Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 40

Chương 40: Có khách tới chơi

Diệp Vũ nhìn nàng, tựa như như thấy mình trước kia, yêu thích cũng không biết, chỉ vì mình không để ý, không khống chế cảm xúc mà sinh ra hờn dỗi, không biết phải làm thế nào để nàng ý thức được tình cảm của mình đây ? Diệp Vũ còn đang lo lắng thì nghe quản gia ở bên ngoài nói « thiếu gia, có khách cầu kiến » “Có khách?” Diệp Vũ nghi hoặc, Mặc Nhiễm thừa dịp hắn ngây người vội tránh khỏi tay hắn, nhìn ra ngoài cửa sổ cũng không biết ai mới sáng sớm đã đến bái phỏng

“Là ai?” Diệp Vũ hỏi. « Nói là thân thích của Bích trang chủ du ngoạn đến đây, muốn ở lại quý phủ mấy ngày » quản gia đáp ‘Thân thích của Bích trang chủ ? » lúc này Mặc Nhiễm mới nhớ ra bọn họ đang ở trong Bích phủ, ngày đó nghe Tống đô úy nói đây là Bích Tiêu sơn trang cấp cho Viễn thế tử, mà Viễn thế tử lại để cho Diệp Vũ tới ở, gần đây nàng với hắn giận nhau nên cũng chưa kịp hỏi.

« Bích phủ này là sở hữu của Bích Tiêu sơn trang sao ? » Mặc Nhiễm hỏi Nói tới Bích Tiêu sơn trang, ở Thanh quốc không ai không biết, đó không chỉ là võ lâm thế gia mà còn là đệ nhất trong giới thương nhân, quan trọng nhất đây còn là nhà mẹ đẻ của truyền kỳ nữ tử Thanh quốc, Khiếu Lan phu nhân. Nghĩ tới bối cảnh như vậy, Mặc Nhiễm bỗng nhiên cảm thấy áp lực rất lớn. « Nơi này đúng là biệt viện của Bích trang chủ ở Huy Châu » Diệp Vũ đi đến bên cạnh, vuốt tóc nàng nói « trời cũng đã sáng, ngươi cả đêm không ngủ, nghỉ ngơi chút đi, ta đi xem sao »

Nói tới, Mặc Nhiễm quả thật cảm thấy buồn ngủ, vội hất tay hắn ra rồi đi đến bên giường nằm xuống. Diệp Vũ thu thay, bất đắc dĩ cười cười rồi đi ra ngoài. Mặc Nhiễm vụng trộm nhìn về phía Diệp Vũ lại bất ngờ thấy vẻ mặt thương hại của lão quản gia thì thập phần nghi hoặc, chẳng lẽ tên kia gặp phải chủ nhân khó chơi sao ? tuy nhiên ý nhiệm này ngay lập tức bị nàng bác bỏ, Diệp Vũ chính là kẻ khó chơi nhất trong những kẻ khó chơi ah, nàng chắc là buồn ngủ quá mức nên mới nghĩ sai rồi, đúng lúc này hai mắt cũng díp lại, nàng rất nhanh đã đi gặp chu công. Sự thật chứng minh, trực giác của Mặc nhiễm rất chuẩn, tranh cãi thì Diệp Vũ đúng là nhân tài kiệt xuất, tiếc rằng hắn gặp phải nhân tài kiệt xuất trong nhân tài kiệt xuất. Diệp Vũ vừa đi đến phòng khách đã thấy huyệt thái dương nhảy lên, tên hỗn đản Duẫn Định Viễn… “Vũ thúc thúc!” Một thiếu niên nhào tới, Diệp Vũ liền đưa tay gõ lên trán hắn, ngăn hắn cách xa nửa thước. Thiếu niên vẫn bất chấp nhào tới, còn ủy khuất la lớn « Vũ thúc thúc… »

“A! Diệp giám sát, nghe nói ngài vừa mới phá án trở về, vất vả nha .”thiếu phụ áo trắng vừa cầm ly trà vừa đi tới, ngữ khí thì kính cẩn nhưng động tác lại không như vậy. « Thế nào ? cứu người thuận lợi chứ ? » phụ nhân lên tiếng « nếu dựa vào tốc độ của ngươi, e là con dâu của ta đã bay mất » Diệp Vũ biến sắc, nói, “Là ngươi…”

Hồng y thiếu phụ bật cười thành tiếng « haha..Tiểu Tứ đúng là thông minh, vừa nói đã đoàn được ngay » Diệp Vũ trong lòng ảo não, hèn chi tin tức lại nhanh như vậy, hơn nữa người vừa gây án còn dám gây sự ầm ĩ, thì ra đều do mẹ hắn nhúng tay vào. Một tay đẩy thiếu niên đang làm loạn ngồi lên ghế, chính mình cũng ngồi xuống bên cạnh, nói với hồng y thiếu phụ « tẩu tử, ngươi sao lại tới đây ? ta nhớ rõ mấy ngày nay Ngu thành hẳn là có tiệc trà xã giao chứ ? thế tử phi có thể không tham gia sao ? » « Thế tử phi cũng không chỉ có một mình nàng, ai chẳng biết Cương thế tử phi là Bích Thiên Vũ đại danh lừng lẫy trên giang hồ chứ, luôn tự do tự tại,bọn họ có thể hiểu được »thiếu phụ áo trắng đi đến, bưng lấy ly trà Diệp Vũ vừa để xuống uống một ngụm.

