Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Uyên ương đánh nhau khi nào - Chương 59

Chương 59: Bụi bặm lạc định

Hà thị thật cẩn thận lấy từ trong lòng ra một tập giấy ố vàng “năm đó Thẩm Nhân Xương mang binh tiến vào, tìm được chứng cớ phạm tội mà phu quân thu thập được liền cất giấu, ta lúc đó đã bị thiêu cháy gần như không còn hơi thở, hắn cho rằng ta đã chết nên không để ý. Ta lại theo dõi nhất cử nhất động của hắn, ông trời cho ta cơ hội sống sót, ta thể sẽ báo thù cho phu quân và con ta. Như mọi người thấy, ta bị thiêu đến không còn hình người, cổ họng cũng bị khói làm hỏng nhưng trời cao có đức hiếu sinh, cho ta giữ lại được tính mạng, ta nằm trên giường suốt một năm, nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy chứng cứ vẫn còn trong tri châu phủ, nếu không Thẩm Nhân Xương sẽ không lấy nó. Vì thế ta tìm cách vào Tri châu phủ, âm thầm dò tìm rất lâu, cuối cùng ta cũng đã tìm được » nói tới đây, Hà thị hành đại lễ với Duẫn Định Vũ, nhiều năm bi ai cực khổ rốt cuộc cũng không đè nén được nữa, bật khóc nức nở « cầu thế tử làm chủ cho tiểu nhân » Có người liền mang tập giấy đưa cho Duẫn Định Vũ, Duẫn Định Vũ hòa nhã nói với Hà thị đang quỳ trên đất “ngươi đứng lên đi, bản thế tử nhất định sẽ trả lại công đạo cho ngươi” rồi quay sang thị vệ bên cạnh “đưa Hà thị xuống nghỉ ngơi trước đi” Từ lúc Hà thị nói Thẩm Nhân Xương cất giấu chứng cớ, Dương Văn Nghiễm và Thẩm Nhân Xương liền không nói chuyện với nhau. Duẫn Định Vũ nhìn tập giấy rồi nhìn hai người đang quỳ bên dưới, cười nói « Thẩm đại nhân lưu giữ tội chứng của Hầu gia là công lao rất lớn, có thể dựa vào để xin giảm án ah »

Nói đùa như vậy chẳng thể cười nổi, Dương Văn Nghiễn rốt cuộc không nhịn được nữa, hung hăng trừng Thẩm Nhân Xương một cái, cảm thấy đầu đau rất lợi hại. Mọi người đến xem cũng không thể cười nổi, không ai ngờ được Hầu gia mà mọi người luôn kính trọng cùng Tri châu đại nhân lại là kẻ xấu. “Đây là tội tham ô và sát hại mệnh quan triều đình” Duẫn Định Vũ để tập giấy lên bàn nói tiếp « còn có ỷ thế hiếp người, bắt cóc…người đâu, truyền Tô Đại lên đây » Vốn tưởng Duẫn Định Vũ sẽ nhân cơ hội mà buộc bọn họ nhận tội, nào ngờ hắn vẫn chưa dừng lại, Thẩm Nhân Xương dường như không còn chút khí lực, mặt xám như tro tàn, người này sâu không lường được, hắn chẳng những muốn tra vụ quan ngân mà lôi từng chuyện bọn họ đã làm trước kia ra xử. Một chuyện, hai chuyện còn có thể chống chế nhưng mấy năm qua, chuyện xấu mà bọn họ làm đếm không kể xiết, sao mà trốn đây ?

