Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 47

Chương 47: Diệp Vũ nhận thua

Không khí vui vẻ của ngày hội rất dễ dàng thu hút mọi người, đáp người Diệp Lan lại thập phần thú vị nên Mặc Nhiễm chơi đùa rất vui vẻ, bất tri bất giác đã tới tối. Khi mọi người đến Động Tình hồ thì đã có người bắt đầu thả hoa đăng, ánh sáng chiếu xuống mặt hồ, lung linh tỏa sáng. Đám người Mặc Nhiễm thuê một chiếc thuyền lớn dạo chơi, vừa mới ngồi xuống đã nghe thanh âm Dương Khâm Thư truyền đến từ chiếc thuyền nhỏ bên cạnh « ủa, không phải là Thư cô nương sao ? các người cũng tới đây chơi ? » Mặc Nhiễm quay đầu, thấy Dương Khâm Thư và Diệp Vũ cùng ngồi trên một chiếc thuyền chỉ dành đủ cho hai người, Diệp Vũ còn tươi cười chào các nàng, rồi cùng Dương Khâm Thư chèo thuyền đi.

Mặc Nhiễm ngây ngốc nhìn cho đến khi chiếc thuyền của bọn họ đi đến chỗ có nhiều ánh nến, rất đẹp nhưng cũng rất chói mắt. Duẫn Định Nhu và Bích Thiên Vũ cũng chèo thuyền đến giữa hồ, Mặc Nhiễm ngồi bên mạn thuyền, cả người như không còn khí lực, nhàm chán ngịch nước. Duẫn Định Nhu đưa cho nàng một ngọn nến « đến đây đi, thả đèn ước nguyện nha » « Ước nguyện ? » Mặc Nhiễm nhìn cây nến trước mắt, trên mặt bỗng hiện lên ý cười xấu xa rồi nghiêm trang nhắm mặt cầu khấn : cầu xin thần minh vạn năng làm cho chiếc thuyền của ác ma kia bị chìm đi !!!

Vừa mới thả đèn xuống nước đã nghe thấy thuyền bên cạnh vang lên tiếng thét chói tai, tiếp đó là tiếng thuyền lật, rồi thanh âm Dương Khâm Thư chật vật vang lên « Diệp, Diệp, Diệp…cứu…cứu » Mặc Nhiễm trợn mắt há hốc mồm nhìn thân ảnh đang giãy dụa cách đó không xa, không cần linh giữ vậy chứ ? « Ngày hội bơi lội sao ? » Duẫn Định Nhu đột nhiên hỏi

« Không phải » Mặc Nhiễm còn chưa hoàn hồn đã cảm thấy sau lưng bị một lực lượng đánh uo1, nàng không khống chế được mà ngã xuống nước, đang lúc giãy dụa thì nghe Duẫn Định Nhu la lên « Mặc Nhiễm, Mặc Nhiễm, ngươi không biết bơi sao ? cứu người ah Không phải ngươi xô ta xuống sao ? Mặc Nhiễm khóc không ra nước mắt, giãy dụa một hồi thì uống phải mấy người ngụm nước, cả người dần dần chìm xuống. Bích Thiên Vũ càng thêm lo lắng nói, “Mặc Nhiễm là nữ tử khuê các, quần áo đơn bạc dính vào nước càng trở nên trong suốt, nếu để nam nhân cứu lên… »thanh âm của nàng không lớn nhưng cũng không nhỏ, ít nhất cũng là mọi người trên mấy chiếc thuyền chung quanh đều nghe được, có vài nam tử đang tính xuống nước cứu người trở nên do dự mà nữ tử biết bơi thì lại không có.

