Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 41

Chương 41: Hội nghị phản công

Từ rất xa Mặc Nhiễm đã thấy Diệp Vũ đang đứng bên cạnh bàn sắp xếp lại sách vở, bên cạnh hắn còn có một nữ tử mặc xiêm y màu trắng, bộ dáng cực kỳ xinh đẹp, túm lấy tay hắn, không biết đang nói gì mà tươi cười sáng lạn. Diệp Vũ lại không như vậy, tuy vẻ mặt hắn vẫn thản nhiên như cũ nhưng lại không vẻ xác cách, trái lại còn làm người ta cảm thấy nhu hòa, ấm áp. Trong lòng Mặc Nhiệm đột nhiên không có tư vị gì. Khi đến gần, nàng kia dường như cảm nhận được tầm mắt của nàng nên quay đầu nhìn qua, tươi cười như trăm hoa đua nở « vị này chính là Thư cô nương, môn hạ của Diệp Vũ sao ? » “Thư cô nương?” một hồng y nữ tử từ bên cạnh đi ra, mỉm cười hòa nhã với nàng « ngươi tỉnh ? »

Mặc Nhiễm đi tới cửa, nhìn thấy trong phòng còn có những người khác, hồng y nữ tử là từ ghế bên cạnh đi tới, vì không có đối diện cửa nên nàng không nhìn thấy, ngoài ra còn có hai người khác, một phụ nhân trung niên dừng tay chơi cờ, cười nói với nàng « nghe nói hôm qua Thư cô nương bị tặc nhân bắt đi, chắc là rất lo sợ ? ». Thiếu niên đối diện nàng cũng dừng tay chời cờ nhìn nàng. Có lẽ đây là thân thích của Bích trang chủ của Bích Tiêu sơn trang nhưng Lục Vu đã nói, Mặc Nhiễm vội vàng có lễ nói « tiểu nữ Thư Mặc Nhiễm gặp qua các vị » “Ha ha, Thư cô nương có lễ .” Hồng y nữ tử cười nói, đang tính mời Mặc Nhiễm ngồi xuống thì Diệp Vũ đã lên tiếng « ngươi ngủ một ngày, chắc cũng đã đói bụng, đi ăn cơm trước đi, sau đó Lục Vu sẽ giúp ngươi học » Thái độ xa cách thực rõ ràng, lại nhớ tớ tình cảnh đêm qua, Mặc Nhiễm nhíu mày, hắn thay đổi thất thường thực khiến người ta tức giận.

Mặc Nhiễm còn chưa đáp, hồng y nữ tử đã nói « cơm chiều, cùng nhau ăn đi, đã trễ thế này còn học tập gì nữa » Diệp Vũ liếc mắt nhìn Mặc Nhiễm một cái « ngủ cả một ngày, sao có thể ngủ được nữa, chương trình học cho hai ngày lại mất tới hai ngày, đừng để ta phải hối hận vì đã thu ngươi làm đệ tử » Mặc Nhiễm chậm rãi xiết chặt quyền đầu, ngoài cười nhưng trong không cười nói, “Yên tâm, ta nhất định sẽ làm Diệp giám sát hối hận .” Dứt lời hướng những người khác có lễ cáo từ, sau đó rời đi.

Ngoài trừ Diệp Vũ thì những người khác đều ngơ ngác, không hiểu. “Tam nội tổ mẫu, vậy là ý gì ? » Doãn Nhất Nặc nói « nhất định phải làm cho Vũ thúc thúc hối hận ? nàng muốn từ bỏ sao ? » Diệp Lan lắc đầu, sau đó nhìn về phía Diệp Vũ, hắn đang cúi đầu sửa sang lại sách, không để ý tới.

Diệp Lan thấy thế, cũng không hỏi tiếp, đứng dậy cùng Duẫn Định Nhu và Bích Thiên Vũ đi ăn cơm. Đợi bọn họ đi rồi, Diệp Vũ mới ngẩng đầu lên, xoa xoa thái dương nhìn theo phương hướng Mặc Nhiễm rời đi, bất đắc dĩ thở dài. *************************** Mặc Nhiễm thở phì phì tiêu sái đi đến thư phòng của mình, cơm cũng chưa ăn liền lôi kéo Lục Vu học tập, đây là lần đầu tiên nàng hăng hái học hành như thế. Dưới sự yêu cầu mãnh liệt của nàng, Lục Vu liền đem chương trình học hai ngày tới giảng cho nàng, cho đến tận đêm khuya, Lục Vu đã có chút không chịu được, không khỏi bội phục Măc Nhiễm vẫn ngồi chăm chú xem bài, khả năng tập trung của nàng thật là kinh người, ngay cả âm thanh cô lỗ của cái bụng cũng không làm nàng phân tâm. Cả đêm nàng còn tranh thủ ăn chút gì nhưng vị này thì chỉ ngồi im xem sách mà thôi.

