Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 36

Chương 36: Sai sót ngẫu nhiên

“Người nào! Thật to gan!” Tống đô úy ôm lấy cổ tay đổ máu, giận tím mặt nhìn nam tử trước mắt. Tống Tơ Liễu túm ống tay áo hắn, muốn hắn im miệng nhưng người đang nổi nóng thì có để ý được gì đâu “tiểu tử họ Diệp lá gan cũng không nhỏ ah, ngay cả một hạ nhân cũng dám tùy tiện rat ay với lão tử, lão tử là người các ngươi có thể đụng vào sao? Kêu Diệp Vũ lăn ra đây cho ta” “Ha ha…” Nam tử bỗng nhiên nở nụ cười, vân đạm phong khinh, “Tại hạ Diệp Vũ, gặp qua chư vị đại nhân…”

Tống đô úy sửng sốt, lúc này mới nhìn rõ nam tử trước mắt một thân áo bào trắng, tuấn nhã vô song, nhìn thế nào cũng không thể là một hạ nhân. Trong sân nhất thời tĩnh lặng, chỉ nghe được tiếng gió thổi qua lá cây xào xạc, hắn rõ ràng đang cười nhưng lại làm người ta hít thở không thông. “Ta nhớ rõ đã dặn hạ nhân chiêu đãi mọi người ở đại sảnh, không biết sao lại xuất hiện trong viện của ta?” Diệp Vũ nhã nhặn hỏi “Cái này phải hỏi thị tỳ của ngươi” Tống đô úy tức giận nhìn Mặc Nhiễm nói, không truy vấn chuyện hắn bị thương.

Diệp Vũ còn chưa lên tiếng, Tống Tơ Liễu đã đỏ mặt bổ sung “ta thấy nàng lén lút vào sân của công tử, cảm thấy khả nghi nên mới theo vào, ai ngờ nàng…” Lén lút vào sân của hắn? Mặc Nhiễm thập phần kinh ngạc, khả năng tự biên tự diễn của nữ nhân này quả đáng kinh ngạc, đang muốn lên tiếng thì trên tay truyền đế lực đạo rất nhỏ, là Diệp Vũ ý bảo nàng không cần mở miệng. Mặc Nhiễm thức thời ngậm miệng lại, Diệp Vũ thực cảm thấy hứng thủ hỏi “nga, sao cô nương biết đây là sân của Diệp mỗ? nói cách khác, cô nương hỏi thăm sân của Diệp mỗ để làm gì?”

Sắc mặt Tống Tơ Liễu lập tức trắng bệnh, bọn họ đến đây đều cùng một mục đích, nên biết viện của hắn cũng không có gì ngạc nhiên, còn vì sao nàng lại hỏi thăm sân của hắn thì…ánh mắt của đám nữ nhân ở đây bắn về phía nàng tràn ngập bất mãn và kinh miệt… Diệp Vũ dường như không chờ nàng trả lời mà nói với mọi người “nơi này đơn sơ, không tiện để các đại nhân ở lâu, thỉnh các vị tới phòng khách để Diệp mỗ có thể tận tình chiêu đãi” Tống đô úy thấy nữ nhi nhà mình sắc mặt khó coi thì không khỏi đau lòng, nói với Diệp Vũ “ý của Diệp tiên sinh việc thị tỳ nhà ngươi hành hung cứ vậy mà bỏ qua?”

