vội vàng bổ sung « chỉ cần nghĩ tới người đó thì sẽ cười, dù tâm tình không tốt cỡ nào, chỉ cần thấy nàng liền vô cùng vui vẽ, nhịn không được muốn tới gần, nhịn không được muốn đụng chạm, nhịn không được… » “Lục Vu.” Trên mặt Diệp Vũ hiện lên thần sắc :ah, giờ thì ta đã hiểu Lục Vu nhãn tình sáng lên, “Thiếu gia, ngài nói.”

“Ngươi có người trong lòng ?” Diệp Vũ nói. Lục Vu: … “Là ta sơ sót, ” Diệp Vũ nói, “Hôm nay liền chuẩn cho ngươi đi gặp hắn.”

Lục Vu rốt cuộc bị đả bại, ủ rũ xoay người tính rời đi « Ngươi đi vội vậy sao ? » « Tiểu nhân không đi, tiểu nhân đến tiền viện thôi » Lục Vu quay đầu, u oán nhìn Diệp Vũ « còn nữa, tiểu nhân không có người trong lòng »

Diệp Vũ nghi hoặc nghiêng đầu « không có người trong lòng ? ngươi mấy ngày qua hành vi rất bất thường, không phải vì phát cuồng sao ? » “Thiếu gia!là nhớ đến phát cuồng, là nhớ đến phát cuồng » Lục Vu rốt cuộc không nhịn được nữa, rống lên rồi chạy nhanh ra ngoài. Diệp Vũ vẫn bộn dáng khó hiểu nhìn nàng, sau đó cúi đầu đọc sách.

******************* Đối với người hiện tại thấy tiền là sáng mắt như Mặc Nhiễm mà nói, khu vườn này cực kỳ đáng giá, mái lợp ngói lưu ly, tường làm bằng đá xanh, rường cột chạm trổ, hành lang gấp khúc, ngay cả tấm biển trên cổng cũng lấp lánh ánh kim. Mặc Nhiễm cảm thấy nếu nói thẳng tới vàng thì có khả năng sẽ mất điểm, vì thế chỉ vào mái ngói trên mái hiên nói « ngói lưu ly kia bao nhiêu tiền ? »

Thủ vệ đột nhiên bị hỏi như vậy, có chút không hiểu nhưng vẫn có lễ đáp « tiểu nhân không biết » « Chắc là rất đáng quý » Mặc Nhiễm bĩu môi, nếu để cho nàng quản nơi này, có lẽ rất nhanh sẽ kiếm được ba ngàn lượng nha. Xuyên qua một cái hành lang gấp khúc, chợt nghe âm thanh ồn ào từ trong phòng truyền ra, Mặc Nhiễm tò mò nhìn vào bên trong thì thấy phòng kia hình như là một đại sảnh, bên trong có rât nhiều quan to quý nhân cùng các thiên kim tiểu thư đang trò chuyện náo nhiệt.

Ngực dâng lê cảm giác bài xích, Mặc Nhiễm nhíu mày, cho rằng do thiên tính của thổ phỉ, cho nên bước nhanh đi theo thủ vệ. Lục Vu vừa mới đi tới, cũng thu hết biểu tình vừa rồi của Mặc Nhiễm vào mắt, tâm tình vừa mới bị Diệp Vũ dập tắt lại có dấu hiệu nhen nhóm lại, vội vàng chạy tới nói « Thư cô nương, ngươi đừng hiểu lầm, những người này đều vì thiếu gia đại triển tài hoa trong Ngự tuần lễ, lại nghe nói ngươi đã bái sư cho nên mới mộ danh mà đến. Ngươi cũng thấy đó, đều là quan to quý nhân, thiếu gia không tiện đắc tội, vì thế mới để bọn họ vào » Mặc Nhiễm nghi hoặc nhìn Lục Vu, “vì sao ta phải hiểu lầm?”

