Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 45

Chương 45: Thân cận

Sau khi kết án Tống Tơ Liễu, ngoại trừ Tống đô úy vì ái nữ bị tù mà tinh thần uể oải, tạm thời xin nghỉ phép ở nhà thì không không có chuyện lớn gì xảy ra. Kế hoạch công tâm của Mặc Nhiễm cũng không có tiến triển nhiều, không phải là nàng không cố gắng mà do không có thời gian. Sau vụ kiện, nàng ngoài trừ học tập còn phải xem hồ sơ đến khuya, chỉ có thể tranh thủ chút ít thời gian để đùa giỡn Diệp Vũ, nếu cứ tiếp tục như vậy thì không biết đến khi nào hắn mới quen với sự tồn tại của nàng, mới cùng nàng thân cận. Nghĩ đến đây, Mặc Nhiễm không khỏi thở dài, ngẩng đầu nhìn người bên cạnh đã thấy hắn nhanh chóng cúi đầu xem hồ sơ. Là nàng ảo giác hay đúng là hắn đang nhìn nàng ? vì soa lại tránh né ? Mặc Nhiễm nghi hoặc nghiêng đầu, tiếp tục xem sách nhưng chẳng đọc được chữ nào. Chốc lát sau lại cảm thấy như có hai ánh mắt bắn lại đây, ngẩng đầu lên thì đã thấy Diệp Vũ vẫn duy trì tư thế như cũ, ngoại trừ trê mặt có chút đỏ ứng khả nghi thì không có gì khác. Mặc Nhiễm cảm thấy hắn vừa mới nhìn nàng, rất khả nghi nha… Mặc Nhiễm cúi đầu, làm bộ như đang xem hồ sơ, rồi nhanh chóng ngẩng đầu, không có gì khác thường, lại cúi đầu rồi lại ngẩng đầu.

Vài lần như thế rốt cuộc cũng bắt gặp ánh mắt đang cười của Diệp Vũ, đắc ý chất vấn « bắt được quả tang rồi nha, ngươi nhìn ta làm gì ? » « Ngươi không ngừng ngẩng đầu rồi cúi đầu, ta không nhìn mới lạ đó » Diệp Vũ cười đáp « ngươi làm sao vậy ? cổ không thoải mái sao ? » Mặc Nhiễm khựng lại, nghĩ tới hành động vừa rồi của mình, không khỏi ảo não, hung hăng trừng mắt nhìn hắn. Ánh mắt của hắn trở nên thâm trầm nhưng không có vẻ giễu cợt nàng như thường ngày, chỉ lạnh nhạt thu hồi tầm mắt về trên đống hồ sơ.

Lại vậy nữa rồi. Mặc Nhiễm thở dài, tâm của nam nhân thực khó đoán, ngay khi có chút thân cận, hắn lại bày ra bộ dạng đạm mạc, thực là khó khăn ah. « Ngươi cứ quấn quýt lấy ta, rốt cuộc là có mục đích gì ? » Diệp Vũ bỗng nhiên lên tiếng « mấy người ở Đinh Hương uyển kia đã nói gì với ngươi ? » Mặc Nhiễm không ngờ hắn hỏi vậy, trong lòng cả kinh, người này quả nhiên không thể xem thường nhưng vẫn cười đáp « ngươi nói gì vậy ? phu nhân chỉ dạy ta làm đệ tử phải biết tôn sư trọng đạo mà thôi, lúc trước ta không hiểu chuyện, luôn cáu kỉnh với giám sát giờ đã biết nên mới muốn cùng ngươi thân cận nhiều một chút »

« Thân cận ? » Diệp Vũ nhìn nàng, bỗng nhiên nở nụ cười « lại đây » Mặc Nhiễm không biết trong hồ lô hắn bán thuốc gì nên không dám vọng động, Diệp Vũ thấy nàng chần chờ thì trào phúng nói « sao ? mới nói muốn cùng ta thân cận giờ đã muốn lùi bước sao ? » “Ai nói ta lùi bước ?” Mặc Nhiễm đứng lên, hai bước đã đứng bên cạnh hắn, ngạo nghễ nói « ta ở đây, có chuyện gì ? »

Diệp Vũ xoay người đối diện nàng, chậm rãi đưa tay nắm lấy tay nàng, mềm nhẹ thưởng thức. Mặc Nhiễm không ngờ hắn lại có hành động thân thiết như vậy, cảm giác tên dại từ bàn tay bị hắn nắm lan tràn toàn thân, nhất thời không thể cử động. « Ngươi có nghĩ thân cận sẽ là thế này không ? » Diệp Vũ nhìn phản ứng của nàng, ôn hòa cười hỏi Ngữ khí của hắn tao nhã vô hại nhưng Mặc Nhiễm lại cảm giác rất nguy hiểm, muốn rút tay lại nhưng lại bị một cỗ lực lượng mạnh mẽ kéo ngã ngồi lên đùi Diệp Vũ, toàn thân liền cương cứng. Diệp Vũ ôm lấy thắt lưng nàng, cúi đầu chậm rãi tiến gần, cho đến khi chóp mũi của hắn chạm vào mũi nàng mới nhẹ giọng hỏi « hay là thế này ? »

