Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 43

Chương 43: Tâm sức không đồng đều

Vì thế, Diệp Vũ vừa mới bước vào phòng, Mặc Nhiễm cũng đã vào theo. Diệp Vũ âm thầm thở dài, lạnh lùng nói « muốn làm gì ? » Mặc Nhiễm nhìn quanh rồi chạy đến bên tủ quần áo « Diệp giám sát quên rồi sao ? lúc trước đã nói ta sẽ chiếu việc ăn mặc của ngươi mà, lúc trước vì mới tới chưa có quen nên chưa có làm gì, còn mong ngài thứ lỗi » “Nói vậy cũng phải » Diệp Vũ trầm ngâm « cũng nửa tháng rồi phải không ? ngươi ở đây chỉ có ăn không có làm, như vậy tính ra ngươi thiếu ta hai mươi lăm lượng »

Động tác của Mặc Nhiễm hơi dùng lại, cực lực khống chế cảm xúc của mình « ta đã biết, ta sẽ cố gắng ». Cố gắng lấy được tâm của ngươi, sau đó sẽ làm ngươi điên đảo tâm hồn, cuồi cùng làm cho ngươi quỳ xuống cầu xin ta tha thứ. Diệp Vũ thấy nàng cố đè nén cảm xúc, tưởng tượng đến biểu tình phẫn nộ của nàng liền nhịn không được cười khẽ. Mặc Nhiễm cố nén phẫn nộ, tìm được áo cho hắn rồi liền nhanh chóng khoác lên người hắn. Diệp Vũ cố nén cười ngăn lại « ngươi muốn làm gì ? » « Đương nhiên là chiếu cố việc ăn mặc của giám sát » Mặc Nhiễm cười tủm tỉm đáp lại, có điều vẫn làm người ta nhận ra cảm giác không cam tâm tình nguyện.

Nếu là bình thường, Diệp Vũ sẽ rất vui nhưng lúc này bốn bề đều là địch, hắn không thể có chút sơ suất nào, lập tức đi đến giường nói « khi ta nghỉ ngơi không cần người hầu hạ, ngươi lui xuống đi » “Diệp giám sát, ngươi không cần như vậy, nếu ta không làm thì sao có bạc trả cho ngươi » Mặc Nhiễm hạ quyết tâm phải quấn quýt lấy hắn, miệng nói tay thô lỗ muốn nắm lấy quần áo của hắn. Diệp Vũ đưa ta bắt cổ tay nàng nhưng Mặc Nhiễm đã quen với chiêu này của hắn, toàn thân liền tiến lên, Diệp Vũ không ngờ nàng sẽ làm vậy, không đứng vững liền cùng nàng ngã xuống giường. Quần áo của Diệp Vũ lúc trước đã bị Mặc Nhiễm phá hư, giờ vì cú ngã này mà bờ ngực rắn chắc đều lộ ra ngoài, trên vai Mặc Nhiễm cũng chỉ được phủ một tầng sa mỏng, lúc này tựa vào ngực hắn chẳng khác gì da thịt chi thân. Diệp Vũ biết hắn phải trấn định nhưng đầu óc lại như bị cái gì đập trúng, chỉ có thể nghe tiếng tim đập liên hồi.

Mặc Nhiễm cảm thấy có chút không đúng, tò mò ngẩng đầu, đưa tay xoa ngực Diệp Vũ. Diệp Vũ cả kinh hất tay nàng ra, Mặc Nhiễm lại phản ứng rất nhanh, cúi người dán tai vào ngực hắn. Diệp Vũ giãy dụa đứng lên, hổn hển kêu « Thư Mặc Nhiễm » Mặc Nhiễm bị đẩy ra cũng không tức giận, chỉ nghiêm túc nói « nghe Lục Vu nói ngươi đã liên tục mấy đêm không ngủ ? » Diệp Vũ sửa sang lại quần áo, thản nhiên nói « thì sao ? »

