Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 56

Chương 56: Đường về loạn đấu

Hôm sau là ngày thư viện khai giảng, Mặc Nhiễm cuối cùng cũng đạt được xếp hạng thứ hai mươi lăm, do đó được vào tinh anh ban. Chuyện này đối với thư viên là kỳ tích, ai nấy đều nghĩ nếu không nhờ khúc Phượng hoàng lai nghi thì nàng đã bị đuổi học từ lâu. Trong tinh anh ban, Mặc Nhiễm chỉ biết có Vân Nghiễn, Mạc Tử Hiên và Dương Khâm Thư, nói ra cũng thật lạ, những người nàng quen biết trong thư viện đều tập trung cùng một chỗ. Bọn họ vừa đến thì đã có đại án cần tham dự, đó chính là vụ quan lương. Quan lương Huy Châu bị cướp liên tục ba năm rồi, sắp tới lại là ngày triều đình phát quan lương năm nay, cả Tri châu phủ đều rất khẩn trương mà tinh anh ban vừa mới bắt đầu tiếp xúc việc phá án, cần có người dẫn dắt, mà người này không ai khác lại chính là Diệp Vũ, tân mộ phủ của Tri châu phủ.

Tuy bọn họ có được tham gia vụ án nhưng chẳng ai trông cậy bọn họ sẽ làm được gì, với những người khác thì đi theo chẳng qua là để hỗ trợ thôi nhưng với Mặc Nhiễm thì chuyện này liên quan tới an nguy của Đầu Đà sơn trại vì Diệp Vũ đã từng nói những kẻ giả mạo người sơn trại có liên quan tới vụ quan lương. Tuy nhiên sau khi Diệp Vũ trở thành mộ phủ thì rất ít khi có mặt ở thư viện, Mặc Nhiễm cũng khôi phục thành tiểu thư chất phác ít nói, ngại tiếp xúc với mọi người, hoàn toàn không khác gì trước kia. Có lẽ chỉ có mình Mặc Nhiễm cho rằng không có gì khác trước kia, nhưng từ sau khúc Phượng hoàng lai nghi rồi nàng trở thành đệ tử của Diệp Vũ, sau đó còn vào được tinh anh ban thì mọi người không thể không nhìn nàng bằng cặp mắt khác xưa, còn cố tình tiếp xúc để tạo quan hề thế nhưng Mặc Nhiễm luôn là bộ dáng không yên lòng, tuy không bày ra mặt lạnh nhưng cũng không nhiệt tình, do vậy quan hệ với mọi người cũng không có tiến triển gì, không lâu sau mọi người cũng không để ý tới nữa.

Đương nhiên vẫn có những người khác để ý, Vân Nghiễn chính là một trong số đó. Dù sao hắn cũng xem như đã từng chung hoạn nạn với Mặc Nhiễm, hơn nữa dù hắn chỉ là bình dân thì nàng cũng không có bài xích hắn mà quan hệ còn gần gũi hơn. Một người nữa là Mạc Tử Hiên, hắn vốn là người khó hiểu,nhưng thật ra với người lớn lên trong sơ trại như Mặc Nhiễm thì lại dễ dàng nhật thấy, hơn nữa trải qua chuyện ở lôi đài thuật số, ấn tượng của nàng đối với hắn cũng không tệ. Người duy nhất làm người ta khó hiểu là Dương Khâm Thư, ngữ khí nói chuyện thân thiết như tỷ muội của nàng làm Mặc Nhiễm rất không thoải mái, hình như trước kia hai người cũng ít tiếp xúc với nhau nha. Tiếng chuông tan học vừa vang lên, Mặc Nhiễm ngay cả tẩm xá cũng không về mà tính đi tới Bích phủ nhưng… Cúi đầu nhìn cánh tay bị kéo lại vô cùng thân thiết, trong đầu Mặc Nhiễm lại hiện lên câu: trời không chiều lòng người.

“Mặc Nhiễm, ngươi về nhà hay vào thành?’ Dương Khâm Thư cười tủm tỉm hỏi, còn nghiêng đầu nghi hoặc “vẫn chưa biết nhà ngươi ở đâu đó, chắc cũng ở trong thành phải không?” Vốn định trả lời qua loa nhưng nghe vậy Mặc Nhiễm không khỏi cả kinh, cẩn thận trả lời “Ta về Bích phủ”

“Ha ha, ngươi như vậy, cảm giác như không phải là đệ tử của Diệp tiên sinh mà có chút giống thê tử của hắn nha” Mặc Nhiễm nghĩ đến chuyện lúc trước, hai má đỏ bừng, hai mắt mơ hồ, lắp bắp nói “Dương, Dương tiểu thư nói đùa” Dương Khâm Thư nhìn biểu tình của nàng, đáy mắt hiện lên một tia sắc lạnh

