Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 52

Chương 52: Tới cửa cầu hôn

Từ sau khi Diệp Vũ cho nàng uống thuốc, khí sắc của Mặc Nhiễm dần dần tốt hơn, cũng không gặp ác mộng nữa, rất nhanh đã đuổi kịp các chương trình học. Ba ngày trước khi nhập học, Diệp Vũ đột nhiên muốn cùng Mặc Nhiễm về Đầu Đà sơn trại một chuyến. Mặc Nhiễm thập phần kinh ngạc, “Ngươi muốn đi chúng ta sơn trại làm gì?” “Cầu hôn.” Diệp Vũ ngồi trước bàn thốt ra hai chữ, tuy ngữ khí vui đùa nhưng cũng làm cho Mặc Nhiễm đang thu dọn hành lý phải run rẩy “ngươi xác định cha mẹ ngươi sẽ đồng ý cho ngươi làm áp trại tướng công của ta sao?”

Diệp Vũ buồn cười nhìn nàng nói, “Ngươi không cần ta làm áp trại tướng công của ngươi sao? Dù sao trận chiến công tâm này cũng là ngươi thắng mà, ngươi bảo sao, ta nghe vậy” Mặc Nhiễm nhìn vào mắt hắn, nhất thời không phân biệt được hay nói thật hay nói chơi. Thầm tưởng tưởng hắn ở sơn trại tính toán sổ sách, xử lý những việc lặt vặt…đúng là nhân tài không có đất dụng võ ah. “Không cần làm áp trại tướng công” Mặc Nhiễm đáp

Diệp Vũ sửng sốt, cắn răng hỏi lại “ngươi có ý gì?” Tuy vẻ mặt hắn hung ác nhưng Mặc Nhiễm lại cảm thấy hắn giống như một con chó nhỏ bị vứt bỏ nhưng vẫn cậy mạnh, liền tiến lên vuốt ve đầu hắn “ngoan, ngoan, không phải không cần ngươi” Diệp Vũ hừ lạnh quay đầu đi, Mặc Nhiễm nhớ chuyện trước kia cùng hắn thảo luận chuyện áp trại tướng công, cười nói “bây giờ nghĩ lại mới thấy trước kia ta thật ngu ngốc, chỉ nghĩ làm sao cho đối phương thích ta thì sẽ ngoan ngoãn phục tùng ta nhưng tình cảm lại là thứ không nói lý lẽ nhất, bây giờ ngươi đối với ta ngoan ngoãn phục tùng, ta lại thấy luyến tiếc. Diệp Vũ, ngươi trời sinh đã đứng trên cao, ta luyến tiếc đem ngươi giam ở nơi nhỏ bé chật hẹp kia”

Diệp Vũ xoay quá, hai mắt nhu tình nhưng có thiên ngôn vạn ngữ, tâm của Mặc Nhiễm nhảy lên, Diệp Vũ đã kéo nàng ngồi xuống đùi hắn, cúi người chạm vào môi nàng, bất đắc dĩ thở dài “Thư Mặc Nhiễm, ngươi không cần làm như không có việc gì mà biện hộ cho ta, ngươi là ta một chút chuẩn bị cũng không có, thật quá đáng” Dứt lời liền chiếm cứ miệng của nàng, Mặc Nhiễm để tay lên ngực hắn, cảm giác nhịp tim của hắn truyền đến lòng nàng, làm nàng hoa đầu váng mắt. Ngay lúc nàng cảm thấy hít thở không thông, hắn rốt cuộc cũng buông tha nàng nhưng không có vùi đầu nàng thở dốc như mọi khi mà lại hôn dọc theo cổ nàng. Cảm giác này nàng chưa từng cảm nhận qua, không giống như khi hắn kịch liệt tàn sát trong miệng nàng mà mang theo ôn tồn cùng thương tiếc nhưng lại giống như có từng đốm lửa đốt lên da thịt nàng, thấm vào tận xương cốt, trên vai chợt lạnh, quần áo cũng đột nhiên bị cởi bỏ, để lộ ra bờ vai mượt mà cùng cái yếm màu hồng nhạt.

