Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 35

Chương 35: Diệp Vũ thông suốt

« Các chi phí khác đến lúc đó chúng ta lại tính » Diệp Vũ buông bút, điểm chỉ rồi nắm lấy tay Mặc Nhiễm. Mặc Nhiễm muốn phản kháng nhưng đã dễ dàng bị ngăn chặn, mắt thấy ngón tay sắp in lên giấy, nếu cứ vậy thì nàng thiếu sẽ càng nhiều hơn, vĩnh viễn sẽ không có ngày xuất đầu ah. Nghĩ tới đây, Mặc Nhiễm vội vàngquay đầu, la lên « ta cảm thấy chúng ta là thầy trò, không nên viết giấy tính toán như vậy nha » “n?” Diệp Vũ cũng quay đầu nhìn nàng, sau đó…hai người cùng dừng lại.

Lúc trước Mặc Nhiễm bị Diệp Vũ túm lấy, lưng tựa vào lòng hắn, mà Diệp Vũ vì nắm tay nàng điểm chỉ nên hơi cúi người, đầu gần như tựa vào vai nàng. Lúc này hai người đối mặt nhau, gần đến mức có thể nghe được hô hấp của đối phương. Mặc Nhiễm không biết lúc này Diệp Vũ có tâm trạng giống mình không. Nhìn thấy hình ảnh đối phương, tim liền đập lợi hại, trong lúc nhất thời nói không nên lời Diệp Vũ trừng mắt nhìn, ma xui quỷ khiến thế nào mà lại cúi người, hai phiến môi mềm mại chạm vào nhau. Mặc Nhiễm cảm thấy cả người chấn động, giống như có dòng điện xẹt qua người, đầu óc trống rỗng, cảm giác như trái tim sắp nhảy khỏi lồng ngực.

“Thiếu gia! Ngươi nên đến tiền thính nhìn xem… » Lục Vu đột nhiên đẩy cửa bước vào, Mặc Nhiễm rốt cuộc cũng lấy lại ý tức, đưa tay đẩy Diệp Vũ ra. Lục Vu nhìn hai người mặt đỏ tai hồng, cảm thấy không khí có gì không đúng « các ngươi cãi nhau ? không đúng, không có nghe tiếng, chẳng lẽ là đánh nhau ? » Mặc Nhiễm không nói tiếng nào đã chạy như bay ra ngoài, Lục Vu nhìn Diệp Vũ bất đắc dĩ thở dài « thiếu gia, ngươi không biết là ngươi rất thích nàng sao ? »

“Thích?” Diệp Vũ không biết vì sao nghe được từ này lại đưa tay lên ngực, trong đầu bỗng hiện lên câu « Nếu thích một người, nhịn không được muốn tới gần, nhịn không được muốn đụng chạm… » “Thiếu gia?” Lục Vu thấy Diệp Vũ hiếm khi ngẩn người như thế, nghi hoặc hỏi « mà sao cả ngài và nàng đều đỏ mặt vậy ? » “Ngươi nói cái gì?” Diệp Vũ bỗng nhiên phục hồi tinh thần “Có chuyện gì?”

“Ta nói các đại nhân đã ngồi chật tiền viện từ lâu rồi, người nên đến xem đi » Lục Vu nghi hoặc nhìn hắn, cảm thấy hắn có điểm khác thường. “n, ta đã biết, ngươi trước đi xuống đi, ta theo sau đi ra.” Diệp Vũ phất phất tay, ngồi xuống bên bàn. Lục Vu vừa nghi hoặc nhìn hắn một cái rồi lui xuống.

Diệp Vũ kinh ngạc ôm ngực, tựa hồ như muốn đè nén cái gì đó đang chực nhảy ra ngoài, tầm mắt rơi xuống tờ ký kế trên bàn, không khỏi sửng sốt, cái tên kia…là mình ấn lên sao ? Không diễn tả được cảm giác lúc này, chỉ cảm thấy muốn cười, trong đầu lại hiên lên câu nói « chỉ cần nghĩ đến người kia là muốn cười… » « Thích sao ? » Diệp Vũ thở dài một tiếng, nhắm mắt tựa vào lưng ghế, không biết đang nghĩ gì, chỉ thấy trên môi hắn tràn đày nụ cười bất đắc dĩ lại sung sướng…

***************** Mặc Nhiễm ra sức cụng đầu vào thân cây, tự nói với mình vừa rồi chỉ là ác mộng nhưng đau đớn nói cho nàng biết mọi thứ là thật. Xoa môi, hai má lại nóng bừng lên, Mặc Nhiễm ra sức lắc đầu, không muốn nghĩ tới chuyện vừa rồi. Cái tên Diệp Vũ kia, lại muốn đùa giỡn nàng. Trước kia chưa từng có như vậy nha. Nghĩ đến chuyện đột kích lần trước, Mặc Nhiễm càng khẳng định, mặt lại đỏ bừng, không phải vì xấu hổ mà vì ảo não, vừa rồi đầu óc nàng trống rỗng biểu hiện khẳng định sẽ rất ngốc, hơn nữa lại không nói lời nào mà bỏ chạy…Mặc Nhiễm đối với việc mình dễ dàng bị đùa giỡn ảo não không thôi, hận không thể chui đầu vào hố.

