Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 49

Chương 49: Lao ngục kinh biến

Vân Nghiễn bỗng nhiên nhớ tới trong nhà có việc, vội vàng rời khỏi, Diệp Vũ cùng Mặc Nhiễm cơm nước xong thì hội chùa cũng bắt đầu náo nhiệt hơn. Mặc Nhiễm chuyên chọn chỗ nhiều người mà đến chính vì thích rộn ràng, nhốn nháo trong đám người mà Diệp Vũ thì đưa tay che chở cho nàng. Cho đến khi nữ tử thứ năm ngã lại như vô tình cố ý mà dựa vào người Diệp Vũ, hắn không thể không đưa tay đỡ lấy. Mặc Nhiễm thở phì phò lôi kéo hắn tới chỗ ít người mà đi nhưng dù đi đến đâu cũng luôn có các cô nương trẻ tuổi bu theo, ánh mắt cứ bám dính lấy hắn, thậm chí có nữ tử lớn gan còn chạy tới đưa cho hắn túi hương, hỏi thăm tên hắn…Mặc Nhiễm rốt cuộc không nhịn được nữa « Hắn là của ta, các ngươi không ai được phép mơ ước »

Không ai nghĩ nàng dám tuyên bố bá đạo như thế, mà nàng kia nghe vậy thì hai mắt sáng lên nhìn về phía Diệp Vũ, không ai thích nữ tử như thế, nàng có cơ hội rồi. Nào ngờ nam tử vừa rồi còn cười ôn hòa có lễ đã như ức chế không được mà cười rộ lên, ánh mắt mị lên, nhẹ nhàng ôm nữ tử bá đạo đó, còn nói « ta có từng nói ngươi thật đáng yêu chưa ? » Mặc Nhiễm đang nổi bão nghe được câu đó thì tâm tình dịu đi, liếc hắn một cái rồi túm tay hắn rời đi « đi về, chúng ta đi về đi »

Diệp Vũ cười tủm tỉm, ngoan ngoãn để nàng kéo đi, đến chỗ lão bá thì đồ họ cần cũng đã làm xong. Mặc Nhiễm cầm lấy tảng đá của mình, bất mãn nói “Lão bá thật là, ta rõ ràng muốn bộ dáng không coi ai ra gì, kiêu ngạo, ương ngạnh sao ngược lại thành cao quý, tao nhã chứ ? » « Vậy ngươi tự làm một cái đi, cái này đưa cho ta » Diệp Vũ nói xong còn đưa tay tính lấy, Mặc Nhiễm né tránh ‘ngươi nằm mơ » nói xong nhìn Diệp Vũ tò mò nói « cùa ngươi đâu ?’ Diệp Vũ nhanh chóng che giấu « không cho xem »

Hai người đùa giỡn một hồi rồi về phủ. Mấy ngày nay hạ nhân Bích phủ ngạc nhiên khi thấy Diệp thiếu gia luôn đạm mạc giờ cả người tảng ra vui vẻ, làm cho người ta như tắm trong gió xuân. Nhưng qua thất tịch, thư viện rất nhanh sẽ khai giảng, Mặc Nhiễm phần lớn thời gian đều vùi đầu trong thư phòng học bài, ngay cả phủ nha cũng không đến, cho nên thời gian ở gần Diệp Vũ cũng không nhiều. Tuy không vui nhưng vì mục tiêu có thể vào tinh anh ban cùng hắn phá án mà Mặc Nhiễm nhịn.