Hơi thở ấm áp của hắn phả lên môi nàng, thanh âm trầm ấm. Mặc Nhiễm bỗng nhiên nhớ lại cái hôn trong thư phòng vào ngày đầu tiên nàng tới đây, không biết sao thân thể đột nhiên nóng lên, có chút sợ hãi, lại như có chút mong chờ điều gì đó. Giằng co hồi lâu, Diệp Vũ dù cố gắng khống chế nhưng hô hấp vẫn ngày càng dồn dập, bỗng nhiên thấp giọng rủa thầm một tiếng « đáng chết ». Hai mắt Mặc Nhiễm bỗng nhiên bị che lại, ngay sau đó liền cảm giác có một mảnh mềm mại dừng ở cổ, nhẹ nhàng vuốt ve, cảm giác tê dại, ngưa ngứa lại có chút thoải mái khó nói nên lời. Mặc Nhiễm có chút hít thở không thông, kinh ngạc gọi « Diệp Vũ… » Động tác trên gáy bỗng nhiên dừng lại, ngay sau đó cổ tay cảm thấy đau xót, nàng còn chưa kịp phản ứng thì đã bị hung hăng ấn vào trong lòng Diệp Vũ. Mặc Nhiễm buồn bực giãy dụa « sao ngươi lại cắn ta, đau lắm biết không ? »

Diệp Vũ kê đầu lên vai nàng, thản nhiên nói « xứng đáng » “Uy ! Ngươi không cần khinh người quá đáng!” Mặc Nhiễm tức giận quay đầu, há miệng cắn lỗ tai của hắn. Diệp Vũ cả kinh, không khỏi buông lỏng hai tay, Mặc Nhiễm nhân cơ hội liền rời khỏi, vung tay tính mắng Diệp Vũ lại thấy mặt hắn ửng hồng, trong mắt thế nhưng hiện lên một tia vô thố, lời đến bên bờ môi liền dừng lại, chỉ biết đứng yên ngơ ngác.

Diệp Vũ vội đứng lên nói « cũng không còn sớm nữa, hôm nay đến đây thôi » dứt lời liền đi ra ngoài. Mặc Nhiễm há miệng thở dốc lại phát hiện không biết nên nói gì, đành gãi đầu rồi nhấc chân chạy theo. Khi trở lại phủ đệ, Diệp Lan mọi người lại theo thường lệ cùng bọn họ ăn cơm, dù đám người Diệp Lan chọc ghẹo, khiêu khích thế nào, Diệp Vũ cũng không nói một lời. Mặc Nhiễm vì thấy hắn nặng nề lại thêm không khí kỳ quái vừa rồi nên cũng không dám xen vào, ngoan ngoãn ngồi ăn cơm.

Sau khi ăn xong, Diệp Lan theo thường lệ mời Mặc Nhiễm đến Đinh Hương uyển nói chuyện, tiện thể dò xét tình hình, Diệp Vũ bình thường không để ý nhưng hôm nay lại nói « ngươi có nhiều thời gian để tám chuyện quá ha ? đã làm xong bài tập hôm nay chưa ? » nói xong liền lôi kéo nàng đi Diệp Lan nhìn theo bóng dáng hai người, nghi hoặc nói « sao hôm nay hắn khác thường vậy ? » Duẫn Định Nhu nói ‘hay là hắn tức giận ? »

Bích Thiên Vũ nói, “không chừng là cao hứng nha.” Doãn Nhất Nặc bỗng nhiên lên tiếng « thực ra mọi người cũng có thể hiểu là hắn thẹn thùng mà » Ba người nhất loạt quay đầu nhìn hắn, biểu tình kinh ngạc. Diệp Lan cười nói « đúng là đứa nhỏ hoàng gia, người thường không thể sánh bằng ah… »

****************** Trong một đại trạch ở phía nam, thư phòng thật to chỉ đốt hai ngọn nến, lờ mờ có thể thấy được hình dáng ba người. Nam nhân bên phải nói « không hề có động tĩnh gì liền đột nhiên xử lý Tống Hạ Nhiên, xem ra hắn đã nắm giữ không ít chuyện của tri châu phủ thế nhưng lại không theo đuổi đến cùng, làm cho người ta không biết được hắn là bạn hay thù” ánh nến soi rõ mặt người vừa lên tiếng chính là Thẩm Nhân Xương.

