Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 4

Chương 4: Tuyệt sắc mỹ nhân.

Sáng sớm, Mặc Nhiễm đã thu thập thỏa đáng, chuẩn bị xuống núi, trước kia muốn xuống núi phải theo làm nũng, năn nỉ Tam cha cả ngày mới được nhưng từ khi nàng đến thư viện đọc sách, có lẽ Tam cha thương nàng ở đó bị nghẹn vất vả cho nên khi trở về trại, chỉ cần nàng không gây rắc rối cũng không quản thúc nàng nhiều, thậm chí ngay ngày nghỉ đầu tiên còn có thể xuống núi đi dạo. Xuất môn liền đến nhà Tống thẩm trước, Tống thẩm nói Tống Thạch Đầu đang ở sau núi đọc sách. Mặc Nhiễm bĩu môi, tính đi tìm bọn Khỉ Ốm thì Tống thẩm lại nói « Khỉ Ốm, Nhị Cẩu có lẽ cũng đang ở sau núi đọc sách ». Mặc Nhiễm vô cùng nghi hoặc, trước kia nàng hâm mộ Tam cha, thường xuyên quấn lấy hắn, bắt hắn dạy đọc sách, mới đầu bọn họ còn đi theo nhưng vừa nhìn thấy sách đã nhăn mày nhăn mặt, tránh còn không kịp sao nay lại như vậy ? Tống thẩm dường như biết nàng đang nghĩ gì, cười rộ lên « nghe Tam đương gia nói Vân Thư viện mỗi lần đến ngày nghỉ, các tiểu thư, công tử khác đều có người hầu đến đón mà tiểu thư chỉ có một mình, thực không có thể diện nên bắt bọn họ đọc sách, đọc cho tốt sau này có thể đến thư viện đón tiểu thư về, vì vậy mấy đứa nhỏ mới như thế »

Mặc Nhiễm cảm thấy rất ấm áp, đi đến sau núi từ xa đã thấy Tam cha tay cầm quyển sách, bọn Tống Tông Minh đang ngồi vây quanh, biểu tình chăm chú. Mặc Nhiễm thực sự cảm động, Tam cha cái gì cũng nghĩ cho nàng, các huynh đệ lại vì nàng mà chịu đọc sách, xem ra nàng không thể chỉ nghĩ tới chuyện tìm tướng công, vì các huynh đệ, sau này phải siêng năng học tâm hơn mới được. Nhìn một hồi, Mặc Nhiễm vội chạy về phòng mình, lấy hà bao nhét dưới gối ra, cắn chặt răng đi xuống núi. Trước kia xuống núi, cả đám đều đi chung, dọc đường ríu ra ríu rít, rất náo nhiệt, đây là lần đầu tiên nàng đi một mình, thực sự rất buồn chán nhưng nhớ lại tình cảnh sau núi, Mặc Nhiễm lại quyết tâm. Nàng tích góp tiền tiêu vặt suốt mấy tháng trời, tính mua cho Vân Nghiễn cây trâm, tuy rằng ở Vân Thư viện mọi người đều mặc đồng phục, mọi người đều ngang hàng với nhau nhưng có nhiều chi tiết lại không giống vậy, tỷ như dây chuyền, ngọc bội…Vân Nghiễn là bình dân cho nên trên người hầu như không có trang sức gì, trong lúc vô tình nàng thấy hắn chỉ vấn tóc bằng một cây mộc trâm thì có chút đau lòng, âm thầm quyết định sẽ mua cho hắn một cây ngân trâm, nhưng lúc này mua quà cho bọn Tống Thạch Đầu cần hơn.

Nàng tuy không phải lo ăn lo mặc nhưng trong trại tự cung tự cấp nên nàng cũng chưa tới mức có thể tùy tiện chi tiêu, vì vậy tiền tiêu vặt để dành mấy tháng cũng không mua được thứ gì tốt. Đang lo lắng thì trước mắt bỗng nhiên sáng ngời, một gian hàng bán rất nhiều tảng đá đủ kích thước, hình dạng, màu sắc…quán chủ là một lão bá khoảng năm mươi tuổi, một tay cầm tảng đá, một tay cầm dao tỉm mỉ khắc khắc, chốc lát sau tảng đá đã trở thành hình một con chó đang cuộn mình. “Lão bá, tay nghề của ngươi thật tốt » Mặc Nhiễm vui vẻ nói « nhìn hình dạng còn tưởng là chuyên gia điêu khắc ah » “Ha ha…” Lão bá vui vẻ cười nói, “tay nghề thô kệch, không dám so sánh »

« Không, thực sự rất đẹp mà » Mặc Nhiễm ngồi xổm xuống, cầm lấy tảng đá hình con chó, tán thưởng « lão bá, cái này bán thế nào ? » “Hai mươi văn tiền một cái, nể tình ngươi là người mở hàng, tính mười lăm văn tiền thôi » Có lợi như thế, Mặc Nhiễm càng thêm vui vẻ « ta muốn năm cái, lại thêm một con khỉ, một con cá chạch, một cái hồ lô, hắc hắc…còn có một tảng đá thô » nghĩ đến vẻ mặt của Tống Tông Minh, Mặc Nhiễm lại cười híp mắt.

