Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 48

Chương 48: Nằm mơ giống nhau

Mặc Nhiễm kinh ngạc nhìn hắn, chỉ thấy con ngươi đen láy của hắn tràn ngập ý cười như pháo hoa nở rộ, nàng nhìn đến ngây ngốc, tùy ý để cho hắn hôn. Mặc Nhiễm không biết đây là cảm giác gì, sau khi xuống xe, Diệp Vũ không có lập tức về Hồng Mai uyển như mọi khi mà chậm rãi cùng nàng đi về Thanh Trúc uyển. Nàng có chút ngượng ngùng nhưng cũng thấy rất vui. Tay bỗng nhiên bị nắm lấy, Mặc Nhiễm cả kinh, tim đập thình thịch, cố lấy dũng khí liếc Diệp Vũ một cái lại thấy hắn đang rũ mi, không biết đang nghĩ gì. Mặc Nhiễm nhẹ nhàng thở ra, bởi vì nàng sợ hãi cùng hắn đối mặt. Hai bàn tay nắm cùng chảy mồ hôi ròng ròng, không biết là của nàng hay của Diệp Vũ. Thật hi vọng con đường này mãi không có điểm dừng, cứ từng bước mà đi tới, cho dù cả đời cũng không thấy phiền chán.

Nhưng hi vọng chỉ là hi vọng, con đường nào cũng có điểm cuối. Đến trước cửa Thanh Trúc uyển, Diệp Vũ kéo áo choàng của nàng nói « mau vào tắm nước ấm đi, đừng để bị nhiễm phong hàn » “Nga.” Mặc Nhiễm rầu rĩ đáp nhưng không có rời đi. Diệp Vũ cũng không thúc giục nàng, chỉ kiên nhẫn chờ. Mặc Nhiễm do dự một lát, cuối cùng lấy hết dũng khí hỏi « ngươi nói…ngươi thua là có ý gì ? »

Một cô nương hào sảng giờ lại thẹn thùng thực sự làm cho người ta tâm động, Diệp Vũ cố gắng nhịn xuống, đưa hai tay ôm nàng vào lòng, bất đắc dĩ thở dài nói « ta sao lại thích một cô nương ngốc như vậy chứ » Thích… Giống như một từ khóa thần kỳ đã mở ra tất cả, Mặc Nhiễm bỗng nhiên hiểu được tình cảm của mình. Thì ra không cam lòng, nôn nóng và phiền muôn đều là vì thích. Nàng thích hắn. Ngay cả chính nàng cũng không hiểu được vì sao, người này hoàn toàn không phù hợp tiêu chuẩn chọn tướng công của nàng, thế nhưng lại chui vào lòng nàng lúc nào không biết, tuy vậy nàng lại cảm thấy rất ngọt ngào, tâm tình không ức chế được mà bay bổng, Mặc Nhiễm vui vẻ cọ cọ vào lòng Diệp Vũ.

Diệp Vũ buồn cười nhìn nàng như đứa nhỏ làm nũng, vỗ vỗ lưng nàng nói « ngoan, mau đi tắm đi, nếu không để bị bệnh sẽ không tốt đâu » Mặc Nhiễm lưu luyến không rời, ngẩng đầu nhìn hắn rồi nhanh chóng đặt môi lên môi hắn, đang tính chạy đi đã bị kéo lại. Diệp Vũ ôm gáy nàng hôn xuống, nồng nhiệt lại có chút thô bạo, đầu lưỡi linh hoạt hút hết khí lực của nàng làm cho Mặc Nhiễm cảm giác hai đùi mềm nhũn, gần như đứng không vững. Mặc Nhiễm có chút sợ, đưa tay đẩy ra, Diệp Vũ lại ôm thắt lưng nàng chặt hơn, hôn càng thêm bá đạo. Khi Mặc Nhiễm nghĩ mình không chống đỡ được, sắp ngất đi thì Diệp Vũ lại buông nàng ra, khàn giọng nói « sau này không được tùy tiện câu dẫn ta » “Ta nào có?” Mặc Nhiễm bất mãn trừng hắn, lại không biết lúc này đôi mắt mờ hơi nước cùng đôi môi đỏ mọng mê người cỡ nào, Diệp Vũ cúi người, chậm rãi nói « mới vừa cảnh cáo ngươi »