Nam nhân ngồi đối diện hắn đôi mắt mang theo ý cười, khi mở miệng cũng ôn hòa cười nói « chẳng phải là muốn phủ đầu ra oai với ngươi thôi sao ? thời gian ngắn như vậy, hắn tuyệt đối không thể nắm được chứng cứ phạm tội, chẳng qua là bày ra án kiện trước mặt ngươi rồi ngay từ đầu không định tội cũng là muốn cho Tống Hạ Nhiên mắc câu, thuận tiện cảnh ngươi thôi. Còn chuyện hắn không điều tra tới cùng, có lẽ hắn cho rằng đã nắm được nhược điểm của ngươi, khiến ngươi nói gì nghe nấy” “Ha ha, nếu hắn thực sự nghĩ như vậy, ta sẽ cho hắn biết hắn ngây thơ đến cỡ nào » Thẩm Nhân Xương bật cười thành tiếng, ý cười lạnh lùng. Nam nhân vẫn ngồi trầm mặc trên ghế chủ vị bỗng nhiên lên tiếng « đừng xem thường hắn”. Cả người hắn như hòa vào bóng tối, nhìn gần mới có thể nhìn thấy bóng dáng lờ mờ nhưng thân hình cũng khá cân xứng

Người ngồi bên trái cười nói « Hầu gia vẫn luôn cẩn thận » “Hổ phụ vô khuyển tử, huống chi hắn còn không thua gì phụ mẫu hắn” nam nhân trên chủ vị chậm rãi nói « Dù sao hắn chỉ có một mình, cũng không làm khó được Hầu gia » Thẩm Nhân Xương nói « Hầu gia tính thế nào ? »

« Quả là một người trẻ tuổi xuất sắc » người được gọi là Hầu gia lên tiếng, ngữ khí hàm chứa sự tán thưởng « người như vậy phải làm kẻ địch thật đáng tiếc » Ánh mắt mang ý cười của nam nhân bên trái trở nên lợi hại “ân, đúng là một người trẻ tưởi xuất sắc…” *********************

Từ sau lần cổ quái đó, Diệp Vũ càng khó nắm bắt, có khi đột nhiên rất xa cạch với Mặc Nhiễm nhưng lại không cho nàng rời khỏi tầm mắt của hắn, ngay cả ở trong thư phòng cũng phải ngồi cùng bàn, theo như hắn nói thì chương trình học hiện tại đều do hắn dạy, xem hồ sơ cũng nên cùng nhau xem, chạy tới chạu lui rất phiền toái. Mặc Nhiễm lúc này rất bận rộn, nếu không theo Diệp Vũ đi ra ngoài thì phần lớn thời gian cũng cùng hắn ở trong thư phòng, không học thì xem hồ sơ, tóm lại là không có thời gian đế tám chuyện cùng đám người Bích phu nhân. Hôm nay sau khi Diệp Vũ và Mặc Nhiễm từ phủ nha trở về, đang định đến thư phòng như thường lệ thì đã nghe quản gia báo lại “Dương tiểu thư ở phòng khách chờ đã lâu”

“Dương tiểu thư?” Diệp Vũ nhíu mày, biểu tình tự hỏi. Quản gia thấy thế bổ sung “là đại tiểu thư Dương Khâm Thư của Hầu phủ lúc trước đã cùng ngài du hồ” Diệp Vũ lúc này mới nhớ ra, sau đó liếc mắt nhìn Mặc Nhiễm.

Hắn đang tức cái gì chứ ? Mặc Nhiễm không hiểu, cẩn thận suy nghĩ lại thì chắc nàng nhìn lầm rồi, ánh mắt đó cũng không thể nói cố ý nhưng mà rốt cuộc hắn thất vọng chuyện gì chứ? Nàng cũng đã quen với hành vi bất thường của hắn nên cũng lười suy đoán, còn vui vẻ khi thấy hắn phải tiếp khách, nàng có thể tranh thủ thời gian đi gặp Bích phu nhân nha, đã lâu không gặp các nàng rồi. “Dương cô nương trễ như vậy còn tới tìm ngươi, chắc là có chuyện quan trọng” Mặc Nhiễn nói “giám sát vẫn nên nhanh đi gặp đi, hôm nay chương trình học cũng xem như đã xong, còn bài tập thì một mình ta làm cũng được”

Diệp Vũ trừng mắt nhìn nàng một cái rồi phất tay áo bỏ đi, Mặc Nhiễm chép miệng, bất đắc dĩ nói với quản gia “ai, tâm tư của vị thiếu gia này quả thực khó đoán, đúng là làm khó người ta mà” Lão quản gia cười nhẹ đáp “cô nương nói phải” nhưng hắn vẫn cảm thấy Vũ thiếu gia thật đáng thương..