Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 39

Chương 39: Kinh hỉ bất ngờ

Mặc Nhiễm bị hắn ôm thật chặt, song chưởng của hắn xiết mạnh nhưng lại hơi run run, một bụng ủy khuất như tìm được chỗ phát tiết “ngươi đã nói sẽ bảo hộ ta nhưng ta lại bị bắt đi, ngươi nuốt lời…” vốn muốn cười nhạo hắn nhưng nước mắt lại không tự chủ được mà rơi ra. Diệp Vũ vẫn gắt gao ôm chặt nàng như trước, vùi đầu vào cổ nàng, ngữ khí vẫn còn sợ hãi “ta sai rồi, ta sai rồi…” Mặc Nhiễm chưa từng thấy Diệp Vũ vô thố như vậy nưng thấy hắn như thế, cảm giác bị hắn vắng vẻ trong lòng đã được lấp đầy, ủy khuất cũng tan thành mây khói.

Bên ngoài xe tâm tình Lục Vu có chút phức tạp, suy nghĩ nửa ngày, thiếu gia nhà nàng hình như không có thất tình nha… Mọi người đi rồi, trên nóc mật đạo giam giữ Mặc Nhiễm có một bóng đen phi thân hướng về phía khách điếm lớn nhất Huy Châu thành. Một lát sau tại gian phòng thượng hạng trong khách điếm đèn đuốc sáng trưng, bên bàn là mỹ phụ nhân và thiếu niên lúc sáng, ngoài ra còn có hai thiếu phụ mỹ mạo khác. Hắc y nhân sau khi lui xuống, thiếu phụ áo trắng nói với mỹ phụ nhân “nương, Thư Mặc Nhiễm này nghe qua không đơn giản chút nào, người bình thường sao có thể thấy nguy không loạn chứ? Cũng nắm chắc thời cơ vô cùng, nếu khi nàng nghe động tĩnh liền giãy dụa thì có lẽ đã bị làm cho hôn mê”

“Nói thế nào cũng là nữ nhân mà Tiểu Tứ coi trọng, hẳn là không kém” hồng y thiếu phụ tiếp lời, hàm ý chờ mong “ta thật không tưởng tượng được trên khuôn mặt luôn lạnh lùng của hắn xuất hiện biểu tình sủng nịch sẽ như thế nào” Thiếu niên ban ngày nói với hồng y thiếu phụ “không đúng nha, Yến thẩm thẩm, ta nghe nói Vũ thúc thúc lúc còn nhỏ từng nói thích ngươi, làm Cương thúc thúc bị dọa không nhẹ nha.” Ba nữ nhân dường như nhớ lại chuyện cũ, bật cười thành tiếng, thiếu phụ áo trắng còn nói “ai, hắn lúc nhỏ thực đáng yêu, càng lớn càng mất mặt nha”

Hồng y thiếu phụ cười ấm áp, gõ lên trán thiếu niên “tiểu đầu quỷ, đừng nghe Viễn thúc thúc ngươi nói bừa” Thiếu phụ áo trắng lại nói “ngươi còn nói Duẫn Định Vũ, ngươi lúc đó ở ngoài tân phòng của Cương thúc thúc mà nháo, muốn Yến thẩm thẩm lấy thân báo đáp ngươi, khiến cho Cương thúc thúc ngươi mặt đen như đít nồi ah” Hồng y thiếu phụ nhớ đến đêm động phòng hoa chúc gà bay chó sủa ngày đó mà có chút dở khóc dở cười.