Mặc Nhiễm cảm giác nguy hiểm, vội vàng tránh khỏi « ngươi đừng khinh người quá đáng » nói xong liền chạy đi. Cho đến khi cửa phòng đóng lại, Diệp Vũ vẫn đứng trước cửa viện, xoa xoa môi mình, ý cười tràn lan trên mặt. Mặc Nhiễm cảm đêm không ngủ được, cứ lăn qua lộn lại, cảm xúc quấy nhiễu trái tim nàng, làm cho nàng thở dài rồi lại thở dài, Diệp Vũ, Diệp Vũ, Diệp Vũ…

Vì sao khi nghĩ tới tên kia sẽ có cảm giác kỳ diệu như thế ? trước kia khi xem thoại bản không thể hiểu được một ngày không gặp như cách bat hu là như thế nào, bây giờ thì lĩnh hội rất rõ ràng, cho dù mới chia tay không quá hai canh giờ, nàng lại muốn gặp hắn. Trời mới tờ mờ sáng, Mặc Nhiễm liền rời giường rửa mặt chải đầu, khi xuất môn đã thấy Diệp Vũ một thân áo bào trắng đứng đợi trước cửa, nháy mắt đó Mặc Nhiễm đầu óc Mặc Nhiễm như trống rỗng, chỉ nghe được nhịp tim đập thình thịch mà Diệp Vũ khi nhìn thấy nàng thì hai mắt sáng lên như mặt trời buổi sớm. Trong nháy mắt đó, hạnh phúc lan tràn trong lồng ngực, ngay cả hô hấp cũng thấy ngọt

“Sớm như vậy?” Diệp Vũ cười hỏi. “n, ngủ không được.” Mặc Nhiễm cười, vọt nhanh tới trước mặt hắn « ngày hôm qua ngươi nói ngươi thua, cho nên tất cả ngươi đều nghe ta đúng không ? » Diệp Vũ đưa tay đỡ nàng, đáy mắt tràn đầy sủng nịch « được »

« Hôm nay còn hội chùa không ?’ Mặc Nhiễm nói « chúng ta đi hội chùa nha » « Ngươi nói thế nào thì là thế đó đi » Diệp Vũ gật đầu Cả hai đi đến bên xe ngựa, lúc lên xe, Mặc Nhiễm bỗng nhiên nói « ngươi nhéo ta một cái đi »

« Sao vậy ? » Diệp Vũ nghi hoặc « Như là nằm mơ nha, Diệp giám sát đối với ta nói gì nghe nấy » Mặc Nhiễm nói xong còn nhịn không được cười rộ lên « ta thực sự thắng » “Thắng, thắng, ngươi thắng .” Diệp Vũ buồn cười nhìn nàng, đúng là một cô nương đơn thuần. Nàng thắng, hắn cũng đâu có thua, nghĩ vậy liền nói « ngươi cũng nhéo ta một cái đi »

“Vì sao?” Mặc Nhiễm nghi hoặc. « Ta cũng có cảm giác như nằm mơ, không ngờ ngươi lại để ý ta như vậy » Diệp Vũ cười khẽ Mặc Nhiễm trừng mắt liếc hắn « ai để ý ngươi »

Kiều mỵ là thiên tính đặc biệt dành riêng cho nữ nhân, muốn nhìn được thì phải xem có người làm cho nó nở rộ hay không. Ai có thể tưởng tượng được Thư Mặc Nhiễm hào sảng, bướng bỉnh lại có lúc bày ra tư thái của tiểu nữ nhi chứ. Diệp Vũ sờ đầu nàng, đỡ nàng lên xe. Xe ngựa dần đi xa, lão quản gia nhô đầu ra, trên khuôn mặt già nua đều là ý cười, haizz, thiếu gia số khổ rốt cuộc cũng đã đơm hoa kết trái.

