Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 38

Chương 38: Anh hùng cứu mỹ nhân

Bọn họ đi rồi,một thiếu niên khoảng mười một, mười hai tuổi ngồi bàn bên cạnh bất mãn nói “Tam nội tổ mẫu, sao lại mặc kệ bọn họ?” Vị phụ nhân được gọi là Tam nội tổ mẫu kia thoạt nhìn chỉ hơn bốn mươi tuổi, nhìn nét mặt có thể thấy được khi còn trẻ tuyệt đối là một mỹ nhân, chỉ nghe nàng cười nói “không nghe được sao, Thư Mặc Nhiễm, Cô Vân thư viện” Thiếu niên nói “chẳng lẽ là người Viễn thúc thúc nói…”

Phụ nhân cười cực kỳ vui vẻ “thực sự may mắn nha, vốn không biết nên vụng trộm tìm hiểu thế nào, không ngờ vừa tới đã gặp, quả nhiên là hữu duyên” Thiếu niên cũng thực hưng phấn, “kế tiếp chúng ta sẽ làm gì?” Ánh mắt phụ nhân xoay chuyển như một tiểu cô nương bướng bỉnh, cười không có hảo ý “đang lo tên tiểu tử kia sẽ không thừa nhận, nào ngờ trời cũng giúp ta, hehehe…” Dứt lời nghiêng người thì thầm với một nam tử trẻ tuổi bên cạnh, vẻ mặt nam tử có chút bất đắc dĩ, cuối cùng nói “vậy thỉnh phu nhân cùng tiểu công tử sớm về khách điếm đi” nói xong liền đuổi theo phương hướng của Mặc Nhiễm.

Mặc Nhiễm cùng Vân Nghiễn bị bịt mắt, lôi lên một chiếc xe ngựa, không biết đi bao lâu thì xe ngựa dừng lại, sau đó lại bị người lôi kéo, lát sau nghe có tiếng mở cửa, tiếp theo lại bị xô đẩy, Mặc Nhiễm lảo đảo một cái, té trên mặt đất, đưa tay sờ thấy cỏ hơi ẩm ướt. Mặc Nhiễm kéo vải che mắt xuống, thấy Vân Nghiễn chật vật nằm úp sấp bên cạnh, có chút áy náy nói “thực xin lỗi đã liên lụy ngươi” “Nói gì vậy” Vân Nghiễn đứng lên “chuyện này sao có thể trách ngươi, mà rốt cuộc ngươi đã đắc tội ai vậy?”

“Không biết.” chuyện này Mặc Nhiễm cũng thật nghi hoặc, ngoại trừ Thẩm Hân Lam thì nàng cũng không nhớ rõ đã đắc tội ai. Đáp án rất nhanh đã có, Mặc Nhiễm nhíu mày nhìn hoàng y nữ tử trước mặt “là ngươi?” Tống Tơ Liễu nhìn bộ dáng chật vật của nàng thì thập phần vui vẻ, cố ý hỏi “sao? Không phải ngươi thật kiêu ngạo sao? Sao lại rơi vào kết cục như thế này?”

“Tống cô nương, ta nhớ rõ ta và ngươi không oán không cừu, vì sao? “Vì sao?” Tống Tơ Liễu cười lạnh, từng bước đi tới, một bàn tay vung lên, Mặc Nhiễm liền cảm thấy bên má nóng rát. Tống Tơ Liễu nói “biết vì sao không?” Mặc Nhiễm gắt gao nắm chặt quyền đầu, cố nén xúc động, chậm rãi nói “ngươi muốn thế nào? Tự tiện bắt người là phạm pháp”

“Tự tiện?” Tống Tơ Liễu giống như nghe được gì đ1o rất buồn cười “chứng cớ đâu” Vân Nghiễn biến sắc, “Chúng ta đều là đệ tử Cô Vân thư viện, vô cớ mất tích, Tri châu phủ chắc chắn sẽ điều tra” Tống Tơ Liễu đáp “điều tra? Chưa nói tới việc không ai biết các ngươi đi đâu, cho dù thực sự điều tra ra, ngươi cảm thấy cha ta sẽ bắt ta sao?”

