Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 57

Chương 57: Khổ nhục kế

“Nhị cha!” Mặc Nhiễm kinh hỉ kêu lên, “sao người lại ở đây?” “Vừa mới đi uống rượu về” Tống Tử Long nhìn thoáng qua Vân Nghiễn, khinh bỉ nói “trăm không một dùng chính là thư sinh, không lo được cho bản thân còn liên lụy tới người khác” Mặc Nhiễm có chút dở khóc dở cười, trăm không một dùng là thư sinh có lẽ là câu nói văn hoa nhất mà Nhị cha nàng hay nói, vì cảm thấy câu này rất hay để đối phó với Tam cha của nàng.

Tống Tử Long mang theo bảy, tám huynh đệ trong trại, đối phương có tới mười mấy người lại không địch lại. Mặc Nhiễm nâng Vân Nghiễn đang khiếp sợ dậy “ta là đại tiểu thư của Đầu Đà sơn trại” Đoán rằng Vân Nghiễn sau khi biết được sẽ có phản ứng, thế nhưng hắn chỉ lẳng lặng nhìn nàng, sau đó có tiếng pháo chói tai vang lên, một viên đạn màu đỏ được phóng lên không trung “Bà mẹ nói, còn kêu viện bịnh” Tống Tử Long biế không thể đánh lâu liền nói với Mặc Nhiễm “Bá Nhi, mau chạy trước đi, chúng ta lập tức rút lui”

Mặc Nhiễm vừa mới xoay người, thấy một huynh đệ trong trại bị thương, máu đó chảy ròng ròng, trong đầu nàng như có gì đó nổ tung, những hình ảnh mơ hồ cũng dần rõ ràng hơn. “Còn không mau đi!” Tống Tử Long thở hổn hển, đám người kia liều chết cũng muốn chờ viện binh tới, đánh kiểu liều mạng này làm bọn họ có chút không khống chế được. Ngân quang lóe lên, kiếm khí sắc bén phóng tới, Mặc Nhiễm biết là nên tránh ra nhưng không biết vì sao lại không thể động đậy, sắc đỏ loang loáng trên đất làm cho nàng thấy sợ hãi lại thấy đau thương.

Một huynh đệ gần nhất thấy nàng không ổn, vội tiến tới “tiểu thư, cẩn thận” “Bá Nhi!” “Tiểu thư!”

Khuôn mặt kinh hoảng phóng to trước mắt nàng, ánh mắt trợn tròn đầy sợ hãi, Mặc Nhiễm cảm giác hay tay dính ngấy ấm áp, cúi đầu thấy huynh đệ của mình máu nhuộn đỏ cả người, khuôn mặt vặn vẹo, cảnh tượng như tu la địa ngục lại hiện lên trong đầu nàng, cảm giác ngực như có gì đó nổ tung, làm cho trước mắt nàng biến thành một màu đen. Tống Tử Long nghe Mặc Nhiễm kêu thảm thiết liền chạy tới, đã thấy nàng té bất tỉnh nhân sự trên mặt đất, bất chấp tất cả liền phất tay ra hiệu với thủ hạ “đi” Máu đỏ nhuộm thắm cả triền núi, những khuôn mặt dữ tợn, bên chân như có gì đó vướng víu, Mặc Nhiễm cúi đầu, thấy đó là đầu một nam nhân đang mở to mắt nhìn nàng, ánh mắt tràn ngập bi thương vô tận…

Mặc Nhiễm mạnh mẽ mở to mắt, cả người run rẩy, nhớ rất rõ giấc mộng vừa rồi Cha… Mặc Nhiễm muốn gọi thành tiếng nhưng yết hầu như bị cái gì đó chặn lại, không thể phát ra thanh âm, nhìn đồng ruộng xanh tươi, nàng cảm thấy may mắn vì nàng đang ở trong trại. Lúc này nàng không biết nên đối mặt với quan phủ, đối mặt với Diệp Vũ là mộ phủ như thế nào…

Cửa bị đẩy ra, Diệp Vũ bưng chén thuốc tiến vào, thấy nàng tỉnh lại thì thở ra nhẹ nhõm ‘ngươi rốt cuộc đã tỉnh, ngủ gần ba ngày rồi” Mặc Nhiễm đờ đẫn nhìn hắn, muốn hỏi hắn vì sao ở trong này, nhưng vẫn không thể phát ra tiếng “Không thoải mái sao?” Vân Nghiễn thấy vậy thì lo lắng, ngồi xuống bên giường, nâng nàng dậy “dù thế nào cũng uống thuốc trước rồi tính sau”

Mặc Nhiễm cảm thấy như vậy không thoải mái, nhưng cả người không có chút khí lực, lại không thể nói ra tiếng, đành để hắn tùy ý đút thuốc cho nàng. Ngoài cửa có chút ồn ào, Mặc Nhiễm nhíu mày nhìn Vân Nghiễn, Vân Nghiễn muốn nói lại thôi, hồi lâu mới thở dài một tiếng “dù có nghe ta nói gì, ngươi cũng phải bình tĩnh, phải tin tưởng Tam đương gia nhất định sẽ có cách, biết không?” Mặc Nhiễm từ chối cho ý kiến, bình tĩnh nhìn hắn.

