Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 51

Chương 51: Không không mời mà đến

Rất nhanh sẽ tới khai giảng mà mấy ngày nay việc học của Mặc Nhiễm lại không tiến triển, Diệp Vũ nhìn nàng sắc mặt tái nhợt, thập phần lo lắng « hôm nay không cần học, ngươi nghỉ ngơi đi » Mặc Nhiễm lắc đầu, nói thật, bây giờ nàng rất sợ ngủ, từ sau vụ án của Đinh Nhất Hóa, ác một trước kia lại đến tìm nàng. Lúc đầu chỉ là một đêm xuất hiện một lần, về sau càng lúc càng nhiều, gần như là vừa nhắm mắt là đã thấy ác mộng. Cũng không giống như trước kia khi tỉnh lại là quên hết, mà lúc này vừa mở mắt là nàng như thấy một đôi mắt đỏ ngầu nhìn mình trừng trừng, cảm giác rất sợ hãi và tuyệt vọng. “Không được, ngươi phải đi nghỉ ngơi.” Diệp Vũ cưỡng chế đem nàng đặt lên giường «ngươi không biết hiện giờ sắc mặt của mình có bao nhiêu đáng sợ đâu »

« Nhưng sẽ lại nằm mơ » Mặc Nhiễm kinh hoàng giãy dụa. “Mộng? mộng thế nào/ » Diệp Vũ nhíu mày « đó là nguyên nhân mà ngươi không ngủ ngon ? » Mặc Nhiễm vốn không muốn nói ra, sợ mọi người lo sợ nhưng lúc này cũng không nghĩ nhiều nữa, cảm giác sợ hãi và tuyệt vọng còn đáng sợ hơn tự tôn nhiều, gắt gao nắm chặt tay áo Diệp Vũ nói « Diệp Vũ, ta không muốn ngủ, thật sự rất đáng sợ »

“Ngoan, ta cùng ngươi.” Diệp Vũ ôm nàng dỗ dành « ngươi thực sự cần nghỉ ngơi cho tốt » « Nhưng mà… » Mặc Nhiễm còn muốn nói gì đó đã bị Diệp Vũ hôn lấy, rất nhanh đầu óc còn trống rỗng, khi phản ứng được thì Diệp Vũ cũng đã nằm xuống giường. Diệp Vũ hôn lên trán nàng, ôn nhu nói « hảo hảo ngủ một giấc đi, ta cùng ngươi »

Tâm đột nhiên an ổn lại, Mặc Nhiễm gật đầu, ngoan ngoãn nhắm mắt, có lẽ do an tâm cũng do quá mệt mỏi nên vừa nhắm mắt đã tiến vào mộng đẹp. Giấc ngủ này không thật sâu, vẫn thấy ác mộng nhưng mỗi khi nàng sợ hãi đều nghe được thanh âm của Diệp Vũ « đừng sợ, đừng sợ, có ta ở đây ». Giống như được cứu ra khỏi dòng lũ tuyệt vọng, mọi sợ hãi cũng bị xua tan, sau đó dần dần an ổn lại. Diệp Vũ nhẹ nhàng lau mồ hôi lạnh trên trán Mặc Nhiễm, chau mày, tuy hắn đưa nàng đi tra án là phòng ngừa sau này nàng khôi phục trí nhớ sẽ mất đi năng lực phán đoán nhưng không ngờ lại làm nàng thành ra như vậy, e là chuyện khôi phục trí nhớ chỉ là sớm muộn.

Trong mắt nàng, hoàng gia có thể nói là kẻ thù giết cha, đến lúc đó nàng sẽ làm sao ? hắn sẽ thế nào ? Bên cửa xuất hiện một bóng đen, Diệp Vũ nhẹ nhàng đứng dậy, Mặc Nhiễm nhíu mày, chui vào lòng hắn, bất mãn than thở « đừng đi… » Đối với hành vi ỷ lại này của nàng, Diệp Vũ cực kỳ thỏa mãn, tâm cũng mềm ra, ôn nhu vuốt ve hai má nàng « ta sẽ lập tức quay trở lại, chờ ta một chút »

Mặc Nhiễm thôi nhíu mày, Diệp Vũ lại nhịn không được mà hôn lên trán nàng một cái rồi mới đứng dậy. Vừa ra tới cửa, đã có hai người nhảy từ nóc nhà xuống, Diệp Vũ gần như muốn bỏ chạy, cũng may lý trí kéo hắn dừng lại kịp thời, nếu không sẽ bị bọn họ cười đến rụng răng. “Các ngươi đến đã bao lâu?” Diệp Vũ kiệt lực bảo trì lạnh nhạt.

