Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 55

Chương 55: Củi khô lửa bốc

Mặc Nhiễm thấy hắn hô hấp ngày càng nặng nề mà lo lắng, đột nhiên bị hắn ôm vào lòng, còn chưa kịp phản ứng thì Diệp Vũ đã hôn nàng. Quần áo ướt đẫm lại truyền dẫn nhiệt độ cơ thể của cả hai, hình ảnh trong sách cùng hình hôm nay gặp được dưới chân núi hiện rõ trong đầu, đụng chạm như vậy lại gây cảm giác không giống như trước kia. Mặc Nhiễm cảm thấy trong cơ thể như có gì đó rục rịch, môi của Diệp Vũ như mang theo lửa, chạm đến đâu làm cả người nàng khô nóng, cháy sạch tới đó, y phục ẩm ướt thiếp lên người cực kỳ khó chịu, hai tay nàng sờ soạng lung tung như muốn nắm bắt gì đó.

Khi bàn tay nhỏ bé trắng mịn xuyên qua quần áo chạm lên ngực Diệp Vũ, hai mắt hắn trở nên u ám, cúi người ôm lấy Mặc Nhiễm đi về phía giường gỗ. Từng kiện quần áo lần lượt bị cởi bỏ, Mặc Nhiễm đưa tay cản lại đều bị Diệp Vũ kéo ra “ngoan, ướt hết rồi, để lâu sẽ bị nhiễm phong hàn đó” “Đừng dính sát như vậy…”ngữ điều cự tuyệt nhưng lại mềm mại mê người

“Hảo…” Vạn phần thỏa mãn thở dài. “Ngươi gạt người…” Mặc Nhiễm ủy khuất kháng nghị. Trả lời nàng là một tiếng cười khẽ cùng với một bàn tay to đặt lên ngực.

Bên ngoài tiếng mưa rơi càng lúc càng lớn, che đi kiều diễm nóng bỏng bên trong, mơ hồ còn nghe được thanh âm xen lẫn tiếng mưa “Diệp Vũ, Diệp Vũ…” thanh âm mềm mại mang theo cầu xin “Ta ở đây” ngữ khi trầm thấp lại mang theo ôn nhu vô hạn

“Ta biết, vậy ngươi nhịn một chút…” “Nhưng mà…Ah” một tiếng thét kinh hãi truyền ra” đau, đau, đi ra ngoài, đi ra ngoài…” “Ngoan, nhịn một chút, nhịn một chút.” Nhẹ nhàng dụ dỗ, thanh âm thiếu nữ biến thành nức nở lại như bị cái gì nuốt hết.

Một lát sau, giuồng gỗ chậm rãi rung lên, tiếng kinh hô của nữ nhân biến thành tiếng rên rỉ, giường gỗ càng run lắc mãnh liệt hơn. Ước chừng qua một khắc… “Diệp Vũ, Diệp Vũ…” Mặc Nhiễm hơi thở hỗn loạn la lên.

“Ta ở đây…” hô hấp nặng nề “Chậm một chút… Ta chịu không nổi …” “Hảo…” Giường gỗ dường như không chịu được, ầm ĩ lên tiếng kháng nghị

“Ngươi là kẻ đại lừa đảo…” Mặc Nhiễm thanh âm nức nở làm dục vọng ai đó càng mãnh liệt. Diệp Vũ chậm lại nhưng dù vậy vẫn làm người ta thống khổ. Mặc Nhiễm ôm cổ Diệp Vũ, lắc lắc vòng eo, muốn thay đổi tình cảnh “Diệp Vũ…”