Xử án từ sáng sớm cho đến hoàng hôn, cuối cùng trong công đường ngoài lời khai của nhân chứng cũng thanh âm trêu đùa ngẫu nhiên của Duẫn Định Vũ thì không còn tiếng động nào khác. Lúc này mọi người không phải kinh ngạc chuyện Dương Văn Nghiễm dùng hối lộ hoặc uy quyền cùng thủ đoạn mà khống chế hầu hết quan viên lớn nhỏ cùng các phú thương ở Huy Châu thành mà là kinh ngạc Vũ thế tử rốt cuộc là người thế nào mà trong thời gian ngắn ngủn có thể đem vụ án mờ mịt điều tra đến nhất thanh nhị sở như thế, chứng cứ rõ ràng làm người ta không thể chối cãi. Hơn nữa dù đã ngồi cả ngày, hắn như vừa mới ngồi vào đó, thần thái thản nhiên, không chút mỏi mệt. Trải qua chuyện này, Duẫn Định Vũ nổi danh là thần xử án, lại đi vào lịch sử với sự kiện một ngày xử trăm án, tuy nhiên đây là chuyện về sau. Cuối cùng cũng đến vụ quan ngân, Duẫn Định Vũ thở dài “Dương Văn Nghiễm ah Dương Văn Nghiễm, ngươi thực sự là u mê lú lẫn quá rồi, tưởng có thể ở dưới mắt ta mà vi phạm pháp luật sao? Ngươi nghĩ một Dương Khâm Thư có thể kéo ta vào trận tuyến của ngươi ? » Nói xong Duẫn Định Vũ nhìn về phía Vân Nghiễn vẫn yên lặng không tiếng động « làm cho ta cứ tưởng, ngày đó bị Tống Tơ Liễu bắt đi sau được cứu ra, Dương Khâm Thư đến tìm ngươi bàn điều kiện, quan trọng nhấy là Thư Mặc Nhiễm, cho nên sau khi thỏa hiệp thì cái khác cầm lấy cũng tự nhiên hơn đúng không ? » thanh âm Duẫn Định Vũ lạnh dần « tự mình làm mồi dụ để bắt cóc Mặc Nhiễm lại không ngờ nàng có võ công, cho nên kế hoạch thất bại. Càng bất ngờ hơn là ta lại bắt giam người của Đầu Đà sơn trại, nếu bọn họ bị bắt thì không có ai chịu tội thay cho nên mới vội vã để Mặ Nhiễm đến ngăn cản ta »

Nhìn sắc mặt ngày càng khó coi của Vân Nghiễn, Duẫn Định Vũ cười khẽ “lại không ngờ Mặc Nhiễm nhà ta tuy đau lòng nhưng lại rất tỉnh táo, chỉ náo loạn cáu kính chút thôi…” Mặc Nhiễm đang kinh ngạc khi biết Vân Nghiễn lợi dụng nàng, nghe câu cuối của hắn thì không khỏi đỏ mặt, liếc hắn một cái. Mặc Nhiễm nhà ta là có ý gì chứ ? Tống Tử Long và Hoắc Thanh Nhân không hẹn mà cùng nhìn về phía ngực Duẫn Định Vũ, cứ một lần nháo là đâm một đao, vậy hắn có thể sống được bao lâu?

Mặc Nhiễm hiển nhiên cũng thấy được biểu tình của bọn họ, tuy áy náy nhưng vẫn cậy mạnh nói « ta cũng không có đâm trúng chỗ hiểm » Không biết Tống Tông Minh xuất hiện phía sau nàng từ lúc nào, mặt không chút tay đổi nói “ngươi còn muốn đâm đúng chỗ hiểm sao ? » Mặc Nhiễm nghẹn lời, một lát sau bỗng nhiên nghi hoặc nói, “Tống Thạch Đầu, không phải ngươi rất chán ghét Diệp Vũ sao ? sao lúc này lại binh vực hắn ? »

Tống Tông Minh nhìn Duẫn Định Vũ trên công đường, ánh mắt ảm đạm không lên tiếng. Hoắc Thanh Nhân thở dài, đưa tay sờ đầu hắn, Mặc Nhiễm mở to mắt, nghi hoặc nhìn hắn rồi lại nhìn Hoắc Thanh Nhân. Trên công đường, Duẫn Định Vũ cầm tập giấy trên bàn lên nói ‘thời gian cũng không còn sớm, cho hai người ký tên nhận tội đi » Thẩm Nhân Xương biết không còn hi vọng gì nên cũng không có giằng co nữa, cũng không nghĩ xem Duẫn Định Vũ làm sao mà tra ra vụ quan ngân nữa, dù sao tội của hắn cũng rất nhiều, nếu không có chuyện này thì hắn cũng phải chết.