« Được ah » vừa mở cửa đã có mối làm ăn lớn, quán chủ mặt mày hớn hở, vội chọn lựa tảng đá thích hợp. « Ngươi cứ khắc đi, ta đi mua ít đồ rồi quay lạu » Mặc Nhiễm đưa bảy mươi lăm văn tiền cho quán chủ rồi đi đến Di Khẩu các, đây là nơi bán điểm tâm nổi tiếng ở Huy Châu, nơi này có gạo nếp cao và bánh đậu xanh là hai món mà Nhị cha và Tam Cha thích ăn nhất. Di Khẩu các làm ăn thật tốt, Mặc Nhiễm phải xếp hàng thật lâu mới mua được, vui vẻ cầm điểm tâm trong tay đến chỗ lão bá lấy hàng rồi về trại. Nàng dường như cảm thấy được vẻ mặt vui vẻ của mọi người khi nhận được quà, tâm tình càng tốt hơn.

Phía xa vang đến âm thanh ồn ào, mọi người đều tìm cách chạy trốn, Mặc Nhiễm tò mò nhìn xem, thầm nghĩ gian hàng của lão bá ở ngay ven đường hình như đã xảy ra chuyện. « phía trước xảy ra chuyện gì vậy ? » có người hỏi. « Còn gì nữa, là thổ phỉ đến gây loạn thôi, lần này hình như muốn cướp người » ai đó trả lời

“Cướp người?” “Ai, ta cũng vậy lần đầu thấy nhân vật như vậy a, xinh đẹp thật!” Người nọ nói xong, còn lưu luyến quay đầu nhìn. Mặc Nhiễm nghĩ mình vất vả lắm mới chọn được quà liền vội chạy tới, quả nhiên có mấy người đang đánh nhau, Mặc Nhiễm nhìn chung quanh, muốn tìm lão bá mà mấy người kia cứ đánh tới đánh lui làm nàng hoa cả mắt, nhưng mấy lễ vật kia nàng vất vả lắm mới chọn được, không thể cứ vậy mà về tay không, tức giận quát lớn «các ngươi dừng tay cho ta »

Tiếng quát mang theo tức giận lại dùng tới năm thành công lực cũng có chút tác dụng, đám người đang đánh nhau liền dừng lại, nhất tề quay sang nhìn nàng. Mặc Nhiễm không để ý tới bọn họ, chỉ đưa mắt nhìn chung quanh. “Cô nương…” thanh âm run rẩy truyền đến, Mặc Nhiễm rốt cuộc cũng nhìn thấy quán chủ đang trốn trong góc phòng, thì ra hắn vẫn còn chờ nàng. Mặc Nhiễm có chút rối rắm, lễ vật không mất làm nàng thật cao hứng nhưng chính vì vậy mà lão bá phải ở lại chỗ nguy hiểm để chờ nàng, thật áy náy, đang định chạy đi thì đột nhiên trước mắt tối sầm, một đại hán đang nhíu mày đánh giá nàng

« Ngươi là ai ? » đại hán da ngăm đen, cơ bắp rắn chắc, vì mới đánh nhau mà mà mồ hôi đầm đìa, ánh lên dưới ánh mặt trời như người thép, làm cho không khí chung quanh cũng trở nên trầm trọng, không thở nổi. Nhưng Mặc Nhiễm là ai chứ ?mặt mũi đại hán này so với Nhị cha còn hiền lành hơn nhiều, nàng nhìn quần áo hắn mặc trên người lại nhìn đồng bọn sau lưng hắn, không khỏi nhíu mày. « Sao ?muốn cứu người ? »đại hán tưởng nàng sợ, khinh miệt nói « một tiểu cô nương, đừng vì sắc đẹp mà đánh mất tính mạng của mình »

