Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 42

Chương 42: Công tâm vi thượng

Bữa cơm này ăn cho đến khi trăng lên cao mới xong, lúc đầu Mặc Nhiễm có chút câu nệ nhưng vì có đề tài chung, hơn nữa mấy người Diệp Lan cũng không có nhiều quy củ như phu nhân, tiểu thư nhà giàu, ngược lại còn có mấy phần hào sảng của người giang hồ, nên nửa canh giờ sau, Mặc Nhiễm đã cùng các nàng trò chuyện rôm rả. Đúng như lời Bích Nhu nói, cùng quân nói chuyện hơn đọc sách mười năm, mà Bích phu nhân, Bích Nhu và Hồng Loan kiến thức lại rộng rãi, biết rất nhiều chuyện thú vị mà giải thích cũng cặn kẽ tường tận. Vì thế bữa cơm này Mặc Nhiễm ăn rất vui vẻ. Đương nhiên, vui vẻ nhất vẫn là biết được một ít chuyện ngày bé của Diệp Vũ, tỷ như khi so võ công không bằng cha hắn thì sẽ khóc, làm không xong bài tập thì sẽ trốn luôn trong phòng không ra, khi mới vào thư viện thì không phân biệt được phu tử và đệ tử…Sau khi cười xong mới phát giác thì ra hắn cũng từng là một tiểu hài tử, cũng có những chuyện không biết, cũng là một người bình thường… Nhắc tới thư viện, Mặc Nhiễm không khỏi nhớ tới chuyện Hoắc Thanh Nhân đã nói trước đó, tò mò hỏi « nghe nói Diệp Vũ là nhân vật truyền kỳ ở Cô Vân thư viện tại Ngu thành, đứng đầu kỳ thi suốt ba năm liên tục ? »

« Đúng vậy » Bích Thiên Vũ thở dài « hắn từ nhỏ rất thông minh, trước khi đến thư viện lại được nương ta dạy cho, khi đến thư viện thì hắn nhỏ tuổi nhất nhưng thành tích lại tốt nhất, cũng không trách hắn không coi ai ra gì » Duẫn Định Nhu tiếp lời “Nếu có một người có thể làm giảm nhuện khí của hắn thì tốt rồi, thật muốn nhìn bộ dáng kinh ngạc của hắn » Doãn Nhất Nặc bày ra vẻ mặt chờ mong « Nặc nhi cũng muốn xem… »

Mặc Nhiễm thấy Diệp Vũ không được lòng người, lại thêm có uống vài chén rượu nên hào khí dâng trào, vỗ ngực nói « mọi người yên tâm, chuyện này giao cho ta. Ngày nào đó ta nhất định sẽ thắng hắn, làm cho tên hỗn đản kia á khẩu không nói nên lời » “Ngươi muốn thắng hắn? !” bốn người trăm miệng một lời, ngữ khí kinh ngạc. Khác bốn người trăm miệng một lời nói, trong giọng nói mãn hàm kinh ngạc.

Diệp Lan nhìn Mặc Nhiễm, bỗng nhiên nở nụ cười, “Xem ra cũng không phải do ngươi tâm huyết dâng trào, sao lại có suy nghĩ này ? » Mặc Nhiễm nhớ tới đủ loại ức hiếp mình phải chịu, lại uống thêm một ngụm rượu rồi oán giận nói « đương nhiên là không quen nhìn bộ dạng không coi ai ra gì của hắn, ăn hiếp bổn cô nương mà nghĩ không có việc gì sao ? hừ, sớm muộn gì cũng cho hắn đẹp mặt » « Vậy sao ngươi còn muốn bái hắn làm thầy ? » Bích Thiên Vũ tò mò hỏi

« Nhẫn nhịn. Nhẫn nhịn mới có thể trò giỏi hơn thầy » đã có hơi men lại thêm thích tính tình mấy người này, cho nên Mặc Nhiễm liền thổ lộ bí mật nho nhỏ trong lòng mình « muốn thành đại sự thì phải co được giãn được, ta nhịn… » Diệp Lan, Duẫn Định Nhu cùng Bích Thiên Vũ nhìn nhau, bỗng nhiên cười ha hả, Duẫn Định Nhu vỗ bàn cười nói « Thư Mặc Nhiễm, hay lắm, ta thích » Bích Thiên Vũ cũng nói, “Nếu là như thế, cần chúng ta giúp gì cứ lên tiếng, chúng ta nhất định sẽ hỗ trợ »

Diệp Lan hai mắt xoay chuyển, cười y như hồ ly, nói với Mặc Nhiễm « vậy ngươi cũng biết, binh pháp có câu : trước công tâm sau công thành, nghĩa là muốn thắng được địch nhân, trước tiên phải hạ tâm của hắn, khiến cho hắn thần phục mới là thượng sách. Ta cảm thấy nếu ngươi muốn thắng Diệp Vũ thì cũng phải như thế, lấy công tâm làm trên hết » Mặc Nhiễm vừa nghe tinh thần liền tỉnh táo, khiêm tốn thỉnh giáo: “Cái gì gọi là công tâm?” « Muốn công tâm thì đầu tiên phải thân cận, quan tâm đủ chuyện, săn sóc tỉ mỉ, làm cho hắn chậm rãi quen với sự tồn tại của ngươi » Diệp Lan đáp « đến lúc đó hắn tự nhiên sẽ bị ngươi làm đảo loạn tâm thần, tâm đã loạn thì muốn hắn đi đông hắn sẽ không dám đi tây, dù ngươi phạm sai lầm thì cuối cùng người xin lỗi cũng là hắn »