Bọn họ đến quá sớm, chỉ mới có vài người bán hàng rong tụ tập, dù vậy Mặc Nhiễm vẫn hưng trí bừng bừng. Nàng nghĩ Diệp Vũ cũng giống như các quan to quý nhân nàng thấy trước giờ, ra ngoài nếu không đi xe thì cũng ngồi kiệu, phía sau còn có tùy tùng đi theo, cần gì chỉ mở miệng là xong, cho nên chắc hẳn hắn sẽ không hiều gì về hội chùa, nhìn bộ dáng chật vật của hắn nhất định sẽ rất thú vị. Nhưng thực tế là hắn vẫn trăm trận trăm thắng như trước, hiểu biết so với nàng còn nhiều hơn, hoàn toàn chiếm được ưu thế. Mặc Nhiễm có chút buồn bực, khóe mắt liếc thấy gian hàng giữa phố thì hai mắt sáng lên, lôi kép Diệp Vũ đến gần, quả nhiên là lão bá nàng đã gặp khi mua lễ vật cho đám Thạch Đầu trước đó. Mặc Nhiễm cầm lấy tảng đá màu trắng mà nàng nhìn trúng từ trước, cười tủm tỉm nói với lão bá « ta muốn một con hồ ly, vẻ mặt… » Mặc Nhiễm chỉ vào Diệp Vũ nói « giống như hắn vậy, không coi ai ra gì, kiêu ngạo, ương ngạnh »

Diệp Vũ không lên tiếng, cúi đầu chọn từ trong quầy hàng ra một khối đá màu xanh nhạt nói « ta muốn một con khỉ, bộ dáng… »Diệp Vũ chỉ vào Mặc Nhiễm nói tiếp « giống như nàng vậy, giương nanh múa vuốt, nhe răng nhếch miệng » “Ngươi nói ai là hầu tử!” Mặc Nhiễm nhào tới, Diệp Vũ cười vô tội « ta chỉ muốn tạc một con khỉ mà thôi » Lão bá nhìn bọn họ cười nói « vợ chồng son tình cảm thật tốt »

Lời vừa ra, hai người không hẹn mà cùng ngưng vui đùa, khuôn mặt cùng đỏ ửng, Mặc Nhiễm vội vàng giải thích « chúng ta không phải là vợ chồng son » « Chuyện sớm hay muộn mà thôi » lão bá cười đáp lại Mặc Nhiễm sắc mặt càng hồng, Diệp Vũ vui vẻ lấy ra một thỏi bạc nói « không cần thối lại, lát nữa chúng ta tới lấy » dứt lời liền lôi kéo Mặc Nhiễm đi.

Diệp Vũ cười tủm tỉm, nhìn vẻ mặt xấu hổ đến đỏ bừng của Mặc Nhiễm, cố ý hỏi « sao không nói tiếng nào ? có gì không thoải mái sao ? sao mặt lại hồng như vậy ? » Mặc Nhiễm trừng mắt nhìn hắn, hận không thể tìm được cái lỗ nào để chui vào. “Cô —— ”

Ánh mắt Diệp Vũ rốt cuộc cũng dời sang bụng nàng, dù có điểm dọa người nhưng cũng là phao cứu sinh, cũng may buổi sáng chưa ăn gì, Mặc Nhiễm thầm cảm thấy may mắn rồi ngoài mạnh trong yếu mà vung quyền đầu với Diệp Vũ đang tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng « bổn cô nương đói bụng, không được sao ? » « Được, sao lại không được » Diệp Vũ cười, dứt lời kéo nàng đi tới quán bánh bao phía trước. Trong quán bánh bao, Mặc Nhiễm cao thấp đánh giá Diệp Vũ « cho tới giờ ta còn chưa biết ngươi rốt cuộc là loại người nào nhưng có thể khẳng định ngươi không phải là một giám sát bình thường, có đôi khi thấy ngươi như công tử có tiền nhưng hôm nay lại như một dân chúng bình thường »

Diệp Vũ do dự « thực ra… » “Mặc Nhiễm?” tiếng gọi làm cắt ngang lời Diệp Vũ, hai người cùng quay đầu liền thấy Vân Nghiễn đang thở hổn hển, giống như vừa chạy vội tới. “Vân Nghiễn?” Mặc Nhiễm kinh ngạc nói, “sao ngươi lại ở đây?”

“Nghe nói hôm qua ngươi rơi xuống nước, có sao không?’ Vân Nghiễn lo lắng hỏi « Ngươi bị choáng váng rồi sao ? » Mặc Nhiễm buồn cười nói “bị gì thì sao ta có thể ở đây” Vân Nghiễn lúc này mới phát hiện ra mình hỏi một chuyện rất ngốc nên có chút xấu hổ.

