Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 58

Chương 58: Tiết lộ manh mối

Thẩm Nhân Xương nhìn đám người bị áp tải đến thì sắc mặt đại biến, vội vàng muốn ra ngoài đã bị thị vệ ngăn lại « Thẩm đại nhân xin dừng bước, Thế tử nói tất cả chờ hắn về rồi tính sau » “Các ngươi thật to gan!khi nào đến lượt các ngươi khoa chân múa tay với bản quan. Thế tử ? Thế tử nào ? » Thẩm Nhân Xương rống lên. Một thị vệ sắc mặt không chút thay đổi nói « Thẩm đại nhân không cần giả ngu, ngoan ngoãn đợi Thế tử về thì hơn »

Thẩm Nhân Xương ánh mắt hắn, trong lòng chợt thấy lạnh. Nửa canh giờ sau có người tiến đến báo “người của Đầu Đà sơn trại đã cướp quan ngân” Nhìn người kia bị dẫn đi, Thẩm Nhân Xương ngã ngồi trên ghế, sắc mặt tím tai mà Vân Nghiễn thì trong mắt tràn ngập kinh hoàng.

Một lúc lâu sau, Thanh Cánh hầu bước vào phủ nha, cảm thấy không khí có điểm không thích hợp, đối với vẻ mặt nản lòng Thẩm Nhân Xương nói, “Nghe nói quan ngân lại bị Đầu Đà sơn trại cướp? Có việc này không?” “Hầu gia là nghe tin từ đâu?” thanh âm nhã nhặn từ sau truyền tới, Diệp Vũ một thân y bào huyền sắc tiến vào, sắc mặt tái nhợt « quan ngân bị cướp ? » lời này là hỏi Thẩm Nhân Xương. Thẩm Nhân Xương nhìn hắn rồi lại nhìn Thanh Y hầu, há miệng thở dốc, không nói nên lời

Lập tức có người đưa người mới báo tin vừa rồi vào, Diệp Vũ nhìn người nọ, ánh mắt cong lên “sao lại thế này?” Người nọ cũng cảm nhận được không khí không giống như bình thường, nhìn Thẩm Nhân Xương rồi lại nhìn Diệp Vũ, cẩn thận lên tiếng “quan ngân là bị người Đầu Đà sơn trại cướp đi, bọn họ hiểu rõ kế hoạch của chúng ta như lòng bàn tay, thậm chí còn biết quan ngân sẽ được phát trước thời hạn, tiểu nhân hoài nghi là có nội ứng » “Nội ứng?” Diệp Vũ giống như nghe được gì đó rất buồng cười “Thư Mặc Nhiễm sao?”

Dương Văn Nghiễm cả kinh, nhìn Diệp Vũ, dù Thẩm Nhân Xương đoán được hắn đã biết tất cả cũng nhịn không được mà sợ hãi. Người này rốt cuộc có bao nhiêu đáng sợ. Diệp Vũ cười nói “Thẩm đại nhân, Hầu gia, khi quan ngân bị cướp, người của Đầu Đà sơn trại đều bị ta nhốt trong lao, hiển nhiên việc này không phải do bọn họ gây nên, chuyện Thư Mặc Nhiễm là nội ứng, các ngươi cũng không cần nghĩ tới” “Vì sao ngươi không làm theo kế hoạch” ngữ khí của Thẩm Nhân Xương không giấu được sự tức giận, chẳng lẽ hôm nay hắn thật sự bại trong tay tên tiểu tử này sao?