“Uy !” “Uy ! Gọi ngươi đấy!” “Uy ! ! làm gì vậy!”

Thật ồn ào! Mặc Nhiễm quay đầu, thấy một nữ tử mặc y phục màu vàng đứng bên hành lang gấp khúc, diện mạo tuy kém Thẩm Hân Lam và Dương Khâm Thư nhưng cũng lộ ra khí chất làm người ta thương tiếc. Mặc Nhiễm thấy nàng trừng mắt nhìn, quay đầu nhìn chung quanh rồi lại chỉ vào bản thân, không xác định nói « gọi ta ? » “Không phải ở gọi ngươi, chẳng lẽ là…” Nữ tử khẩu khí thực bất mãn, nhưng không biết nghĩ tới cái gì, bỗng nhiên thay đổi, bày ra vẻ mặt ôn hòa nói « là ta gọi ngươi, ngươi tới đây đi » Mặc Nhiễm nghi hoặc tới gần, nàng kia lấy từ trong ống tay áo ra mấy khố bạc vụn đưa cho nàng « Diệp công tử nhà ngươi thích cái gì ? tất cả đều nói cho ta biết »

Nhắc tới bạc, Mặc Nhiễm hai mắt sáng lên nhưng nghe nàng hỏi vậy thì sửng sốt « vì sao ? » thực ra nàng muốn hỏi là tại sao lại hỏi nàng ? nàng vì sao phải nói cho ta nàng ta biết ? Ai ngờ nàng kia hiểu sao ý, cắn chặt răng lấy trong lòng ra một thỏi bạc lớn đặt vào tay Mặc Nhiễm « nhiều lắm rồi đó » Thấy bạc, Mặc Nhiễm vui vẻ ra mặt, đâu còn để ý tới lý do, vui vẻ nói « cô nương thật hào phóng »

« Đương nhiên » hoàng y nữ tử ôn nhu cười « nếu sau này ta thành nữ chủ tử của ngươi, tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi » “Nữ chủ tử?” Mặc Nhiễm trừng mắt, cao thấp đánh giá nữ tử trước mắt, bỗng nhiên hiểu được, nữ nhân này là tìm người trong lòng của Lục Vu. Nàng ta vừa mới nói Diệp công tử…đó chẳng phải là Diệp Vũ sao ? Lục Vu vậy mà thích Diệp Vũ . Kết luận này làm Mặc Nhiễm khiếp sợ đến há hốc mồm, người khác bị lừa cũng có thể hiểu được, dù sao tên kia cũng có khuôn mặt làm điên đảo chúng sinh..được rồi, còn có võ công cao cường cùng tài hoa, nhưng Lục Vu ngày nào cũng ở bên cạnh, chẳng lẽ không biết hắn là ác ma nham hiểm sao, sao lại có thể thích hắn được chứ ?Mặc Nhiễm thở dài, phải khuyên nhủ Lục Vu mới được, nên dừng cương trước bờ vực, quay đầu là bờ nha… Hoàng y nữ tử thấy nàng hết ngẩn người lại thở dài, sốt ruột nói « ngươi nói mau đi »

« Thật xin lỗi, ta không giúp được ngươi rồi » Mặc Nhiễm vạn phần không muốn trả lại bạc, nhưng nàng không thể vì chút lợi nhỏ mà tổn thương Lục Vu. « Ngươi đang đùa giỡn ta sao ?’ Hoàng y nữ tử đầu tiên là sửng sốt rồi tức giận nói Mặc Nhiễm đuối lý trước nên hiền lành cười nói « thực xin lỗi, ta không cố ý, thứ cho ta không thể nghe theo »

Mặc Nhiễm chân thành xin lỗi nhưng hoàng y nữ tử nào có nghe lọt tai, hơn nữa còn hiểu rằng ý của nàng là ta biết nhưng ta không thể nói với ngươi, tức giận vung ta mắng « ngươi được lắm, ngày sau sẽ cho ngươi đẹp mặt » Mặc Nhiễm theo phản xạ nắm tay nàng, nhíu mày hỏi « ta đã xin lỗi, cô nương còn có ý gì ? » Hoàng y nữ tử không ngờ nàng lại nắm lấy tay mình liền vung tay còn lại, Mặc Nhiễm cũng dễ dàng bắt được. Mặc Nhiễm cũng tức giận nói « chuyện cũng đâu có gì, sao ngươi lại vô lễ như thế »