Mặc Nhiễm cả kinh, muốn tránh ra lại bị Diệp Vũ túm lấy cổ tay, bờ môi nóng bỏng dừng ở hõm vai nàng, đại chưởng thô ráp cũng luồn vào trong cái yếm của nàng. Mặc Nhiễm theo bản năng đưa tay chống đỡ, nhưng mềm mại trước ngực bỗng nhiên bị nắm lấy làm nàng không còn khí lực, cơ thể như bị gì đó thôi thúc, khát càu càng lúc càng nhiều. “Diệp Vũ, ta khó chịu.” Nàng cắn môi, mềm mại cầu xin. Diệp Vũ rốt cuộc cũng dừng lại, vùi vào vai nàng thở dốc “thực xin lỗi…”

Mặc Nhiễm cũng dựa vào đầu hắn, cảm giác khô nóng trong cơ thể cũng dần rút đi,hồi lâu, Diệp Vũ ngẩng đầu lên, tỉ mỉ chỉnh sửa xiêm y cho nàng, vuốt ve hai má nàng nói “đi chuẩn bị đi, hôm nay chúng ta sẽ lên đường” Mặc Nhiễm nhìn hắn như muốn xác định cái gì. Diệp Vũ đưa tay sờ mặt mình, nghi hoặc “gì vậy?có gì sao?”

“Ngươi hôm nay làm sao vậy? Có chút khác thường.” mặt của Mặc Nhiễm vẫn còn đỏ ửng, thanh âm có chút mềm mại. Diệp Vũ theo bản năng nhìn về phía đầu giường, ánh mắt lóe lên nhưng không dám nhìn Mặc Nhiễm “ngươi, ngươi không thích sao?” “Thích nhưng cũng thấy rất khó chịu” Mặc Nhiễm đáp, còn ra vẻ khó hiểu “rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Diệp Vũ có chút bất đắc dĩ, dù lớn lên trong sơn trại cũng không đến nỗi không giống nữ tử bình thường chứ, nam nhân cũng còn không nói trắng ra như nàng ah. Mặc Nhiễm trở về làm cho Đầu Đà sơn trại náo nhiệt hẳn lên, ai nấy đều tập trung về trại, vui vẻ hớn hở hoàn toàn quên mất hai tháng trước bọn họ còn mong tiểu thư keo kiệt mau chóng rời đi. Mặc Nhiễm cũng là lần đầu tiên rời trại lâu ngày như vậy, tuy vì chuyện học hành cùng giận dỗi với Diệp Vũ mà không nhớ nhà nhiều lắm nhưng khi nhìn thấy mọi người cũng kích động vô cùng, chạy vội đến trước mặt mọi người, hết ôm người này lại bắt tay người kia, hoàn toàn quên mất Diệp Vũ.

Sắc mặt Diệp Vũ trầm xuống nhưng có người khác sắc mặt còn thối hơn hắn nhiều. Mặc Nhiễm vỗ vai Tống Tông Minh, hào khí nói “uy, Thạch Đầu, nhiều ngày không gặp, cho dù không tươi cười thì cũng không cần bày ra vẻ mặt thối như vậy chứ?” Tống Tông Minh hừ lạnh một tiếng, ánh mắt không vui nhìn Diệp Vũ ở sau nàng “hắn tới làm gì?” Mặc Nhiễm còn chưa kịp trả lời, Diệp Vũ mỉm cười mở miệng, “Cầu hôn.”

Không khí trở nên âm trầm, Mặc Nhiễm không hiểu vì sao mọi người lại thay đổi thái đổ “chuyện này…rất khó tiếp nhận sao?” Tống Tông Minh đi đến trước mặt Diệp Vũ, ánh mắt nhìn hắn như muốn phun lửa, ngữ khí không giấu được tức giận “ngươi rốt cuộc muốn an tâm chuyện gì?” Mọi người theo động tác của hắn mà cùng nhìn về phía Diệp Vũ, làm cho Diệp Vũ rốt cuộc cũng cảm nhận được uy hiếp nhưng hắn là ai chứ? Dù mọi người nhìn hắn như hổ rình mồi, hắn vẫn ung dung mỉm cười “không có gì cần an tâm cả, chỉ là muốn ở cùng một chỗ với nàng”

Không biết vì sao, Mặc Nhiễm nghe xong những lời này lại có chút thẹn thùng, Tống Tông Minh thì cười lạnh “cùng nàng một chỗ? Nàng là người duy nhất thừa kế sơn trại, cho nên hôn phu của nàng phải ở rể, làm áp trại tướng công, chỉ sợ tâm nguyện của ngươi không thể đạt thành” “Không sao cả a, ” Diệp Vũ đáp không chút do dự, “Ta chỉ muốn cùng nàng ở cùng một chỗ, còn chuyện ở rể hay đón dâu thì không vấn đề gì” Tống Tông Minh không ngờ hắn lại nói ra nhẹ nhàng như vậy, nhất thời cũng á khẩu, không nói được thêm gì.