« Thì sao ? » Mặc Nhiễm đề cao thanh âm « ngươi mệt đến mức tâm sức không đồng đều, ngươi có biết hay không ? » “A?” Diệp Vũ sửng sốt. “Tam cha ta từng nói mệt nhọc quá độ sẽ sinh bệnh, đại phu thì nói là tâm sức không đồng đều, phải hảo hảo tĩnh dưỡng mới được » Mặc Nhiễm thừa dịp hắn ngây người liền ấn hắn nằm xuống « ta sẽ không ầm ỹ ngươi, tóm lại bây giờ ngươi hãy hảo hảo ngủ một giấc cho ta »

Diệp Vũ nhìn nàng thần sắc lo lắng đưa tay lên che hai mắt nàng, trong lòng vừa ngọt vừa bất đắc dĩ, tâm tình thực sự rất phức tạp. Mặc Nhiễm kéo tay hắn xuống, nhìn sát vào mắt hắn nói ‘có chỗ nào không thoải mái sao? Mặt còn hồng hồng kìa” nói xong còn đưa tay xoa mặt hắn. Diệp Vũ bỗng nhiên dùng tay ôm lấy bả vai nàng, kéo nàng sát vào người, ghé bên tai nàng khẩn cầu « cầu xin ngươi tha ta đi » nói xong lại nhanh chóng đẩy nàng ra.

Hơi thở ấm áp bên tai cùng lời cầu xin của Diệp Vũ làm cho tim của Mặc Nhiễm đập nhanh hơn, hưng phấn ôm ngực nói « Cảm giác này thật tốt, ngươi lặp lại lần nữa, lặp lại lần nữa ta sẽ tạm tha cho ngươi » “Cút” Diệp Vũ cắn răng, rốt cuộc không nhịn được nữa, không chút lưu tình mà giơ chân đá văng Mặc Nhiễm..

Mặc Nhiễm đứng cách xa giường hai bước, ôm thắt lưng bị đá lại nhìn Diệp Vũ đang nằm xoay người lại, quyết định nên để cho hắn ngủ một giấc rồi tính sau. Cửa phòng đóng lại, không gian cũng yên tĩnh, Diệp Vũ xoay người rồi lại xoay người, cuối cùng thì oán hận nằm ngửa, nhìn chằm chằm sa trướng trên đỉnh đầu, rất nhanh trên mặt lại là một mảng đỏ đậm… ****************

Mặc Nhiễm ngồi bên giường, ngẩn người nhìn Diệp Vũ đang ngũ. Tuy không phải lần đầu tiên nhưng không thể lần nữa thừa nhận người kia thực sự đẹp đến mức làm người ta đui mùi, hơn nữa còn nhìn hoài không chán. Diệp Vũ mí mắt run rẩy, sau đó chậm rãi mở ra, có thể vì mới tỉnh ngủ nên trong mắt mang theo chút sơn mù. Mặc Nhiễm bỗng nhiên nhớ đến tiểu bạch miêu ở sau núi của Đầu Đà sơn trại, ánh mắt thuấn khiết vô tội khi dừng lại trên mặt nàng thì đột nhiên bất đồng, sương mù trong mắt dần tan ra nhường chỗ cho sự ôn nhu như nước, lại dường như rất nóng, làm cho người ta không dám nhìn thẳng, trong lòng Mặc Nhiễm như có con nai đang nhảy loạn. “Ngươi, ngươi tỉnh ?” Mặc Nhiễm mở miệng.

Ánh mắt Diệp Vũ nháy mắt trở nên thanh tỉnh, nhíu mày hỏi “sao ngươi lại ở đây?” “Ta sợ ngươi không thoải mái, cho nên ở trong này coi chừng” Mặc Nhiễm đáp “ngươi ngủ cả ngày chắc cũng đói bụng rồi, nên nhanh đi ăn cơm đi, ta giúp ngươi mang nước đến rửa mặt” dứt lời liền đứng dậy đi ra ngoài. Diệp Vũ lẳng lặng nhìn theo bóng dáng của nàng, có chút không quen nhìn Mặc Nhiễm nhu thuận như vậy, xem ra nàng thực sự xem hắn là bệnh nhân, nghĩ tới “bệnh” của hắn, Diệp Vũ không khỏi cười khổ. Tâm sức không đồng đều…thật là một đứa ngốc mà.

