Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 53

Chương 53: Nghiên cứu đông cung

“Nhưng Khiếu Lan phu nhân lại nói thay vì giết chúng ta chi bằng đưa chúng ta vào quân đội, cống hiến cho đất nước, dù sao binh lính Khương quốc cũng có tiếng dũng mãnh thiện chiến nhưng quốc quân Hoàng quốc kiên quyết cự tuyệt” trong mắt Hoắc Thanh Nhân tràn đầy khâm phục “ngẫm lại cũng phải, đâu ái dám mạo hiểm giữ lại mầm tai họa. Quốc quân Hoàng quốc không cần, nàng liền sắp xếp chúng ta vào quân đội Thanh quốc, đây cũng là nhờ may mắn, nàng gả cho trượng phu tốt, Khiếu vương gia tuy có phản đối nhưng vẫn tôn trọng ý kiến của thê tử, hai người bàn bạc xong thì đưa ra đối sách, tạm thời có thể tiếp nhận chúng ta nhưng nếu có nguy cơ thì chúng ta nhất định phải chết” “Binh lính của quốc gia bị diệt vong lại được sắp xếp vào quân đội, chuyện này ai cũng cho rằng đó là ý tưởng ngây thơ, ngay cả chúng ta cũng cảm thấy Quốc quân Thanh quốc đầu óc có vấn đề mới tiếp nhận đề nghị như vậy của một nữ nhân. Ngươi không thể tưởng tượng được quá trình gian nan đó đâu, chúng ta bị nhốt trong ngục, Khiếu Lan phu nhân cũng như ở tù, mỗi ngày đếu cùng chúng ta chịu khổ. Khi đó chúng ta mới biết nàng không phải là một nữ nhân ngây thơ mà là nữ nhân vĩ đại nhất thiên hạ, sỡ dĩ muốn sắp xếp chúng ta vào quân đội, không phải vì coi trong sự dũng mãnh thiện chiến của chúng ta mà không muốn mấy vạn người lại không có chuyện gì mà chết trong thời kỳ hòa bình, quyết đoán không giống người thường đã thuyết phục được mọi người” “Thuyết phục suốt hai năm, gần như đã làm tiêu tan thù hận trong lòng binh lính, cuối cùng nàng nói người nguyện ý cống hiến cho Thanh quốc thì có thể ở lại, người vẫn muốn trung thành với Khương quốc thì có thể rời đi, tuy Khương quốc đã bị diệt vong nhưng dù sao cũng từng là quốc gia của chúng ta, chúng ta phải yêu nó, trung thành với nó. Mà nàng cũng là con dân Thanh quốc, nàng yêu quốc gia này, yêu dân chúng này cho nên không cho phép chúng ta làm nguy hại đến Thanh quốc, nếu không nàng sẽ theo luật” Hoắc Thanh Nhân nhìn Diệp Vũ nói “mẫu thân của ngươi thực sự rất giỏi”

Diệp Vũ cười cười, trên mặt lại tràn đầy tự hào. Hoắc Thanh Nhân nói tiếp, “đa số người đều ở lại, ta cũng ở trong số đó, cũng có không ít người rời đi, gồm có đại ca của ta, mang theo chút tâm ý muốn phục quốc nhưng công chúa đã chết, cũng không làm được gì, tóm lại là hại nhiều hơn lợi” “Nhưng không phải cũng tạo thành cuộc phản loạn vào tám trước sao?”

