Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 5

Chương 5: Mỹ nhân Tu La.

Theo lý thuyết, sau khi suy nghĩ thông suốt, Mặc Nhiễm sẽ không nhúng tay can thiệp nhưng quần áo đám người kia mặc làm nàng không thể khoanh tay đứng nhìn. Dù không biết vì sao bọn họ lại giả dạng làm người của Đầu Đà sơn trại nhà nàng mà chuyện ác nhưng nếu hai hiệp sĩ kia thực sự cho rằng đó là người Đầu Đà sơn trại nàng rồi đi báo quan thì nguy, những ngày an nhàn của sơn trại e không còn nữa. Nên vạch trần hay là tương kế tựu kế để hai người bọn họ tiến vào, có thể biết rõ mục đích của bọn họ ? Mặc Nhiễm còn đang suy nghĩ thì đã thấy đám người kia bắt hai người đi theo hướng ngoài thành, nàng không kịp nghĩ nhiều, vội vã đi theo. Đã có mấy con ngựa đợi sẵn bên ngoài, đám người vừa ra tới liền leo lên ngựa phóng như điên, Mặc Nhiễm nhìn quanh chẳng có gì để thay hai chân, đành phải đề khí đuổi theo.

Không bao lâu, Mặc Nhiễm đã thấy hối hận, nàng hai đùi sao có thể bì kịp ngựa bốn chân chứ, đúng là quyết định không thông minh chút nào, sớm biết vậy nên vạch trần đám người kia từ đầu, chỉ cần hai người nọ biết bọn họ không phải là người của Đầu Đà sơn trại là được rồi. Có lẽ bọn họ muốn mượn danh của Đầu Đà sơn trại thôi, nàng lại nghĩ nhiều làm gì, bây giờ nàng mệt muốn chết mà vẫn không đuổi kịp bọn họ, chẳng có chút thu hoạch gì. Nhìn thấy bọn họ đi càng lúc càng xa, Mặc Nhiễm không biết có nên quát gọi bọn họ dừng lại hay không thì đã thấy bọn họ đến trước rừng cây thì dừng lại, Mặc Nhiễm thở phào nhẹ nhõm, còn chạy nữa thì nàng sẽ đứt hơi mà chết. Rút kinh nghiệm, Mặc Nhiễm quyết định sẽ không tái diễn chuyện hai đùi đuổi theo bốn chân nữa, nếu có chuyện gì thì giải quyết luôn tại chỗ. Chủ ý đã định, nàng liền đi thẳng tới chỗ đám người kia.

Hô hấp dồn dập nên nàng rất nhanh đã bị đám người kia phát hiện, nhìn thấy nàng ai nấy đều ngạc nhiên, chỉ có mỹ nhân thì nhíu mày. « Thật đúng là nha đầu quật cường, tiếc là hơi ngu xuẩn » đại hán cầu đầu cười lạnh nói « chỉ bằng một mình ngươi, rốt cuộc muốn gì ? » Mặc Nhiễm thở dốc, đợi khi hô hấp bình thường mới hỏi ngược lại « lời này là ta hỏi ngươi mới đúng, Đầu Đà sơn trại từ tám năm trước đã rửa tay gác kiếm, an phận ở trong trại làm nông, ngươi giả làm người Đầu Đà sơn trại là có ý gì ? »

Sắc mặt đại hán kia liền đổi, âm thanh lạnh lùng « ngươi là ai ? » « Ta là thì thế nào ? Mặc Nhiễm cười hắc hắc nói « Ta là đại tiểu thư của Đầu Đà sơn trại danh xứng với thực » Đại hán kia còn chưa lên tiếng, bên cạnh đã vang lên tiếng hừ lạnh đầy trào phúng.