« Ta đến phòng bếp lấy thức ăn cho cô nương » Lục Vu nói Mặc Nhiễm đầu cũng không nâng lên, hiển nhiên là không có nghe được. Lục Vu thở dài, đang tính đi đến phòng bếp, nàng vừa di chuyển, cửa thư phòng đã mở ra. « Thiếu gia ? » Lục Vu sửng sốt, nhìn thấy hộp thức ăn trong tay hắn thì liền im lặng đi ra ngoài. Mặc Nhiễm không hề rời mắt khỏi sách, Diệp Vũ đang định gọi nàng nhưng thay đổi ý định mà im lặng ngồi xuống bên cạnh nàng. Ánh nến mờ nhạt chiếu lên vẻ mặt chuyên chú của nàng, rất đẹp, Diệp Vũ kìm lòng không đậu đưa tay đến bên má nàng.

“Cô lỗ lỗ…” Một trận tiếng vang bỗng nhiên từ bụng nàng truyền ra, Diệp Vũ thở dài chuyển hướng, nắm lấy bút trong tay Mặc Nhiễm. Bút bị lấy đi, Mặc Nhiễm rốt cuộc cũng ngẩng đầu, thấy Diệp Vũ thì đầu tiên là sửng sốt, sau đó làm như thật mà đứng dậy thi lễ nói « thì ra là Diệp giám sát, đệ tử có lễ » “Đệ tử không dám?” Mặc Nhiễm kính cẩn nói, quả nhiên một đệ tử nhu thuận.

Diệp Vũ há miệng thở dốc, dường như muốn nói gì, cuối cùng lại hóa thành một tiếng than nhẹ, “Ăn cơm trước đi, ngươi cả ngày không ăn gì rồi.” Mùi thơm làm cho Mặc Nhiễm lúc này mới cảm thấy đói bụng, nhưng nhìn thấy Diệp Vũ vẫn cảm giác khó chịu vô cùng, liền đứng im không nhúc nhích. Diệp Vũ vươn tay ấn nàng ngồi xuống ghế, nhét đũa vào tay nàng nói « đừng náo loạn nữa, người đói bụng lại là ngươi »

Mặc Nhiễm vẫn quật cường không chịu động, Diệp Vũ nheo mắt « chẳng lẽ ngươi muốn ta tự mình đút cho ngươi sao ? » Mặc Nhiễm kinh ngạc quay đầu nhìn hắn, ánh mắt của hắn nói cho nàng biết hắn sẽ thực sự làm vậy, đương nhiên « đút » của hắn tuyệt đối sẽ không có tình ý thân thiết gì. Mặc Nhiễm tức giận giật lấy chén đồ ăn này, nàng đấu không lại hắn, ngay cả quyền tức giận cũng không có… Diệp Vũ thở dài tiếc nuối, Mặc Nhiễm trừng mắt nhìn hắn tỏ ý bất mãn. Diệp Vũ nhìn bộ dáng ngây thơ của nàng không khỏi cười rộ lên « y chang một con mèo nhỏ »

Không có xa cách, không có ngăn cách, trong mắt tràn đầy ý cười vui sướng, mang theo ôn nhu, làm cho một bụng oán khí của nàng lập tức bị đánh tan. Mặc Nhiễm tức giận vì hắn giảo hoạt, càng ảo não bản thân không có tiền đồ, thở phì phì cúi đầu ăn cơm. Diệp Vũ nhìn nàng, trong lòng vừa khổ lại vừa ngọt. Khổ là vì nương hắn không sợ thiên hạ bị loạn lại cố tình tới đây, hắn không thể không nhẫn nại ; ngọt là vì biết trong lòng nàng có hắn. Hai loại cảm xúc quấn quanh trong lồng ngực, cuối cùng hóa thành tiếng thở dài ‘ngươi chừng nào mới hiểu được đây ? » Mặc Nhiễm tưởng hắn nói tới bài học của nàng, vội nuốt đồ ăn trong miệng xuống, khí phách nói « yên tâm đi, từ giờ trở đi ta sẽ chăm chỉ học tập, sẽ không để cho ngươi chê cười ta »