“Tiểu thư là…” Vân Nghiễn nhíu mày. “Tống Tơ Liễu” Tống Tơ Liễu đắc ý nói “cha ta là Tống đô úy Tri châu phủ. Các ngươi chết ở chỗ nào cũng không ai biết ah” Mặc Nhiễm lúc này mới hiểu nữ nhân này không có ý định thả nàng, không khỏi cả kinh “ta chẳng qua nắm cổ tay của ngươi một chút thôi, ngươi đánh cũng đã đánh rồi, không cần ngoan độc như vậy chứ?”

“Nắm cổ tay một chút?” Tống Tơ Liễu nhớ tới chuyện ngày nọ liền hận đến cắn răng “ngươi hại ta cùng phụ thân bị bêu xấu trước mặt mọi người, làm hại Diệp tiên sinh chán ghét ta. Ngươi chẳng lẽ cho rằng ta sẽ để ngươi đi ra ngoài cáo trạng sao?” nói tới đây, nàng bỗng nhiên mỉm cười, ngữ khí mềm nhẹ nói “yên tâm, ta sẽ không để cho ngươi chết thoải mái đâu” Mặc Nhiễm cảm thấy nữ nhân này điên rồi, chỉ vì chút việc nhỏ mà muốn giết người. Khi Tống Tơ Liễu rời đi, để lại hai thủ vệ canh chừng “trông coi cẩn thận, không cần cho bọn chúng ăn gì, hai ngày sau ta lại đến”

Vì thế Mặc Nhiễm và Vân Nghiễn bị bỏ đói hai ngày, chỉ có thể trong mật đạo ẩm thấp mà ngẩn người nhìn đối phương. Vân Nghiễn cố gắng đè nén cảm xúc, nếu hắn bối rối, Mặc Nhiễm sẽ càng sợ hãi hơn. Nghĩ đến đây, hắn quay đầu nghĩ muốn an ủi nàng, nào ngờ khi nhìn thấy lại kinh ngạc không nói nên lời. Mặc Nhiễm hai mắt nhắm lại, hô hấp đều đều, dường như đang ngủ say. Vân Nghiễn không khỏi bật cười, sợ hãi trong lòng cũng vơi đi phân nữa, nàng đúng là có phong độ của nữ đại tướng, gặp nguy mà không loạn. Bình tĩnh trở lại, Vân Nghiễn đưa mắt đánh giá nàng, lông mi dài, sống mũi thẳng, đôi môi hơi bĩu ra như đưa trẻ, không hẳn là đẹp nhưng lại làm cho người ta nhìn cực kỳ thoải mái, lúc này ánh mặt trời xuyên qua ô cửa sổ nhỏ tiến vào, vừa vặn chiếu lên dung nhan ngủ như trẻ thơ của nàng, đơn thuần mà tốt đẹp. Mặt của Vân Nghiễn dần dần ửng đỏ, ánh mắt cũng trở nên thâm thúy hơn… **********************

“Gặp nguy hiểm thì làm sao?” “Không có chuyện đó, ta sẽ bảo hộ ngươi” Diệp Vũ tự tin nói, tuy thái độ có chút kiêu ngạo nhưng ánh mắt lại làm nàng yên tâm. Mặc Nhiễm mạnh mẽ mở to mắt mới phát hiện chỉ là nằm mơ, tên kia không giữ lời rồi…Muốn cười nhạo nhưng không biết sao lại thấy khổ sở, sắc trờ đã tối đen, không biết hắn cùng Dương Khâm Thư du hồ về có phát hiện ra nàng mất tích hay không? Có lo lắng đi tìm nàng không?

