Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 44

Chương 44: Trừng phạt đúng tội

Đương nhiên nghỉ ngơi là giả, Diệp Vũ chẳng qua là thẹn quá thành giận mà thôi, thực ra thì việc hắn cần làm rất nhiều đến mức nửa đêm ngủ gục luôn trên bàn sáng sớm tỉnh dậy đã thấy Mặc Nhiễm bên cạnh. Khe khẽ thở dài, hỏi, “bài tập của ngươi thế nào rồi?” « Không thành vấn đề, gần như xong hết rồi » Mặc Nhiễm đắc ý đáp

“n, vậy ngươi đi chuẩn bị một chút, hôm nay theo ta ra ngoài » “A?” Mặc Nhiễm nhất thời không có phản ứng. « Không muốn đi ? vậy thì quên đi »

“Đi đi, ta đi!” Mặc Nhiễm vui vẻ xoay người bỏ chạy, còn sém chút nữa là vấp phải ngạch cửa. Bởi vì muốn ra ngoài nên Mặc Nhiễm không tiếp tục tra tấn hắn, nhưng không tránh khỏi bị đám người ở Đinh Hương uyển trêu chọc, tuy vậy chỉ cần Mặc Nhiễm ngoan ngoãn thì hắn có thể ứng phó được các nàng. Tóm lại, mọi việc đều thuận lợi, nếu nàng có thể im lặng thì càng hoàn hảo hơn. « Thì ra ngồi xe ngựa là loại cảm giác này a, có tiền thật tốt nha »

“Oa, đó là hoa nhà ai thế, kéo dài từ trong viện ra ngoài luôn nha » « Đã lâu không có ra ngoài, bầu trời thật đẹp nha » …

… Mặc Nhiễm hưng phấn ghé vào cửa kính xe lúc này mới nghĩ ra một vấn đề « chúng ta đi đâu vậy ? » Diệp Vũ nhìn nàng thở dài, chắc bị nghẹn sắp hỏng rồi nên giờ mới hỏi tới chuyện này.

“Đương nhiên là Tri Châu phủ nha, ta là mộ phủ ở đó, đương nhiên phải tới đó làm việc » Tâm tình tốt đẹp của Mặc Nhiễm nhanh chóng tan thành mây khói Diệp Vũ nhìn nàng nói, “nếu lúc khai giảng ngươi có thể vào tinh anh ban thì không thể tránh được việc tới đó tra án, là một thổ phỉ mà có thể quang minh chính đại tiến vào nha môn, ngươi nên cảm thấy vinh hạnh »

“Ngươi mới là thổ phỉ!” Mặc Nhiễm bất mãn trừng hắn liếc mắt một cái, bất an trong lòng giảm đi phân nửa, lại hỏi « mộ phủ là làm gì ? nghe nói là do Viễn thế tử đề cử, có phải rất lớn hay không ? » « Cũng không lớn lắm » Diệp Vũ giải thích « chỉ là phụ tá cho Tri châu phủ mà thôi, nhưng vì Viễn thế tử đề cử nên có chút khác biệt » « Khác biệt thế nào ? » Mặc Nhiễm tò mò.

Diệp Vũ nhếch môi, ánh mắt trở nên lạnh thấu xương “Ngươi rất nhanh sẽ biết.” Mặc Nhiễm mang theo nghi hoặc đi theo Diệp Vũ vào Tri Châu phủ, bên trong phòng có người đang phê hồ sơ, chính là tri châu đại nhân, Thẩm Nhân Xương. Thẩm Nhân Xương ngẩng đầu thấy Diệp Vũ đi vào thì cười nói « Diệp tiên sinh, sớm » nhìn thấy Mặc Nhiễm phía sau liền hỏi « đây không phải là Thư Mặc nhiễm tiểu thư, đệ tử của Diệp tiên sinh sao ? » Diệp Vũ nói, “Hàn Hổ trong nhà có việc, phải rời đi vài ngày nên mấy ngày nay Mặc Nhiễm sẽ đi theo ta »

“Thì ra là thế.” Thẩm Nhân Xương cười nói với Mặc Nhiễm « sau này còn làm phiền Thư cô nương nhiều » Mặc Nhiễm vội vàng hành lễ, “thỉnh đại nhân chiếu cố cho tiểu nhân » không biết có phải nàng nhìn nhầm hay không, nhưng cảm thấy ánh mắt Thẩm Nhân Xương nhìn nàng có chút lạnh. “Đại nhân! Thẩm đại nhân!” Bên ngoài bỗng nhiên vang lên thanh âm đầy tức giận, mà Mặc Nhiễm cũng không quên được thanh âm này.