“Thị tỳ?” Diệp Vũ cúi đầu nhìn nhìn Mặc Nhiễm cười khẽ, “Nàng là đệ tử của Diệp mỗ, không phải thị tỳ” Tống đô úy ngẩn người đánh giá Mặc Nhiễm, nhíu mày hỏi “không biết nàng là thiên kim nhà ai” Diệp Vũ nâng tay xoa cổ tay đỏ ửng của nàng, thản nhiên nói “tại hạ không tiện nói ra, nhưng mà…”Diệp Vũ đưa mắt nhìn một lượt bọn họ rồi mới chậm rãi nói “nàng không phải là người các ngươi có thể đắc tội”

Mọi người lập tức rung mình, ánh mắt tập trung về phía Mặc Nhiễm mang theo tìm tòi nghiên cứu mãnh liệt. Mặc Nhiễm ngẩng đầu nhìn Diệp Vũ, cảm thấy hắn vuốt ve cổ tay nàng mang theo cả sự tức giận… Hạ nhân Bích phủ làm việc hiệu suất cực cao, phòng khách rất nhanh đã được đổi trà mới, dàn xếp mọi người an vị. Diệp Vũ ngồi ở chủ tọa, nho nhã lễ độ cùng mọi người hàn huyên, giống như mọi chuyện chưa từng xảy ra “không biết các vị đại nhân tìm Diệp mỗ có việc gì?” Lời vừa nói ra, các thiếu nữ giống như đã trải qua huấn luyện, đồng loạt e lệ gật đầu. Hội trưởng hiệp hội thương mại Huy Châu dẫn đầu lên tiếng “nghe nói Diệp tiên sinh bác họ đa tài lại giỏi dạy học nên lần các tiểu nữ tử muốn đến nhờ cậy tiên sinh”

Có hắn lên tiếng dẫn đầu, những người khác cũng nhao nhao bày tỏ ý muốn phó thác nữ nhi. E là mục đích không chỉ có học không thôi? Lục Vu nhìn tình cảnh trước mắt chỉ cảm thấy nhức đầu, nếu thiếu gia mà đồng ý thì chẳng những chuyện với Thư cô nương sẽ không thuận lợi mà nhiều cô nương tụ tập một chỗ, e rằng thiếu gia nhà nàng sau này sẽ “mất sức” Vẻ mặt buồn rầu của Lục Vu vừa vặn lọt vào mắt Mặc Nhiễm, nghĩ tới “tâm ý” của nàng, Mặc Nhiễm không khỏi trừng mắt với Diệp Vũ. Tuy do đám nữ nhân này chủ động câu dẫn nhưng nếu hắn nhận liền chứng minh bản thân hắn có vấn đề. Diệp Vũ đang lo lắng liền cảm giác có hai đạo ánh mắt mãnh liệt phóng tới, liếc mắt liền nhìn thấy vẻ mặt không tốt của Mặc Nhiễm, lập tức tìm được lối thoát.

“Diệp mỗ chỉ sợ cô phụ kỳ vọng của các vị’ Diệp Vũ vừa lên tiếng, mọi người liền an tĩnh lại, có người còn mang theo thần sắc bất mãn. Lục Vu không ngờ hắn thay đổi chủ ý ban đầu, vừa cả kinh lại vừa vui vẻ, mặc kệ hắn tính toán thế nào, tóm lại mọi chuyện không theo chiều hướng xấu là được rồi. Mặc Nhiễm thấy Lục Vu vui vẻ, ánh mắt nhìn Diệp Vũ cũng hiền làn hơn, nam nhân này cũng không đến mức hết thuốc chữa. Vẫn âm thầm chú ý thần sắc của Mặc Nhiễm, thấy thần sắc biến hóa của nàng, Diệp Vũ nhếch môi, giải thích với mọi người “trước khi thu nhận Mặc Nhiễm, ta không biết Viễn thế tử sẽ giao chức tri châu mộ phủ cho ta, cho nên giờ Diệp mỗ chỉ sợ không còn tinh lực để dạy các vị thiên kim, không dám làm chậm trễ việc học của các thiên kim, xin các vị đại nhân thứ lỗi”