Lục Vu sửng sốt, lập tức sụ mặt « không phải ngươi đang ghen sao ? » “Ghen?” Mặc Nhiễm nghi hoặc nhìn nhìn chung quanh, “Với ai ?ghen ai ?” Hi vọng trong lòng Lục Vu lập tức tan biến, thuận miệng nói « cả đám nữ nhân ở đây, ngươi thích ghen ai thì ghen »

Mặc Nhiễm nghiêng đầu nhìn nàng, dường như suy nghĩ gì đó, hi vọng trong lòng Lục Vu lại nhen nhóm trở lại đã bị Mặc Nhiễm dập tắt không thương tiếc « đám nữ nhân đó tới câu dẫn người trong lòng ngươi sao ? » dứt lời còn nhìn ngó chung quanh, tìm kiếm thân ảnh nam nhân.. Lục Vu đưa Mặc Nhiễm đến thư phòng xong liền lui xuống. Mặc Nhiễm không khách khí mà đến ngồi bên cạnh bàn, sau đó lấy bạc trong lòng ra, sảng khoái vỗ lên bàn « đây là năm trăm lượng » « Không ngờ ngươi cũng rất tự giác » Diệp Vũ nhìn nàng, tâm tình dường như rất tốt « phí ăn uống cũng mang tới »

“Ngươi nói cái gì?” Mặc Nhiễm cả kinh nói, “Đây là phí học tập!” « Phí học tập là ba ngàn lượng, không phải năm trăm » Diệp Vũ mỉm cười đáp « Ta đang muốn nói chuyệ này. Tuy ra đáp ứng sẽ phụ trách việc ăn uống của ngươi, sau này thành tài cũng sẽ phục vụ cho ngươi nhưng chúng ta cần nói rõ ràng mọi chuyện trước, ta nghĩ giám sát đại nhân cũng không đến nỗi chiếm tiện nghi của một nữ tử như ta chứ ? »

“Cho nên?” Mặc Nhiễm lại lấy trong lòng ra một tờ giấy « cho nên chúng ta vẫn nên giấy trắng mực đen viết cho rõ ràng đi » Diệp Vũ nhớ lại chuyện cũ, nhíu mày nói « ngươi đúng là thích giấy trắng mực đen »

Mặc Nhiễm cũng nhớ lại chuyện lần đó, không khỏi đỏ mặt, lẩm bẩm « lần này là quang minh chính đại, có gì không đúng » Diệp Vũ nhếch môi « nếu đã không có gì không đúng vậy viết đi » Hắn đáp ứng thống khoái như vậy làm Mặc Nhiễm sửng sốt, nghi hoặc « ngươi lại có âm mưu gì ? »

Diệp Vũ vô tội nhún nhún vai, “Không phải do ngươi đề nghị sao?” Mặc Nhiễm cẩn thận suy nghĩ, thực sự không nhận ra âm mưu gì mới yên tâm nói tiếp « ta tra qua rồi, nha hoàn nhà giàu Huy Châu mỗi tháng được mười hai lượng, ngươi là sư phụ ta, ta tính lợi cho ngươi một chút, mười lăm lượng là hợp lý cho cả hai » Diệp Vũ nhíu mày, “tính lợi cho ta? Mười lăm lượng?”

Mặc Nhiễm như đã có tính toán trước « ta không phải là nha hoàn, ta lấy thân phận một tiểu thư tới hầu hạ ngươi, chẳng lẽ mười lăm lượng cũng không đáng sao ? » Diệp Vũ nghiêng đầu nghĩ nghĩ, gật đầu nói, “Không đáng.” Mặc Nhiễm hắn đắc ý cười, cảnh giác nói ‘ngươi quả nhiên có âm mưu »

« Chẳng lẽ ngươi muốn ta nói là đáng hay không được » Mặc Nhiễm nghẹn lời,vẫn cảm thấy hẳn sẽ không đơn giản như vậy, suy tư hồi lâu không có kết quả lại nói tiếp « được, ngươi đã không có ý kiến vậy ta cứ thế mà viết » “n, hảo.”