“Cũng cùng đường, chúng ta cùng đi thôi” không đợi Mặc Nhiễm cự tuyệt, Dương Khâm Thư đã đi ra ngoài “ngươi ra cửa chờ một lát, ta thu thập một chút rồi ra ngay” Dương Khâm Thư đi nửa canh giờ còn chưa thấy trở lại, Mặc Nhiễm nôn nóng vô cùng, vài lần hỏi thăm hạ nhân của Hầu phủ đều nghe trả lời: tiểu thư sẽ ran gay, chưa nói lời tạm biệt, bỏ đi cũng kỳ. Khó khăn lắm mới chờ được Dương Khâm Thư đi ra, Mặc Nhiễm cố kiềm chế tâm trạng, theo nàng lên xe ngựa. “Thật xấu hổ, đã để ngươi đợi lâu” ngữ khí của Dương Khâm Thư mang theo ý xin lỗi, Mặc Nhiễm cũng không thể nói gì, chỉ lắc đầu đáp “không có gì” sau đó quay đầu nhìn ngoài cửa sổ.

Dương Khâm Thư thấy nàng có vẻ không vui liền vén màn nói với xa phu “đã trì hoãn khá nhiều thời gian rồi, nên đi nhanh một chút đi” Gã sai vặt đáo “tiểu thư, nếu người muốn đi nhanh thì tiểu nhân biết có một đường tắt, tuy nhiên hơi khó đi một chút, còn rung xóc nữa, người xem…” Dương Khâm Thư suy nghĩ một chút rồi nói “đi đường đo đi”

Mặc Nhiễm thấy vậy liền nói “không sao, cứ đi theo đường cũ đi” “Ha ha, thể nghiệm một chút cảm giác mới lại cũng tốt ah” Dương Khâm Thư cời dịu dàng, Mặc Nhiễm không nói thêm nữa, dù sao nàng cũng không sợ. Đường tắt quả nhiên khó đi, xóc nảy vô cùng. Dương Khâm Thư đúng là muốn trải nghiệm cảm giác mới, nghiêng ngả qua lại đùa giỡn vui vẻ. Đi được khoảng hai khắc, xe ngựa bỗng nhiên dừng lại, Dương Khâm Thư nghi hoặc vé màn xe hỏi “sao vậy?”

“Tiểu thư, phía trước…” Gã sai vặt không đợi Dương Khâm Thư phân phó liền vội hô lên, “Quay đầu ngựa lại, đi đường cũ!” Mặc Nhiễm nghe được phía trước có tiếng đánh nhau, cũng không muốn gặp phiền toái liền lôi kéo Dương Khâm Thư vào trong, lại nghe nàng ta nói “hình như người bị đánh là Vân Nghiễn” “Chờ một chút!” Mặc Nhiễm vội vàng ngăn cản xa phu, vén màn xe nhìn qua, thấy đúng là Vân Nghiễn đang té ngã trên đất, mặt mày bầm tím.

Đám người đang đánh nhau cũng nhận ra bọn họ liền hô “khuyên các ngươi đừng xen vào việc của người khác, chúng ta cũng không muốn làm các ngươi khó xử” Mặc Nhiễm nhíu mày, nhảy xuống xe nói với xa phu “đưa tiểu thư nhà ngươi về trước đi” “Mặc Nhiễm.” Dương Khâm Thư lo lắng mở miệng, dường như cũng muốn ở lại

“Ngươi đi trước đi, ta sẽ có cách thoát thân” Mặc Nhiễm nói xong hung hăng vỗ lên mông ngựa một cái, con ngựa hí vang rồi lập tức phóng nhanh, tiếng kêu sợ hãi của Dương Khâm Thư cùng tiếng vó ngựa, tiếng bánh xe mỗi lúc một xa. Thấy Dương Khâm Thư đã đi xa, Mặc Nhiễm mới chậm rãi đi tới chỗ Vân Nghiên. Vân Nghiễn thở hổn hển, quỳ rạp trên đất, thấy Mặc Nhiễm liền nói “không cần lo cho ta, ngươi đi mau” Đám người kia thấy Mặc Nhiễm thì cười lớn, có người nói “tiểu thư, chẳng lẽ ngươi muốn là mỹ nhân cứu anh hùng?”