Nước bao phủ cả thính giác, Mặc Nhiễm rất muốn mắng người, bọn họ từ khi nào lại chú ý tới mấy chuyện này chứ ? mạng của nàng chẳng lẽ không quan trọng bằng khuê dự sao ? Mặc Nhiễm liều mạng giãy dụa, lồng ngực căng lên đến muốn nổ tung, nhịn không được lại há mồm, thế là uống thêm mấy ngụm nước nữa, càng thên khó chịu, vì vậy cố gắng cắn chặt răng, trước mắt cũng dần biến thành màu đen. Đột nhiên như bị cái gì đó nâng lên, ngay sau đó có gì đó mềm nhũn áp vào môi nàng, không khí cũng theo đó mà tiếng vào miệng nàng. Mặc Nhiễm thực sự cảm thấy thế giới không có chuyện gì hạnh phúc hơn chuyện này, vì thế nàng lại hạnh phúc mà ngất đi…

Ói ra mấy ngụm nước, Mặc Nhiễm mới bắt đầu có tri giác, có người đang ấn vào ngực nàng, nàng lại phun ra một ít nước, ngay sau đó môi lại bị cái gì đó mềm nhũn áp vào, không khí cũng theo đó mà tiến vào. Cảm giác thật tốt. Mặc Nhiễm chậm rãi mở to mắt, liền nhìn thấy vẻ mặt đầy lo lắng của Diệp Vũ. Mặc Nhiễm lẳng lặng nhìn hắn, cảm nhận được hơi thở ôn nhuận trong miệng, cảm thấy vô cùng vui vẻ, nhịn không được liền đưa lưỡi liếm nhẹ lên môi. Diệp Vũ giống như bị điện giật, đang muốn đứng lên đã bị Mặc Nhiễm ôm cổ kéo xuống, chưa nói được tiếng nào, miệng đã bị nàng che lấp toàn bộ. Diệp Vũ kinh ngạc mở to hai mắt, Mặc Nhiễm lại nhắm mắt cảm nhận tư vị tuyệt vời lần nữa, này môi, này hơi thở, này cảm xúc ôn nhuận…tất cả đều làm cho nàng không ngừng được.

Diệp Vũ cũng không có kinh ngạc lâu, ngay khi Mặc Nhiễm đang muốn thả lỏng để hít thở thì hắn lại hung hăng hôm xuống, đầu lưỡi tách mở hai môi nàng, nhanh chóng tiến vào miệng nàng mà côn thành đoạt đất, khí thế vừa bá đạo lại ôn nhu. Mặc Nhiễm cũng học theo hắn mà tấn công lại, thân thể gắt gao dán chặt vào Diệp Vũ. Hai người đều toàn thân ướt đẫm, gió đêm thổi tới từng cơn nhưng lại không cảm thấy lạnh. Cảm giác tê dại lại khô nóng kỳ diệu này làm cho Mặc Nhiễm nhịn không được mà rên nhẹ thành tiếng, kiều mỵ vô cùng… Diệp Vũ rốt cục dừng lại, dụi đầu vào cổ nàng thở dốc, thanh âm ám ách căm giận nói « ngươi, thổ phỉ này » « Thiếu gia, áo choàng nè » thanh âm Lục Vu ở bên cạnh truyền đến, Diệp Vũ đứng lên, Mặc Nhiễm thấy vạt áo hắn sũng nước, gió đêm thổi đến, bỗng nhiên thanh tỉnh, kinh ngạc hỏi « sao ngươi lại ở đây ? »

Diệp Vũ vừa mới nhận áo choàng trong tay Lục Vu, suýt chút nữa mà ngã xuống nước, hận không thể bóp chết nàng « vừa rồi ngươi bị mộng du sao ? » Mặc Nhiễm tự giác nhận lấy áo choàng từ hắn bao bọc quanh mình hỏi « Dương Khâm Thư đâu ? nàng không việc gì chứ ? » « chắc là không có việc gì » Diệp Vũ thở dài chỉ vào thuyền lớn cách đó không xa « Bích phu nhân các nàng đều ở đó »

Mặc Nhiễm lúc này mới phát hiện mình đang ở trên thuyền nhỏ chỉ dành cho hai người, tuy hơn tối nhưng vẫn nhìn thấy thuyền lớn mà nàng đã ngồi cách đó không xa, nhưng mà « sao chung quanh không có thuyền ? » “Các ngươi hai nữ tử, cả người ướt đẫm, quần áo đơn bạc, người khác đương nhiên không muốn tịn hiềm » Diệp Vũ ghé vào bên thuyền lớn. Thuyền hoa của Diệp Vũ tới gần, Mặc Nhiễm lúc này mới thấy Dương Khâm Thư đang nằm ở trên, sắc mặt trắng bệch

« Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ? » Mặc Nhiễm nghi hoặc nói Diệp Vũ nói, “Bích Nhu cứu nàng.” “Bích Nhu?” Mặc Nhiễm càng thêm nghi hoặc, “Nàng biết bơi sao ? » vậy sao không cứu mình ?