Mặc Nhiễm quay đầu lại nhìn, đối diện là ánh mắt khinh miệt của mỹ nhân, hắn lạnh giọng nói « thật đúng là khoác lác, một con chim sẻ cũng dám xưng là phượng hoàng ? khi nào thì nữ nhi thổ phỉ đều trở thành đại tiểu thư ? » Mặc Nhiễm tức giận đến không thở được, hồi lâu mới chậm rãi đáp « ta tha thứ cho sự vô lễ của ngươi, dù sao con người luôn không hoàn mỹ, nếu trời đã cho ngươi một khuôn mặt tuyệt mỹ như vậy, há miệng không có đạo đức cũng có thể hiểu » Lục y nữ tử thầm kêu không ổn, thiếu gia nhà nàng ghét nhất ai nói hắn đẹp…

Quả nhiên, sắc mặt mỹ nhân lập tức đen như đít nồi, Mặc Nhiễm cũng rất giận, nếu khuôn mặt đẹp của hắn làm nàng có hảo cảm thì cái miệng độc địa của hắn đã làm tiêu tán tất cả. Nàng phải trêu chọc hắn, cho chừa cái tội nói năng lỗ mãng với nàng. Mặc Nhiễm đương nhiên không biết mỹ nhân vì phải giả vờ nhu nhược mà nghẹn cả một bụng hỏa, mấy ngày nay đối với ánh mắt của người đi đường, hắn chẳng những không thể hung hăng trừng mắt mà còn phải làm ra vẻ xấu hổ, thật vất vả mới thành công, ai ngờ nửa đường xảy ra một Trình Giảo Kim, làm cho hắn mất sạch nhẫn nại. Ánh mắt hai người giao nhau như có tiếng nổ bùm bùm vang lên, lục y nữ tử nhì đại hán kia, không nói gì, bĩu môi như thể có chuyện gì quan trọng hơn sao ?Thấy ánh mắt của lục y nữ tử, đại hán rốt cuộc cũng ý thức được hắn mới là người nắm cục diện trong tay, rút đao chỉ vào Mặc Nhiễm, giọng đầy sát ý « muốn trách thì cứ trách vận khí của ngươi không tốt, ai bảo ngươi là đại tiểu thư của Đầu Đà sơn trại, là người khác thì còn có thể giữ được cái mạng nhỏ » dứt lời liền tấn công, mấy tên khác thấy vậy cũng không nói hai lời cũng ào lên.

Xem ra là muốn giết người diệt khẩu, Mặc Nhiễm vốn đang không có chỗ phát tác lửa giận, những người này đến thật đúng lúc. Ngay lúc đại hán kia vừa đánh tới, năm ngón tay thon dài vươn ra, nắm lấy chuôi đao, động tác tao nhã đến cực điểm, giống như đó không phải bả đao mà là một bông hoa xinh đẹp, nhẹ nhàng lật một cái, bả đao lập tức gãy làm hai, đại hán kia bị chấn động phải thối lui hai bước. « Võ công của ngươi thật tốt » Mặc Nhiễm kinh ngạc, nếu có còn sót lại chút hảo cảm nào với hắn thì lúc này hoàn toàn biến mất, thậm chí còn là chán ghét, không ngờ lại là một kẻ vũ phu. Tuy mỹ nhân đối với nàng lỗ mãng nhưng cũng một thân đầy khí chất, Mặc Nhiễm vẫn nghĩ hắn là thư sinh, nếu hai người xâm nhập hang hổ thì người đầy bụng kinh luân sẽ đưa ra chủ ý mà người còn lại ra tay sẽ có võ công cao cừng. Lúc mới gặp thấy công phu của lục y nữ tử khá tốt, cho nên nàng nhận định mỹ nhân là người bày mưu tính kế, vốn kính trọng thư sinh cho nên dù lúc nãy hắn nói năng lỗ mãng với nàng, nàng cũng không mắng lại, tốt xấu gì nàng cũng từ thư viện đi ra, tuy học thức không bao nhiêu nhưng cũng phải biểu hiện một chút hàm dưỡng, lại không ngờ mỹ nhân lại có võ công cao như vậy . Trong ấn tượng của Mặc Nhiễm, người võ công cao thì đọc sách không nhiều, giống Nhị cha của nàng, còn có đám người Tống Tông Minh mà đọc sách nhiều thì võ công lại tầm thường, y như Tam cha của nàng. Cũng dễ hiểu thôi, thời gian và tinh lực đều tập trung vào một chuyện thì sao có thể làm tốt chuyện còn lại được.