Diệp Vũ ngồi bên cạnh, tựa tiếu phi tiếu nhìn Thẩm Nhân Xương nói « bây giờ chạy vội tới phủ nha như thế, có phải ngày hôm qua thảo luận chưa xong không ? » Sắc mặt Thẩm Nhân Xương trầm xuống « Tống đô úy yêu con gái như mạng, Tống Tơ Liễu bị thẩm tra, hắn đương nhiên khó tránh khỏi kích động « nói tới đây ngữ khí mang theo vài phần châm chọc « hôm qua đúng là Đô úy có tới cửa cầu tình nhưng án này toàn bộ do Diệp tiên sinh quản, hành vi phạm tội cũng do Diệp tiên sinh định ra, bản quan đâu thể nói gì, bởi vậy đang chờ Diệp tiên sinh quyết định » Mặc Nhiễm cuối cùng cũng hiểu sự khác biệt mà Diệp Vũ nói là gì, bình thường mộ phủ chỉ là phụ tá nhưng hắn lại còn kiêm cả giám thị, tri châu đại nhân không thoải mái cũng phải.

Tống Hạ Nhiên rất nhanh đã vọt vào thiên thính, nhìn thấy Diệp Vũ thì hai mắt như muốn phun lửa, tức giận mắng « ngươi chỉ là một mộ phủ nho nhỏ mà dám lạm dụng danh tiếng của Viễn thế tử, vì một nữ nhân mà lạm dụng chức quyền, phải bị tội gì ? » “Tống đô úy!” Thẩm Nhân Xương quát, “Ngươi là một đô úy mà như vậy thì ra thể thống gì » Tống Hạ Nhiên cả giận nói, “Thẩm đại nhân, Tống Hạ Nhiên ta từ khi nhậm chức đến nay luôn làm tròn bổn phận, không có công lao cũng có khổ lao, nữ nhi ta lạm dụng tư hình là không đúng nhưng đánh ba mươi đại bản lại giam giữ ba năm có phải quá nặng hay không ? »

Thẩm Nhân Xương thở dài, nói với Diệp Vũ « Diệp tiên sinh, bản quan cũng thấy phán quyết hơi nặng, Tơ Liễu tuy lạm dụng tư hình nhưng dù sao Thư cô nương cũng đã bình yên trở về » nói tới đây lại nhìn vào Mặc Nhiễm, ý vị thâm trường nói « phán nặng như vậy, e rằng sẽ mang tiếng ức hiếp người » Tống Hạ Nhiên lúc này mới chú ý tới Mặc Nhiễm ở phía sau Diệp Vũ, trừng mắt nhìn nàng, trong mắt tràn đầy sát khí. Mặc Nhiễm làm như không nhìn thấy hắn, cúi đầu nhìn Diệp Vũ, trong lòng tràn đầy ấm áp, thì ra hắn vì nàng mà trút giận nha, nhưng cũng có hơi nặng tay ah. Diệp Vũ giương mắt nhìn Tống Hạ Nhiên cười nói « ta theo luật mà phạt thì mang tiếng ức hiếp người, Tống đô úy dung túng nữ nhi còn lớn tiếng chỉ trích, không biết là buồn cười lắm sao ? »