Nửa đêm, đột nhiên xuất hiện một trận chấn động nhỏ, phía đông Huy Châu thành còn truyền đến tiếng nổ, khi Mặc Nhiễm nghe tiếng chạy tới thì thấy khu đông đã khói lửa ngút trời. « Phương hướng đó, ta nhớ không lầm hình như là địa lao ? » Mặc Nhiễm nhíu mày chạy ra ngoài, đến cửa đã thấy Diệp Vũ chuẩn bị xe ngựa xong đang tính xuất phát, Mặc Nhiễm lo lắng nói « vừa rồi có nổ mạnh đúng không ? ta cũng muốn đi » “Ngươi ngoan ngoãn ở nhà đi, ta sẽ nhanh chóng trở về » Diệp Vũ nghiêm túc nói, còn an ủi « yên tâm đi, ta không có việc gì »

Mặc Nhiễm nghĩ nghĩ, cảm thấy mình không thể để lộ võ công trước mặt mọi người, đi theo nói không chừng sẽ làm vướng chân hắn,vì thế ngoan ngoãn nghe lời. Tuy vậy nhưng cả đêm nàng cũng không ngủ được, trời vừa sáng liền rời khỏi giường, rửa mặt chải đầu xong thì Diệp Vũ vừa trở lại. Ngoại trừ quần áo có chút hỗn độn, vẻ mặt hơi mệt mỏi thì không có gì khác, Mặc Nhiễm cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Diệp Vũ thấy nàng liền nói « ngươi tới vừa lúc, ăn điểm tâm xong thì cùng ta đến phủ nha »

Mặc Nhiễm không biết vì sao Diệp Vũ lại đột nhiên muốn dẫn nàng cùng đi tra án nhưng thấy sắc mặt hắn chưa từng nghiêm túc như bây giờ nên nàng cũng không hỏi nhiều. Khi đến địa lao thì thấy vách tường nơi đây gần như sụp đổ hoàn toàn, lửa vừa được dập tắt không lâu, có chỗ còn bốc khói, màu máu tươi hòa cùng màu vật dụng bị cháy đen nhẻm nhìn rất ghê người, trong lòng như có gì đó rục rịch, theo bản năng liền né tránh. Giống như nhìn được nàng có gì bất thường, Diệp Vũ liền nắm tay nàng thật chặt. Bọn họ là từ cửa sau phủ nha đi vào, hậu viện cũng tình cảnh tương tự, vì có nhiều người bị thương lại không tiện di chuyển nên nơi này trở thành trạm y tế lâm thời. Mười mấy đại phu di chuyển liên tục quanh những người bị thương nằm trên mặt đất, có rất nhiều người thân ở bên cạnh, sắc mặt không phải đau buồn thì là yên lặng rơi lệ. Một tiểu cô nương ngồi trước mặt một nam nhân toàn thân đầy máu, khóc đến tâm tê phế liệt. Mặc Nhiễm cảm giác như trong đầu có gì đó nổ tung, một địa ngục tu la như thế chợt lóe lên trong đầu nàng, làm nàng cảm thấy rất đau.

“Ngươi không sao chứ?” Diệp Vũ nhìn nàng sắc mặt trắng bệch, thần sắc có chút bối rối, vội vàng hỏi « trước tiên chúng ta hãy rời khỏi nơi này » Khi đến đại đường, nhìn thấy hai bộ khoái chật vật áp giải một tù nhân trẻ tuổi đi về phía nhà lao. Hắn cả mặt đầy máu, chỉ lộ ra hàm răng trắng bóc, ngoác miệng cười lớn « hahah, nổ thật tốt, sao không chết hết chứ ?có thể chết chung với bọn cẩu quan các ngươi thì tốt quá rồi, lẽ ra phải tăng cường mạnh hơn chút nữa mới được… » “Ngươi câm miệng cho ta! Đồ điên!” Một bộ khoái hai mắt đỏ bừng, hung hăng tát cho hắn một cái.

Người nọ hai má sung đỏ, hiển nhiên không chỉ bị đánh có một lần nhưng hắn vẫn không để ý, phun ra một ngụm máu lại tiếp tục mắng “các ngươi đều là bị trừng phạt đúng tội, trừng phạt đúng tội. Ta chỉ là thay trời hành đạo, hahahah” Bộ khoái kia lại tát tiếp, Mặc Nhiễm nghĩ tới thảm trạng vừa rồi, cho rằng một cái tát thực sự không đủ, hận không thể đi qua tát cho hắn răng rơi đầy đất. Thực ra nàng có tiến lên nhưng đã bị Diệp Vũ ngăn lại, cũng nói với bộ khoái kia “theo quy củ, trước tiên nên giải hắn xuống dưới, dụng hình so với tay của ngươi có tác dụng hơn nhiều” Bộ khoái trẻ tuổi trừng mắt nhìn tù nhân rồi nhanh chóng áp giải hắn đến nhà tù lâm thời.

