Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 37

Chương 37: Mâu thuẫn

Diệp Vũ trầm mặc, không có cảm giác áp bách, lại làm cho người ta cảm thấy vô thố. Ngay lúc Mặc Nhiễm nhịn không được muốn mở miệng nói gì đó thì hắn lại đột nhiên nhếch môi cười, nhẹ giọng nói ‘thật không? Nhưng ngươi đã bái tên hỗn đản ta làm thầy nha” ngữ khí thản nhiên lại mang theo sự cô đơn khó phát hiện. Mặc Nhiễm cảm thấy người này thật là dị thường giảo hoạt, còn có thể giả vờ đáng thương

“Đi thôi, ta mang ngươi tới chỗ ngươi ở” Diệp Vũ cười cười nói với nàng rồi đi trước, Lục Vu và Mặc Nhiễm yên lặng đi theo sau Đi rồi một đoạn, Lục Vu bỗng nhiên cảm thấy không đúng, “Thiếu gia, không phải đi Đinh Hương uyển sao?” “Ah, ta nghĩ lại, cảm thấy không thỏa đáng lắm” Diệp Vũ thản nhiên nói “tuy là thầy trò nhưng dù sao Thư cô nương cũng là nữ tử”

Sau đó hắn còn nói gì nữa nhưng Mặc Nhiễm đã nghe không vô, chỉ cảm thấy ngữ khí của hắn lộ vẻ xa cách thì rất không thoải mái, há mồm thở dốc lại không biết nói gì. Lục Vu sửng sốt, lập tức thờ dài. Thiếu gia đáng thương nhà nàng, vất vả lắm mới nở được một đóa hoa đào nhưng nụ hoa còn chưa xuất hiện đã bị xóa sạch… Ba người đi không bao lây thì đến thư phòng, Diệp Vũ nói với Lục Vu “ngươi vào trong lấy hành lý của Thư cô nương mang đến Thanh Trúc uyển đi” Lục Vu đi vào thư phòng, Diệp Vũ lại ôn hòa nói với Mặc Nhiễm “Thanh Trúc uyển ở ngay cạnh thư phòng, tiện cho việc học tập của cô nương”

Lần đầu tiên Mặc Nhiễm biết tới ngữ khí ôn hòa cũng có thể đảy người cách xa ngàn dặm, Diệp Vũ nói như vậy làm cho nàng đột nhiên thấy bực bội “ngươi không thể hảo hảo nói chuyện sao? Sao không cho ta ở Đinh Hương uyển?” Diệp Vũ quy củ giải thích “vừa rồi Diệp mỗ đã nói qua, Đinh Hương uyển là sân của Diệp mỗ, cô nương ở e không ổn” “Sân của ngươi?” Mặc Nhiễm sửng sốt, vừa rồi vì hắn một điều Thư cô nương, hai điều Thư cô nương mà có chút ngây người, không nghe được câu sau của hắn. Sân của hắn chẳng phải nơi mà trưa này nàng đã tới sao?hình như cách nơi này rất xa…

Đúng như lời Diệp Vũ nói, Thanh Trúc uyển ở ngay cạnh thư phòng, chỉ vài bước là đã đến, Diệp Vũ dừng lại nói “trong khoảng thời gian này cô nương cứ ở lại đây đi, Lục Vu lập tức sẽ mang hành lý tới, nếu cần gì thì cứ nói với nàng là được” “Uy, rốt cuộc ngươi tức giận cái gì?” Mặc Nhiễm tức giận “không thể hảo hảo nói chuyện sao?” “Cô nương nói đùa, Diệp mỗ làm sao có thể giận ngươi .” Diệp Vũ nói, “Diệp mỗ còn có chuyện quan trọng cần xử lý, không thể phụng bồi, bài học sau này sẽ do Lục Vu mang tới đây” nói xong không chờ Mặc Nhiễm trả lời đã xoay người bước đi.