Dù thế nào thì bị trêu đùa cũng tuyệt đối không tránh được, cho nên khi Diệp Lan khoa trương chào đón, còn thập phần « lo lắng » hỏi « Vũ nhi, nghe nói ngươi bận rộn quá mức dẫn tới tâm sức không đều ? haizz, phải hảo hảo tĩnh dưỡng mới được nha”. Còn đặc biệt nhất mạnh bốn chữ “tâm sức không đồng đều” Diệp Vũ bình tĩnh gật đầu “tạ phu nhân quan tâm, ta sẽ chú ý” Đến bàn ăn, Duẫn Định Nhu còn gắp cho hắn một miếng tim heo thật to, lo lắng nói “nghe nói ăn gì bổ đó, tâm sức không đồng đều cũng do trong người có bệnh, tim heo này là ta dặn phòng bếp làm riêng cho ngươi, ăn nhiều một chút đi”

Diệp Vũ giống như không hiểu ý của nàng, mỉm cười ăn hết tất cả tim heo trong bàng. “Yên tâm đi,có lẽ do mệt nhọc quá độ thôi, nghỉ ngơi một chút sẽ tốt hơn nhiều » Mặc Nhiễm lên tiếng an ủi Diệp Vũ nheo mắt, trực giác không tốt.

Quả nhiên chợt nghe Diệp Lan hỏi, “Ngươi làm sao mà biết? cũng chưa mời đại phu nha » “Lúc hắn ngủ ta có nghe qua » Mặc Nhiễm cười hì hì đáp « nhịp tim rất vững vàng » “Nghe? Nghe như thế nào ? » Duẫn Định Nhu hứng thú nói “chỉ cho ta nghe với” nàng vừa nói xong , Doãn Nhất Nặc ngồi bên cạnh Diệp Vũ thừa dịp hắn không chú ý, liền nhanh chóng ghé vào ngực hắn “chắc là nghe như vậy rồi”

Diệp Vũ túm cổ áo hắn, muốn hắn tránh ra nhưng tiểu tử kia vẫn bám riết không buông, thân thể bị kéo ra như cái cổ vẫn cố dán vào ngực hắn, nhìn rất buồn cười. Mọi người đều cười thành tiếng, Bích Thiên Vũ cười nói « sao ? nhịp đập rất vững hả?” Doãn Nhất Nặc lúc này mới lấy đầu ra, ngoan ngoãn quay về chỗ ngồi, hai mắt sáng lên nhìn Diệp Vũ hỏi “Vũ thúc thúc, ta nói thật được không?”

Diệp Vũ rốt cục không nhịn được, trừng mắt nhìn hắn “Như thế nào, như thế nào, có nhảy nhanh không?” Bích Thiên Vũ cũng làm động tác như muốn ghé vào ngực Diệp Vũ, ánh mắt lại liếc nhìn Mặc Nhiễm, cười không có hảo ý “có nghĩ tới cái gì hay không?” Diệp Vũ bất động thanh sắc tiếp tục ăn cơm, Mặc Nhiễm lại thấy hắn không thích hợp, cũng muốn nghe “không thể nào, rõ ràng lúc chiều không có việc gì mà”

Diệp Vũ đẩy đầu nàng ra, bất mãn nói « không cần ở đây gây phiền toái » Diệp Lan cười nói “Mặc Nhiễm không cần lo lắng, tim đập nhanh cũng không phải vì tâm sức không đồng đều mà còn nhiều nguyên nhân khác” “Nguyên nhân gì?” Mặc Nhiễm khiêm tốn thỉnh giáo, thoáng nhìn thấy Diệp Vũ đưa tay gắp rau liền nói “ủa, không phải ngươi không thích rau xanh sao? Sao hôm nay lại vậy?”