“Làm sao vậy?” Diệp Vũ nâng người lên, cười xấu xa nhìn nàng “sao vậy? không phải đã chậm lại sao?” nói vậy nhưng lại đâm sâu vào rồi sau đó bất động. Mặc Nhiễm cảm thấy mình bị bức điên rồi, không để ý đền mặt mũi nữa, oán hận cắn lên vai hắn. Diệp Vũ hét lớn một tiếng, Mặc Nhiễm cảm giác vật trong cơ thể mình như phình to hơn, đâm vô càng sâu. Nàng còn chưa kịp phản ứng, Diệp Vũ đã luật động, còn ác thanh nói “đây là do ngươi tự tìm…” Mặc Nhiễm cảm thấy như có bão táp càn quét qua, chỉ có thể gắt gao nắm chặt sàn đan bên dưới, ngay cả cầu xin cũng không có khí lực, để mặc Diệp Vũ rong ruổi trên thân thể mình không chút tiết chế, va chạm càng lúc càng nhanh, tiếng rên rỉ cơ hồ đã không còn thành tiếng “bỏ, bỏ qua cho ta đi, ta…ta không được”

“Hảo.” Lần này Diệp Vũ không có nuốt lời, hung hăng nhấn sâu một cái, Mặc Nhiễm ôm chặt lấy hắ… Chính xác mà nói, Mặc Nhiễm bị một vật cứng làm thức tỉnh, mở to mắt thấy trời vừa tờ mờ sáng, bên ngoài vẫn còn mưa nhưng đã nhỏ đi nhiều, xem ra rất nhanh sẽ ngừng. Một bàn tay xấu từ sau lưng vòng đến chậm rãi vuốt ve ngực nàng, trí nhớ hôm qua ùa về, Mặc Nhiễm đỏ mặt, muốn đẩy ra nhưng vừa động cả người đã đau nhức, thắt lưng như muốn rời ra. Đồng thời cũng cảm nhận rõ ràng vật cứng đáng để trước bụng mình, trải qua chuyện tối qua, nàng hiểu được đó là gì, kinh ngạc ngẩng đầu lại bắt gặp ánh mắt cười cười của Diệp Vũ.

Cố chịu đựng đau nhức muốn tránh đi nhưng Diệp Vũ lại không dễ dàng buông tha cho nàng, duỗi tay ôm nàng tiến vào ngực, vật kia lại khiêu khích, vuốt ve ngay nơi tư mật của nàng “Như thế nào? Muốn chạy trốn?” Diệp Vũ ngậm vành tai nàng, xấu xa nói “cầu xin tha thứ như tối qua, ta sẽ bỏ qua cho ngươi” Mặc Nhiễm lập tức bất động, nàng ghét nhất bị thua, nhất là trước mặt tên nam nhân này.

Diệp Vũ thấy cá đã mắc câu, không ngừng cố gắng “trừng ta làm gì?có bản lĩnh ngươi hãy tra tấn ta lại đi, hai ta cùng học tập, ta cũng không so đo chuyện ngươi học trước…” nói tới đây hắn còn cố ý nhấn mạnh “đêm qua là ngươi cầu ta…” Mấy từ cuối đã bị Mặc Nhiễm dùng miệng chặn lại, nàng tuyệt đối không để cho hắn ăn gắt gao như vậy. Giống như hắn nói, về phương diện này, hắn cùng nàng học, không có lý nào nàng lại thất bại, lần này phải làm cho hắn cầu xin tha thứ với nàng… Một khắc sau…

Diệp Vũ thanh âm thô ráp nói “mở chân ra” “Hừ, sẽ không!” “Tốt lắm…” Diệp Vũ cúi đầu cười, đưa tay vào giữa hai chân nàng, mặc nàng giãy dụa mà đi vào…”

“Ngươi tên hỗn đản này!” Mặc Nhiễm thống khổ rên rỉ một tiếng, mạnh mẽ đẩy hắn ra, dũng mãnh phi thường ngồi lên người Diệp Vũ, chậm rãi di động, mới bắt đầu còn thấy thắt lưng đau nhức nhưng rất nhanh đã bị khoái cảm trong cơ thể thay thế.. Lại qua một khắc… Diệp Vũ cắn răng hỏi “có thể nhanh hơn một chút không?”