Mặc Nhiễm tức giận đi vào trong, Lục Vu mang hành lý từ thư phòng đi ra thì nhìn thấy vẻ mặt cô đơn của Diệp Vũ. Đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn có cảm xúc bi thương như vậy, nhịn không được nhỏ giọng nói “thiếu gia…” Diệp Vũ nhìn nàng, bỗng nhiên tự giễu cười, “Ngươi nói, ta có phải là tên hỗn đản hay không?” “Thiếu gia!” Lục Vu không đồng ý nói, “Thư cô nương tức giận nên mới nói vậy, ngươi tin thật sao?”

“n, cũng phải, ta thường xuyên chọc tức nàng” Diệp Vũ nhếch môi cười “nàng chán ghét ta cũng phải” “Thiếu gia…” Lục Vu có chút lo lắng nhìn hắn. Diệp Vũ vỗ vỗ bả vai nàng nói “ngươi trước tiên thu xếp tốt cho nàng rồi đến Đinh Hương uyển”

Lục Vu nhìn theo bóng dáng hắn, ngoại trừ thở dài cũng không biết phải làm gì Vì chuyện vừa rồi, Mặc Nhiễm nghĩ Diệp Vũ sẽ bỏ mặc nàng vài ngày nhưng không ngờ buổi tối Lục Vu đã mang chương trình học tới, ngày thứ hai đã bắt đầu đến thư phòng học tập. Không biết sao Mặc Nhiễm lại lặng lẽ thở ra nhẹ nhõm, đêm nay, nàng ngủ không ngon, một chút lại mơ thấy Diệp Vũ cười nhạo nàng, lát nữa lại thấy hắn cúi đầu khẽ hôn, lát sau lại là cảnh chiến trường đẫm máu, xác chết khắp nơi…toàn thân đầy mồ hôi lạnh… Mở to mắt, trời còn chưa sáng hẳn nhưng Mặc Nhiễm không ngủ lại được liền đứng dậy đi lại một chút. Trong phủ rất im ắng,chỉ mấy hạ nhân đi lại, Mặc Nhiễm cứ đi không mục đích cho đến khi thấy ba chữ Đinh Hương uyển thì mới giật mình, phát hiện không biết sao mình đã đi tới nơi này.

Đứng yên một lát rồi như hạ quyết tâm, đưa mắt nhìn chung quanh thấy không một bóng người liền nhanh chóng nhảy lên bờ tường, sau đó…lập tức nhảy xuống… Kinh hách vỗ vỗ ngực, nghĩ tới thân ảnh đang nằm trên võng, Mặc Nhiễm nghi hoặc nhìn chằm chằm bờ tường, giống như muốn đi xuyên qua đó, tuy tháng sáu trời khá nóng nhưng ban đêm vẫn có chút lạnh nha, sao hắn lại ngủ bên ngoài. Dùng điểm tâm xong, Mặc Nhiễm đi tới thư phòng, khi Diệp Vũ đi vào thì vẻ mặt có chút mệt mỏi, dường như ngủ không ngon lắm, ngữ khí cũng tốt hơn một chút “đêm qua không ngủ được sao? Sắc mặt không tốt lắm”

“Có thể do lạ chỗ nên ngủ không được” Mặc Nhiễm trả lời rồi chờ đợi hắn cười nhạo nàng. Nào ngờ hắn lại gật đầu nói ‘vài ngày nữa sẽ quen thôi, hôm nay ta dạy ngươi một chút, buổi chiều được nghỉ”. Sau đó bắt đầu giảng bài, không trào phúng, không châm chọc, chỉ có kiên nhẫn giảng bài, thỉnh thoảng nàng ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn, hắn chỉ cười nhẹ sau đó dời đi, nhưng nàng vẫn cảm thấy sự thương cảm khó hiểu trong mắt hắn. Qua một canh giờ, Diệp Vũ để lại mấy bài tập rồi rời đi. Mặc Nhiễm nhìn chằm chằm bài tập, không thể nào đọc vô, tuy hắn không có xa cách như ngày hôm qua nhưng cũng không gần hơn. Hắn bỗng nhiên như một phu tử có trách nhiệm, còn nàng chỉ đơn thuần là một đệ tử.