Dương Văn Nghiễm lại đột nhiên cười rộ lên, nhìn Duẫn Định Vũ nói, “cho tới bước này, lão phu cũng không có gì để nói, chỉ mong thế tử cho biết vì sao tra được án này là do lão phu gây nên ? để cho lão phu chết cũng được minh bạch » Duẫn Định Vũ nói: “Ngươi có biết địa phương quỷ dị nhất ở Huy Châu thành không ? » “Huy Châu thành ta dân chúng cơm no áo ấm, an cư lạc nghiệp, làm gì có chỗ quỷ dị” Dương Văn Nghiễm đáp

« Ngươi đúng là mở to mắt nói dối » Duẫn Định Vũ cười lạnh « thành đông giàu nứt đố đổ vách, thành tây nghèo đến không có cháo ăn, còn dám nói là cơm no áo ấm, an cư lạc nghiệp » « Những người có địa vị và quyền lợi đều an nhàn đến kỳ cục, hơn nữa lại nghe lệnh của một người, đây chính là chỗ quỷ dị » Duẫn Định Vụ nói tiếp « bọn họ không cần làm gì cũng có thể ngồi mát ăn bát vàng, nguyên nhân chỉ có hai, một là có người bảo kê cho bọn họ nên bọn họ không cần lo lắng, hai là cho dù có lo lắng cũng không làm được gì, vì bọn họ không thể quyết định được gì. Ta lại cảm thấy bọn họ cả hai nguyên nhân trên đều có, chắc chắn có người vừa lợi dụ vừa cưỡng bức để nắm giữ bọn họ trong tay, vì để bọn họ an tâm, đương nhiên sẽ cho bọn họ không ít lợi lộc. Mà có thể cùng lúc cho nhiều người nhiều lợi lộc như vậy, ngoài trừ quan ngân thì còn khoản nào khác chứ ? » “Nghe đồn Vũ thế tử tâm tư kín đáo, quả nhiên danh bất hư truyền.” Dương Văn Nghiễm nói, “chuyện tới nước này, lão phu không thể không thừa nhận, chuyện cướp quan ngân, ngoài trừ lão phu thì không ai biết »

« Chẳng lẽ ngươi muốn dùng số bạc này để mua mạng của ngươi sao ? » Duẫn Định Vũ buồn cười nhìn hắn « ngươi già nên hồ đồ rồi » “Thế tử quả nhiên thông minh, ” Dương Văn Nghiễm nói, ” chẳng lẽ ngươi muốn vĩnh viễn không tìm được quan ngân trong bốn năm của toàn bộ Huy Châu thành ? » “Yên tâm, chúng nó sẽ không biến mất.” Duẫn Định Vũ cười nói, “Ngươi cho rằng thứ hôm qua ngươi cướp được là bạc sao ? »

Dương Văn Nghiễm sửng sốt, lập tức cười khổ nói: “Thế tử hảo mưu kế.” “Quá khen, ” Duẫn Định Vũ nói, “quan hướng năm nay phát trước thời hạn, một là để bắt ngươi, hai là để tìm kiếm số bạc đã bị cướp, chỉ là không ngờ không có Trương Khôn Hòa, sự tình lại trở nên đơn giản như vậy » Dương Văn Nghiễm rốt cục lộ ra một tia kinh ngạc, “Ngươi như thế nào biết? !” Người này thật sự là đáng sợ…

“Ngày đầu tiên quan hướng được đưa đi thì Trương Khôn Hòa cũng vượt ngục, không thấy là quá mức trùng hợp sao? Ta chỉ không ngờ là ta lại phá hư chuyện tốt của các ngươi. Muốn trong thời gian ngắn tìm người thay thế Trương Khôn Hòa đi cướp quan hướng lại ngoan ngoãn nghe các ngươi khống chế thổ phỉ thực sự rất khó, cho nên các ngươi đã rối rắm một thời gian, đúng không?” Dương Văn Nghiễm rốt cuộc cũng từ bỏ tìm hiểu, nhắm mắt lại nói “lão phu tính kế cả đời không ngờ lại thua một người trẻ tuổi như ngươi” Dương Văn Nghiễm cùng Thẩm Nhân Xương bị phán lăng trì xử tử, những quan viên lớn nhỏ cùng các thương nhân liên lụy trong vụ án này nhiều vô số kể, Huy Châu thành gần như là được thay máu. Quan hướng được tìm thấy ở dưới phố Bắc Kinh, dân chúng Huy Châu đều không ngờ được mỗi ngày bọn họ đều đang dẫm trên bạc mà đi. Nghe nói lần cướp quan hướng cuối cùng Dương Văn Nghiễm cũng không phải là bạc, mà chỉ có một tầng mỏng ở trên thôi, khi bọn họ đánh cướp, có mặt Duẫn Định Vũ ở đó nên không dám kiểm tra kỹ liền vội vã bỏ đi, không biết dưới đáy thùng là dược thảo, thùng khác lại là thức ăn chuyên dành choc him, dù cách xa cả cây số cũng có thể ngửi được mùi.