Diệp Vũ dường như càng thêm phẫn hận, “kỹ năng bơi của nàng rất tốt.” Mặc Nhiễm bỗng nhiên nói, “Cho nên, là ngươi đã cứu ta?” Diệp Vũ chán nản, “Thật không biết trong đầu ngươi chứa cái gì .”

Mặc Nhiễm lại cười rộ lên, Diệp Vũ cảm thấy hắn thật sự bị nàng tra tấn sắp điên rồi « cười cái gì ? » “Không có gì, ” Mặc Nhiễm nói, “chỉ là cảm thấy vui vẻ.” Diệp Vũ rốt cuộc bó tay với nàng.

“Mặc Nhiễm, không có việc gì chứ ?” Bích Thiên Vũ phát hiện ra bọn họ đầu tiên. Duẫn Định Nhu vừa ôm Dương Khâm Thư vào ngực vừa quay đầu nhìn Diệp Vũ cười ái muội « ah, anh hùng cứu mỹ nhân nha » Diệp Vũ trừng mắt nhìn nàng « Dương tiểu thư thế nào ? »

“Yên tâm đi, đã nôn hết nước ra » Duẫn Định Nhu vừa choàng áo cho nàng vừa nói « ngươi là nam nhân, vẫn nên tránh mặt đi hay là ngươi muốn phụ trách cả hai ? » Diệp Vũ trừng mắt nhìn nàng rồi quay mặt đi « Bích Nhu, sao ngươi lại xô ta xuống nước » Mặc Nhiễm buồn bực hỏi

Duẫn Định Nhu cả kinh nói, “Không phải chính ngươi nhảy xuống sao? Ta thấy ngươi đứng bên mạn thuyền bộ dáng như muốn nhảy xuống, định ngăn cản lại không ngờ vừa đụng vào ngươi, ngươi đã ngã xuống » « Thì ra là hiểu lầm » Mặc Nhiễm thoải mái nói « thực xấu hổ » « Sao lại nói vậy » Duẫn Định Nhu thân thiết thở dài « chỉ cần ngươi không có việc gì là tốt rồi »

… Ác ma… Đây là tiếng lòng của tất cả mọi người trên thuyền, ngoại trừ Mặc Nhiễm. Duẫn Định Nhu thập phần áy náy nói « ta vốn định nhảy xuống cứu ngươi nào ngờ Diệp Vũ đã bơi tới, ta nghĩ có thể hắn quan tâm quá nên bị loạn, quên mất ta biết bơi » nói xong còn tựa tiếu phi tiếu nhìn Diệp Vũ.

Diệp Vũ thân thể cứng đờ, rất muốn rời đi. « Cho nên ta đành phải cứu Dương tiểu thư » Duẫn Định Nhu nói tiếp. “Nàng không có việc gì chứ?” Mặc Nhiễm lo lắng nhìn Dương Khâm Thư đang nằm im, quay đầu hỏi Diệp Vũ « sao thuyền lại đột nhiên bị chìm ? »

Diệp Vũ cười lạnh một tiếng, ngữ khí mang theo hàn ý « ngoài ý muốn, là Dương tiểu thư đứng không vừng » nói xong liền nhảy tới thuyền nhỏ. Rất nhanh đã có mấy chiếc thuyền tới gần, Thanh Y hầu Dương Văn Nghiễm đứng ở đầu thuyền lo lắng hỏi « Khâm Thư thế nào ? » Diệp Vũ có lễ trả lời, “May mắn Bích cô nương bơi rất giỏi lại cứu giúp đúng lúc nên Dương tiểu thư cũng không có gì đáng lo, khuê dự cũng không ảnh hưởng. Là Diệp mỗ không bảo vệ chu toàn, thỉnh Hầu gia trách phạt »

“Diệp tiên sinh khách sáo quá, chuyện ngoài ý muốn sao có thể trách ngươi » Thanh Y hầu nói xong liền nhảy lên thuyền lớn. Mặc Nhiễm có chút nghi hoặc, Dương Khâm Thư đã không có gì đáng lo sao sắc mặt của Thanh Y hầu lại khó coi hơn. Dương Khâm Thư đang hôn mê nên Thanh Y hầu cũng không nói nhiều, vội vàng mang người rời đi. Đám người Mặc Nhiễm có tới ba người bị ướt nên cũng không còn tâm trí du hồ, cũng nhanh chóng ra về.