Diệp Vũ rũ mắt, che giấu sự đắc ý. Hừ, muốn đấu với ta, ngươi còn cần tám trăm năm nữa ha. Mặc Nhiễm cảm thấy trước mặt mọi người mà thảo luận chuyện này thì có chút ngượng ngùng, vội vàng túm Diệp Vũ đi tới thư phòng của Hoắc Thanh Nhân, nửa đường lại gặp được Tống Tử Long. Tống Tử Long hai mắt mở lớn, thanh âm như chuông vỡ “nghe nói ngươi muốn làm áp trại tướng công của Bá Nhi nhà ta?” Diệp Vũ sửng sốt, sau khi xác định được Bá Nhi mà hắn nói chính là Thư Mặc Nhiễm liền cung kính đáp “dạ”

Tống Tử Long đưa mắt cao thấp đánh giá hắn, rất chi là bất mãn “nhìn ngươi thân thể gầy yếu thế này, chắc chỉ biết viết chữ thôi chứ gì?” Diệp Vũ cười, “Không biết Nhị đương gia muốn tại hạ làm gì, tại hạ sẽ lập tức học” Tống Tử Long không mở miệng, mà trực tiếp ra quyền, Diệp Vũ nhẹ nhàng nghiêng người né tránh, Tống Tử Long sửng sốt, vận thêm nội lực, tiếp tục đánh tới mà Diệp Vũ vẫn chỉ công chứ không thủ, qua mấy chục hiệp, Tống Tử Long rốt cuộc cũng dừng lại, vỗ vỗ vai Diệp Vũ cười nói “ân, cũng khá”

Hoắc Thanh Nhân hiển nhiên đã nhận được tin, chạy tới vừa kịp lúc, Tống Tử Long cùng Diệp Vũ cũng vừa đánh xong. Diệp Vũ thấy hắn liền tiến lên hành lễ “gặp qua Tam đương gia” Hoắc Thanh Nhân vội vàng đáp lễ, quay sang nói với đám đông “giải tán, nên làm gì thì đi làm đi”. Sau đó nhìn Mặc Nhiễm nói “ngươi đã lâu không trở về rồi, đi bồi Nhị cha ngươi đi, sau đó thì đi thăm Tống thẩm bọn họ” Mặc Nhiễm không có gì phải lo cho Diệp Vụ nên sảng khoải rời đi mà Diệp Vũ thấy nàng đi không chút do dự thì có chút khó chịu.

Hoắc Thanh Nhân không đi tới thư phòng mà đưa Diệp Vũ đến phòng của hắn, khi vào phòng, nghiêng tai lắng nghe hồi lâu mới lên tiếng “Vũ thế tử đại giá quang lâm có gì cần làm sao? Không phải là cầu thân thật chứ?” “Uy Viễn tướng quân cảm thấy thế nào?” Diệp Vũ không đáp mà hỏi lại. Hoắc Thanh Nhân dường như không chút ngoài ý muốn, chỉ cười bất đắc dĩ “ta còn nghĩ có thể giấu thêm một thời gian nữa ah, xem ra dù Vũ thế tử không nhớ người vẫn không ngại mà điều tra nha”

“Uy Viễn tướng quân cùng Thư Hổ tám năm trước chết trong trận chiến, lại lấy thân phận là trại chủ Đầu Đà sơn trại để sống, cũng đúng lúc này Mặc Nhiễm lại mất đi trí nhớ, hẳn là trong chuyện có liên quan với nhau?’ Diệp Vũ biểu tình ngiêm túc. Hoắc Thanh Nhân xoa xoa thái dương, dường như có chút mệt mỏi,hồi lâu mới chậm rãi nói “tám năm trước, Định Quốc hầu cấu kết với tiền công chúa Khương quốc âm mưu tạo phản” “Chính xác mà nói, là Liễu ma ma, nhũ mẫu của công chúa, khi đó công chúa đã qua đời rất nhiều năm” Diệp Vũ nói

“Vũ thế tử có thể không biết ta cùng Thư Hổ là bà con xa của Uy Vũ tướng quân Khương quốc” Hoắc Thanh Nhân nói rất chậm, giống như là nhớ lại. “Khi Khương quốc bị diệt, ta mới mưới tuổi, đại ca mười hai, phụ thân cùng hộ vệ liều chết mới cứu được chúng ta ra ngoài, cuộc sống lưu vong làm cho chúng ta chịu rất nhiều đau khổ cho đến khi gặp được Miểu Miểu công chúa cũng đang chạy trốn, bắt đầu cùng nàng mưu toan phục quốc. Nhưng mà mười năm dự trù, cuối cùng lại bị hủy bởi Khiếu Lan phu nhân, ngày Miểu Miểu công chúa đi về cõi tiên, toàn bộ chúng ta đều bị bắt” Hoắc Thanh Nhân nhìn Diệp Vũ cười cười “ta cứ nghĩ đó là ngày sinh mệnh của ta chấm dứt”.