“Ngươi cũng đến dạo hội chùa sao?” Mặc Nhiễm hỏi. “Nga, ta nghe nói ngươi rơi xuống nước, vốn định đi thăm nhưng đến Bích phủ thì nghe nói ngươi đã đi hội chùa nên liền đuổi theo đến đây” « Vất vả rồi » Diệp Vũ nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên lên tiếng « chi bằng ngồi xuống cùng ăn bánh bao đi”

Vân Nghiễn liếc Diệp Vũ một cái rồi chắp tay nói « vậy đệ tử không khách khí » Mặc Nhiễm biết Vân Nghiễn vẫn không có cảm tình với Diệp Vũ nhưng hôm nay dường như địch ý càng nhiều hơn mà Diệp Vũ nháy mắt cũng đã trở thành Diệp giám sát mắt cao hơn đầu, không coi ai ra gì. “Xe ra ngươi nghỉ hè kiếm được không ít tiền” Diệp Vũ lên tiếng “làm nghề gì?”

Mặc Nhiễm nghi hoặc đánh giá Vân Nghiễn, lúc này mới thấy y bào trên người hắn đã đổi thành tơ lụa, trên đầu cũng không còn là trâm gỗ mà là ngân trâm chạm trổ tinh xảo, vui vẻ nói “ta còn không chú ý tới, như vậy bá mẫu cũng có thể nghỉ ngơi rồi” Vân Nghiễn cười có chút mất tự nhiên « ân, nhờ hào quang của Cô Vân thư viện, ta mới bán được tranh chữ với giá cao, lại dạy học thêm, nên cũng khá” “Hôm qua ngươi cũng đi Động Tình hồ?’ Diệp Vũ lại hỏi “nếu không sao lại biết được Mặc Nhiễm bị rơi xuống nước?” ra vẻ tò mò mà thôi

« không đúng ah, nếu lúc đó ngươi ở bên cạnh thì biết không chỉ có Mặc Nhiễm bị rơi xuống nước mà còn có Dương Khâm Thư ah, chẳng lẽ ngươi đã nhìn qua Dương tiểu thư ? Vân Nghiễn, ngươi đúng là rất quan tâm bạn học nha, nàng không có việc gì chứ?” Trong mắt Vân Nghiễn hiện lên vẻ bối rối, rất nhanh đã trấn định lại « không phải, hôm qua bằng hữu của ta đi du hồ, ta là nghe hắn nói lại nhưng hắn không kể là Dương tiểu thư cũng bị rơi xuống nước » “Biết Mặc Nhiễm mà lại không biết Dương tiểu thư, chẳng lẽ bằng hữu của ngươi không phải là đệ tử Cô Vân thư viện chúng ta?” Diệp Vũ lại hỏi

Vân Nghiễn cười cười, nhìn về phía Mặc Nhiễm, trong mắt hàm chứa tình ý “không phải đệ tử thư viện chúng ta, biết Mặc Nhiễm là vì ta thường xuyên nhắc tới nàng với hắn” “Ngươi thường cùng người khác nhắc tới ta sao?” Mặc Nhiễm nghi hoặc, lập tức hiểu ra “nga, cũng vì chuyện Tống Tơ Liễu làm lần đó, thực đáng sợ, chúng ta dù sao cũng cùng chung hoạn nạn ah” Vân Nghiễn sửng sốt, muốn nói gì nữa thì Diệp Vũ đã cười rộ lên “có cùng hoạn nạn hay không còn chưa biết, có khi đối với Vân Nghiễn mà nói, chưa chắc đó là tai nạn”

Mặc Nhiễm nghi hoặc nhìn về phía Diệp Vũ, Diệp Vũ lại không nói tiếp mà chỉ thản nhiên nhìn Vân Nghiễn. Vân Nghiễn đột nhiên cảm giác như đang đứng trên đống lửa, đang ngồi trên đống than. Lời nào của Diệp Vũ cũng sắc bén đanh thép, nghe như chỉ hỏi chuyện bình thường nhưng lại mang theo khí thế bức cười, ánh cười như không cười của hắn còn đáng sợ hơn Mạc Tử Hiên nhiều..