Trả lời hắn chỉ có tiếng cái giường kêu kẽo kẹt, Mặc Nhiễm thở hổn hển nhìn hắn, trong mắt toàn là đắc ý, thấp giọng nói “cầu ta đi” “Tốt lắm…” Diệp Vũ híp mắt, bỗng nhiên chống hai tay ngồi dậy, sau đó một tay đỡ lấy Mặc Nhiễm, đảo ngược tư thế. Mặc Nhiễm bất thình lình bị hắn đè lên người, hai chân liền kẹp chắt thắt lưng hắn, Diệp Vũ hét lên một tiếng “đừng co thắt nhanh như vậy”

Mặc Nhiễm thở phì phì trừng hắn, Diệp Vũ lại ác ý đứng lên đi vài bước, thân thể Mặc Nhiễm lúc này trở nên chơi vơi, chỗ duy nhất gắng sức là nơi hai người dính sát nhau, nhịn không được hừ nhẹ “rất, rât sâu…” Diệp Vũ rất hài lòng với biểu tình của nàng, cứ vậy mà ôm nàng đi vòng, tư thế như vậy là Mặc Nhiễm thấy không ain toàn. Hắn đi một bước, nàng lại rên lên một tiếng, hơn nữa tra tấn thật sâu làm nàng co rút chặt chẽ hơn, làm Diệp Vũ rất nhanh không chịu nổi, vội đi đến bên giường, ấn nàng nằm xuống rồi nhanh chóng luật động. Mặc Nhiễm cắn răng không cầu xin nhưng cũng không thể cản được tiếng rên rỉ vang lên…

Khi Mặc Nhiễm tỉnh lại, trời đã tạnh mưa, sắc trời cũng sáng hơn, quần áo của nàng đã được hong khôn, chung quang tràn ngập mùi thịt nướng. Diệp Vũ nghe thấy động tĩnh, quay đầu nhìn nàng cười nói “vừa đúng lúc, thịt cũng sắp chín rồi” Bụng của Mặc Nhiễm cũng rất phối hợp mà vang lên, bĩu môi, chuẩn bị đứng dậy, động tác này làm cho nàng thở dốc, cảm giác như thắt lưng, xuông sống không còn là của mình.

Diệp Vũ vội vàng chạy tới, ân cần hỏi “rất đau sao?” nói xong đặt tay lên lưng nàng, nhẹ nhàng mát xa. Mặc Nhiễm cảnh giác nhìn hắn, Diệp Vũ buồn cười nói “ngươi nhìn ta làm gì? Yên tâm, trước khi thân thể ngươi tốt lại, ta sẽ không động tới ngươi” Thấy Mặc Nhiễm vẫn còn lo lắng, Diệp Vũ cầm lấy quần áo của nàng nịnh nọt “ta giúp ngươi mặc quần áo?”

Mặc Nhiễm lúc này thắt lưng rất đau, khó chịu vô cùng, hơn nữa nàng cũng không có nhiều tâm tính tiểu nữ nhi, nghĩ dù sao xem cũng đã xem hết, sờ cũng đã sờ qua nên cũng không phản đối, để Diệp Vũ giúp nàng mặc quần áo. Mặc Nhiễm đúng là bị Diệp Vũ ôm xuống núi, khi về tới trại thì đã chiều ngày hôm sau, vì trên núi có nhiều chỗ nghỉ ngơi nên mọi người trong trại không lo lắng lắm, ngoại trừ Tống Tông Minh nhưng khi hắn thấy hai người thì mặt lại đen như đít nồi rồi xoay người bỏ đi. Mặc Nhiễm thấy khó hiểu còn Diệp Vũ lại mỉm cười, trong lòng ầm thầm tự đắc. Thu xếp cho Mặc Nhiễm nghỉ ngơi xong liền đi tìm Hoắc Thanh Nhân, hai người ở trong thư phòng của Hoắc Thanh Nhân mãi tới trưa mới ra, khi đi ra còn thấy Diệp Vũ cười ngây ngô.

.