“Thiếu gia! Ngươi như thế nào…” Lục y nữ tử hiển nhiên cũng không ngờ mỹ nhân lại ra tay, kinh ngạc kêu lên, chẳng lẽ muốn kiếm củi ba năm thiêu trong một giờ sao ? Không chỉ đại hán bị bẻ gãy đao mà đồng bọn của hắn cũng sững sờ, mỹ nhân vừa rồi còn mảnh mai giờ đã như một thanh bảo kiếm sắc bén đứng trước mặt bọn họ, dáng người nhu hòa hoàn mỹ bỗng nhiên lạnh thấu xương, đôi mắt hoa đào sinh đẹp tràn ngập sát ý, vẫn tuấn mỹ vô song nhưng không còn là mỹ nhân khiến người thương tiếc mà Tu La không ai dám tới gần. “Ngươi thực thích bị đuổi giết sao?” Mỹ nhân, nga, không, Tu La nhẹ nhàng nâng cằm Mặc Nhiễm lên hỏi « không nghe người kia nói nàng mới là thủ lĩnh thổ phỉ danh xứng với thực sao ? »

Vốn bị bộ dáng của hắn làm chấn động, Mặc Nhiễm vừa nghe những lời này đã tức tối la lên « ngươi mới là thủ lĩnh thổ phỉ danh xứng với thực, cả nhà ngươi đều là thủ lĩnh thổ phỉ danh xứng với thực » dứt lời không khách khí mà tung một chưởng, ai ngờ mỹ nhân kia lại xoay người tránh, một chưởng kia rơi vào đại hán cầm đầu. Đám người kia sau khi hoàn hồn thì biết là mình đã bị trúng kế, lại nhìn thấy thân thủ của mỹ nhân thì đều quyết định bỏ trốn, ai ngờ mới vừa nhấc chân chạy đã bị tóm trở lại. Mặc Nhiễm thấy người nọ chẳng thèm để ý tới mình, thậm chí còn không hề kiêng kị mà chuyển hướng sang đám người kia thì lửa giận càng tăng. Hừ, dám không để nàng vào mắt sao ?điểm nhẹ mũi chân, thân mình đã như chim yến bay xẹt qua, khóa trụ bả vai của mỹ nhân. Mỹ nhân quay đầu, liếc mắt nhìn nàng, thần sắc có chút kinh ngạc. Mặc Nhiễm trong lòng cười lạnh, hổ không ra uy tưởng là mèo bệnh sao, nếu không có chút bản lĩnh, nàng làm sao dám xông tới đây chứ ?

Nhưng nàng chưa kịp dùng sức, mỹ nhân kia đã rùng mình một cái, thoát khỏi tay nàng, khóe miệng nhếch lên, nhíu mày nhìn nàng rồi quay sang đối phó đám người kia. Khiêu khích, đây chính là khiêu khích trắng trợn. Mặc Nhiễm tức giận, đề khí đuổi theo, người nọ lại nhẹ nhàng né tránh, chuyển sang hướng khác. Mặc Nhiễm lửa giận đầy người mà đám đại hán lại một thân mồ hôi lạnh, hai thân ảnh một đen một trắng cứ xen qua lộn lại giữa đám bọn họ, nhanh đến mức không nhìn rõ tốc độ giao thủ của bọn họ, rõ ràng hai người kia đang đánh nhau nhưng bọn họ lại không thể trốn thoát, cứ mỗi lần tìm được chỗ trống đế bỏ chạy thì không phải ngực cũng là đùi đếu bị trúng chiêu mà trở về y vị trí cũ, bọn họ dùng hết khí lực mà hai người kia như đang đùa giỡn tìm niềm vui. Trong mắt Mặc Nhiễm lại không phải vậy, người nọ bay tới bay lui, ngay cả một góc áo của đối phương nàng cũng không chạm được, nàng tức giận muốn đánh bay đám đại hán vướng chân vướng tay thì người nọ lại đột nhiên xuất hiện, ra tay trước, làm cho nàng ngay cả cơ hội phát tiết cũng không có, tức giận không có chỗ trút, càng tích càng nhiều, ánh mắt cũng hồng lên.

