Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 46

Chương 46: Người trong lòng

Khi Mặc Nhiễm đến Đinh Hương uyển, Duẫn Định Nhu và Bích Thiên Vũ đang cao hứng thử quần áo. Duẫn Định Nhu thấy Mặc Nhiễm thì vui vẻ nói “Ngươi tới thật đúng lúc, đang tính đi gọi ngươi đây” “Có chuyện gì mà vui vẻ vậy?” Mặc Nhiễm đưa mắt nhìn quanh hỏi “Bích phu nhân và Tiểu Nặc đâu?”

“Nương ta đang chỉ Tiểu Nặc làm bài tập’ Duẫn Định Nhu đáp “vì ngày kia sẽ ra ngoài chơi cả ngày, cho nên hai ngày nay phải hoàn thành xong các bài tập” “Ngày kia? Muốn đi đâu?” Mặc Nhiễm hai mắt sáng lên, nàng cũng muốn đi chơi. Bích Thiên Vũ như nhìn thấu suy nghĩ của nàng, cười đáp “yên tâm đi, ngày kia Diệp Vũ nhất định sẽ thả ngươi ra ngoài, vì hôm đó là ngày Thất Tịch, là ngày hội của các thiếu nữ”

“Nghe nói lễ Thất Tịch ở Huy Châu rất náo nhiệt, thực sự làm người ta chờ mong ah” Duẫn Định Nhu hưng phấn nói. “n, quả thật rất náo nhiệt.” Mặc Nhiễm cũng hưng phấn theo “ban ngày có hội chùa, buổi tối sẽ thả hoa đăng ở hồ Động Tình, hơn nữa hồ Đồng Tình còn thông với hồ Đính Ước, tương truyền vào ngày thất tịch cùng người trong lòng ở đó thả hoa đăng có thể sẽ cùng nhau bạch đầu giai lão, cho nên buổi tối thất tịch ở hồ Động Tình rất đẹp, cũng sắp tới rồi vậy mà ta lại quên mất” “Hồ Đính Ước?” Duẫn Định Nhu lên tiếng “nghe rất hay” nói rồi nàng tiến tới gần Mặc Nhiễm nói “ngươi sẽ đi với ai?”

Bích Thiên Vũ cũng thần bí tiến sát nói “đương nhiên là với người trong lòng rồi, Mặc Nhiễm, ngươi thích ai?” Mặc Nhiễm sửng sốt, nói thật, nàng cũng không nghĩ tới ai, trước kia đều cùng với người trong trại đi chung thôi nhưng Bích Thiên Vũ vừa hỏi, Mặc Nhiễm còn thực sự tự nói “thích ai? Ta thích thư sinh, tốt nhất là khí chất nho nhã, thông minh tháo vát, nếu có thể đẹp mắt một chút thì càng tốt…” Nghĩ tới đây trước mắt bỗng hiện ra thân ảnh của Diệp Vũ, Mặc Nhiễm hoảng sợ, vội vàng lắc đầu. Nàng vốn thích kiểu người như Vân Nghiễn nhưng trải qua nhiều chuyện lại thấy không phải vậy. Mặc Nhiễm một lần nữa tự hỏi lại: thư sinh, nho nhã, khôn khéo…cuối cùng vẫn là hình ảnh của Diệp Vũ. Mặc Nhiễm có chút quẫn bách, đúng là âm hồn bất tán mà.

Duẫn Định Nhu nhìn biểu tình rối rắm kỳ quái của nàng hỏi “người trong lòng ngươi rất kỳ quái sao? Đây là biểu tình gì?” Mặc Nhiễm vẻ mặt cầu xin nói, “Người trong lòng không nghĩ ra được, nghĩ thì lại thấy rất kỳ quái” “Người ngươi đang nghĩ tới là ai?” Bích Thiên Vũ tò mò hỏi