« Theo luật mà phạt ? »Tống Hạ Nhiên lửa giận công tâm, lý trí mất sạch, chỉ tay vào Diệp Vũ mắng « chỉ là một tiện nhân, đáng giá để con ta vì nàng mà ngồi tù ba năm sao ? Luật pháp nào có hình phạt nặng như vậy ? ngươi còn không thừa nhận ngươi vì một nữ nhân mà công tư bất phân sao ? » hắn càng mắng càng giận, tiếp tục quay sang Mặc Nhiễm « nghe nói nương ngươi rất giỏi thủ đoạn, quả nhiên là thượng bất chính thì hạ tắc loạn, cũng là giở thủ đoạn hạ lưu dụ dỗ nam nhân… » Mặc Nhiễm bị mắng như lọt vào trong sương mù, nàng cái gì cũng chưa nói, sao mấy người này lại biết nàng có một mẫu thân rất giỏi thủ đoạn ? “Ba!” Một tiếng thanh vang lên, chặn đứng lời chửi bậy của Tống Hạ Nhiên.

Diệp Vũ đặt mạnh chén trà lên bàn, lấy khăn ra lau rồi mới đứng dậy đi đến trước mặt Tống Hạ Nhiên, thản nhiên cười « nếu Tống đô úy thấy ta lấy việc công trả thù riêng thì ta sẽ công chính mà phán xét » Tống Hạ Nhiên bỗng nhiên có một loại dự cảm bất hảo. Chỉ thấy Diệp Vũ đi đến bên giá sách, rút ra một quyển sổ mới tinh, mở ra nói « tháng sáu năm ngoái, tây khu lão ẩu Trương thị cáo trạng Tống Tơ Liễu chỉ thị hạ nhân hành hung bên đường, đánh gãy chân nhi tử duy nhất của nàng. Thế nhưng lại kết án là Trương Bảo đi đường vô ý, té vào người Tống Tơ Liễu, muốn nhân cơ hội mà giở trò, bị phán một trăm roi, ngồi tù năm năm, kết quả chân chưa lành lại phải nhận trượng hình nên đã khí tuyệt bỏ mình » Đọc đến đây, Diệp Vũ tựa tiếu phi tiếu nhìn Thẩm Nhân Xương « phán quyết của ta sao nặng bằng hình phạt này được »

Thẩm Nhân Xương cả kinh, Diệp Vũ lại nói tiếp « tháng mười năm đó, Lý viên ngoại thành nam cáo trạng Tống Tơ Liễu lạm dụng tư hình đối với nhi tử Lý Thừa của hắn. Kết án lại là Lý Thừa ái mộ Tống Tơ Liễu nhưng nàng không theo, liền dây dưa, kết quá vô ý ngã xuống núi mà mất trí, còn vu cáo, bị phán ở tù mười năm… » « Tháng ba năm trước… » « Tháng năm năm trước… »

Mặc Nhiễm càng nghe càng kinh hãi, không ngờ một nữ tử mảnh mai lại tàn bạo như thế, không khỏi cảm thấy Diệp Vũ phán vẫn còn rất nhẹ. Diệp Vũ càng đọc, sắc mặc Thẩm Nhân Xương cùng Tống Hạ Nhiên càng khó coi. Đọc một lèo hơn mười tội, Diệp Vũ rốt cuộc cũng khép sách lại, nói với Thẩm Nhân Xương « bỗng nhiên phát hiện so với những án mà đại nhân xử trước đây thì thấy rất nhẹ, tính ra thì với việc Tống Tơ Liễu lạm dụng tư hình lại có ý đồ mưu sát thì phải phạt một trăm trượng, giam cầm mười năm ah » Sắc mặt Thẩm Nhân Xương khó coi đến cùng cực « không ngờ Diệp tiên sinh lại tra xét cả những hồ sơ cách đây đã hơn một năm »