Bỗng nhiên một bộ khoái nghiêng ngả, lảo đảo vọt vào, nhìn thấy Diệp Vũ như là thấy cứu tinh, lo lắn “Diệp tiên sinh, không hay rồi. Bọn tặc phỉ chạy trốn đã bắt rất nhiều dân chúng làm con tin, còn bắt đầu hạ sát thủ, Thẩm đại nhân cũng không biết nên làm gì” Diệp Vũ cau mày thật chặt, lập tức đi về phía cửa “chuẩn bị ngựa” Mặc Nhiễm nhanh chóng theo sau hắn, thập phần lo lắng, muốn đi theo nhưng lại sợ mình cản trở. Diệp Vũ ngồi trên lưng nhìn nàng, rồi lại nhìn tình hình, cuối cùng như đưa ra một quyết định trọng đại “lên ngựa”

Khi nghe có người bị giết, Mặc Nhiễm biết là phải lý trí nhưng nàng thật sự lo lắng, có được một câu của Diệp Vũ, nàng cũng không cần biết có cản trở hay không liền lưu loát nhảy lên lưng ngựa, hướng ngoài thành mà chạy. Từ cửa bắc chạy ra, từ xa đã thấy rất nhiều binh mã quan phủ, còn có tiếng kêu thảm thiết vang lên, Mặc Nhiễm không khỏi xiết chặt quyền đầu. Khi tới gần, nàng cơ hồ không nhịn được mà muốn xông lên bầm thây tặc phỉ thành vạn đoạn. Tên cầm đầu mặc tù phục rách tung tóe, tay cầm đại đao, giẫm chân lên một lão nhân, cười kiêu ngạo « thế nào, còn suy nghĩ nữa sao ? qua nửa khăc nữa, đầu của người này sẽ dời địa chỉ” đám người sau lưng hắn cười ầm lên, bên cạnh đã có hai thi thể máu me đầm đìa, lão nhân kia bị dọa đến run rẩy nói không nên lời. Dân chúng tụ tập chung quanh, trong đó có một nữ tử đang gào khóc “van cầu các ngươi, buông phụ thân ta ra đi”

« Giang Khôn Hòa, ngươi dừng tay cho bản quan’ Thẩm Nhân Xương sắc mặt xanh mét hét lên Một bộ khoái võ công cao cường liền phóng ám khí trong tay ra, hất văng đại đao, Mặc Nhiễm vừa xuống ngựa, còn chưa có hoàn hồn đã nghe vang lên tiếng kêu thê lương thảm thiết, một người sau lưng Giang Khôn Hòa đã giết chết cô nương vừa rồi còn kêu khóc. “Chậc chậc…” Giang Khôn Hòa nhìn nàng, ra vẻ tiếc hận nói « nhiều lời » dứt lời liền quay sang nói với Thẩm Nhân Xương

“Thẩm đại nhân, còn cách nào khác không? Hay là đại nhân chờ những người này chết hết rồi bắt chúng ta trở về?” Mấy chục dân chúng bị bắt làm con tin hoảng sợ khóc ầm lên, Mặc Nhiễm tức giận đến cả người phát run, vừa tiến lên đã bị Diệp Vũ ngăn lại. Mặc Nhiễm ngẩng đầu, thấy hắn khẽ gật đầu với nàng, khi nâng lên, đáy mắt đã như hàn băng vạn năm. Hắn tiến lên, lạnh lùng nhìn đám người kia, Thẩm Nhân Xương nhìn thấy hắn, nhẹ nhàng thở ra.