“Không, ” Hoắc Thanh Nhân nói, “cuộc phản loạn năm đó là do nhũ mẫu công chúa lợi dụng những người lúc trước đã bỏ đi, đại ca Thư Hổ của ta là người trọng tình, dựa vào việc hắn tình nguyện vào rừng làm cướp cũng không chịu gia nhập Thanh quốc là có thể thấy được, lúc đó tuy không thể cự tuyệt yêu cầu của Liễu ma ma nhưng thật ra cũng không có ý niệm phản loạn, nếu không hắn đã không dễ dàng bị ta giết chết…” Diệp Vũ cả kinh, ngẩng đầu nhìn hướng Hoắc Thanh Nhân, vẻ mặt của hắn vân đạm phong khinh nhưng có thể thấy được bi ai và thống khổ trong mắt hắn. Hoắc Thanh Nhân dường như không thể mở miệng, Diệp Vũ yên lặng ngồi bên cạnh, kiên nhẫn chờ đợi, không biết qua bao lâu, Hoắc Thanh Nhân mới lên tiếng, thanh âm có chút khan khan “khi đó ta đã trở thành Uy Viễn tướng quân, khi ta mang quân đội tiến vào trong trại mới phát hiện đương gia là đại ca đã lâu không gặp” Hoắc Thanh Nhân thở dài một hơi, dường như nói ra những lời này làm tổn hao rất nhiều khí lực của hắn “khi đó lập trường chúng ta không giống nhau, ta là quan, hắn là giặc. Hắn nhìn thấy ta thì rất vui, hắn nói hắn cuối cùng cũng hiểu được dụng tâm của Khiếu Lan phu nhân, cũng hiểu vì sao Khương quốc bị diệt vong, hắn có một nữ nhi rất đáng yêu, hắn đã là phụ thân, cho dù hắn là tặc hay là phỉ, là Khương quốc hay Thanh quốc thì hiện giờ hắn cũng đã là một người dân mất nước, một giặc cỏ nhưng hắn vẫn sống rất vui, hắn cảm tạ Khiếu Lan phu nhân đã cho hắn sống sót.”

“Nhưng là từ xưa trung nghĩa khó lưỡng toàn, dù thế nào hắn vẫn là người Khương quốc, dù đó là quốc gia tàn bạo đi chăng nữa. Hắn tấn công ta, không chút do dự, công phu của đại cao cao hơn ta cho nên ta không dám lơ là, dốc toàn lực để đối phó. Ai ngời…” Hoắc Thanh Nhân dừng lại, thở dài một hơi, vùi đầu vào hai tay, buồn bã nói “hắn không cố ý đả thương ta, mà trực tiếp nhào vào kiếm của ta, đầu của hắn rơi xuống…vừa lúc Mặc Nhiễm chạy tới…” Trong phòng im lặng đến đáng sợ, Diệp Vũ lẳng lặng ở bên hắn, không biết qua bao lâu, Hoắc Thanh Nhân rốt cuộc ngẩng đầu, hốc mắt đỏ ửng “như vậy Vũ thế tử tìm ta, ngoài trừ chuyện này còn gì nữa?” “Mặc Nhiễm gần đây luôn gặp ác mộng, đoạn trí nhớ kia cũng có dấu hiệu thức tỉnh, ta có chút lo lắng cho nên mới tới hỏi thăm tình hình” Diệp Vũ ngưng trọng nói “nếu có chuyện gì thì cũng nên có tính toán sớm, những cái khác để nói sau”

Hoắc Thanh Nhân lúc này cũng không có tâm tư bàn chuyện khác, miễn cưỡng cười nói “đa tạ thế tử” Diệp Vũ nhìn hắn một cái thật sâu rồi đứng dậy đi ra ngoài. Đứng trên một tảng đá, nhìn Mặc Nhiễm ở phía xa xa đang cùng một đám người đùa giỡn, không câu nệ như khi ở thư viện cũng không nhe răng múa vuốt cùng hắn đối nghịch như khi ở Bích phủ. Lúc này nàng hoàn toàn bày ra bộ dáng đương gia, giơ tay nhấc chân đều tràn ngập khí thế hào sảng, nếu không phải mặc nữ trang thì thật khó để nhận ra đó là nữ nhân. Diệp Vũ nhìn khuôn mặt tươi cười sáng lạn của nàng lại cảm thấy đau lòng, sự thật không thể trốn tránh, khi nàng nhớ lại hết thảy sẽ tàn khốc đến mức nào…

“Uy ! Tiểu tử!” thanh âm Tống Tử Long từ phía sau truyền đến. Diệp Vũ quay đầu, cung kính hành lễ, Tống Tử Long khoát tay nói, “Ở trước mặt ta đừng bày ra bộ dáng này, ta không giống tên thối thư sinh kia” “Hảo.” Diệp Vũ thẳng lưng, biết nghe lời phải.