Thiếu niên tiếc nuối nói, “Đáng tiếc ta không nhớ rõ , lúc ấy nhất định đùa giỡn rất vui” “Thật là, ” phụ nhân khẽ cười đứng lên, “các ngươi đều từng bước, từng bước trưởng thành, sau khi lớn lên lại không đáng yêu nữa, tuy nhiên đứng trước tình yêu, không ai có thể bình tĩnh được, Duẫn Định Cương chính là ví dụ tốt nhất” Nhớ tới chuyện trước kia, thiếu phụ áo trắng càng cười vui vẻ, hồng y thiếu phụ thì có chút bất đắc dĩ “chủ ý như vậy mà ngại cũng nghĩ ra được”

Phụ nhân hợp tình hợp lý nói “nếu ta không đưa ra chủ ý như vậy, ngươi cùng Cương nhi không biết còn dây dưa tới khi nào ah” thập phần hoài niệm nói tiếp “biểu tình của Cương nhi lúc đó, thật là..chậc chậc…” Thiếu niên nhìn phụ nhân cười gian, hưng phấn đi tới bên cạnh hỏi “Tan nội tổ mẫu, ngài lại có chủ ý gì?” Phụ nhân bất mãn gõ lên trán thiếu niên “không biết lớn nhỏ” thế nhưng ánh mắt lại không tự chủ mà cong lên “hắc, hắc, Tiểu Tứ nhà chúng ta là cây vạn tuế sắp nở hoa rồi”

Ba người kia nhìn ánh mắt của nàng, vừa hưng phấn lại vừa thương hại cho nam nhân nào đó. Tới Bích phủ, Diệp Vũ vừa nhảy xuống xe ngựa đột nhiên cảm giác sau lưng có một cỗ hàn ý khó hiểu, không khỏi nắm tay Mặc Nhiễm chặt hơn, do dự một hồi mới nói với nàng “hôm nay nghỉ ở Đinh Hương uyển đi” “Đinh Hương uyển?” Mặc Nhiễm sửng sốt, sau đó hỏi, “vậy ngươi đi đâu?” không biết sao lại không muốn hắn rời đi.

Diệp Vũ nói, “Đinh Hương uyển là sân của ta, đương nhiên ta sẽ ở đó rồi. ta chỉ cảm thấy hôm nay trải qua rất nhiều chuyện, ngươi có khả năng sẽ ngủ không yên giấc, cho nên ngủ lại Đinh Hương uyển sẽ tốt hơn” nói tới đây hắn lại ngập ngừng “hay là ngươi không muốn” “Ta nguyện ý, ta nguyện ý.” Mặc Nhiễm vừa nghe hắn sẽ ở cùng một chỗ với nàng đã vội vàng đáp ứng. Diệp Vũ nghĩ đúng là như hắn dự đoán, nàng sẽ sợ hãi nên không nói thêm gì, trực tiếp mang nàng đến Định Hương uyển. Bố trí cho nàng xong, Diệp Vũ tính rời đi thì bị Mặc Nhiễm túm tay áo “ngươi muốn đi đâu”

Diệp Vũ nghĩ nàng bất an nên vỗ vỗ tay nàng nói “ta ở ngay bên cạnh, có việc gì cứ gọi ta” “Sao ngươi tìm được ta?” Mặc Nhiễm đột nhiên hỏi Diệp Vũ thấy nàng không hề có ý muốn buông tay áo hắn thì thở dài bất đắc dĩ rồi ngồi xuống bên giường “khi ta du hồ, nghe có người bàn tán nói hai đệ tử của Cô Vân thư viện bị bắt, trong đó còn có một người đã bái ta làm thầy, nghĩ là ngươi nên vội vàng chạy tới”

“Du hồ?” Mặc Nhiễm nhớ tới chuyện ban ngày, không vui nói “có thời gian cùng Dương tiểu thư đi du hồ lại không có thời gian dạy ta học sao?” Diệp Vũ có chút kinh ngạc, “Ngươi làm sao biết ta du hồ cùng Dương tiểu thư?” “Ta nhìn thấy” Mặc Nhiễm tức giận đáp “chúc mừng ngươi, có quan hệ tốt với tiểu thư của Thanh Cánh hầu ah”