Diệp Vũ nói, “Viễn thế tử phó thác, việc cũng nên làm » lại quay sang Tống Hạ Nhiên « Tống đô úy cũng thật đáng thương, một năm bị kiện ít nhất ba bốn lần mà người bị hại không chết cũng tàn phế, một nữ tử mảnh mai như thế không biết khi nhớ tới mấy người đó có bị gặp ác mộng hay không » « Ngươi nói thúi lắm » Tống Hạ Nhiên bị dọa mà nói năng lộn xộn « Ý ngươi nói nữ nhi ta hành hung lại vu oan sao ? đều do mấy tên hỗn đản kia dám gây phiền toái cho nữ nhi của ta, bọn họ bị trừng phạt là đúng tội » “Hành hung lại vu oan? đây là do Tống đô úy nói nha » Diệp Vũ híp mắt, ngữ khí chợt sắc bén « Tống đô úy, sự thật thế nào tự ngươi hiểu rõ, nếu không phải ta nể mặt Thẩm đại nhân, Tống Tơ Liễu phải bị tử hình, mà ngươi…dung túng nữ nhi làm càn, ít nhất cũng phải bị cách chức điều tra »

Dưới cái nhìn sắc bén của hắn, đầu gối của Tống Hạ Nhiên như nhũn ra, ngoài mạnh trong yếu đáp « ngươi ngậm máu phun người. Phá án phải có chứng cớ, ngươi nói ta dung túng nữ nhi làm bậy, chứng cớ đâu ? » Diệp Vũ còn chưa lên tiếng, Thẩm Nhân Xương đã quát lên « còn không lui ra, bản quan tự có kết luận » Tống Hạ Nhiên nhìn Thẩm Nhân Xương, sắc mặt trầm xuống nhưng cũng lui ra.

Thiên thính an tĩnh trở lại, Thẩm Nhân Xương nhìn Diệp Vũ không nói được lời nào, nghĩ tới việc hắn ở dưới mắt mình thẩm tra hồ sơ mà mình lại không hay biết gì thì hết hồn, nếu đề hắn tiếp tục thì án tình của Tống Tơ Liễu không chỉ dính dáng đến Tống Hạ Nhiên mà ngay cả mình cũng không thóa khỏi. Tuy không biết sao Diệp Vũ lại bao che cho hắn nhưng cuối cùng vẫn tránh được một kiếp. Cuối cùng Tống Tơ Liễu vẫn bị phạt một trăm trượng và ở tủ ba năm. Vì thân thể nàng yếu đuối, sợ không chịu nổi một trăm trượng một lần vì vậy mà chia ra làm bốn ngày mà thi hành. Chuyện này đối với Tống Tơ Liễu so với chết còn khổ hơn, suốt bốn ngày, dân chúng tụ tập quanh pháp trường chờ xem náo nhiệt, thỉnh thoảng còn quăng trứng gà cà chua thối lên nàng, hô to đầy thống khoái. Cho dù ba năm sau nàng được thả ra thì đời này của nàng coi như đã xong. Mặc Nhiễm đứng ngoài pháp trường nhìn Tống Tơ Liễu chật vật, rầu rĩ nói « tuy nàng bị trừng phạt đúng tội nhưng thật đúng là thể thảm »

« Cảm thấy ta xử nặng ? » Diệp Vũ ở bên cạnh hỏi « Không phải vậy » Mặc Nhiễm đáp « nếu là ta tuyệt đối sẽ không phán nhẹ hơn, làm sai thì phải trả giá, nếu không trừng trị sao có thể răn đe » “Không hổ là thổ phỉ, tâm ngoan thủ lạt ah.” Diệp Vũ cười nói, ” nhưng mà ta thích.” Lời vừa ra khỏi miệng, mới ý thức được chính mình nói gì đó, vội liếc Mặc Nhiễm một cái, hơi chột dạ.

Mặc Nhiễm lại nghĩ là hắn châm chọc nàng, liếc mắt tức giận nói « yêu thích của ngươi cũng thật kỳ lạ » Diệp Vũ lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra, nhưng nhìn vẻ mặt thản nhiên của nàng lại thấy mình thực ngốc, tâm tình cực kỳ phức tạp. Mặc Nhiễm thấy hắn đột nhiên mất hứng thì cúi người kề sát vào hắn, nghi hoặc hỏi « sao đột nhiên lại tức giận ? »

Diệp Vũ ghét bỏ hất đầu nàng ra « đừng xích lại đây » “Làm gì a?” Mặc Nhiễm đứng lên, thập phần hoang mang « thay đổi thất thường, tâm tư nam nhân thật là khó đoán ».