Hoàng y nữ tử bỗng nhiên bật khóc thút thít, nước mắt như trân châu từng chuỗi, từng chuỗi rơi xuống làm cho người ta thương tiếc. Mặc Nhiễm bị nàng làm cho tay chân luống cuống, vội buông nàng ra « ngươi, ngươi khóc cái gì ? » Nàng kia bỗng nhiêm bụm mặt bỏ chạy, Mặc Nhiễm đuổi theo hai bước, cảm thấy có chút không đúng, dù sao cũng đã đi rồi nên cũng không để ý nữa. Buồn bực vừa rồi cũng theo chuyện này tan biến, lại bắt đầu thấy nhàm chán, đưa mắt đánh giá bốn phía thấy nơi này là một cái sân tao nhã, bên cửa sổ còn có vài bụi đinh hương đang nở, hương thơm thoang thoảng. Trong viện còn có một bàn đá rất sạch sẽ, nhìn là biết có người thường xuyên ngồi ở đây, phía sau có ba gốc cổ thụ, một trong số đó là chỗ nàng vừa ôm, hai cây khác có cột một cái võng, thoạt nhìn như để cho người nằm. Mặc Nhiễm đang nghi hoặc sao cái sân như thế này lại vắng lặng thì chợt nghe có tiếng bước chân truyền đến, rất nhanh trong viện liền đầy người, đúng là đám khách ở đại sảnh vừa rồi, còn hoàng y nữ tử thì hai mắt đẫm lệ, chỉ tay vào nàng ủy khuất nói « chính là nàng, ta vừa đi ngang qua nơi này, nàng đã không phân phải trái mà nói ta mơ ước Diệp công tử, sau đó còn nắm lấy tay ta bảo ta cút đi… »hoàng y nữ tử xoa cánh tay đỏ ửng, khóc thút thít.

« Liễu nhi đừng khóc, phụ thân sẽ lấy lại công đạo cho ngươi » nam nhân nhìn thô lỗ nhưng ngữ khí lại cực kỳ ôn nhu, khi quay đầu đánh giá Mặc Nhiễm thì ánh mắt lại thập phần sắc bén nhưng so với Tống Tử Long vẫn còn thua xa, nên Mặc Nhiễm cũng không e ngại. Phía sau có người nói với Mặc Nhiễm « ngươi nên nhanh chóng xin lỗi Tống đô úy đi, Đô úy tuy tính tình không tốt nhưng có tiếng là yêu chiều nữ nhi, ngươi là một nô tỳ nho nhỏ mà dám tổn thương tiểu thư của Đô úy, quả là to gan lớn mật ah » Ngữ khí vui sướng khi người gặp họa không che giấu chút nào.

Mặc Nhiễm cong môi cười lạnh, trong đám bọn họ có mấy người nàng đã gặp ở cửa, lúc này lại không lên tiếng, rõ ràng là muốn nhìn nàng xấu mặt. Tống đô úy thấy nàng bày ra biểu tình khinh thường thì nắm áo nàng, trừng lớn mắt nói « chỉ là một nha đầu thông phòng mà lá gan không nhỏ, hôm nay sẽ cho ngươi thấy kết quả của việc dĩ hạ phạm thượng » Mặc Nhiễm hoàn toàn bị bốn chữ nha đầu thông phòng làm chấn kinh, cho nên để mặc Tống đô úy muốn nói gì thì nói. Các thiên kim tiểu thư mắt lộ hàn quang, xem ra người bị chấn kinh vì bốn chữ kia không chỉ có nàng.

“Tống đô úy, như vậy không tốt lắm đâu?” Có người khuyên « dù sao đây cũng là quý phủ của Diệp tiên sinh, chúng ta tới tìm hắn mà tư phạt như thế thì không tốt lắm đâu » « Quý phủ của Diệp Vũ ? » ngữ khí của Tống đô úy không tốt lắm « đây là Bích Tiêu sơn trang dành cho Viễn thế tử mọi khi tới đây ah, nếu không phải tiểu tử kia có chút giao tình với Viễn thế tử thì sao có thể ở nơi này ? có lẽ vì chờ khá lâu nên Tống đô úy đã mất kiên nhẫn, ngữ khí càng gay gắt hơn « chỉ dựa hơi Viễn thế tử mà dám vác mặt tới đây, đám người chúng ta ai chẳng có danh hào ở Huy Châu nhưng hắn lại bắt chút ta chờ hơn nửa canh giờ. Ta hôm nay muốn phạt liền phạt, ta không tin hắn vì một nha đầu thông phòng nho nhỏ mà dám làm gì ta » Nói xong, bàn tay vốn đang nắm tay áo của Mặc Nhiễm đã chuyển sang cổ của nàng, bắt đầu dùng sức, Mặc Nhiễm nhíu mày.

Diệp Vũ đã nói nàng phải giữ bí mật thân thế của mình, đương nhiên không thể để lộ thân thủ nhưng lúc này sống chết ngay trước mặt, giữ bí mật hình như không quan trọng lắm ah ? Mặc Nhiễm đưa tay nắm lấy tay Tống đô úy, đang chuẩn bị dùng sức đã nghe âm thanh xé gió truyền tới, lợi hại vô cùng, nàng còn chưa kịp phản ứng ,Tống đô úy đã hét to một tiếng rồi buông tay. Mặc Nhiễm ngã xuống, sắp phải tiếp xúc với đất mẹ thân yêu thì một bóng trắng đã xuất hiện bên cạnh, ngay sau đó nàng ngã vào một vòng ngực dày rộng….