“Diệp tiên sinh lời ấy sai rồi.” vẫn đang im lặng, tri châu Thẩm Nhân Xương chắp tay nói “đương kim hoàn thượng cai trị anh minh khiến Đại Thanh quốc ta khắp nơi thái bình, dân chúng Huy Châu cũng được cơm no áo ấm, an cực lạc nghiệp, cho nên chức mộ phủ cũng không bận rộn lắm” “Nga?” Diệp Vũ cười cười nói, “Cho dù ở Ngu thành dưới chân thiên tử cũng không thiếu án kiện tranh cãi, không ngờ Huy Châu lại là thái bình thịnh thế, cũng là Thanh Cánh hầu và các vị đại nhân có cách quản lý” Không biết Mặc Nhiễm có cảm giác sai hay không nhưng sau khi Diệp Vũ nói câu đó, không khí bỗng nhiên lạnh hơn, Thẩm Nhân Xương lại cười to nói “án kiện nho nhỏ đâu dám làm phiền Diệp tiên sinh rat ay, Tri châu phủ chúng ta vẫn có người xử lý mấy chuyện nhỏ đó”

“Thẩm đại nhân lời ấy sai rồi, Viễn thế tử chi thác, Diệp mỗ tất nhiên phải làm hết phận sự” Diệp Vũ cười nói “dù án lớn hay nhỏ, Diệp mỗ cũng không dám chối từ, huống chi…” Diệp Vũ dừng lại một chút “án quan ngân bị mất ba năm nay còn chưa tra ra được, nhiều người vẫn tốt hơn” Lúc này Mặc Nhiễm tuyệt đối có thể khẳng định không phải là ảo giác, không chỉ có Thẩm đại nhân mà sắc mặt những người khác cũng xấu đi. “hay là…” Diệp Vũ trêu chọc nói, “Huy Châu còn có quy củ gì khác, Tri châu phủ tra án, Diệp mỗ không tiện nhúng tay ? »

Thẩm Nhân Xương nhìn ánh mắt tựa tiếu phi tiếu của Diệp Vũ, trong lòng chấn kinh nhưng vẫn vui đùa nói “ha hah, Diệp tiên sinh đúng là khôi hài, chẳng lẽ nói Huy Châu ta ngầm kết bè kéo cánh sao?” Diệp Vũ cười, mọi người cũng cười theo nhưng Mặc Nhiễm biết không vui chút nào. Tóm lại, đến cuối cùng, Diệp Vũ vẫn từ chối chức vụ sư phụ của các vị thiên kim tiểu thư,nhìn bóng dáng mọi người rời đi, đáy mắt Diệp Vũ nổi lên hàn ý, mà trong mắt mấy người đưa lưng về phía hắn, hàn ý trong mắt cũng không ít hơn hắn bao nhiêu.

Tiễn bước mọi người xong thì đến phiên an bài chuyện của Mặc Nhiễm, Lục Vu đang chuẩn bị chỗ ở của Mặc Nhiễm thì Diệp Vũ đã lên tiếng ‘ngươi đến thư phòng trực tiếp mang hành lý của nàng đến Đinh Hương uyển đi” “Đinh Hương uyển? !” Lục Vu kinh ngạc. “Có vấn đề gì sao?” Diệp Vũ thản nhiên nhìn nàng.

“Không thành vấn đề, đương nhiên không thành vấn đề…” Lục Vu vội vàng nói, tuy biết hắn sẽ không dễ thay đổi quyết định nhưng nàng vẫn như sợ hắn đổi ý mà xoay người chạy như bay “Đinh Hương uyển là chỗ nào?” Mặc Nhiễm nhìn Lục Vu tò mò hỏi. “Đến rồi ngươi sẽ biết” Diệp Vũ quay đầu nhìn Mặc Nhiễm, tươi cười đáp rồi dẫn đầu đi ra ngoài.