“Ngươi yên tâm, nên thấy, không nên thấy , tất cả đều thấy .” Duẫn Định Cương cảm khái, “Tiểu Tứ lúc trước đâu rồi ? sau này chắc sẽ không theo ca ca làm nũng nữa rồi » « Ai làm nũng với ngươi » Diệp Vũ bất mãn trừng mắt, không còn vẻ cao ngạo đạm mạc mà y như một hài tử giận dỗi. “Tiểu tử!” Duẫn Khiếu Thiên đưa nắm vai hắn, cười hề hề « đã cầu hôn với cha mẹ người ta chưa ? tính khi nào thì thành thân ? phụ thân sẽ tổ chức thật long trọng cho ngươi »

“Thành, thành hôn?” Không biết vì sao, nghĩ tới chuyện này, mặt Diệp Vũ lại nóng lên « chuyện ở đây còn chưa xử lý xong, thành, thành hôn cái gì ? » « ngươi đang thẹn thùng sao ? » Duẫn Định Cương nhìn vẻ mặt đỏ bừng của Diệp Vũ, kinh ngạc hỏi « Đừng bắt nạt đệ đệ ngươi » Duẫn Khiếu Thiên trừng mắt nhìn Duẫn Định Cương « hắn thuần khiết hơn ngươi nhiều, đương nhiên sẽ thẹn thùng » nói xong quay sang Diệp Vũ, nghiêm trang nói « có điều ta thấy ngươi vừa rồi thân thiết cô nương người ta rất thành thục, sao nhắc tới chuyện thành thân lại đỏ mặt chứ ? không phải đã… »

« Ngài nói bậy bạ gì đó » Diệp Vũ ảo não « không cò gì hết » « Cha, ngài nói đi đâu vậy » Duẫn Định Cương không đồng ý « hắn có thể làm được gì chứ, ngài cũng không phải không biết, từ nhỏ Tiểu Tứ ngoài võ công thì chỉ hứng thú với binh thư thuật số linh tinh, lớn như vậy rồi mà còn chưa xem qua đông cung đồ đâu » “Các ngươi rốt cuộc là tới làm gì ?” Diệp Vũ cắn răng.

« Vốn định đưa nương ngươi về » Duẫn Khiếu Thiên nói « nhưng đã đến rồi thì cũng muốn dạo chơi Huy Châu một vòng, hôm nay tính cáo biệt ngươi, không ngờ lại thấy được chuyện hay » Hai mắt Diệp Vũ gần như phun hỏa, Duẫn Định Cương lại bồi thêm « đã lâu không thấy ngươi như thế này rồi, thực sự làm người ta hoài niệm ah » Duẫn Khiếu Thiên gật đầu, “n, đúng vậy, hay là cứ ở lại thêm vài ngày đi, dù sao gần đây cũng không có chuyện gì làm » quay sang hỏi Diệp Vũ « ngươi đang có án gì khó tra sao ? chúng ta ở lại giúp ngươi giải quyết, cũng làm cho ngươi sớm ngày thành thân »

“Không cần!” Diệp Vũ dứt khoát. « Không cần hỗ trợ hay không cần thành hôn ? » Duẫn Khiếu Thiên bày ra dáng vẻ từ phụ, giáo dục hắn « mấy từ không cần nhiều nghĩa này đừng nói lung tung, nếu để cô nương bên trong nghe được sẽ thương tâm » Diệp Vũ hoàn toàn chán nản, hắn rốt cuộc có thể hiểu được tâm tình của Mặc Nhiễm, trước kia hắn thực sự rất xấu.