“Không nói, đánh chết cũng không nói!” trực giác cho Mặc Nhiễm biết không nên nói ra. “Không phải là Diệp Vũ chứ?” Duẫn Định Nhu dùng bả vai khẽ huých nàng một cái, cười không có hảo ý. « Ah, ta còn phải làm bài tập » Mặc Nhiễm hoảng hốt « ngày mai sẽ tìm các ngươi » dứt lời vội vàng chạy đi

Bích Thiên Vũ nhìn theo bóng dáng của nàng, buồn cười gọi « uy, Mặc Nhiễm, ngươi còn chưa thử quần áo mà » “Ngày mai đi!” Mặc Nhiễm không quay đầu, chỉ vẫy vẫy tay rồi rất nhanh biến mất khỏi Đinh Hương uyển Duẫn Định Nhu cười thoải mái, “Thật đúng là đứa nhỏ đơn thuần.”

Bích Thiên Vũ nhìn tươi cười của nàng y như Diệp Lan, hưng phấn nói « xem ra thất tịch lần này sẽ rất náo nhiệt nha » *************** Mặc Nhiễm đang ương ngạnh đấu tranh với tư tưởng trong đầu thì cánh tay bỗng nhiên bị giữ chặt, trên đầu liền vang lên thanh âm của Diệp Vũ « đang nghĩ cái gì ? đi cũng không nhìn đường »

Dang bị Diệp Vũ trong đầu dây dưa đột nhiên thấy Diệp Vũ sờ sờ trước mặt, Mặc Nhiễm giật mình tránh khỏi tay hắn, nhảy về phía trước, sau đó « phanh » một tiếng… Diệp Vũ nhìn Mặc Nhiễm đụng đầu vào cây ngô đồng, nhịn không được cười rộ lên « cứ tưởng ngươi đang nghĩ chuyện gì nên không nhìn đường, ai dè thì ra ngươi đang luyện võ ah, kim chung trảo hay là thiết bố sam thế ? » Mặc Nhiễm ôm cái trán bị đau, tức giận liếc mắt nhìn hắn « ngươi làm gì ở đây ? không phải cần chiêu đãi Dương tiểu thư sao ? »

« Chuyện ta muốn nói đã nói xong rồi » Dương Khâm Thư bỗng nhiên xuất hiện sau lưng Diệp Vũ ‘Thư cô nương thực không giống như khi ở thư viện nha » Mặc Nhiễm thấy Dương Khâm Thư thì sửng sốt một chút, rồi lập tức lập tức quy củ nói, “Ngươi cũng biết Diệp giám sát thực sự không có khẩu đức, nên cũng do ta bị ép buộc mà thôi, khiến Dương cô nương chê cười rồi » Dương Khâm Thư che miệng cười khẽ, “Xem ra ở bên cạnh Diệp giám sát rất thú vị ah »

Mặc Nhiễm âm thầm xem thường nàng, nữ nhân này không có mắt nhìn hay sao, thú vị gì chứ. Tuy vậy ngoài mặt vẫn tươi cười nói « vẫn là Dương cô nương vui tính, tìm Diệp giám sát có việc gì sao ? » Dương Khâm Thư bỗng nhiên trở nên rụt rè, trong mắt còn mang theo chút xấu hổ, liếc nhìn Diệp Vũ một cái rồi nói « haha, ta tới đưa thiệp mời cho Diệp giám sát » “Thiệp mời?” Mặc Nhiễm hiếu kỳ nói, “Muốn tham gia yến hội gì sao?”

Dương Khâm Thư không trả lời nàng mà lên tiếng cáo từ « thời gian cũng không còn sớm, ta phải nhanh trở về nếu không phụ thân sẽ lo lắng » Mặc Nhiễm nghi hoặc nhìn Diệp Vũ, muốn nghe đáp án từ hắn nhưng Diệp Vũ chỉ thản nhiên liếc nàng một cái « thời gian không còn sớm, ngươi cũng nhanh làm bài tập đi » dứt lời cùng Dương Khâm Thư đi về phía trước. Mặc Nhiễm nhìn theo bọn họ, áo bào trắng quần màu lục, nho nhã kiều mỵ, hình ảnh thập phần tốt đẹp nhưng không hiểu sao nàng nhìn thấy lại có chút chói mắt. Khi Mặc Nhiễm đến thư phòng thì thấy Lục Vu đang cầm một tấm giấy màu hồng nhạt, lông mày nhíu chặt. Nàng tò mò tới gần, tán thưởng nói « tấm thiệp thật đẹp »