“Ai nói không có theo kế hoạch làm việc?” Diệp Vũ nói, “các đại nhân chẳng phải đã phái binh hộ tống, chờ khi Đầu Đà sơn trại cướp bạc thì một lưới bắt hết bọn họ sao? Ta chẳng qua là muốn đảm bảo một chút nên trước tiên bắt hết bọn họ mà thôi” Thanh Y hầu lúc này mới có phản ứng, trong lòng cả kinh, nhíu mày nói “ngươi không sợ đả thảo kinh xà?” “Đả thảo kinh xà …” Diệp Vũ cười ý vị thâm trường, “rắn này đã tham tiền đến tận xương tủy, cho dù có động cỏ thì cũng không sợ chạy mất, đúng không? Lại chứng minh được Đầu Đà sơn trại vô tội”

nói vậy mà còn không hiểu thì Thanh Y hầu chính là kẻ ngốc. Người này cái gì cũng biết. Hắn cảm thấy hàn khí từ lòng bàn chân chạy dọc toàn thân, hắn vẫn nghĩ Diệp Vũ chỉ là một người trẻ tuổi lợi hại mà thôi, không ngờ hắn lại sâu không lường được, nắm giữ tất cả trong lòng bàn tay. “Dù thế nào, xử án phải có chứng cớ” cố đè nén cảm xúc trong lòng, Thanh Y hầu cười ôn hòa “nếu Đầu Đà sơn trại bị oan vậy việc tìm hung phạm phải phiền Diệp tiên sinh rồi” “Diệp mỗ nhất định sẽ không phụ sự nhờ vả của Hầu gia” Diệp Vũ mỉm cười nói “người đâu, mau giam Thẩm Nhân Xương cùng Dương Văn Nghiễm chờ xét xử”

Hai người cả kinh, không ngờ hắn ra tay nhanh chóng như vậy, ngay cả lá mặt lá trái cũng lười làm *************** Người của Đầu Đà sơn trại bị nhốt trong lao một đêm, hôm sau đã được thả ra, ngoại trừ Hoắc Thanh Nhân, Tống Tử Long và Mặc Nhiễm, những người còn lại đều thấy kỳ lạ. Tống Tử Long ôm Mặc Nhiễm hai mắt sung như hạch đào đi ra ngoài, tuy nàng vẫn chán ghét Hoắc Thanh Nhân nhưng không nói ra miệng.

Phố lớn ngõ nhỏ đều truyền tin Mộ phủ đại nhân bắt giam Tri phủ đại nhân cùng Thanh Y hầu, từ sáng sớm đã có rất nhiều người tụ tập trước cửa nha môn. Trải qua biến cố ngày hôm qua, cả tinh thần và thể xác của Mặc Nhiễm đều rất mệt mỏi nhưng nàng vẫn quyết định ở lại xem Diệp Vũ xử án, nói thật đối với vụ án này nàng vẫn có thấy mơ hồ lắm. Các đệ tử trong tinh anh ban của Cô Vân thư viện đều tề tựu đông đủ, Dương Khâm Thư thần sắc lo lắng đứng lẫn trong đám người, đưa mắt chung quanh như tìm ai đó, khi nhìn thấy Mặc Nhiễm thì vội vàng đi tới. Nhưng nàng còn chưa lên tiếng đã nghe có người hô lên “Vũ thế tử tới”

Không khí liền an tĩnh lại, nhuyễn kiệu dừng lại trước cửa phủ nha, gã sai vặt khom người vén rèm, một thân ảnh xuất hiện như ánh mặt trời ấm áp, đầu đội ngọc quan, thân mặc quan phục, vẻ mặt đạm mạc thường ngày lại tràn ngập uy nghi, chỉ thản nhiên đảo mắt một cái đã làm mọi người không dám nhìn thẳng. Giật mình ngây ngốc một hồi, có người bừng tỉnh vội vàng quỳ xuống, những người khác cũng quỳ theo, cùng hô ‘thảo dân tham kiến thế tử” Duẫn Định Vũ thản nhiên nói, “Đều đứng lên đi.”