« Ngoài trừ việc ăn uống, những chuyện khác đều tính phí, ngươi có muốn ghi rõ ra rồi chúng ta thương lượng giá cả không ? » Mặc Nhiễm hỏi « Ta nghĩ với trình độ hiện tại của ngươi hẳn là không có việc gì để người làm »Diệp Vũ đáp « chờ ngươi học có thành tích rồi tính sau đi » « Ta dù học vấn không bằng ngươi, nhưng công phu không tệ ah » Mặc Nhiễm tranh thủ « ngươi tra án không cần người ở bên cạnh bảo vệ sao ? »

« Ngươi bảo vệ ta ? » Diệp Vũ giống như nghe được chuyện gì buồn cười lắm, không đợi Mặc Nhiễm lên tiếng đã nói tiếp « ngươi có biết thân phận ngươi mẫn cảm, trải qua Ngự tuần lễ vừa rồi càng bi người ta chú ý, nếu không muốn gặp phiền toái thì ta khuyên ngươi tốt nhất đừng để lộ là ngươi biết võ công » « Vậy gặp nguy hiểm thì làm sao ? » Mặc Nhiễm không phục « không có chuyện này » vốn nghĩ hắn sẽ châm chọc như mọi khi, ai ngờ hắn lại tươi cười nói ‘ta sẽ bảo vệ ngươi chu toàn »

Mặc Nhiễm không biết trong lòng có cảm giác gì “Viết xong sao” Diệp Vũ nhìn nàng hỏi. “Nga, xin chờ một chút.” Mặc Nhiễm đọc lại một lượt, thấy mọi chị tiết đã đầy đủ mới đưa cho Diệp Vũ « ngươi xem có cần bổ sung gì không »

Diệp Vũ không khách khí nói, “đương nhiên, vừa rồi là do ngươi viết, chứng từ phải do cả hai bên mới đúng » Mặc Nhiễm có dự cảm không tốt, muốn thu hồi lại nhưng đã không kịp, Diệp Vũ đọc lướt qua rồi lập tức cầm bút, chuẩn bị viết. Mặc Nhiễm vội vàng đi tới, đè lấy tờ giấy hỏi « ngươi muốn viết gì ? »

« Ngươi ở chỗ của ta, ăn mặc chẳng lẽ không tính sao ? » Diệp Vũ bộ dáng bất đắc dĩ « vốn dĩ ta cũng không muốn so đo nhưng ngươi đã tính toán kỹ như vậy, ta cũng không thể để ngươi chiếm tiện nghi của ta, chúng ta cứ theo ý của ngươi mà làm đi » nói xong liền bỏ tay nàng ra, bắt đầu viết. Mặc Nhiễm gắt gao nhìn chằm chằm ngòi bút, giống muốn tìm thấy âm mư từ đó. « Chi phí ăn mặc mỗi tháng năm mươi lượng… »đọc tới đây Mặc Nhiễm trừng to mắt, đưa tay muốn ngăn cản nhưng Diệp Vũ đã có chuẩn bị, tay trái túm lấy nàng, kéo vào trong ngực.

« Năm mươi lượng » Mặc Nhiễm tức giận nói « nha hoàn nhà giàu cũng đâu có tình phí ăn mặc » « Nhưng ngươi đâu phải là nha hoàn, đúng không ? » Diệp Vũ thong dong viết xong, cúi đầu nhìn người đang tức giận mà cười đến thành khẩn ‘dù sao ngươi cũng là tiểu thư, ta sao có thể không để ý đến chuyện ăn mặc của ngươi. Yên tâm, nể tình ngươi là đệ tử của ta, ta đã giam giảm lắm rồi, chi phí ăn mặc ở Bích phủ một tháng tới cả trăm lượng nha » …

Cái này có phải là tự lấy đá đập chân mình không ? Mặc Nhiễm khóc không ra nước mắt..