Mặc Nhiễm lắc đầu, cố xua đi ý nghĩ hoang tưởng, ngừng thở, cẩn thận nghe ngóng động tĩnh chung quanh. Hình như đêm đã khuya, thủ vệ canh cửa cũng đã cất tiếng ngáy, Mặc Nhiễm nhẹ nhàng huých vào người Vân Nghiễn. Vân Nghiễn mở to mắt, ánh trăng vừa vặn chiếu lên mặt Mặc Nhiễm, hai mắt nàng trở nên sáng ngời. Vì sợ đánh thức thủ vệ nên nàng nhẹ nhàng ghé đầu vào tai hắn hỏi “có cách nào không?” Vân Nghiễn cảm thấy hơi thở ấm áp của nàng phả vào trên cổ, không khỏi tâm viên ý mãn, nhất thời không nghe được nàng nói gì. Mặc Nhiễm nghĩ hắn chưa thanh tỉnh, dùng bả vai đụng hắn một cái, lúc này Vân Nghiễn mới hoàn hồn, có chút xấu hổ quay đầu hỏi “ngươi nói gì?”

Thời gian giống như ngừng lại, Mặc Nhiễm nhìn Vân Nghiễn, cảm nhận hơi thở ấm áp của hắn, bỗng nhiên nghĩ tới Diệp Vũ, thời điểm kia cũng là như thế, sau đó hắn liền không nói không rằng mà cúi xuống… “Mặc Nhiễm…” Vân Nghiễn nhẹ giọng nỉ non, thanh âm có chút nặng nề. Mặc Nhiễm xoay đầu lại, khẽ xê ra một chút rồi nói “chúng ta không có đồ ăn nên trước khi chưa nghĩ ra cách, không cần lãng phí thể lực”

“Cho nên ngươi mới ngủ sao?” Vân Nghiễn cười khổ, trong giọng nói mang theo sự buồn bã. “Chúng ta vừa bị đưa vào,thủ vệ chắc chắn sẽ chú ý, cho dù có cách cũng sẽ dễ dàng bị phát hiện” Mặc Nhiễm giải thích “chúng ta nói chuyện, bọn họ mới dễ dàng thả lỏng cảnh giác” Vân Nghiễn kinh ngạc, những lời nàng nói rất có lý nhưng lâm vào tình cảnh này mà vẫn trấn định và quyết đoán thì không được vài người, mà nàng bề ngoài lại nhát gan như vậy.

“Ngươi nghĩ cách, ta phụ trách bảo tồn thể lực” Mặc Nhiễm thuận tiện phân công, nếu không bị xích sắt trói, nàng còn có thể dùng võ lực để giải quyết, bây giờ chỉ có thể trông cây vào Vân Nghiễn. Vân Nghiễn cười cười nói, “Hảo, ngươi trước tiên ngủ đi.” “n.” Mặc Nhiễm đáp nhưng nàng không ngủ được, cứ mở mắt nhìn nóc nhà chằm chằm, không biết đang nghĩ cái gì.

“Làm sao có thể?” Tên còn lại nói, “Cho dù bại lộ , đô úy cũng không thể điều tra phủ đệ của mình nha” “Viễn thế tử chẳng phải còn có Mộ phủ sao?” người kia đáp “là do bọn họ tự mình đến tra xét” “Vậy chúng ta làm gì bây giờ?”