Diệp Vũ nói, “Tốt nhất là có thể trò giỏi hơn thầy, sau đó làm cho ta hối hận?” Mặc Nhiễm trừng mắt to, “sao ngươi biết?” đây là bí mật của nàng nha Diệp Vũ thực hài lòng với biểu tình của nàng « ngay chút tâm tư nhỏ này của ngươi, ta sao có thể không biết ? »

“Ngươi biết rõ ta vì muốn thắng ngươi nên mới bái ngươi làm sư, ngươi còn nhận ta ? » Mặc Nhiễm cảm thấy bị khinh thường ma phẫn nộ Diệp Vũ vẫn thản nhiên « nếu bây giờ ngươi bỏ chạy, ta cũng không miễn cưỡng » Mặc Nhiễm đang tức giận, lại không ngờ hắn nói như vậy, cố kiềm nén cảm xúc, hai tay nắm chặt thành quyền, hít thở sâu một hơi mới nói « Diệp giám sát hẳn là nhất ngoan cửu đỉnh, đã nhận ta sẽ không đổi ý chứ ? »

Diệp Vũ vẫn thản nhiên như cũ « ta chừng từng nghĩ sẽ đổi ý, nếu ngươi muốn ở lại, ta đương nhiên sẽ dụng tâm mà dạy ngươi » “Hảo, vậy làm phiền !” Mặc Nhiễm gắt gao cắn cắn môi dưới, chắp tay hạ bái. Chợt nghe Diệp Vũ nói, “Ta thu ngân lượng, tự nhiên hết sức. Thời điểm không còn sớm , ngươi cũng sớm đi nghỉ ngơi đi.” Dứt lời cũng không quay đầu lại tiêu sái đi ra ngoài. Mặc Nhiễm nhìn theo bóng dáng của hắn, cảm thấy hai mắt khó chịu, bụng tràn đầy ủy khuất. Nhịn. Nàng nhất định sẽ làm cho hắn đẹp mặt.

********************* Ngày thứ hai, Mặc Nhiễm lại ở thư phòng ngây người cả ngày, thời điểm dùng cơm chiều, Lục Vu thật sự không nhìn được nữa « Thư cô nương, nghỉ ngơi chút đi, đến tiền thính dùng cơm chiều » Mặc Nhiễm buông bút, xoa xoa bả vai, cảm giác co chút choáng váng. Vừa ra khỏi thư phòng vài bước đã gặp bạch y nữ tử ngày hôm qua, nhớ tới ánh mắt Diệp Vũ nhìn nàng, trong lòng liền thấy khó chịu, gật đầu xem như chào hỏi, tính rời đi ngay, ai ngờ nàng kia lại chặn đường, nhiệt tình mới « Thư cô nương, chúng ta đã chuẩn bị rượu và thức ăn ở Đinh Hương uyển, mời ngươi tới đó ah »

Mặc Nhiễm khéo léo từ chối « bài tập hôm nay của ta còn chưa xong, phải lập tức trở về » Duẫn Định Nhu cười nói, “Ta nghe nói ngươi hôm nay đã học cả ngày rồi, học tập cũng phải có lúc nghỉ ngơi, ngươi cứ như vậy e rằng hiệu quả sẽ không cao. Hơn nữa có câu, nói chuyện một buổi còn hơn đọc sách mười năm ah, cùng với người có học thức uyên bác nói chuyện tuyệt đối không phải không tốt » Thấy Mặc Nhiễm nghi hoặc, Duẫn Định Nhu lại nói tiếp « đương nhiên người học bác uyên thâm đó không phải ta mà là vị phu nhân kia, nàng từng là phu tử của Diệp Vũ nha »

« Phu tử của Diệp Vũ ? » câu này rốt cuộc đã gợi lên hứng thú của Mặc Nhiễm, vội chắp tay nói « vậy tiểu nữ cung kính chi bằng tuân mệnh » « Không cần khách khí như vậy » Duẫn Định Nhu vô cùng thân thiết nắm tay nàng đi về phía Đinh Hương uyển, vừa đi vừa nói « chúng ta sẽ ở lại đây khá lâu, đều cùng trong Bích phủ, hi vọng có thể ở chung với nhau » « Không biết nên xưng hô với cô nương thế nào ? » Mặc Nhiễm hỏi.