Mặc Nhiễm nghe xong hết sửng sốt rồi lại sửng sốt, sao cứ nghe như đang nói nàng vậy nè. Hiện giờ nàng đối với hắn chính là nói gì nghe nấy, rõ ràng là hắn làm sai nhưng người xin lỗi lại là nàng. Nhớ tớ cuộc đối thoại trong thư phòng tối qua, Mặc Nhiễm bỗng nhiên bừng tỉnh, Diệp Vũ biết rõ mục đích của nàng thế nhưng lại sử dụng công tâm kế với nàng. Nghĩ tới đây, Mặc Nhiễm thu hai tay thành nắm đấm, tên hỗn đản kia thực sự rất giảo hoạt, nếu không phải hôm nay có Bích phu nhân nhắc nhở, chẳng phải sớm muộn gì nàng cũng bị hắn làm đảo loạn tâm thần, thua không minh bạch sao ? » « Hảo, cụ thể phải làm thế nào ? » Mặc Nhiễm lập tức học hỏi « Diệp Vũ tư duy kín đáo, làm việc cẩn thận, muốn tiếp cận hắn sẽ khó hơn người bình thường nhiều, Mặc Nhiễm ngươi có thể chịu được không ? » Diệp Lan hỏi

« Cho tới hôm nay, thứ ta không thiếu nhất chính là kiên nhẫn » Mặc Nhiễm kiên định “Hảo, như vậy…” Diệp Lan cùng mấy người chụm đầu lại thì thầm to nhỏ, sắc mặt của Mặc Nhiễm lúc thì kinh ngạc, khi thì thống khổ, rồi lại ngưng trọng cuối cùng thì biểu tình như chuẩn bị ra trận… ****************************

Sáng sớm, Diệp Vũ xao xoa bả vai đau nhức rời khỏi phủ nha Huy Châu liền thấy Lục Vu đang đứng chờ, mí mắt liền giật giật. Lục Vu hai mắt tràn đầy thương hại nhìn hắn, Diệp Vũ thở hắt ra, vô lực hỏi « nói đi, có chuyện gì ? » Lục Vu lắc đầu, nói, “Lúc đó bị Hàm Yên ngăn cản bên ngoài, tình hình cụ thể thế nào ta không biết, tóm lại là mấy hôm trước các nàng đi tìm Thư cô nương, mà mấy ngày qua Thư cô nương có chút khác thường, thuộc hạ vô năng, không biết thế nào, chỉ có thể nhắc nhở ngài một tiếng để chuẩn bị tâm lý »

« Đã biết, quay về đi » Diệp Vũ thờ dài lên xe ngựa Xe ngựa ngừng một hồi lâu, Diệp Vũ mới chậm rãi vén màn xe lên, lọt vào trong tầm mắt là một nữ tử trang dung tinh xảo đang đứng chờ bên cửa, xiêm y màu xanh bay nhẹ trong gió. Nếu không phải đã có sự chuẩn bị tâm lý trước thì Mặc Nhiễm trước mặt người khác thì ít lời nhát gan, trước mặt hắn lại nhe nanh múa vuốt mà lúc này đang bày ra tư thái khiến người thương tiếc thì hắn có lẽ đã tưởng mình nhìn nhầm người. Mặc Nhiễm thấy Diệp Vũ xuống xe, điều chỉnh biểu tình rồi vui vẻ tiến lên đón « Diệp giám sát »

“n.” Diệp Vũ thản nhiên đáp, không nhìn nàng mà đi về phía trước. Không có châm chọc làm Mặc Nhiễm thập phần ngoài ý muốn nhưng nàng cũng không dễ dàng từ bỏ, xoay người túm lấy hắn. Nhưng vì không quen mặc quần lụa dài mỏng cho nên chân đã đạp lên tà váy dài mà ngả xuống, theo bản năng túm lấy cái gì phía trước, sau đó nghe « rẹt » một tiếng… Nhìn nửa ống tay áo trong tay, Mặc Nhiễm có chút ngượng ngùng lại suýt bị da thịt trắng bóng mà làm mù mắt. Bởi vì đà té nên nàng không chỉ túm ống tay áo của Diệp Vũ mà còn kéo vạt áo của hắn, làm lộ ra bả ai cùng một mảng lưng rắn chắc. Mặc Nhiễm nuốt nước miếng nói « vai nửa thân trần, ngươi tính câu dẫn ta sao ? »

Không đợi Diệp Vũ trả lời, Mặc Nhiễm ngượng ngùng vẫy vẫy ống tay áo của hắn trong tay « vải quá mỏng nha » Anh mặt trời sáng sớm chiếu lên da thịt trắng nõn của hắn có chút mê người, Mặc Nhiễm đặt tay áo lên bả vai Diệp Vũ, thấy hắn vẫn không nhúc nhích, nhất thời bị sắc đẹp làm mờ lý trí đưa tay lên sờ soạng, không để ý tới ánh mắt lạnh thấu xương của hắn. Dường như cảm giác bở vai hắn có chút cứng nhắc, nàng còn chưa kịp có phản ứng, Diệp Vũ đã hung hăng hất tay nàng ra, lạnh lùng bỏ lại một câu « có thời gian còn không mau học bài đi » rồi vội vàng bỏ đi. Mặc Nhiễm nhìn theo bóng dáng hắn, thở dài rồi hít sâu một hơi, ưỡn ngực, nàng đã sớm biết không dễ dàng gì chiếm được tâm của hắn, cho nên dù bây giờ thất bại cũng không nản lòng. Bí quyết chính là trường kỳ kháng chiến, nhất định thắng lợi.

.