“Được rồi, được rồi, cha, ngài đừng bắt nạt Tiểu Tứ .” Duẫn Định Cương thấy Diệp Vũ tức giận đến đỉnh điểm liền thay đổi thái độ « nói chính sự đi, cũng tới giờ rồi, nương đang chờ » “Nga, ” Duẫn Khiếu Thiên lấy từ trong lòng ra một bình sứ, ném cho Diệp Vũ « đây là an thần dược mà ngươi muốn, do sư công Thiên Cơ Tử của ngươi tự mình điều chế. Lựa chọn mất trí tuy rằng không quá phổ biến nhưng qua một thời gian vẫn sẽ nhớ lại, thuốc này có thể kéo dài thời gian nhưng không có khả năng xóa sạch ký ức » Diệp Vũ cười khổ, “Ta đương nhiên không muốn xóa sạch trí nhở của nàng, lúc trước muốn sư công phối dược cho ta cũng để phòng ngừa vạn nhất thôi, ta còn cần chút thời gian, còn sau này thì phải tùy vào nàng »

“Không cần lo lắng, ” Duẫn Khiếu Thiên vỗ vỗ vai hắn an ủi « ngươi là con ta, làm người sẽ không sai, yên tâm đi » « Đây là lý do ta lo lắng nhất » Diệp Vũ bất mãn liếc mắt xem thường. “Xú tiểu tử!” Duẫn Khiếu Thiên trừng mắt, “dám đối với cha ngươi như vậy, ngươi có gì bất mãn hả ? »

“Đi , đi .” Duẫn Định Cương giữ chặt Duẫn Khiếu Thiên, nói, “Cha, nên đi !” Dứt lời, nói với Diệp Vũ, “Tiểu tử, ngươi vận khí không tốt, nếu không phải do nương lôi kéo Doãn Nhất Nặc ra ngoài, ngươi có thể an ổn ở đây thêm một thời gian nữa, hơn nữa tiểu tử Duẫn Định Viễn cũng sắp làm cha, chúng ta cũng phải trở về, cho nên tạm thời liền ủy khuất ngươi một mình chiến đấu nha » « Ta thích chiến đấu một mình » Diệp Vũ nheo mắt vui vẻ « tạ tin tức tốt của đại ca » « Ai…ngày bé rõ ràng rất bám lấy ta » Duẫn Định Cương hoài niệm thở dài, lấy trong người ra mấy thứ « cái này cho ngươi, hảo hảo học tập »

Diệp Vũ đưa tay nhận lấy, sau đó nhìn thấy trên trang bìa là hình ảnh nam nữ khỏa thân dây dưa cùng một chỗ, khí huyết đột nhiên dâng lên, thầm mắng trong lòng. « Sao ngươi lại có đông cung đồ ? »Duẫn Khiếu Thiên lên tiếng giáo dục « ngươi còn không đứng đắn, ta sẽ nói với Vũ nhi » « Ngài cứ việc nói » Duẫn Định Cương không hề e ngại « Bích Vũ mà tức giận thì cùng lắm đi tìm nương cùng ngủ thôi »

“Ta sao lại sinh ra một tiểu tử như ngươi chứ” Duẫn Khiếu Thiên cắn răng “Đi , đi , do ta nghe nói Tiểu Tứ có người trong lòng nên mới lấy từ Vạn Hoa lâu tới đây” Duẫn Định Cương đáp “về phương diện này, đệ đệ khá ngu ngốc, ta là ca ca đương nhiên phải giúp hắn” “Nói cũng phải” Duẫn Khiếu Thiên trầm ngâm “ta là cha cũng nên làm gì đó cho hắn, hay là không cần chỉ điểm, không cần học tập, vô sự tự thông ? »

“…” Diệp Vũ mặt mày xanh mét Ngay lúc Duẫn Khiếu Thiên và Duẫn Định Cương nhảy xuống, Lục Vu đã rất thức thời mà tránh xa, lúc này mới cẩn thậ tiến lên gọi “thiếu gia”

“Chuyện gì?” Diệp Vũ rất nhanh giấu cuốn sách vào trong ngực, liếc nhìn Lục Vu “Chuyện của Giang Khôn Hòa đúng là không đơn giản như ngài nghĩ” Lục Vu vội vàng báo cáo “ngày đó, sau khi ngài đả thương Giang Khôn Hòa, Thẩm Nhân Xương không có về Tri châu phủ mà đến Dương phủ, bởi vì Thanh Y hầu làm việc cẩn thận nên cần chút thời gian mới điều tra được nội dung cuộc nói chuyện » nói xong liền đưa cho hắn một mảnh giấy. Diệp Vũ nhìn tờ giấy, suy tư một lát rồi thì thầm bên tai Lục Vu một hồi, Lục Vu gật đầu, đuổi theo phương hướng Doãn Khiếu Thiên vừa đi.

.