Lục y nữ tử luôn bàng quan đứng nhìn thoáng thở dài nhẹ nhõm, may mắn có Mặc Nhiễm gia nhập, nếu không đám đại hán kia thật không đủ để thiếu gia nguôi giận. Tuy nhìn bộ dáng Mặc Nhiễm cũng có chút đồng tình nhưng cũng không muốn cảm kích, nếu nàng không làm cho thiếu gia nguôi giận thì nàng đi theo cũng quá vô ích rồi. Không biết bao lâu, đám đại hán kia đều đã ngã xuống, Mặc Nhiễm đề khí tiếp tục cùng người nọ đánh nhau. Lúc này nàng đã hoàn toàn tỉnh táo, phát hiện người nọ đang đùa giỡn nàng nhưng không thể không nói đối phương thực có bản lĩnh. Mặc Nhiễm từ phẫn nộ chuyển sang tỉnh táo, trong trại các trưởng bối đều che chở nàng, đám bạn cùng lứa không ai thắng được nàng nên nàng liền đắc ý, không có chí tiến thủ, phẫn nộ làm mờ mắt, nếu đối phương thật có ý muốn giết nàng thì không phải không được. Mặc Nhiễm biết mình không thể thắng, hiện tại nàng chỉ cần làm sao để thua không quá mất mặt, đối phương không công kích, nàng cũng không ra chiêu, chỉ gắt gao bám theo. Một lát sau, nàng cảm thấy trước mắt đột nhiên biến thành màu đen, mỹ nhân kia chần chờ, nàng cố tiến lên, người nọ cầm cổ tay nàng, trên mặt không còn vẻ trêu tức « ngươi có thể dừng »

Thanh âm trầm thấp, thanh nhã say lòng người, Mặc Nhiễm biết hắn nói đúng, nội lực trong cơ thể nàng đã tiêu tán, nếu còn cố chống đỡ chỉ sợ sẽ bị nội thương. Đối phương ngoại trừ nói năng lỗ mãng, trêu chọc nàng thì dường như không có địch ý, nàng hẳn nên theo bậc thang này mà bước xuống nhưng cho đến lúc này, vừa bị trêu chọc đến phẫn nộ lại không cam lòng mình học nghệ không tinh làm cho tâm tình của nàng không thể hòa hoãn được, tiếp tục đánh cho đến lúc ngã xuống là cách duy nhất để giữ lấy sự tự tôn của nàng. Cổ tay vừa lật đã bắt lấy cổ tay người nọ, tay kia hóa chưởng thành quyền đánh nhắm vào ngực người nọ đánh tới, nhưng còn chưa trúng đích đã thấy sau ót tê rần rồi lâm vào hắc ám. Mỹ nhân nhìn người trong lòng, ánh mắt có chút phức tạp, lục y nữ tử đứng xa nên không thấy rõ, âm thầm xem thường, giờ mới thấy áy náy sao ?nhưng trong lòng cũng có chút kinh ngạc, nàng kia lúc đầu tức giận đến nổi giân xanh rồi bỗng nhiên tỉnh táo lại, dường như nhận rõ khả năng của mình, tiêu trừ địch ý, còn cẩn thận ứng chiến, đem một trận đánh vô nghĩa trở thành chiến đấu chân chính, còn làm cho thiếu gia nhà nàng đâm lao phải theo lao. Hai người công lực cách xa, nếu đánh tiếp thì thành ra hắn bắt nạt người nhưng lại không thể dừng lại, nếu không là không tôn trọng đối thủ.

« Đang tức giận như thế mà vẫn có thể tỉnh táo lại, cân nhắc đúng sai, nhận rõ sự thật, biết không khinh địch nhưng vẫn lựa chọn phương thức như thế để chấm dứt, nên nói nàng có trí tuệ, có nhiệt tình hay là rất ngốc đây ? » lục y nữ tử vừa lẩm bẩm vừa tiến lên tính bắt mạch cho Mặc Nhiễm đã bị mỹ nhân lạnh lùng trừng mắt « ngươi rảnh lắm sao ? » Lục y nữ tử nhìn thấy tay hắn đang dán sau lưng Mặc Nhiễm, ngượng ngùng thu tay, thì ra là nàng làm chuyện dư thừa, xoay người nhìn đám đại hán, từ trong tay áo bắn ra một viên pháo hoa, chốc lát sau đã nghe tiếng vó ngựa truyền đến.