“Diệp Vũ mang binh đến tấn công Đầu Đà sơn trại .” Vân Nghiễn cẩn thận quan sát biểu tình của nàng, phát hiện mắt nàng chỉ là một mảnh mờ mịt. “Nghe nói Đầu Đà sơn trại liên tục mấy năm nay đều cướp quan ngân, năm nay quan ngân được phát xuống sớm hơn để tránh tai kiếp, mà Diệp Vũ cũng mang binh đánh lên đây” Vân Nghiễn thấy biểu tình của Mặc Nhiễm càng dại ra, không khỏi tức giận “ngươi căn bản là bị hắn lợi dùng, hắn từ đầu đến cuối không phải là Diệp Vũ mà là Duẫn Định Vũ, con trai thứ hai của Khiếu vương gia, là Vũ thế tử. Hắn là người của hoàng gia” Mờ mịt trong mắt Mặc Nhiễm như vỡ tung, miệng mở ra rồi đóng lại, tuy không có thanh âm nhưng cũng nhìn ra được là nàng muốn hỏi “ngươi nói cái gì”

“Người của hoàng gia đều là giả dối, hắn lợi dụng ngươi để điều tra Đầu Đà sơn trại” Duẫn Định Vũ? Duẫn Định Vũ? Mặc Nhiễm trong lòng nhớ kỹ tên này, cảm thấy thật sự xa lạ, Diệp Vũ là hắn? Hắn là lợi dụng nàng? Không thể nào. Nàng không tin. Không biết khí lực từ đâu mà có, Mặc Nhiễm giống như nổi điên, nhảy dựng lên rồi chạy như bay ra ngoài, Vân Nghiễn gọi với theo.

Ra khỏi phòng cũng không nhìn thấy mọi người trong trại, ánh mặt trời chói chang nhưng Mặc Nhiễm lại cảm thấy lạnh, nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía cửa trại, xa xa nhìn thấy hai đội nhân mã, đập vào mắt là hình ảnh của người nọ, vẫn một thân áo trắng, tư thế ngồi trên ngựa oai hùng hiên ngang, khuôn mặt tinh tế như điêu khắc, trên đời này không có người thứ hai “Nhiễm nhi?” “Bá Nhi!”

“Tiểu thư…” Nhiều người cùng lên tiếng nhưng Mặc Nhiễm lại cảm thấy thế giới im lặng đến đáng sợ, nàng ôm ngực, vọt tới trước ngựa, dùng sức há miệng nhưng vẫn không thể phát ra tiếng nào liền hung hăng cào vào yết hầu của mình “Nhiễm nhi!” Hoắc Thanh Nhân lo lắng chạy tới.

“Bá Nhi!” Tống Tử Long nhanh tay chết trụ tay nàng, không để cho nàng tự làm hại mình. Diệp Vũ cũng đã phi thân tiến tới bên nàng, mày nhíu chặt, trong mắt là lo lắng nồng đậm “Mặc Nhiễm?” “Vũ thế tử! chuyện cho tới nước này, ngươi cần gì phải tiếp tục lừa gạt Mặc Nhiễm” thanh âm Vân Nghiễn từ sau truyền tới, ngữ khí phẫn nộ

“Ngươi lợi dụng nàng tiếp cận sơn trại, không vì hôm nay sao? Người hoàng gia quả nhiên luôn bạc tình làm cho người ta thống hận” “Vũ thế tử! ?” Mọi người kinh ngạc,hai mắt Tống Tử Long mở to hết cỡ, lửa giận trong đó nhưng muốn thiêu đốt hết tất cả. Diệp Vũ làm như không thấy gì, chỉ nhìn Vân Nghiễn, tựa tiếu phi tiếu nói “ngươi nói ta lợi dụng Mặc Nhiễm để tiếp cận sơn trại, giờ lại để nàng đến ngăn cản ta, thử hỏi nếu ta bạc tình thì nàng có thể ngăn cản được ta sao? Ngươi không biết những lời của mình mâu thuẫn lắm sao?”

Vân Nghiễn cả kinh, không dám nhìn thẳng vào mắt Diệp Vũ, ánh mắt đó giống như nhìn thấu tất cả, làm cho hắn không che giấu được. Diệp Vũ không phủ nhận hắn là người hoàng gia, hắn là Vũ thế tử…Mặc Nhiễm nhìn hắn, cảm giác như là một giấc mộng lại giống như là thật. Ngực lại phát đau, Mặc Nhiễm sắc mặt trắng bệch nhìn Diệp Vũ, cổ họng cảm giác ngai ngái, sau đó thì phun ra một búng máu.