Lục Vu cả kinh, muốn giấu nhưng đã muộn, Mặc Nhiễm dựa vào nàng, hưng phấn nói « cái này làm như thế nào vậy ? bên trên còn viết chữ nữa nha » « Tấm thiệp này đúng là xinh đẹp, cho thấy tốn rất nhiều tâm tư ah » Diệp Lan bỗng nhiên đẩy cửa bước vào, đi đến bên cạnh Lục Vu cầm lấy tấm thiệp thì thầm « Vân biền độ cầu hỉ thước, dưới ánh trăng thành cầu khéo tay, đính ước hồ thượng du, chỉ mong bồi quân độ.” « Đây đâu phải là thiệp mời, là thư tình mà… » Diệp Lan tán thưởng « Dương cô nương tài nghệ văn chương quả thật không sai » rồi quay sang hỏi Lục Vu, Diệp Vũ nhận lời rồi sao ? »

Lục Vu nhìn Mặc Nhiễm một cái rồi mới chậm rãi gật đầu. Mặc Nhiễm cảm thấy lồng ngực như bị cái gì đó đập vào, cảm giác phiền muộn bỗng nhiên ập tới, miễn cưỡng đi đến bên bàn học nói « xem ra lúc thất tịch ta sẽ được tự do rồi, mấy bài tập này phải tranh thủ làm cho xong » Diệp Lan nhìn Mặc Nhiễm ngồi yên không nhúc nhích sau bàn học, khóe miệng chậm rãi cong lên…

Sáng sớm ngày thất tịch, tâm tình Mặc Nhiễm cực kỳ khó chịu, cái tên Diệp Vũ kia, từ lúc nhận được thiệp mời của Dương Khâm Thư thì trước kia vốn hay để ý đến nàng mà ngày hôm qua, nàng nói sẽ không đến phủ nha cùng hắn, hắn chẳng thèm hỏi lý do đã đồng ý. Hừ, thấy sắc quên nghĩa mà. Cho đến khi đám người Duẫn Định Nhu đến tìm nàng, tâm tình Mặc Nhiễm mới tốt lên được một chút. Duẫn Định Nhu thấy nàng mặc đồ mới thì thở dài nói « ngươi rốt cuộc có phải là nữ hài tử hay không, dù thế nào thì ngày như hôm nay cũng phải hảo hảo chuẩn bị một chút chứ » Mặc Nhiễm cúi đầu kéo váy nói « bộ xiêm y này rất được mà, còn muốn thế nào nữa »

Không ai trả lời nàng mà chỉ hùa nhau lôi kéo nàng đi đến Đinh Hương uyển. Hai khắc sau, Mặc Nhiễm nhìn nữ tử trang dung tinh xảo trong ngân kính, cười ngây ngô « Bích Nhu, ngươi thật khéo tay nha » “Ngươi nha, cũng nên bắt đầu học trang điểm đi, đây chính là lợi khí hạng nhất của nữ nhân đó » Duẫn Định Nhu gõ nhẹ trán nàng đáp « Bình thường tùy tiện y như một nam hài, trang điểm một chút đã trở thành một tiểu giai nhân thanh tú ah » Bích Thiên Vũ cười nói « cũng không còn sớm nữa, chúng ta đi thôi »

Diệp Lan cùng Doãn Nhất Nặc đã chờ ở cửa, thấy các nàng đi ra, Doãn Nhất Nặc vui vẻ chạy tới, khi nhìn thấy bọn họ thì khoa trương trừng mắt, há mồm kêu to « oa, ba vị là tiên nữ tỷ tỷ sao ? » Ba người đều bị bộ dáng của hắn làm cho bật cười, Bích Thiên Vũ gõ đầu hắn mắng « tiểu quỷ » Doãn Nhất Nặc vội chỉnh sửa xiêm y, khom người nói « không biết tại hạ có được may mắn cùng ba vị tiên nữ tỷ tỷ du hồ hay không ? »