“Vậy còn ngươi?” Diệp Vũ thản nhiên liếc nàng một cái « Nhu quận chúa không phải bồi Yên Hoan công chúa sao ? » lại nhìn sang phụ nhân « ta nhớ rõ tiệc trà xã giao năm nay là do Khiếu Lan phu nhân chủ trì nha » cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người thiếu niên vẻ mặt ủy khuất, bất đắc dĩ thở dài « ngay cả hoàng trưởng tôn cũng lôi theo, nương, ngươi rất hồ nháo » “Hắc hắc…” phụ nhân trung niên cười đắc ý « yên tâm, cha của ngươi sẽ giúp ta giải quyết » Diệp Vũ nghĩ tới lão cha sủng thê nức tiếng thì bất đắc dĩ thở dài « như vậy các ngươi tới đây làm gì ? »

“Ai, Tiểu Tứ, ngươi biết rõ còn cố hỏi » thiếu phụ áo trắng chính là Duẫn Định Nhu nói « ngày hôm qua tất cả chúng ta đều thấy rõ nha, ngươi rất khẩn trương cô nương kia » « Cuồi cùng chúng ta có thể yên tâm » hồng y thiếu phụ Bích Thiên vũ nói Yên tâm ? không phải là tới xem náo nhiệt sao ?Diệp Vũ liếc mắt xem thường, trong lòng thầm nhớ lại hành động của mình hôm qua. Ngoại trừ lúc ở trong xe ngựa, còn lại đều rất bình thường vì thế quyết liều chết không nhận « Thư cô nương là đệ tử của ta, ta phải có trách nhiệm, nếu ngay cả chút chuyện nhỏ đó cũng không làm được thì chẳng phải ta bị các ngươi cười đến rụng răng sao ? »

Mặc Nhiễm chưa thông suốt, nếu hắn thừa nhận chắc chắn sẽ có phiền toái lớn, đã có bài học từ ca ca Duẫn Định Cương của hắn rồi. Năm đó Duẫn Định Cương vì phá án, mới cải trang thành thương gia mới nổi có quan hệ làm ăn với Bích Cương công tử của Bích Tiêu sơn trang và Bích Thiên Vũ đi lại trên giang hồ, thế nhưng vẫn không có tiến triển gì. Nương của hắn lại sợ thiên hạ không loạn mà muốn Bích Cương thành thân với Bích Thiên Vũ làm cho ca ca luôn bình tĩnh của hắn gấp đến sứt đầu mẻ trán, chật vật không chịu nổi. Tuy có thể nhìn hắn thay đổi sắc mặt cũng khá thú vị nhưng nếu là bản thân mình thì không vui chút nào. « Có gì mà thẹn thùng » Khiếu Lan phu nhân Diệp Lan nói « sao không thừa nhận, Viễn nhi đã nói cho chúng ta biết, ngươi chẳng những dạy nàng Phượng hoàng lai nghi còn đệm nhạc cho nàng nha »

Duẫn Định Viễn, tên hỗn đản… Diệp Vũ thầm mắng Duẫn Định Viễn trăm ngàn lần, ngoài mặt vẫn thản nhiên « Duẫn Định Viễn có nói với các ngươi, cô nương thích ta có thể xếp dài cả một con phố không ? » Diệp Lan nheo mắt, chậm rãi nói « xem ra là ngươi nhất quyết không chịu nhận ? »

Diệp Vũ nhìn lại nàng, cũng chậm rãi đáp « rốt cuộc ngài muốn ta nhận chuyện gì ? » Duẫn Định Nhu chen vào « chúng ta ở lại đây không có vấn đề gì chứ ? » “Tùy các ngươi.” Diệp Vũ thong dong đứng lên, nói, “Hôm nay ta còn có chuyện phải làm, các ngươi tự nhiên đi.”