“Ta cũng không biết, toàn bộ đô úy phủ đều bị bao vây, muốn đổi sang chỗ khác cũng không còn kịp rồi” Quả thật đã muộn, thanh âm ồn ào rất nhanh đã đến gần, hai thủ vệ vội vàng mở khóa tiến vào, muốn trốn vào mật đạo. Vân Nghiễn giãy dụa bị Mặc Nhiễm ngăn lại, hai người, hai người tuy muốn phối hợp với bọn họ nhưng cũng không kịp nghĩ nhiều, vội vàng chế trụ bọn họ rồi ẩn nấp thật kỹ. Thanh âm ồn ào tới gần, ánh mắt Mặc Nhiễm không biết vì sao lại trướng lên khó chịu. Diệp Vũ đến đây, hắn đến tìm nàng…

Không biết qua bao lâu, rốt cục nghe được thanh âm lạnh lùng của Diệp Vũ “nếu không tìm được người ở phủ Đô úy, Diệp mỗ tự nhiên sẽ nhận lỗi từ chức, còn ở trước mặt mọi người mà bồi tội với Đô úy, nếu tìm được…”Diệp Vũ dừng lại một chút, khẩu khí càng lạnh hơn “Tống đô úy, ngươi…” Hắn không nói hết câu nhưng ai cũng nhận ra được sự ngoan lệ bên trong. Mặc Nhiễm chưa từng nghe được thanh âm lạnh như băng vậy của Diệp Vũ, giống như muốn đông lạnh người ta nhưng trong nháy mắt lại xua đi nỗi sợ hãi trong lòng nàng. Đúng lúc này Mặc Nhiễm bổng nhiên dùng khủy tay đánh mạnh vào ngực thủ vệ, đúng ngay huyệt vị của hắn, thủ vệ kia chỉ biết kêu lên một tiếng rồi ngã lăn quay.

Ngay lúc tiếng kêu thảm thiết của hắn vang lên, cửa đã bị phá mở, Diệp Vũ phi thân tiến vào, lo lắng la lớn “Mặc Nhiễm” “Ta ở trong này.” Mặc Nhiễm gian nan ngẩng đầu lên, lo lắng, sợ hãi trong lòng tan biến nhưng thanh âm lại nghẹn ngào. “Mặc Nhiễm.” Diệp Vũ chạy vội tới, một chưởng đánh bay tên thủ vệ còn lại tính đánh lén hắn, cẩn thận nâng Mặc Nhiễm dậy, cẩn thận xem xét từ trên xuống dưới, xác nhận nàng ngoại trừ mặt bị sung đỏ thì những nơi khác không vấn đề gì mới nhẹ nhõm thở dài một hơi “Lục Vu, trước tiên đưa bọn họ về” dứt lời liền xoay người đi ra ngoài “ta sẽ ra sau”

“Đa tạ Diệp giám sát.” Vân Nghiễn chật vật nằm trên đất nói lời cảm tạ, Diệp Vũ khoát tay áo bước đi. Mặc Nhiễm nhìn theo bóng dáng của hắn, kích động và vui sướng còn chưa kịp biểu đạt đã bị thái độ lãnh đạm của hắn làm tan thành mây khói, cảm thấy vô cùng ủy khuất. Không biết Diệp Vũ đi làm cái gì, nhưng khi Mặc Nhiễm cởi bỏ xích sắt ngồi trên xe ngựa thì hắn cũng từ phủ đô úy đi ra. Lục Vu thức thời xuống xe, Diệp Vũ ngồi vào, xe ngựa bắt đầu di chuyển.

Không gian tối đen, đưa tay không nhìn thấy rõ, Mặc Nhiễm ngồi ở góc xe ngựa, im lặng nghe tiếng vó ngựa lộp cộp trên đường, trong lòng có nhiều chuyện muốn nói nhưng nghĩ tới thái độ xa cách của hắn ngày đó thì lại cảm thấy không có gì để nói. “Lại đây.” Thanh âm âm Diệp Vũ từ phía đối diện truyền tới, vẫn đạm mạc như cũ nhưng không có xa cách như trước, Mặc Nhiễm cảm thấy cái mũi đay xót, giận dỗi dời người ra xa. Diệp Vũ bỗng nhiên nhoài người sang, nắm lấy cổ tay nàng, dùng sức hung hăng lôi kéo nàng vào lòng, căm hận nói “ngươi đúng là nhân tinh mà”

.