Mặc Nhiễm ngưng cười, rụt rè đáp lại « có thể cùng công tử du hồ là phúc khí của Mặc Nhiễm » nói xong nhịn không được mà bật cười, những người khác cũng cười nghiêng ngả. « Sáng sớm thực có tinh thần nha » ngữ khí thản nhiên lại mang theo vài phần tức giận. Doãn Nhất Nặc nhìn Mặc Nhiễm, ủy khuất nói « Vũ thúc thúc, ngươi trừng ta làm gì ? »

Tâm tình của Mặc Nhiễm vất vả lắm mới tốt được một chút nháy mắt đã tan tành mây khói, quay đầu nhìn lại thì càng tức giận hơn. Diệp Vũ hôm nay cũng tỉ mỉ chuẩn bị, trường bào màu xanh nhạt, ngọc quan cùng màu ôm gọn mái tóc được buộc cao trên đỉnh đầu, nhìn rất phong lưu tao nhã. “A, đây không phải là Diệp giám sát sao ? » Mặc Nhiễm ngoài cười nhưng trong không cười nói « có hẹn với mỹ nhân sao còn lề lềm như vậy ? » Mặc Nhiễm nói xong, chung quanh bỗng nhiên im bặt. Đám người Duẫn Định Nhu ngày thường thích trêu ghẹo Diệp Vũ cũng không lên tiếng, Diệp Vũ chỉ nhìn nàng, không nói gì nhưng trong mắt hình như có ý cười.

Mặc Nhiễm không khỏi quẫn bách, xoay người nhảy lên xe ngựa « Bích phu nhân, chúng ta đi nhanh đi » Diệp Lan nhìn Mặc Nhiễm, cười xấu xa dùng khủy tay huých huých Diệp Vũ « thế nào ? thừa nhận thì ta sẽ giúp ngươi thu phục nàng » Diệp Vũ không thèm để ý cũng lập tức nhảy lên xe ngựa, Mặc Nhiễm đang phát điên gõ gõ vào vách xe ngựa, thấy hắn liền đơ như cây cơ, cắn răng hỏi « sao ngươi lại lên đây ? »

Diệp Vũ liếc nàng cười nói « không có gì, đi nhờ xe thôi. Ngươi cứ tiếp tục, coi như ta không tồn tại là được, ta sẽ cố nhịn cười » dứt lời còn làm ra vẻ nhẫn nại. Mặc Nhiễm thu tay, hận không thể trừng ra lỗ thủng trên người hắn. Đám người Duẫn Định Nhu rốt cuộc cũng lên xe, đoàn người liền hướng về phía bắc mà xuất phát, khi ngang quan Thanh Y hầu phủ, Diệp Vũ xuống xe, Dương Khâm Thư dường như chờ đã lâu liền tiến lên tiếp đón, Mặc Nhiễm thấy nàng trang điểm tỉ mỉ, trong lòng càng thêm nôn nóng.

Diệp Lan nói nhỏ vào tai nàng « biểu tình này của ngươi chắc là công tâm thất bại rồi phải không ? Diệp Vũ nhìn rất đắc ý nha » Mặc Nhiễm cả kinh, ngẩng đầu thì thấy ánh mắt tựa tiếu phi tiếu của Diệp Vũ, lập tức thu liễm cảm xúc, mỉm cười với hắn, sau đó xua tay nói « Diệp giám sát, chơi vui vẻ, chúng ta đi trước » Buông màn xe, tâm tình Mặc Nhiễm rốt cuộc cũng tốt lên, nói với Diệp Lan « đa tạ phu nhân đã nhắc nhở, suýt chút nữa đã để hắn như ý »

Diệp Lan cười y như hồ ly, Duẫn Định Nhu thì thở dài nói « Diệp Vũ thật là đáng thương ».