Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 54

Chương 54: Nhà đá trong núi

Mặc Nhiễm đảo tròn hai mắt, cười tủm tỉm nói “ngươi xác định muốn cùng ta nghiên cứu?” “Đương nhiên, ta luôn nghe lời lời trưởng bối” Diệp Vũ cười đáp “Hảo!” Mặc Nhiễm hào khí đặt sách lên bàn nói “nếu ngươi nửa chừng bỏ chạy, ba ngàn lượng học phí sẽ xóa bỏ, mặt khác còn phạt ngươi làm người hầu cho ta một tháng”

Diệp Vũ cảm thấy bộ dáng ngoài mạnh trong yếu của nàng rất đáng yêu, không chút do dự gật đầu nói “được” thật muốn biết nàng phô trương thanh thế như vậy sau sẽ thế nào? Hắn đắc ý vênh váo nên quên mất Mặc Nhiễm không phải là nữ hài tử bình thường, có thẹn thùng nhưng sẽ không trốn tránh. Cho nên khi Mặc Nhiễm ngồi xuống bên bàn, mở sách ra, bình tĩnh chờ xem phản ứng của hắn thì Diệp Vũ không khỏi há hốc mồm. “Như thế nào? Muốn trực tiếp nhận thua?” Mặc Nhiễm tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn, Diệp Vũ lúc này mới nhớ ra nàng rất có bản lĩnh từ một nữ nhân thẹn thùng trở thành một nữ tử hăng hái chiến đấu. Không thể nói gì hơn ngoài việc kiên trì chiến đấu. Vì thế liền xuất hiện hình ảnh trong đêm dài thanh vắng, dưới ánh nến mờ nhạt, một nam một nữ vẻ mặt mày nghiêm túc ngồi trước bàn, nhìn chằm vào một cuốn sách, thỉnh thoảng nữ tử còn quay đầu hỏi “xem xong rồi sao?”

Nam tử nghiêm túc gật gật đầu, vì thế, nữ tử đưa tay lật sang trang khác, ánh mắt dừng lại trên hình ảnh hai thân thể trắng nõn, xích lõa cùng giao triền một chỗ, xoay thành góc độ bất khả tư nghị… Rốt cuộc cũng xem đến tờ cuối, hai người lẳng lặng ngồi trước bàn, không ai dám nhìn đối phương, hô hấp nhẹ nhàng như đang cố gắng áp chế. Hai người, một người cúi đầu, một người nhìn sang chỗ khác, cũng không biết nên mở miệng thế nào, trong phòng tràn ngập hơi thở khô nóng quỷ dị. Rốt cuộc vẫn là Mặc Nhiễm thiếu kiên nhẫn trước “thời gian không còn sớm, ta, ta về trước”

Diệp Vũ lại giống như bị giật mình mà ngẩng đầu, nhìn vào mắt Mặc Nhiễm rồi lại nhanh chóng dời đi “ah, cũng không còn sớm nữa…” Mặc Nhiễm lúc này ốc không mang nổi thân ốc nên đâu có tâm tư để ý tới sự khác thường của Diệp Vũ, vội vàng đứng dậy rời đi, nào ngờ vì hấp tấp mà chân va phải bàn, đau đên hô thành tiếng, cúi gập người xuống. Diệp Vũ thấy thế vội vàng đưa tay đỡ lấy nàng “làm sao vậy?”. Cái đỡ này của hắn chính là cầm tay của Mặc Nhiễm, mà nàng vì cú vấp vừa rồi mà tay áo đã cuốn lên tới khủy tay, cho nên hai người cũng xem như ‘da thịt thân cận”, giờ phút này đối với bọn họ thì đây là chuyện kích thích nhất.

Diệp Vũ vội vàng buông ra, Mặc Nhiễm cũng cả nhắc từng bước mà bỏ đi, mặt hồng như thể sắp xuất huyết. “Ngươi, ngươi không sao chứ?” Diệp Vũ hỏi nhưng lại không dám nhìn nàng “Không, không có việc gì.” Mặc Nhiễm trả lời, mặt đỏ như mông khỉ, nhanh chóng rời đi.