Cái này có gì không đúng? chẳng phải nàng tới đây để học sao? Một phu tử cùng một đệ tử có gì mà không đúng? Nhưng sao ngực nàng lại thấy đau. Diệp Vũ sau khi trở về phòng thì ngồi ngẩn người bên bàn, hồi lâu lại cầm bút viết gì đó, đến chiều thì gọi Lục Vu tới. “Chương trình học này ngươi cũng có thể đảm nhiệm, mấy ngày nay ngươi dạy cho nàng đi” Diệp Vũ đưa chương trình học cho nàng.

Lục Vu nghi hoặc nhìn nét mực còn chừa khô, hiển nhiên là vừa viết xong “thiếu gia có việc gấp phải ra ngoài sao?” “Không có, nhưng mấy ngày nay bên Tri châu phủ có chút việc, ta không thể không để ý” Diệp Vũ phất tay nói “ngươi đi xuống đi, ta hơi mệt” Lục Vu lo lắng nhìn hắn nhưng không nói gì.

Sau khi Lục Vu đi ra ngoài, Diệp Vũ như vô lực tựa lưng vào ghế, nhếch miệng cười khổ. Hắn nghĩ hắn có thể nhưng không ngờ lại chạy không thoát, lần đầu tiên trong đời phải trốn tránh, tư vị thực không dễ chịu chút nào… Mấy ngày sau Diệp Vũ không có tới giảng bài, thay thế hắn là Lục Vu, đến ngày thứ năm, rốt cuộc Mặc Nhiễm không nhịn được hỏi “Diệp Vũ đâu? Hắn rất bận sao?” Lục Vu mấy ngày nay cũng không thấy thân ảnh thiếu gia nhà mình, gật đầu nói “bề bộn nhiều việc” Sau đó nhìn Mặc Nhiễm có chút không yên lòng nói tiếp “Thư cô nương, ngươi học tập không có tiến bộ thần tốc như nhảy múa ah, năm ngày mới miễn cưỡng hoàn thành chương trình học của hai ngày, cứ như vậy đến lúc khai giảng không thể vào tinh anh ban nha”

Mặc Nhiễm buồn rầu không thua gì nàng “ta cũng biết nhưng ta không hiểu sao lại thế này, căn bản là không nhớ được” Lục Vu thật cẩn thận hỏi: “Chẳng lẽ là vì thiếu gia không có ở đây?” “Sao có thể” Mặc Nhiễm oán giận “hắn không có ở đây mới tốt, ta khỏi bị phiền”

Vừa dứt lời cửa thư phòng đã bị đẩy ra, Diệp Vũ đứng ở cửa, bình tĩnh nhìn nàng, thời gian như ngừng lại, Mặc Nhiễm nghênh đón ánh mắt của hắn, chuẩn bị thừa nhận sự tức giận của hắn thế nhưng trong mắt hắn chẳng có gì lại làm người ta thấy sợ hãi. Cuối cùng hắn nhếch miệng đi vào, thản nhiên nói “thực xin lỗi đã làm ngươi phiền lòng, ta nên đi” dứt lời đến bên giá sách lấy mấy quyển sách rồi chuẩn bị rời đi Mặc Nhiễm nhìn hắn, há miệng mấy lần lại chẳng thể nói thành lời, cho đến khi hắn đóng cửa rời đi, nàng mới rủa thầm một tiếng, đuổi theo. Chết tiệt, rõ ràng người sai là hắn sao nàng phải xin lỗi?

Đuổi theo tới cửa thì thấy một chiếc xe ngựa đang đậu ở trước “uy” Mặc Nhiễm từ xa la lên “chờ một chút” Động tác của Diệp Vũ hơi khựng lại một chút rồi vẫn lên xe, Mặc Nhiễm chán nản , chạy vội tới “uy, thực xin lỗi, ta tức giận nên mới nói thế, ngươi đừng giận” Trong xe ngựa không có động tĩnh gì, khi Mặc Nhiễm muốn từ bỏ thì màn xe bị xốc lên, Diệp Vũ cười thản nhiên “ta biết, ta không có tức giận, Lục Vu đang chờ, mau trở về học đi” dứt lời nói với xa phu “thời gian không còn sớm, đi nhanh đi”