Bốn người nhìn theo bóng lưng hắn, bộ dáng suy nghĩ sâu xa, Bích Thiên Vũ nghi hoặc nói « chẳng lẽ là Duẫn Định Viễn nói lung tung ? nhìn Tiểu Tứ cũng không khác gì trước kia ah » Duẫn Định Nhu cũng có chút thất bại, ” chúng ta đi uổng công rồi sao ? » « Bây giờ kết luận còn hơi sớm » Diệp Lan vừa uống trà vừa nói « dù thế nào, chúng ta trước tiên gặp mặt Thư cô nương kia đã, có thể làm môn hạ của Tiểu Tứ cũng đã không đơn giản rồi »

“Chúng ta có thể ở lại đây ? » Hoàng trưởng tôn Doãn Nhất Nặc vui mừng nhảy vào trong lòng Diệp Lan Diệp Lan từ ái vỗ về đầu của hắn, ủy khuất nói « Nặc nhi trăm ngàn lần đừng học theo hai thúc thúc ngươi, lớn lên không đáng yêu chút nào » « n, Nặc nhi sau này nhất định sẽ làm một người thú vị » thiếu niên nắm chặt tay, hạ quyết tâm.

Quản gia đứng ngoài cửa toàn thân đổ mồ hôi lạnh, chí hướng của Hoàng trưởng tôn thật không giống người thường, tiền đồ của Đại Thanh quốc ah… Lục Vu nhìn thiếu gia luôn vân đạm khinh phong lúc này lại đang đi đi lại lại trong thư phòng cũng không thấy bất ngờ, Cương thế tử và Vũ thế tử khi gặp Kiếu Lan phu nhân đều luôn rất đau đầu. Diệp Vũ rốt cuộc dừng bước « mấy ngày nay ta muốn xử lý chuyện của Tống đô úy, tạm thời không hồi phủ » dừng một chút lại tiếp « ngươi hảo hảo lưu ý động tĩnh trong phủ, có gì thì báo ta »

“Này…” Lục Vu chần chờ nói, “Không tốt lắm đâu?” “Ngươi nói cái gì?” Diệp Vũ nhíu mày. « Ta không phải nói không báo » Lục Vu vội vàng giải thích « ta muốn nói thiếu gia cứ vậy bỏ trốn, phu nhân sẽ hoài nghi ngài có tật giật mình »

Diệp Vũ nheo mắt, ngữ khí có chút nguy hiểm « nga ? ngươi nói xem bổn thiếu gia vì sao phải có tật giật mình ? » “Hắc hắc… Ta nói giỡn thôi » Lục Vu nịnh nọt « thiếu gia sao có thể là tặc… » « Ngươi tạm thời ở bên cạnh Mặc Nhiễm đi, để phòng ngừa chuyện ngày hôm qua lại xảy ra. Bài tập của nàng vẫn do ngươi phụ trách như trước, tiến độ phải nhanh hơn, về phần các nàng… »nhắc tới mấy người kia, Diệp Vũ đưa tay xoa thái dương « tùy các nàng đi »

Lục Vu nghĩ không tùy các nàng thì có thể làm gì ? đương kim hoàng thượng có di giá tới đây cũng chưa chắc can được mấy người kia ah. Khi Mặc Nhiễm tỉnh lại trời đã sập tối, hạ nhân trong viện đang làm việc, không nhìn thấy Diệp Vũ nên nàng liền đến thư phòng tìm, lại nhìn thấy Lục Vu đang thu thập này nọ, nghi hoặc hỏi « đó không phải là sách Diệp Vũ thường đọc sao ? » “n, ” Lục Vu nói, “Nơi này về sau sẽ là chỗ học tập của cô nương nên thiếu gia muốn chuyển đến Hồng Mai uyển »

“Vì sao?” Mặc Nhiễm nhíu mày, “Đinh Hương uyển không tốt sao?” « Hôm nay trong phủ có vài thân thích của Bích trang chủ đến, bọn họ sẽ ở Đinh Hương uyển nên thiếu gia mới chuyển đến Hồng Mai uyển » Lục Vu giải thích. Mặc Nhiễm lại hỏi « vậy sao hắn không đến thư phòng ? »

« Vì lúc trước ngươi chậm trễ việc học tập cho nên thiếu gia phân phó ngươi phải chuyên tâm học tập, sau này không được nghỉ ngơi, cho nên hắn cũng không có chỗ ở đó. Ngay cạnh Hồng Mai uyển có gian Tuệ Hiên cũng là thư phòng, thiếu gia tính về sau sẽ ở đó » « Hiện giờ hắn đang ở đâu ? » Mặc Nhiễm cảm thấy rất khó chịu, tỉnh lại không nhìn thấy hắn, lại biết hắn ngay cả thư phòng là nơi duy nhất bọn họ cùng xuất hiện cũng muốn rời đi, trong lòng đột nhiên tức giận khó hiểu. “Đang ở Tuệ Hiên sửa sang này nọ’ Lục Vu còn chưa nói xong, Mặc Nhiễm đã thở phì phò xoay người chạy đi

Lục Vu gọi vài tiếng cũng không được, trên mặt hiện ra vẻ lo lắng.