Trong phòng an tĩnh lại, Diệp Vũ nhìn cuốn sách trên bàn, sắc mặt vốn phiếm hồng lại đỏ thêm vài phần, như muốn xuất huyết, hồi lâu giống như là không chịu nổi mà nằm gục lên giường. Trong căn phòng cách vách, Mặc Nhiễm cũng có trạng thái như hắn, cho nên sáng hôm sau, hai người đều là đầu tóc hỗn loạn, hai mắt thâm quầng. Hoắc Thanh Nhân hết nhìn Diệp Vũ lại sang Mặc Nhiễm, muốn nói nhưng lại thôi, không biết nên mở miệng thế nào. Tống Tử Long thì cười rất gian, kết hợp với gương mặt dữ tợn càng làm hắn giống như người xấu. Tống Tông Minh hai mắt nhìn Diệp Vũ như muốn phun lửa mà đối với Mặc Nhiễm càng thêm lãnh đạm. Hai người hoàn toàn không để ý tới ánh mắt của người khác nhưng lại không dám nhìn nhau, giống như là đang giận dỗi, tình trạng này cứ kéo dài mãi cho đến buổi chiều, khi Vương bá bị té ngãy chân mới kết thúc.

Vương bá là người duy nhất trong trại biết y thuật, bình thường ai có đau đầu sổ mũi hay bị thương cũng đều hơn hắn chữa trị. Hôm nay phát hiện thảo dược đã gần hết nên tính lên núi hái một ít, nhưng vừa đến sườn núi đã không cẩn thận té ngả, bị gãy chân phải. May mà Diệp Vũ biết y thuật, sau khi băng bó cho Vương bá xong, phát hiện thuốc trị thương không đủ, tính đi lấy một ít. Vương bá nói “xuống núi rất phiền toái, loại thảo dược này phía sau núi chúng ta có rất nhiều, nếu tiên sinh đã biết thì đi hái một ít mang về là được” Mặc Nhiễm còn chưa tiếp nhận được chuyện Diệp Vũ biết y thuật thì đã thấy hắn cõng gùi chuẩn bị lên núi, liền không nói hai lời mà đuổi theo. Dọc đường cũng không có chuyện gì để nói, cứ yên lặng mà đi.

Mặc Nhiễm bĩu môi không nói tiếng nào, Diệp Vũ thấy bộ dáng không phục của nàng thì dỗ dành “ta chỉ biết một chút y thuật mà thôi, so ra không bằng đại ca ta đâu” “Hừ, một chút là bao nhiêu?” Mặc Nhiễm hừ lạnh “Bệnh nhỏ hay vết thương nhỏ thì có thể giải quyết” Diệp Vũ nói “nghi nan tạp chứng thì phải tìm đại ca hay cha của ta”

Vậy mà gọi là một chút ?Mặc Nhiễm trừng mắt liếc hắn, càng thêm khó chịu, bước chân cũng nhanh hơn. Diệp Vũ buồn cười đuổi theo đi, “Uy , ngươi đi chậm một chút!” Vừa đuổi tới đã thấy Mặc Nhiễm bỗng nhiên đứng yên bất động, thấy nàng hai má đỏ bừng liền nhìn theo ánh mắt của nàng, nghi hoặc nói « như thế nào…’

Diệp Vũ cũng sửng sốt, trong lúc nhất thời bốn phía im lặng, chỉ có thanh âm nữ nhân như sung sướng lại như thống khổ theo gió truyền đến “A… Chậm một chút… Chậm một chút… Ta không được…” Cách đó có hai thân thể đang giao triền một chỗ, nam nhân đưa lưng về phía bọn họ, nữ nhân thì ngồi trên đùi nam nhân, cao thấp vặn vẹo. Hôm qua vừa đọc qua lý thuyết, hôm nay đã được mục sở thị, nhất thời cả hai đều choáng váng. Chắc đó là người ở thôn phụ cận, bởi vì ác danh của Đầu Đà sơn trại nên có rất ít người ngoài tới đây…