Giang Khôn Hòa bị nhìn chằm chằm nhưng không chút sợ hãi, cao thấp đánh giá hắn, cười nói “nghe nói Mộ phủ đại nhân công phu rất cao, huynh đệ lão tử đều chết trong tay ngươi phải không? Lão tử không biết khi nào mộ phủ lại thành một võ quan nhưng mà khuôn mặt này, chậc…chậc…” Đám cười sau lưng hắn cười ầm lên, Diệp Vũ chỉ nhìn hắn, lạnh lùng ra lệnh với phó đô úy đứng bên cạnh “kiếm” “Không ngờ ngươi đúng thật là một võ quan ah” Giang Khôn Hòa ra vẻ kinh ngạc “Mộ phủ đại nhân, ngài cẩn thận một chút, đừng để mình bị thương, nếu không sao có thể làm áp trại phu nhân của ta. Yên tâm, là nam nhân ta cũng thu nhận. Sao còn muốn suy nghĩ, nếu vậy đầu lão nhân này sẽ phải chuyển nhà thôi” dứt lời đè đại đao xuống, trên cổ lão nhân lập tức chảy máu…

Diệp Vũ cầm kiếm trong tay, chậm rãi mở miệng, thanh âm không cao nhưng lại lạnh thấu xương “ngươi, ngay cả cơ hội xin tha cũng không có” “Haha, ngươi nói chuyện cười gì vậy” Giang Khôn Hòa cười to, đại đao trên tay cũng vung lên. Một thân ảnh màu trắng như quỷ mị xuất hiện, Giang Khôn Hòa nhìn đại đao trên tay mình, hồi lâu vẫn không có phản ứng, sau lưng đã cảm thấy ươn ướt dinh dính, ngay sau đó là tiếng nam nhân kêu lên thảm thiết. Giang Khôn hòa quay đầu, thấy huynh đệ vừa giết cô nương kia đang ôm người lăn lộn trên đất, máu me đầu người, cánh tay cầm đao nằm trong vũng máu, nhìn rất ghê người.

Vai phải truyền đến đau nhức, máu tươi phun ào ào, Giang Khôn Hòa kêu lên thảm thiết. Biến cố xảy ra trong nháy mắt, khi nhóm tặc phỉ có phản ứng thì huyệt đạo đã bị điểm, chỉ đành đứng yên. Diệp Vũ chậm rãi đi ra, vẫn là công tử áo trắng nho nhã nhưng đầu kiếm còn nhỏ máu tươi lại tố cáo hắn vừa mới làm chuyện gì. Đám tặc phỉ thì kêu gào thảm thiết còn bên quan phủ thì ngây ngốc lặng yên, tuy đã nghe nói mộ phủ mới tới công phu rất cao nhưng giờ được chứng kiến tận mắt vẫn nhịn không được mà kinh hãi. Hắn rốt cuộc là người gì vậy? Diệp Vũ đi đến trước mặt Giang Khôn Hòa, hắn coi như cũng có chút khí phách, lúc đầu kêu la nhưng sau cũng nhịn được, tuy vậy khi nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Diệp Vũ vẫn rùng mình một cái.

Diệp Vũ nhìn hai cỗ thi thể bên cạnh hắn, thản nhiên nói “hắn giết nàng kia, ta chặt một cánh tay của hắn, còn hai người này là do ngươi giết phải không?” Giang Khôn Hòa như nhận ra gì đó không bình thường, giãy dụa muốn chạy trốn nhưng ngân quang chợt lóe lên, một cánh tay của hắn liền bay ra ngoài, hắn rốt cuộc không chịu được nữa mà la lên thảm thiết, nhìn Diệp Vũ mà như thấy Tu La địa ngục, hoảng sợ vô cùng. Diệp Vũ cúi người điểm huyệt đạo cầm máu cho hắn, mặt không chút thay đổi nói “yên tâm, ta sẽ không giết ngươi, nếu có chết thì ngươi phải chết trên pháp trường”.