Diệp Vũ hơi ngừng tay, chậm rãi nói “thỉnh thoảng ăn một chút để cân đối dinh dưỡng” “Đúng vậy, đúng vậy, cân đối dinh dưỡng rất trọng yếu.” Duẫn Định Nhu thực nghiêm túc gật đầu, lại gắp rau chân vịt bỏ vào chén của Diệp Vũ. Diệp Vũ trừng mắt với nàng. Mặc Nhiễm quay lại chủ đề với Diệp Lan « vừa rồi phu nhân nói tim đập nhanh hơn là còn có nguyên nhân khác ?’

Diệp Lan nhìn Diệp Vũ thái dương co lại, tựa tiếu phi tiếu nói “có rất nhiều nguyên nhân, tỷ như vận động quá nhiều, cảm xúc cũng có ảnh hưởng rất lớn, lại còn…” nói tới đây cố ý hỏi Diệp Vũ “Vũ nhi, ngươi vừa rồi tim đập nhanh chắc do cảm xúc rồi, là chuyện gì?” “Chỉ đơn giản do tâm sức không đồng đều phát tác mà thôi” Diệp Vũ buông đũa, thản nhiên nói “ta ăn no rồi, đi nghỉ ngơi để tránh bệnh lại phát tác” dứt lời liền đứng dậy Diệp Lan lại nói « sợ hãi, kinh hách, tức giận, tậm động…cũng làm cho tim đập nhanh hơn, vừa rồi thì sợ hãi và kinh hách là không thể, chúng ta ầm ĩ như thế ngươi cũng không tức giận…”

Diệp Vũ hơi dừng lại, thầm kêu không xong rồi thì Diệp Lan đã tiếp lời « ngươi sẽ không phải là tâm động chứ ? » Diệp Vũ xoay người, cười tủm tỉm nói “không phải phu nhân đã dạy ta, mọi việc đều do nam nhân làm cho nữ nhân sao? Chỉ chút việc nhỏ mà đã tức giận, vậy chẳng phải ta đã phụ công dạy dỗ của phu nhân rồi” « Đúng vậy, ngươi nói đúng » Diệp Lan chống cằm, tủm tỉm đáp « trước kia ta nói thế, ngươi đều bỏ mặc hôm nay lại giải thích, chẳng lẽ là muốn che giấu cái gì ? »

Diệp Vũ trừng mắt nhìn, cười cười rồi xoay người chuẩn bị rời đi, chợt nghe Mặc Nhiễm bất mãn kêu lên “Bích phu nhân, ngươi từng dạy hắn như vậy sao? vậy sao hắn luôn bắt nạt ta?” Diệp Vũ oán hận cắn răng nhưng khi quay mặt lại lại là mỉm cười “nga, ta thực không biết ngươi vẫn là nữ nhân ah’ vừa nói vừa đi bên Mặc Nhiễm, túm lấy nàng kéo đi “ngươi có thời gian ở đây tám chuyện, chi bằng đi đọc thêm sách đi” Mặc Nhiễm bị hắn kéo đi một quãng xa, rốt cuộc không nhịn được nữa mà cười thành tiếng « không ngờ ngươi cũng có lúc chật vật như vậy, các nàng đúng là khắc tinh của ngươi”

« Ngươi quả nhiên là cố ý » Diệp Vũ tức giận buông nàng ra « về sau không được ở cùng một chỗ với các nàng” « Không » Mặc Nhiễm kiên quyết cự tuyệt « ở cùng với các nàng thấy ngươi thực ôn nhu, thực làm cho người ta tâm động » Mới nghe nàng cự tuyệt, Diệp Vũ liền trừng mắt, nghe thêm câu sau thì cục tức như lên tới cổ, biểu tình lại như một tiểu cô nương đang giận dỗi. Mặc Nhiễm thấy vậy thì kinh ngạc la lên “giám sát, thì ra ngài cũng dễ thẹn thùng như vậy”

“Thẹng thùng cái đầu ngươi” Diệp Vũ không kiên nhẫn đi về phía Hồng Mai uyển, oán hận nói “ không được đuổi theo, gia tâm sức không đồng đều, cần hảo hảo nghỉ ngơi”.