“A?” Lời này thật khó hiểu, nàng là một cô nương, sao lại vì sắc đẹp mà đánh mất tính mạng ? “Muốn chạy? Không dễ dàng như vậy!”đại hán đột nhiên hét lớn một tiếng,xem ra người bọn họ muốn cướp đang nhân cơ hội chạy trốn lại bị phát hiện, vì thế hai bên lại đánh nhau. Đại hán lại cao thấp đánh giá Mặc Nhiễm, cảm thấy nàng không có gì uy hiếp vì thế cũng xoay người tham gia trận đánh, hắn vừa rời khỏi, trước mắt Mặc Nhiễm trống trải hơn, lập tức hiểu được ý của hắn. Giữa vòng chiến là một thân ảnh cao ngất khoác trường bào màu đen cắt may rất khéo, ngũ quan hoàn mỹ, tinh xảo tuyệt luân, mái tóc dài vì chạy trốn mà tán loạn trên vai, cặp mắt hoa đào cố nén sự bối rối làm cho nàng là thân nữ nhi mà cũng nhịn không được mà muốn bảo hộ hắn.Đúng là một cái túi da người gây họa, khó trách những người kia muốn cướp hắn về.

Che chở hắn là một lục y nữ nhân, dáng người nhỏ nhắn nhưng tư thế rất oai hùng, hiên ngang, tuy nhiên một mình đánh lại nhiều người nên lúc này hơi thở đã trở nên hỗn loạn. Mặc Nhiễm nghĩ nghĩ, đầu tiên chạy đến bên lão bá lấy lễ vật, quay đầu lại vừa lúc thấy lục y nữ tử vừa để lộ sơ hở bị trúng một chưởng, thân hình lảo đảo, đại hán vừa rồi chắn trước mặt Mặc Nhiễm lập tức duỗi hai cánh tay, hướng về phía tuyệt sắc mỹ nhân chộp tới. Mắt thấy sắp đắc thủ nào ngờ một trận kình phong phá không mà đến, đại hán không kịp tránh né, đành phải tiếp chiêu, đưa tay bắt lấy tảng đá mang theo nội lực làm tay hắn đau đớn. Quay đầu lại thì thấy nàng đang cầm cục đá nhìn hắn cười cười. Đại hán đang muốn phát tác chợt nghe âm thanh lạnh lùng vang lên « không muốn chết liền cút nhanh lên »

Lời này là nói với Mặc Nhiễm mà người lên tiếng lại làm người ta mười phần ngoài ý muốn. Ai nấy đều ngây ngốc, ngay cả đại hán cũng nhìn mỹ nhân đến ngẩn ngơ, lời này nên là hắn nói mới phải chứ. Mặc Nhiễm thấy trong mắt mỹ nhân có chút tức giận thì há hốc mồm, rốt cuộc xảy ra chuyện gì ? sao mỹ nhân lại nhìn giống nam nhân ? ách, ừ thì hắn đúng là nam nhân, vừa rồi hàn quang lóe trong mắt hắn, cả người trở nên sắc bén, hai từ mỹ nhân không thích hợp chút nào.

Không khí trở nên quỷ dị, cảm giác như không phải Mặc Nhiễm phá rối kế hoạch của đại hán kia mà là làm hỏng chuyện tốt của mỹ nhân. Cũng may không khí này không tồn tại lâu bởi vì lục y nữ tử đã cầm lấy tay mỹ nhân rời đi, mọi người thấy thế cũng không nghĩ nhiều, lại xông lên đánh nhau. Không khí lại khôi phục bình thường (đánh nhau mà gọi là bình thường) Nháy mắt đó mọi người có thể không cảm thấy nhưng Mặc Nhiễm thì khác, bởi vì khí thế đó là nhắm vào nàng, nàng cảm nhận được cỗ hàn ý rất rõ ràng, người kia bề ngoài ra vẻ nhu nhược, sao lại cố tình để bị truy đuổi chứ ?

Mặc Nhiễm nhìn đám người cách đó không xa, không dám tùy tiện ra tay nữa, chợt thấy lục y nữ tử xoay người lại, trừng mắt với nàng, thần sắc không có nửa điểm lo lắng. Mặc Nhiễm nghĩ nghĩ, nghe người dân nói có một đám người thường hay gây loạn ở đây, có lẽ hai người kia là hiệp sĩ, cố ý để bọn họ bắt được, có lẽ là muốn tìm tới tận sào huyệt. Như vậy mỹ nhân và lục y nữ tử kia đang chuẩn bị xâm nhập địch doanh, nếu nàng ra tay sẽ làm hỏng kế hoạch của họ, vì thế mà mỹ nhân tức giận cũng phải..