Diệp Vũ cười khổ, hắn không thể nói hắn là vì muốn trốn tránh tình cảm với nàng, cho nên nhất thời mới đầu óc choáng váng mà nhận lời mời của Dương Khâm Thư. Nghĩ tới hắn cùng Dương Khâm Thư một chỗ, Mặc Nhiễm liền thấy phiền chán, quay về đề tài cũ “vậy sao ngươi biết ta bị bắt đến Đô úy phủ” “Khi ta đến quá ăn hỏi thăm các tiểu thương chung quanh hỏi thăm dung mạo bọn chúng, đám người kia lẽ ra sau khi bắt người trong thời gian ngắn sẽ không xuất hiện, thực may là bọn hắn lại gây ầm ĩ ở quán rượu gần đây, nên dễ dàng tìm được, sau đó thì biết bọn họ làm việc cho Tống Tơ Liễu”

Nhắc tới Tống Tơn Liễu, Mặc Nhiễm không khỏi nhíu mày “bởi vì ta chống đối một chút mà nàng lại muốn đẩy ta vào chỗ chết, thiên kim quan gia đều đáng sợ vậy sao?” Diệp Vũ cũng nhăn mày, ngữ khí có chút lạnh lùng “Tống Hạ Nhiên sủng ái nữ nhi, ai cũng biết, lời đồn Tống Tơ Liễu ỷ vào quyền thế của cha mà cậy thế làm càn cũng nhiều, muốn làm làm, hơn nữa lá gan càng ngày càng lớn, cứ nghĩ là mình có thể nắm quyền sinh sát trong tay” “Ý của ngươi là, ta không phải là người đầu tiên ? » Mặc Nhiễm kinh ngạc “nàng đã từng giết người?” nghĩ lại nếu không phải mình có võ công, lại thêm Diệp Vũ tới cứu thì có khả năng mình đã không tiếng động mà chết ở phủ Đô úy rồi, trong lòng không khỏi rét run, bản tay nắm tay áo Diệp Vũ càng thêm dùng sức.

Diệp Vũ hiển nhiên cũng nghĩ tới chuyện này, đưa tay nắm lấy tay nàng “ta nhất định sẽ khiến nàng trả giá vì chuyện này” Bàn tay dày rộng ấm áp làm Mặc Nhiễm an tâm rất nhiều “nghe nói Viễn thế tử giới thiệu ngươi là phụ tá Tri châu phủ, có thể điều tra nàng ta sao?” “Nàng thì tính là gì? Diệp Vũ khinh thường nói, đáy mắt phủ một tầng hàn ý “gia có thể điều tra rất nhiều ngươi”

Khi nhìn Mặc Nhiễm, ánh mắt hắn đã khôi phục độ ấm “ngươi cũng nhanh học tập đi, thời gian không còn nhiều lắm” Nói đến chuyện học, Mặc Nhiễm hỏi “ngươi khi nào sẽ dạy ta?” Diệp Vũ thở dài nói, “Ta gần đây hơi bận, bài tập cứ để Lục Vu giúp ngươi, nhưng ngươi không thể tiến bộ chậm như vậy được, ta sẽ kiểm tra mỗi ngày, làm không xong, không được ngủ”

“Sao ngươi biết tiến độ học tập của ta chậm?” Mặc Nhiễm có chút vui vẻ, điều này có phải là hắn không có hoàn toàn quên nàng, vẫn quan tâm tới nàng? Diệp Vũ nhìn ánh mắt bình tĩnh của nàng, ngữ khí có chút chua sót “chuyện gì của ngươi mà ta không biết” cho dù muốn né tránh vẫn không nhìn được mà quan tâm, tình cảm đúng là thứ không thể phân rõ phải trái. “Chuyện gì của ta ngươi cũng biết?” Mặc Nhiễm kinh ngạc, nhịn không được mà tiến lại gần, muốn nhìn xem biểu tình trên mặt hắn.

Diệp Vũ đưa tay đẩy đầu nàng ra, Mặc Nhiễm bất mãn giãy dụa “ngươi sao vậy?” “Ngươi thật sự thực chán ghét ta sao?” Diệp Vũ đột nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi “Chán ghét?” Mặc Nhiễm nói, “Ta vì sao muốn chán ghét ngươi?”

“Bởi vì ta là tên hỗn đản” Diệp Vũ tự giễu “trước kia ta nói để mình phụ trách, ngươi còn sống chết không chịu” “Sống chết không chịu?” Mặc Nhiễm sửng sốt “ta nói vậy khi nào?” “Có, lần ở Tàng thư các đó” Diệp Vũ nói xong, ánh mắt liền dừng lên ngực nàng.