Sau khi đám người Diệp Lan lên xe, Diệp Vũ nhanh tay lẹ mắt bắt lấy Mặc Nhiễm rồi khẽ gật đầu với xa phu, xa phu lập tức ra roi thúc ngựa. Duẫn Định Nhu thấy vậy, nhô đầu ra cười xấu xa « là các ngươi chê chúng ta vướng bận sao ? » Ngữ khí Diệp Vũ thản nhiên lại mang chút vui sướng khi người gặp họa « tiết thất tịch, có mấy người bị các ngươi lãng quên đang chờ các ngươi, chúc các ngươi vui vẻ nha » “Bọn họ đến đây?” Duẫn Định Nhu biến sắc, lập tức tiến vào trong xe.

Xe ngựa đi xa dần, Mặc Nhiễm mới cảm giác được có gì đó không đúng nhưng không hiểu rõ lắm, mấy người kia còn có người để bọn họ sợ sao ? « Ngươi thật ra rất trấn định nha » Diệp Vũ cúi người tới gần Mặc Nhiễm, ngoài cười nhưng trong không cười Mặc Nhiễm không nhìn hắn, xoay người leo lên chiếc xe ngựa gần đó.

Diệp Vũ đơ người, nghiến răng nghiến lợi lên xe, ngồi bên cạnh Mặc Nhiễm, nhìn vẻ mặt như không có chuyện gì của nàng, cố giữ bình tĩnh nói « ngươi không có gì để nói sao ? » “Hừ!” Mặc Nhiễm hừ lạnh một tiếng, xê người xích xa ra một chút Diệp Vũ kinh ngạc trừng to mắt, duổi tay kéo nàng đặt lên đùi, bá đạo cúi người hôn xuống. Mặc Nhiễm ra sức giãy dụa nhưng không đấu lại hắn, toàn bộ âm thanh đều bị hắn nuốt vào miệng, chỉ có thể phát ra mấy tiếng « ừ, ô, ah ». Ngay lúc nàng nghĩ mình sẽ chết vì hít thở không thông thì Diệp Vũ rốt cuộc cũng bỏ qua cho nàng, mắt phượng thâm trầm nhìn nàng, thở gấp nói « có gì để nói không ? »

Mặc Nhiễm thanh âm nức nở « ngươi, đồ hỗn đản » Diệp Vũ không ngờ nàng lại phản ứng như vậy, sợ tới mức vội vàng nâng nàng dậy, áy náy nói « ngươi đừng khóc, ta …ta » Mặc Nhiễm ủy khuất khóc nấc lên « ngươi, tên đại phôi đản này. Ngươi rất giảo hoạt, ngươi bắt nạt ta. Ngươi biết ta muốn công tâm của ngươi, ngươi lại đảo loạn tâm tình của ta, ta lại thua rồi… » nói xong càng khóc thảm thương hơn.

Diệp Vũ thở dài nhẹ nhõm một hơi đồng thời có chút dở khóc dở cười,ôn nhu ôm nàng vào lòng « ngươi nghĩ lung tung gì đâu không, ai nói ngươi thua » “Bích phu nhân nói , ngươi là muốn đoạt lấy tâm của ta, sau này làm ta đối với ngươi sẽ nói gì nghe nấy » Mặc Nhiễm đẩy hắn ra, phẫn nộ nói « lần này ta tuyệt đối không thể thua ngươi được, cách xa ta một chút » Diệp Vũ bất đắc dĩ thở dài, “Quả nhiên là các nàng sao…” Dứt lời nhìn Mặc Nhiễm mặt đầy nước mắt, cúi người ôn nhu hôn lấy, nhẹ giọng nỉ non « lúc này đây, ta nhận thua »

.