Tống Tử Long đặt lên vai hắn, rống to với đám người ở phía xa “Bá Nhi, lại đây” Mặc Nhiễm vui vẻ chạy tới, nhào vào lòng Tống Tử Long “Nhị cha” Tống Tử Long vỗ về lưng của nàng, cười to “sắp thành thân rồi còn làm nũng như vậy” dứt lời một tay nắm Diệp Vũ, một tay nắm Mặc Nhiễm đi tới chỗ của hắn.

“Cái này cho các ngươi” Tống Tử Long hào sảng đưa cho bọn họ một cuốn sách, Diệp Vũ nhìn thấy bìa sách quen thuộc thì mí mắt giựt giựt. “Các ngươi sắp thành thân, nhất định cần tới cái này” Tống Tử Long nghiêm trang nói, giống như đưa cho bọn họ quyển Tôn Tử binh pháp chứ không phải là đông cung đồ “tên thối thư sinh kia nhất định sẽ nói thứ này đồi phong bại tục, sẽ không cho các ngươi xem nhưng đây là một thứ hữu ích, hai người các ngươi có rảnh thì nghiên cứu thử đi” Diệp Vũ thấy Mặc Nhiễm nghi hoặc muốn xem liền lanh tay lẹ mắt nhét vào trong ngực “đa tạ Nhị đương gia”. Cuối cùng hắn cũng biết vì sao Mặc Nhiễm không có ý thức nam nữ như vậy, có một người cha dám đưa đông cung đồ quang minh lỗi lạc như vậy, Thư Mặc Nhiễm biết e dè mới là lạ.

Ánh mắt Tống Tử Long nhìn Diệp Vũ càng thêm vừa lòng, tốt lắm, không giả vờ giả vịt. Rời khỏi viện của Tống Tử Long, Mặc Nhiễm liền mang Diệp Vũ đi dạo trong trại, thuận tiện giới thiệu hắn với mọi người. Diệp Vũ vốn có bộ dáng đẹp mắt, khí chất lại tuyệt hảo, hôm nay cũng không bày ra vẻ cao ngạo như mọi ngày mà gặp ai cũng ôn hòa chào hỏi, tươi cười có lễ nhưng không giống thư sinh nhu nhược. Mọi người lúc đầu kinh ngạc rồi nhanh chóng tiếp nhận, sau thì càng xem càng vừa lòng, đến lúc trời sập tối thì đã hoàn toàn xem hắn là cô gia. Ngay cả Diệp Vũ cũng thầm giật mình, nói thật, lúc trước nói cầu hôn là dỗ dành Mặc Nhiễm, sau khi lên núi nói cầu hôn cũng vì muốn khích bác tình địch nhưng bây giờ sự việc phát triển nhanh làm hắn cũng bất ngờ. Không có Nhị đương gia đưa đông cung đồ cho hắn mà cả trại cũng đã xem hắn như là cô gia mà đối đãi, làm cho hắn có cảm giác không lập tức thành thân sẽ rất có lỗi.