Vân Nghiễn cũng là đồng phạm, Mạc Tử Hiên tìm đến cầu tình với Mặc Nhiễm, nói hắn chẳng qua muốn thay đổi hoàn cảnh sống, không muốn nương hắn chịu khổ thêm, hơn nữa hắn nhận lời Dương Văn Nghiễm cũng đã đưa ra điều kiện quan trọng nhất đó là phải đảm bảo bình an cho nàng, hắn nghĩ Duẫn Định Vũ sẽ đấu không lại Dương Văn Nghiễm. Mặc Nhiễm trong lòng rất rối rắm, từ khi nàng mới vào thư viện đã nảy sinh ý nghĩ hoang đường là câu dẫn Vân Nghiễn, thế nhưng lại thành công…Đương nhiên nàng không biết sau lần hai người cùng chung hoạn nạn, Vân Nghiễn mới chính thức thích nàng. Mặc Nhiễm hiểu ý của Mạc Tử Hiên, muốn nàng đi tìm Duẫn Định Vũ, nói thật lúc này nàng vẫn chưa muốn gặp hắn, không chỉ vì vấn đề quan phỉ mà còn vì thân phận Vũ thế tử của hắn, nàng chưa thích ứng cũng không biết nên đối mặt với hắn thế nào. Nhưng nàng còn chưa kịp đi cầu tình, đã có phán quyết cho Vân Nghiễn, niệm tình hắn bị lừa mà thành đồng lõa, hơn nữa cũng chưa gây ra sai lầm lớn nên chỉ giam hắn ba tháng, sau ba tháng suy nghĩ, nếu còn thông quan được cuộc thi của Cô Vân thư viện thì có thể tiếp tục ở lại thư viện.

Nghe được tin này, Mặc Nhiễm thở phào nhẹ nhõm, cũng không còn gì vương vấn nữa, cuối cùng đã có thể an tâm. Bởi vì thân phận nàng đã bại lộ nên không thể tiếp tục ở lại thư viện, hơn nữa Đầu Đà sơn trại đã được rửa sạch hiềm nghi, nàng cũng không còn lý do để ở lại, vì vậy mỗi ngày chỉ ở trong phòng mình đọc sách. Biến cố ngày đó xảy ra đột ngột, nàng dù ở trong ngục đã xuôi tai với lời giải thích của Hoắc Thanh Nhân, cũng ở trong lòng Diệp Vũ khóc một hồi, trong lòng đã thấy dễ chịu hơn nhưng vẫn còn chưa tiêu hóa hoàn toàn thì lại nghe Duẫn Định Vũ thẩm án, một loạt chuyện tình liên tiếp xảy ra làm cho nàng không có thời gian phát tiết cảm xúc, làm cho hết thảy mọi chuyện như được xua ta u ám mà trở nên trong sáng, ngoại trừ thỉnh thoảng vẫn gặp ác mộng, thương tâm vì chuyện của phụ thân thì nàng không thể hận được ai. Giống như trước kia Duẫn Định Vũ đã nói, đây là chọn lựa của hắn, hắn vì tình nghĩa mà chọn lựa mưu phản nhưng vì để cho nàng hảo hảo sống tốt mà hắn chọn lựa rời khỏi thế giới này.

Ngẩng đầu nhìn ánh nến trên bàn, đập vào mắt là khuôn mặt tuấn mỹ vô song. Mấy ngày trước đã nghe tin Ngu thành sẽ phái người đến tiếp nhận các vị trí quản lý Huy Châu thành, chức vụ mộ phủ cũng sẽ có người khác thay thế, ngày mai, Vũ thế tử sẽ về lại Ngu thành….