Mặ Nhiễm theo tầm mắt của hắn mà cúi đầu, hồi lâu mới nhớ chuyện ngày đó, đưa tay che ngực, căm giận nói “lưu manh” Diệp Vũ chua sót mỉm cười, giờ nghĩ lại cũng thấy mình quả thật hỗn đản, hắn bắt nạt nàng như vậy, nàng chán ghét hắn cũng phải. Sắc trời đã sáng hơn, trong phòng thực im lặng. Mặc Nhiễm đột nhiên trầm mặc làm Diệp Vũ cảm thấy buồn bực vô cùng, hắn muốn đối mặt cho nên mới hỏi vậy, thế nhưng chờ đợi giống như là một hình phạt, hắn không thể chịu đựng được nữa.

Mặc Nhiễm rốt cục mở miệng, “Ta…” “Quên đi, nói tiếp cũng không có ý nghĩa gì” Diệp Vũ đột nhiên cắt ngang lời Mặc Nhiễm rồi đứng dậy đi ra ngoại, bộ dáng chật vật như muốn chạy trốn. Đi như chạy đến trong viện, mệt mỏi dựa vào thân cây ngô đồng, Diệp Vũ đưa tay lên ngực, lần đầu tiên thấy mình không có tiền đồ như vậy, biết rõ nàng chán ghét mình lại muốn làm như không biết, vì chỉ như thế mới có thể ở bên cạnh nàng “Không phải ta đã nói xin lỗi sao? Ngươi rốt cuộc tức giận cái gì?” thanh âm Mặc Nhiễm đuổi theo phía sau làm Diệp Vũ kinh ngạc, xoay người

“Sao ngươi lại ra đây?” “Lời này là ta nên nói mới đúng ah, cho dù ta sai thì cũng phải cho ta cơ hội để hối cãi chứ?ta vừa mở miệng ngươi đã bỏ chạy là có ý gì?” Diệp Vũ cũng có chút hồ đồ , “Ngươi vì sao muốn xin lỗi?”

“Quỷ biết!” Nói đến này, Mặc Nhiễm cũng thực tức giận “ta không có làm gì sai nhưng lại thấy áy náy, không thấy ngươi thì trong lòng rất khó chịu, ngoại trừ xin lỗi, ta còn cách nào khách sao?” Diệp Vũ kinh ngạc nhìn nàng, Mặc Nhiễm vội vàng nói tiếp “thực xin lỗi, ta nói ngươi là hỗn đản chỉ vì tức giận mà thôi, tuy ngươi độc miệng, luôn thích bắt nạt ta nhưng ngươi đã dạy ta múa Phượng hoàng lai nghi, thu ta làm đệ tử, dạy ta học, lần này gặp chuyện không may cũng là ngươi cứu ta, ngươi chưa từng hại ta, ta cũng chưa từng ghét ngươi, cho nên xin ngươi đừng không cần, không để ý tới ta, đừng đi du hồ cùng Dương Khâm Thư…” Mặc Nhiễm càng nói càng thấy ủy khuất. về sau cũng không biết mình đang nói gì, chỉ cảm thấy rất khổ sở mà nói xong lại thấy không cam lòng, không để ý Diệp Vũ có phản ứng gì, quay đầu thở phì phì chạy vào phòng. Diệp Vũ kinh ngạc nhìn theo bóng dáng của nàng, hồi lâu mới có phản ứng, vội vàng chạy theo, hung hăng ôm nàng vào lòng, Mặc Nhiễm ra sưc giãy dụa “ngươi muốn làm gì?”

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi…” Diệp Vũ ôm nàng càng chặt, giọng nói tràn ngập vui mừng “là ta sai rồi, sau sẽ không không để ý tới ngươi” “Ngươi sai vì sao người xin lỗi lại là ta” Mặc Nhiễm có chút không tha thứ cho hành vi không có tiền đồ của mình..