Mặc Nhiễm ngơ ngác nhìn hắn từng bước một đi vào, cảm thấy hắn càng lúc càng rời xa mình, cũng cách xa thế giới của nàng, cùng nhau chung sống tới già dường như chỉ là một giấc mộng đẹp Khi cách nàng có hai bước, không biết bị ai đẩy mà nàng ngã nhào về phía trước, lúc này trong đầu nàng chỉ có ý niệm: ở trước mặt thế tử lại thất lễ như vậy, không biết sẽ bị trách phạt thế nào. Nào ngờ đón nàng là vòng ôm dày rộng, ấm áp mà nàng rất quen thuộc, tay cũng bị một bàn tay to cầm lấy, còn nhân cơ hội mà nhéo lòng bàn tay nàng một cái, khẽ nói bên tai nàng “thế nào? Vi phu tuấn tú lắm phải không?” sau đó mới nghiêm trang nói “cẩn thận một chút”

Ngươi là phu quân của ai? Mặc Nhiễm thừa dịp không ai chú ý mà liếc hắn một cái, nhìn thấy bộ dáng vô lại đáng đánh đòn cùa hắn thì cười rộ lên, sao vừa rồi nàng lại cảm thấy xa lạ chứ, rõ ràng hắn vẫn ở đây, tùy thời là có thể nhìn thấy. Rất không tình nguyện buông tay nàng ra, Diệp Vũ vẻ mặt nghiêm túc tiếp tục đi về phía trước, Mặc Nhiễm nhìn tay mình, nơi đó còn lưu lại cảm xúc cùng hơi ấm của hắn, lại nhìn theo bóng dáng của hắn, cảm thấy tưởng niệm vạn phần. Duẫn Định Vũ ngồi trước bàn xử án, gã sai vặt vẫn đi theo hắn liền hô to “mang Thẩm Nhân Xương, Dương Văn Nghiễn lên công đường”

Đám người đang im lặng vì sự xuất hiện của Vũ thế tử giờ lại huyên náo lên, không biết Tri châu đại nhân và Thanh Y hầu phạm tội gì mà bị nhốt vào đại lao. Thẩm Nhân Xương cùng Dương Văn Nghiễm bị giải lên, cũng không có chật vật lắm, thậm chí sắc mặt còn tốt hơn ngày hôm qua, giống như đã có cách đối phó. Diệp Vũ nhìn hai người quỳ bên dưới, chậm rãi nói « hai người các ngươi biết tội chưa ? »

Dương Văn Nghiễm ngẩng đầu, thành khẩn nhìn Diệp Vũ nói: “Thần không biết.” « Còn ngươi ? » Duẫn Định Vũ nhếch miệng hỏi Thẩm Nhân Xương Thẩm Nhân Xương cũng nghiêm nghị nhìn hắn đáp “hạ quan không biết”

« Ah » Duẫn Định Vũ cười cười, cũng không nói gì mà quay ra ngoài cửa gọi « mang Hà thị lên đây » Khi người nọ được dẫn vào, ai nấy đều nhưng hít phải khí lạnh. Người nọ toàn thân cao thấp bao trùm những vết sẹo dữ tợn, cả khuôn mặt cũng bị biến dạng, chỉ còn một con mắt đang nổ lực mở lớn, còng lưng khó nhọc lê từng bước một, nếu không có trang phục trên người, mọi người không thể nhận ra đó là một nữ nhân, nói chính xác hơn là không thể nhận ra đó là một con người. Nàng kia đến giữa công đường, quỳ lạy Duẫn Định Vũ « dân nữ Hà thị bái kiến Thế tử » thanh âm khàn khàn khó nghe. “Hà thị, sao lại là ngươi ? » Thẩm Nhân Xương nghi hoặc, thấy Dương Văn Nghiễm nhìn hắn thì giải thích « đây là vú em nhà ta, tinh thần có chút không bình thường, Hân Lam thấy nàng đáng thương liền an bài cho nàng quét dọn sân »