Đến tối, Mặc Nhiễm còn ân cần giúp hắn thu thập phòng ở, Diệp Vũ không còn cảm thấy là ảo giác nữa mà như là thật, thật sự rất giống như thê tử vì trượng phu mà dọn giường trải chiếu. Trong sơn trại cũng không có nhiều quy củ, mọi người cũng đều nhất trí nhận định Diệp Vũ là cô gia nên am bài cho hắn một chỗ trong viện của Mặc Nhiễm cũng không tị hiềm gì. Mặc Nhiễm sau khi trải giường cho hắn liền cảm thấy có chút nhàm chán, mọi người trong trại đều đã đi ngủ nhưng nàng thật lâu không có nghỉ ngơi sớm như vậy, lúc này mới ít thức được bình thường Diệp Vũ làm rất nhiều việc, chưa khi nào ngủ trước giờ tý. Diệp Vũ cũng biết được thời gian còn sớm, hai tay giao nhau ngồi tựa lưng trên ghế như đang suy nghĩ gì đó, cảm giác trước ngực có gì đó, đưa tay sờ sờ, nhớ lại biểu tình nghiêm trang của Tống Tử Long thì không khỏi bật cười. Mặc Nhiễm nhìn bộ dáng của hắn, hiển nhiên cũng nghĩ tới chuyện đó, đứng lên đi đến trước mặt hắn, đưa tay tiến vào ngực hắn “cuốn sách Nhị cha đưa đâu? Hiện tại cũng không có việc gì, vừa lúc để nghiên cứu”

Diệp Vũ giật mình, tránh khỏi móng vuốt của Mặc Nhiễm. Nói chơi sao, môt người nghiên cứu đã đủ khổ rồi, hai người cùng nhau thì phải làm sao? Nghĩ tới đây, Diệp Vũ bỗng nhiên có chút tò mò, không biết hai người cùng nhau nghiên cứu thì sẽ xảy ra chuyện gì? Nàng sẽ có biểu tình thế nào, có đỏ mặt không? Mặc Nhiễm thấy Diệp Vũ né tránh, nghĩ hắn muốn đùa giỡn liền lập tức xông lên, vừa lúc Diệp Vũ đang ngây người nên đã để nàng đắc thủ. Diệp Vũ cả kinh, vội vàng đưa tay giật lại, hắn chỉ là suy nghĩ chút thôi chứ cũng chưa muốn thực sự cùng nghiên cứu đông cung đồ với nàng.

Mặc Nhiễm đánh tay vào bàn, đau đến la lên, Diệp Vũ vội vàng cúi người nhìn nàng “đụng trúng sao?” Ngay lúc đó, Mặc Nhiễm cấp tốc ra tay, điểm vào huyệt đạo của hắn, Diệp Vũ trừng mắt “ngươi làm gì?” Mặc Nhiễm cười hắc hắc, đặt hắn lên ghế, bản thân cũng kéo ghế ngồi bên cạnh, sau đó đặt cuốn sách ở giữa hai người “ai bào ngươi không thành thật, giờ cùng xem đi” nói xong muốn mở sách ra

Diệp Vũ kinh hãi, vội vàng nói, “Ta không tranh với ngươi, ngươi tự xem đi” “Không cần!” Mặc Nhiễm nói, “Ta mới không tin ngươi, Nhị cha nói để chúng ta cùng nhau nghiên cứu” vừa xem trang thứ nhất đã thấy một đôi tuyết lê lõa thể, Mặc Nhiễm ngẩn người, sau đó vội vàng đóng sách lại. Diệp Vũ vốn đang nhắm mắt trốn tránh tình hình, đột nhiên nghe “ba” một tiếng, mở mắt ra liền thấy Mặc Nhiễm hai má đỏ bừng, ánh mắt lóe lên, giống như đã làm chuyện gì xấu mà không dám nhìn hắn, không khỏi cảm thấy thú vị, cố ý trêu chọc nàng “ai, sao lại không coi? Trên sách viết cái gì?”

Mặc Nhiễm trừng mắt liếc hắn, rồi lại nuốt nước miếng nhìn cuốn sách, tuy nhiên vẫn bị sự hiếu kỳ chiến thắng, e lệ ô sách chạy ra ngoài “cứ như vậy xem không thoải mái, vẫn là ta xem trước đi” Khó có lúc thấy nàng bày ra bộ dáng e lệ vô thố, Diệp Vũ sao có thể dễ dàng buông tha cho nàng, rất nhanh huyệt đạo đã được giải, bước lên chắn ngang người nàng “không được chơi xấu, Nhị cha đã nói là hai người chúng ta cùng nhau nghiên cứu mà”.