Vẫn là Diệp Vũ có phản ứng trước, lôi kéo Mặc Nhiễm chạy sang hướng bên kia, mãi cho đến khi qua hai ngọn đồi mới dừng lại. Mặc Nhiễm nhìn chằm chằm bàn tay hai người nắm chặt nhau, Diệp Vũ cũng nhìn theo ánh mắt của nàng rồi nhanh chóng buông tay, sắc mặt đỏ bừng lên. Mặc Nhiễm không biết nên nói gì, chỉ có thể chậm rãi đi về phía trước, Diệp Vũ cũng chậm rãi đuổi theo, hai người cứ vậy một trước một sau cùng lên núi. Đi khoảng một khắc, Mặc Nhiễm quay đầu nói “không phải vương bán nói loại thảo dược này rất nhiều sao? Sao không thấy chút nào vậy?” “A?” Diệp Vũ dường như mới có phản ứng, sau đó nghiêm trang “nga, có lẽ phải lên trên núi mới có”

Mặc Nhiễm không biết thảo dược, nghe hắn nói vậy thì tiếp tục đi tiếp, không thấy được vẻ mặt ảo não của Diệp Vũ phía sau. Sắc trời bỗng nhiên âm trầm, thỉnh thoảng còn có vài tiếng sấm, Diệp Vũ ngẩng đầu nhìn trời rồi nói “xem ra sắp có mưa lớn, chúng ta nhanh xuống núi đi, nếu không không thể xuống được” “Còn thảo dược thì sao?”

Diệp Vũ cúi người bứt mấy bụi cỏ chung quanh nói “cái này có thể tạm thời thay thế, ngày mai trời tạnh chúng ta trở lên tìm cũng được” Vừa nói xong, sấm sét đã nổi lên, tiếp theo là mưa lớn. Mặc Nhiễm cũng không kịp nghĩ nhiều, gật đầu, chuẩn bị xuống núi. Nhưng hai người mới đi được hai bước thì trời đã mưa như trút nước, Diệp Vũ dùng tay áo che mưa cho Mặc Nhiễm nói “cứ như vậy xuống núi sẽ rất khó, chúng ta tìm chỗ tránh trước đi, đợi hết mưa rồi lại đi”

Mưa càng lúc càng lớn, một lát sau sơn đạo đã trở nên lầy lội, Mặc Nhiễm gật đầu nói “tới phía trước đi, ở đó có một sơn động, là nơi mọi người nghỉ chân khi lên núi, chúng ta tới đó đí” Mưa như trút nước, sơn đạo cực kỳ khó đi, cũng may sơn động mà Mặc Nhiễm nói không quá xa, hai người đi được khoảng một khắc liền thấy một thạch bích được che bởi rèm cỏ. Diệp Vũ vén rèm đi vào, đánh giá bố phía, phát hiện nơi này có thể coi như là một gian nhà đá, tuy trang trí đơn sơ nhưng rất chắc chắn, bên trong còn có giường gỗ. Mặc Nhiễm đi đến bên bếp, đốt lửa lên ‘khi mọi người lên núi săn thú gặp lúc trời mưa hay tuyết lớn đều ở lại đây nghỉ qua đêm”

Y phục ẩm ướt làm trên người hơi lạnh, Diệp Vũ đi đến bên bếp lửa, khi đến gần thì ánh mắt không thể dời khỏi người Mặc Nhiễm. Y phục mùa hè mỏng manh ướt đẫm, dán chặt vào người nàng, da thịt như ẩn như hiện… Diệp Vũ trấn định lại rồi mới đi đến bên cạnh Mặc Nhiễm, Mặc Nhiễm liền xích qua một bên cho hắn sưởi ấm, nghe hô hấp của hắn có chút dồn dập liền quay đầu lo lắng hỏi “ngươi làm sao vậy? không phải bị bệnh chứ?” Diệp Vũ không nhìn nàng, xích gần bên bếp lửa lại bị Mặc Nhiễm nắm lại “tới gần nữa sẽ rất nóng, ngươi lạnh lắm sao?” nói xong đưa tay đặt lên trán hắn.

Cảm giác ấm áp trên trán kích thích thần kinh vốn bị buộc chặt của Diệp Vũ, ánh mắt không khỏi dừng lại trên ngực Mặc Nhiễm, trong đầu như có một sợi dây nào đó bị đứt…..