Màn xe buông xuống, trong nháy mắt đó Mặc Nhiễm nhìn thấy Dương Khâm Thư, quay đầu hỏi quản gia “hắn đi đâu vậy” “Vũ thiếu gia cùng Dương tiểu thư đi du hồ.” Quản gia nói. Có thời gian đi du hồ, nhưng không có thời gian giảng bài cho nàng sao? Mặc Nhiễm nổi giận lôi đình, nàng đúng là bị nước vào đầu mới đi xin lỗi hắn, càng nghĩ càng giận liền chạy ra ngoài. Không khí náo nhiệt trên đường làm tâm tình Mặc Nhiễm bình phục lại một chút, hương thơm từ các gian hàng tỏa ra làm bụng của nàng kêu réo, lúc này mới phát hiện đã tới lúc dùng cơm trưa, sờ sờ trên người, vừa vặn có mấy đồng tiền liền vào một quán bên đường ngồi xuống.

Vừa ăn được vài miếng thì nghe được thanh âm quen thuộc “Mặc Nhiễm” Mặc Nhiễm ngẩng đầu thấy Vân Nghiễn đang đứng trước mặt nàng, có chút kinh ngạc hỏi nàng “sao ngươi lại ở đây?” “Sao ta lại không thể ở đây?” Mặc Nhiễm hỏi lại “đói bụng thì vào thôi”

Vân Nghiễn cười cười, ngồi xuống bên cạnh bàn “đã lâu không gặp” “Có khỏe không? Hình như cũng đã nửa tháng không gặp?” Mặc Nhiễm tiếp tục ăn mỳ. Vân Nghiễn cười khổ “ngươi vẫn còn giận ta?”

“Giận chuyện gì” Mặc Nhiễm nghi hoặc Vân Nghiễn cho là nàng cố ý, bất đắc dĩ nói “chuyện Ngự tuần lễ, ta cũng không biết nên giải thích với ngươi thế nào” “Chuyện đã qua rồi, cần gì phải giải thích”

Vân Nghiễn thấy nàng không muốn nói chuyện thì thở dài một hơi rồi cũng không lên tiếng. “Xin hỏi có phải Thư cô nương không?” trước mặt bỗng tối sầm, thanh âm có chút khó ưa vang lên trên đỉnh đầu. Mặc Nhiễm ngẩng đầu, nhìn nam tử vẻ mặt dữ tợn “đúng”

“Làm phiền cô nương theo chúng ta đi một chuyến.” Nam tử làm ra tư thế mời nhưng ngữ khí thì không phải vậy, Mặc Nhiễm nhìn năm, sáu nam nhân sau lưng hắn, nhíu mày hỏi “xin hỏi ngươi tìm ta có chuyện gì” “Cô nương đi tự nhiên sẽ hiểu.” nam nhân kia miệng nói, tay vung tới, Vân Nghiễm vội đứng dậy che trước mặt Mặc Nhiễm “các vị vẫn nên nói cho rõ thì hơi” Nam nhân kia không khách khí hỏi “ngươi là ai?”

“Tiểu sinh Vân Nghiễn.” Vân Nghiễn chắp tay nói. “Không biết.” Nam nhân lắc đầu, đám người sau lưng hắn cười rộ lên. “Ta cùng Thư cô nương còn có chuyện muốn làm, cáo từ” Vân Nghiễn nói xong còn lôi kéo Mặc Nhiễm, chuẩn bị rời đi.

Nam nhân kia liền duỗi tay ra, ngăn bọn họ lại, cười âm hiểm với Mặc Nhiễm “xem ra cô nương không chịu ngoan ngoãn đi theo chúng ta, vậy tại hạ không khách khí” dứt lời ra hiệu cho mấy người phía sau, bọn họ lập tức tiến lên, có người hỏi “tên thư sinh này tính sao?” “Đứa ngốc, chẳng lẽ ngươi muốn lưu lại người để báo tin?” nam nhân đánh vào đầu người nọ mộ cái, đám người còn lại liền bắt lấy hai người mang đi, chung quanh không ai dám lên tiếng”.