Dương Văn Nghiễn và Thẩm Nhân Xương nhìn nhau, không biết Duẫn Định Vũ muốn là gì, bộ dáng như không phải đề cập tới chuyện quan ngân, chẳng lẽ không giống như ngày hôm qua bọn họ nghĩ, thực ra hắn không có nằm giữ chứng cớ gì. Nghĩ vậy, hai người liếc nhìn nhau, dường như thấy được ý cười trong lòng đối phương. « Đối mặt với người bị các ngươi diệt cả nhà, hai vị đại nhân có vẻ nhàn nhã quá nhỉ ? » thanh âm Duẫn Định Vũ đột nhiên vang lên, hai người sửng sốt, khó hiểu nhìn nữ nhân đang quỳ bên cạnh. Duẫn Định Vũ nhìn biểu tình của bọn họ, cười khẽ « xem ra hai vị đại nhân nhiều chuyện nên không nhớ rõ. Hà thị, ủy khuất ngươi nhắc nhở một chút cho hai vị đại nhân nhớ » thanh âm của hắn tuy mang theo ý cười nhưng lại trong trẻo, lạnh lùng. Đáy lòng Dương Văn Nghiễm và Thẩm Nhân Xương bỗng nhiên có dự cảm bất hảo.

Nữ nhân kia liền đứng thẳng dậy, nhìn hai người, trong con mắt duy nhất tràn đầy hận ý « ông trờ có mắt, lão gia hôm nay rốt cuộc có thể minh oan giải tội. Các ngươi còn nhớ tiền đô úy Lưu Nguyên chứ » Hai người sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Duẫn Định Vũ, tâm của Thẩm Nhân Xương vừa hạ xuống lại nhảy lên kịch liệt, nam nhân này… Dương Văn Nghiễm rất nhanh đã trấn định lại, như đã nhận ra Hà thị “bản hầu đương nhiên nhớ rõ Lưu đô úy, là người cương trực công chính, chẳng may nhà bị hỏa hoạn, chính bản hầu là người mang binh tới cứu, tiết là gió quá lớn, nhà kế bên lại chứa đầy dầu hỏa, cho nên không cứu được một ai…” nói tới đây, Dương Văn Nghiễm dừng lại một chút, như là tiếc thương cho Lưu đô úy rồi lại nhìn Hà thị hỏi “ngươi là gì của hắn?”

“Cứu người?” Hà thị giống như nghe được gì đó rất buồn cười, nhớ lại chuyện cũ mà tức giận đến cả người run run, chỉ tay vào Dương Văn Nghiễm mắng “ta tận mắt thấy ngươi dùng đao chém chết trượng phu ta, còn đem con ta” Hà thị thống khổ ôm ngực, thị vệ phía sau liền tiến lên vỗ vỗ lưng nàng, giúp nàng thuận khí, hồi lâu Hà thị mới gian nan nói tiếp « phu quân ta nắm giữ tội chứng tham ô của ngươi, hắn chính trực công minh cho nên ngươi dụ dỗ không được liền giết người diệt khẩu. Năm đó mang binh đến nhà ta, không phải cứu người mà là giết người diệt khẩu, tiêu hủy chứng cớ phạm tội » Dương Văn Nghiễm thương hại nhìn nàng, thở dài nói, “trải qua thảm cảnh như vậy cũng khó cho ngươi, ngươi cho rằng thế nào thì là thế đó đi » Ý tại ngôn ngoại, tinh thần nàng có vấn đề nên hồ ngôn loạn ngữ mà thôi. Duẫn Định Vũ tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn nói, “Hầu gia cho rằng, một phụ nhân tinh thần thác loạn ở lại Tri châu phủ là ngẫu nhiên sao ? »

Dương Văn Nghiễm như nghĩ ra cái gì, hoảng hốt nhìn về phía Thẩm Nhân Xương, Thẩm Nhân Xương sắc mặt cực kỳ khó coi, hắn không thể tin được “Ngươi…”.