“Mặc Nhiễm!” cũng không biết Diệp Vũ đã ra tay thế nào mà đoạt được nàng từ trong lòng Tống Tử Long, Tống Tử Long tức giận ra tay tấn công đã bị hắn ngăn lại “Nhị cha, thân thể Diệp Vũ quan trọng hơn, ngươi đừng náo loạn” dứt lời nói với đám quan sai phía sau “xuống núi hết đi, không cần theo ta” Ai nháo ở đây ? còn nữa, ai là nhị cha ngươi ? Tống Tử Long trán nổi gân xanh còn đám quan sai thì đưa mắt nhìn nhau, Diệp tiên sinh, không, là Vũ thế tử lại gọi người nọ là nhị cha? Đây là thực hay giả? « Tam cha, làm phiền ngài » Diệp Vũ nói với Hoắc Thanh Nhân, mọi người lại càng không hiểu ra làm sao, xưa giờ toàn là quan binh bắt sơn tặc nào có chuyện quan binh xin xỏ tặc phỉ chứ.

“Lục Vu…” Diệp Vũ còn chưa dứt lời đã cảm thấy ngực đau xót, cúi đầu liền thấy một thanh chủy thủ đang cắm vào ngực mình, máu nhuộm đỏ bạch y, mà bàn tay đang nắm chủy thủ còn đang run run, trong mắt Mặc Nhiễm tràn đầu ngoan tuyệt, bi thương… “Thiếu gia!” Lục Vu khẩn trương tiến lên, lại bị Diệp Vũ ngăn cản “giám sát chặt chẽ Vân Nghiễn, làm theo kế hoạch, tối nay ta sẽ quay lại” Dứt lời, nhún mũi chân, ôm Mặc Nhiễm bay đi.

Nhìn vết máu ngày càng lan rộng trước ngực Diệp Vũ, Mặc Nhiễm rốt cuộc cũng khàn giọng lên tiếng “dừng lại, dừng lại” Diệp Vũ ôm nàng đáp xuống đất, chân mềm nhũn, quỳ gối, sắc mặt tái nhợt. Mặc Nhiễm chưa từng thấy hắn bộ dáng suy yếu như vậy, kinh hoàng nói “ngươi không muốn sống nữa sao?” Diệp Vũ buông nàng, lập tức tựa lòng nàng nói “nếu mạng của ta có thể giúp ngươi giải hận thì ta không cần”

“Ngươi điên rồi!” Mặc Nhiễm đưa tay điểm huyệt đạo cầm máu, hắn vô lại như thế, nàng có hận cũng không hận được. « Ta không phải điên mà là thua » Diệp Vũ cười suy yếu « Mặc Nhiễm, ta nói rồi, ta thua, đem tâm giao cho ngươi, tất cả đều nghe theo ngươi » Mặc Nhiễm cúi đầu, nhìn hình ảnh mình trong mắt hắn, bỗng nhiên khóc lớn “cha ta đã chết, chết trong tay triều đình, chết dưới kiếm của Tam cha…Tam cha không phải là người xấu nhưng hắn là kẻ thù giết cha. Ta hận quan phủ, ta hận triều đình, sao ngươi lại là người của hoàng gia”

Diệp Vũ đứng dậy, ôm nàng vào lòng, vỗ về lưng nàng, để mặc nàng khóc lóc, nói năng lộn xộn, chỉ yên lặng lắng nghe. Cho đến khi sắc trời tối dần, Mặc Nhiễm rốt cuộc cũng khóc đến mệt, thanh âm nhỏ dần, lúc này Diệp Vũ mới lên tiếng “ta biết trong lòng ngươi hiểu được, cha ngươi có thể có lý do nhưng hắn đã chọn con đường này thì cũng đã biết trước kết quả…chờ khi ngươi tỉnh táo lại, ta sẽ lại đến tìm ngươi…Nếu ngươi cảm thấy khó chịu thì Tam cha ngươi, không là thân thúc thúc của ngươi, hắn còn khó chịu hơn nhiều” Mặc Nhiễm mở to hai mắt nhìn hắn, “Thân thúc thúc?” Tuy rằng nàng vẫn xem Hoắc Thanh Nhân và Tống Tử Long là thân nhân là vì bọn họ là huynh đệ kết bái của cha mình, sao có thể là thân thúc thúc. Diệp Vũ cúi đầu hôn lên mắt nàng, ôn nhu nói « ngươi đi hỏi Tam cha ngươi đi, hắn sẽ nói hết cho ngươi nghe, về chuyện hôm nay, ngươi quả thật bị lợi dụng, có điều người lợi dụng không phải là ta. Ta thực muốn mang ngươi trở lại Bích phủ nhưng lại không thể, đành ủy khuất ngươi ở trong ngục vài ngày, cũng để ngươi bình tĩnh suy nghĩ”

Mặc Nhiễm vỗ về vết thương nơi ngực hắn, khóc thút thít “ngươi không sợ ta nghỉ quẩn mà giết ngươi sao” “Ngươi sẽ không.” Diệp Vũ hôn môi nàng, đưa tay sửa lại mái tóc tán loạn cho nàng, ôn nhu nói “với trí tuệ của ngươi, sẽ hiểu được mọi việc, có điều…” Diệp dừng một lát, nhìn Mặc Nhiễm trong mắt tràn đầy đau thương “người chết không thể sống lại, cha ngươi lựa chọn như vậy cũng là vì ngươi, ngươi trăm ngàn lần đừng cô phụ kỳ vọng của hắn” Mặc Nhiễm nhìn hắn, nước mắt lại rơi.

.