Cả đám cùng cười ầm lên, Mặc Nhiễm không để ý tới bọn họ, chỉ chậm rãi đi tới bên Vân Nghiễn. Đám người kia thấy nàng không để ý thì thẹn quá thành giận, tên cầm đầu tiến lên muốn nắm cổ tay nàng, Mặc Nhiễm đã sớm có chuẩn bị liền nghiêng người tránh khỏi đối phương, người nọ sửng sốt, không biết nữ tử trước mắt thâm tàng bất lộ hay là may mắn nhưng sự tình trọng đại, hắn không dám sơ suất, lập tức dùng toàn lực đối phó. Mặc Nhiễm biết không thể kéo dài, lưu loát tránh né đối phương rồi cúi người ôm lấy Vân Nghiễn, vận mười thành công lực mà chạy như điên. Đám người phía sau vội vàng đuổi theo nhưng bọn họ chỉ là đám lưu manh ô hợp, gặp người có võ công chân chính liền không chịu nổi một đòn, cho nên Mặc Nhiễm chạy thoát. Không còn nghe tiếng đuổi theo, Mặc Nhiễm rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, đặt Vân Nghiễn xuống rồi thở dốc không ngừng. Dù nàng võ công khá nhưng ôm một nam nhân chạy xa như vậy cũng phải mệt, cũng may đám người kia chỉ khoa tay múa chân mà thôi, nếu đuổi thêm vài bước thì không chừng nàng đã bị bắt.

“Ngươi…” Vân Nghiễn mặt sung như bánh bao, nói chuyện cũng bị ảnh hưởng nhưng vẫn thể hiện sự kinh ngạc của hắn “Ngươi rốt cuộc là loại người nào?” Mặc Nhiễm nghỉ ngơi một hồi liền đứng lên nâng Vân Nghiễn dậy, đem hai tay hắn khoác lên vai nàng rồi chậm rãi đi về phía trước “chuyện này hi vọng ngươi giữ bí mật cho ta, mà ngươi đã xảy ra chuyện gì, sao những người đó muốn đánh ngươi?”

Vân Nghiễn bỗng nhiên cười nói, “Chúng ta trao đổi bí mật được không? Ngươi nói cho ta biết thân thế của ngươi, ta nói cho ngươi biết đã xảy ra chuyện gì” “Lúc nào rồi mà còn có tâm tình nói giỡn” Mặc Nhiễm tức giận nói “không muốn nói thì thôi, coi như hôm nay ngươi vận khí tốt, nếu không gặp được ta thì mạng của ngươi không xong rồi” Vân Nghiễn không ngờ Mặc Nhiễm không tò mò chuyện của hắn, chỉ cười khổ “nếu ta mất mạng, ngươi sẽ nhớ ta sao?” nói xong nghiêng đầu nhìn Mặc Nhiễm, chờ mong đáp án của nàng.

Mặc Nhiễm nhíu mày, bỗng nhiên ôm Vân Nghiễn ngồi xuống, cách đó không xa vang lên tiếng bước chân, giống như đang tìm bọn họ, Vân Nghiễn cười khổ “đến thật nhanh” “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Mặc Nhiễm nhỏ giọng hỏi, ngữ khí có chút không kiên nhẫn “ngươi không nói, ta làm sao biết nên giúp ngươi thế nào?” Vân Nghiễn tự giễu cười cười, “chỉ là thiếu bạc thôi, lần trước ngươi cũng đã thấy rồi”

Mặc Nhiễm nghĩ chuyện nhà Vân Nghiễn lần đó thì thở dài không lên tiếng. Tiếng bước chân ngày càng gần, Mặc Nhiễm không có cách nào, chỉ nhẹ chân dìu Vân Nghiễn chạy trốn, nào ngờ động tới vết thương của hắn, Vân Nghiễn than nhẹ một tiếng, thanh âm dù không lớn cũng đủ để bị phát hiện. “Ai!” Lập tức có người chạy về hướng bọn họ, Mặc Nhiễm bất chấp, vội vàng cõng Vân Nghiễn chạy về phía trước, đám người kia vội vã đuổi theo. Mặc Nhiễm biết chạy không thoát liền để Vân Nghiễn dựa vào một gốc cây, còn mình thì đối phó với đám người kia. Đám người này hiển nhiên hơn hẳn đám người lúc trước, Mặc Nhiễm phải cố hết sức lại phải che chở cho Vân Nghiễn nên rất nhanh đã rơi vào thế hạ phong, trên người cũng có thêm mấy vết thương. Vân Nghiễn lo lắng la lên “đừng làm nàng bị thương”

Mặc Nhiễm cảm thấy hắn thật ngây thơ, còn nói mấy lời như vậy với đám người kia. Lại có người đánh tới, Mặc Nhiễm không có thời gian suy nghĩ mà dốc toàn lực ứng chiến nhưng hai đấm khó địch lại bốn tay, huống chi còn phải che chở cho Vân Nghiễn, mắt thấy một thanh kiếm đâm tới cũng đành trơ mắt nhìn, bỗng nghe “đinh” một tiếng, ngay sau đó là một thân ảnh to lớn che chắn trước nàng, thanh âm như chuông vỡ “thật to gan, Bá Nhi nhà ta mà cũng dám khi dễ”.