Mặc Nhiễm sửng sốt, cảm thấy tươi cười của hắn có gì là lạ, bớt đi một chút trêu tức lại thêm chút nhu hòa, vui sướng. Diệp Vũ thấy nàng chưa đi theo thì quay đầu đứng lại chờ, lúc này đã sắp hoàng hôn, ánh nắng nơi chân trời chiếu rọi như phủ một tầng hào quang lên hắn. Ánh mắt Mặc Nhiễm không hiểu sao lại dừng ở môi của hắn, sau đó mặt dường như cũng bị ánh hoàng hôn nhuộm đỏ, hai má nóng bừng, tim đập thình thịch Thư Mặc Nhiễm, ngươi không thể không có tiền đồ như vậy. Mặc Nhiễm cố ép mình bình tĩnh, người kia chỉ chăm chăm đùa giỡn ngươi thôi, tuyệt đối không để cho hắn đạt thành ý đồ. Nghĩ tới đây, Mặc Nhiễm hít sâu một hơi, dũng cảm đón nhận tầm mắt của Diệp Vũ…sau đó… “Ngươi nhìn cái gì?” Diệp Vũ chậm rãi đi về phía nàng, ngữ khí tuy trêu đùa nhưng thanh âm đã có chút trầm thấp.

Mặc Nhiễm đỏ mặt, ngay cả hô hấp cũng có chút không thuận “không, không có gì” Diệp Vũ đứng trước mặt nàng, đưa hai tay xoa má nàng, cười khẽ “mặt của ngươi sao đỏ như vậy?” Biết hắn cố tình làm khó, Mặc Nhiễm vẫn cảm thấy như bị điểm huyệt mà không thể động đậy, cho đến khi ngón tay lành lạnh xoa lên môi nàng.

Môi, Mặc Nhiễm chấn kinh, trong lòng lập tức dâng lên cảm giác ủy khuất khôn cùng, tức giận trừng mắt nhìn Diệp Vũ “ngươi đùa giỡn ta vui lắm sao? Ta biết trong lòng ngươi, ta không tính là nữ nhân nhưng ngươi không cần khinh người quá đáng” nói xong không biết sao lại cảm thấy rất khổ sở “dù ta là thổ phỉ thì cũng có cảm tình, nụ hôn đầu tiên không phải là trò đùa” Có vài chuyện là theo bản năng, dù Mặc Nhiễm không hiểu tình là gì nhưng cũng biết nụ hôn là thứ mà nữ tử cần trân quý, giữ gìn, không thể tùy tiện trao cho người ta… Diệp Vũ nhìn nàng hai mắt phiếm hồng thì nhíu mày ‘ngươi cảm thấy ta đùa giỡn ngươi sao?”

“Chẳng lẽ không đúng sao?” Mặc Nhiễm cả giận, “Thật không biết Lục Vu làm sao có thể coi trọng ngươi!” Lục Vu đang hưng phấn đi đến, nghe mấy chữ nụ hôn đầu tiên thì chấn kinh đến suýt nữa hồn phi phách tán. Thiếu gia nhà nàng đã ra tay khi nào? Chưa kịp nghĩ xong, nghe được câu sau của Mặc Nhiễm liền phục hồi tinh thần, nhanh chóng phản bác “ta không có ah” Hai người bị nàng làm giật mình, Diệp Vũ ngữ khí không thể tin hỏi “Lục Vu?”

Lục Vu chưa từng thấy thiếu gia nhăn mặt nhiều như vậy, gấp đến độ nhảy dựng lên “thiếu gia, tiểu nhân vô tội. Tuyệt đối không có tâm tư gì với thiếu gia, không đúng, phải nói là thuộc hạ trung thành và tận tâm với chủ tử như ngài nhưng không có chút tình cảm nam nữ nào. Mặc Nhiễm nhìn bộ dáng hoảng sợ của Lục Vu, nghĩ nàng không muốn bị vạch trần, liền nói ra suy nghĩ của mình “không thích là tốt rồi, Lục Vu, tên hỗn đản này không đáng để ngươi thích” Lục Vu nhìn ánh mắt Diệp Vũ ngày càng thâm trầm, ai oán nhìn Mặc Nhiễm, cô nãi nãi ah, ngươi từ đâu mà suy ra kết luận này hả?

.