« Hôm qua Diệp Vũ chen ngang, cũng chưa kịp giới thiệu với nhau » Duẫn Định Vũ đáp « ta tên Bích Nhu, vị phu nhân kia là nương của ta, ngươi gọi nàng là Bích phu nhân là được rồi, còn người mặc xiêm y màu hồng là đệ muội ta, gọi là…Hồng Loan, còn tiểu tử kia là con của ca ca ta, tên Bích Nặc » Nghe quá rối rắm, Mặc Nhiễm nhất thời không hiểu được quan hệ của bọn họ « các ngươi sao lại đến đây ? » “Ha ha, tục ngữ nói đọc vạn quyển sách, không bằng đi vạn dặm đường,nương ta xưa nay thích đi du lịch đây đó, vừa văn năm nay chúng ta không có chuyện gì làm, liền đi theo giúp vui » Duẫn Định Nhu còn nói chút chuyện thú vị khác, rất nhanh hai người cũng đã đến Đinh Hương uyển.

Lúc này trời đã sập tối, trong viện đã bày biện thức ăn phong phú, bên dưới mái hiên còn treo hai cái đèn lồng làm cho không gian thêm lung linh. Bích phu nhân đang chờ bọn họ đến, nhìn thấy Mặc Nhiễm thì nhiệt tình mời nàng ngồi vào chỗ. Doãn Nhất Nặc đi tới bên cạnh Mặc Nhiễm, cười tủm tỉm nói « lẽ ra nên gọi ngươi là Thư tỷ tỷ, nhưng bối phận của ta nhỏ, đành gọi ngươi là Thư cô cô vậy, xin cô cô đừng để ý » dứt lời còn kéo ghế cho Mặc Nhiễm cười Mặc Nhiễm bị bộ dạng chọc cười của hắn làm cho vui vẻ « ta đương nhiên sẽ không để ý » sau đó dựa vào ghế nói « cảm ơn, không ngờ ngươi còn nhỏ mà lại có lễ như vậy »

Dù Doãn Nhất Nặc cực lực che giấu nhưng vẫn không dấu được sự đắc ý « đương nhiên » « Qua đây đi » Bích Nhu thấy hắn nhiều chuyện, liền lôi hắn trở về ghế ngồi rồi chỉ vào phụ nhân trung niên và hồng y nữ tử nói « đây là nương ta cùng đệ muội Hồng Loan mà ta vừa giới thiệu với ngươi » “Bích phu nhân, Hồng Loan tỷ tỷ.” Mặc Nhiễm vội vàng chào hỏi, “Ngày hôm qua gặp mặt vội vàng, có chỗ nào thất lễ xin thứ lỗi »

« Không cần khách sáo như vậy » Diệp Lan lên tiếng « chúng ta còn phải đa tạ ngươi, Diệp Vũ có lúc rất nghiêm khắc, sao có thể dạy người khác học » “Nghiêm sư ra cao đồ, Diệp giám sát đối với ta nghiêm khắc là dụng tâm lương khổ, Mặc Nhiễm biết.” Mặc Nhiễm vừa trả lời vừa tinh tế đánh giá nàng. Tuổi khoản hơn bốn mươi, tuy khóe mắt đã có nếp nhăn nhưng vẫn nhìn ra được khi còn trẻ là một mỹ nhân, giơ tay nhấc chân đều nhìn ra được dạy dỗ tốt nhưng vẫn không tin được nàng từng dạy cho Diệp Vũ. Mặc Nhiễm nhịn không được hỏi « Nghe nói Bích phu nhân từng là phu tử của Diệp giám sát ? »

“n, tiểu tử kia từ nhỏ đã là bộ dáng không coi ai ra gì » Diệp Lan cười nói « hắn ngày bé rất thú vị, ngươi có muốn biết không ? » Mặc Nhiễm vội vàng gật đầu « thỉnh phu nhân nói cho » ha ha, rốt cuộc nàng cũng bắt được nhược điểm của hắn..